Hãy Đẩy Thuyền Tôi Với Tổng Giám Đi

Chương 21: Không được vứt thú bông Tiểu Dương




Thời gian ở chung càng ngày càng ít, có những lời bây giờ không nói, sau này sẽ không còn cơ hội nữa.

Thẩm Nịnh Nhược trước nay không có lòng tốt như vậy, nhưng cô thực xác định một chút là, những lời này của cô đều là phát ra từ tận đáy lòng.

Thực sự chân thành.

Cô cũng không chờ mong bất kỳ phản ứng nào từ Khâu Dạng, lật mình quay lưng về phía Khâu Dạng, khép lại đôi mắt, hô hấp dần dần vững vàng đều đều.

Khâu Dạng lông mi chớp vài cái, động tĩnh người bên cạnh hết sức rõ ràng, trong đầu lặp đi lặp lại câu nói của Thẩm Nịnh Nhược.

Sau một lúc lâu.

Khâu Dạng cũng trở mình, nàng do dự chớp mắt một cái, sau đó nhẹ nhàng mà ôm lấy Thẩm Nịnh Nhược, cái trán áp vào tấm lưng gầy ốm của đối phương, dùng giọng mũi nói với Thẩm Nịnh Nhược: "Cảm ơn."

Thẩm Nịnh Nhược nghe thấy được, nhưng cô không hé răng cũng không có hành động nào.

Không ngờ rằng mối quan hệ với Khâu Dạng lại phát triển như vậy, lúc trước như thế nào cũng không nghĩ tới, chính là Thẩm Nịnh Nhược cảm thấy cũng không tệ lắm, đây là hành trình tốt đẹp nhất mà cô có được trong 28 năm qua.

Nhưng hành trình dù sao cũng là hành trình, sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc, huống chi tiến độ còn rõ ràng như vậy.

Chỉ là chớp mắt một cái, đã là ngày cuối cùng trước khi quay trở về.

6 giờ chiều, đoàn du lịch lại ra khỏi danh lam thắng cảnh, Khâu Dạng cửa phòng bị gõ, là Triệu Minh Phân cùng Ngô Hiểu Quỳnh đứng ở bên ngoài, hai vị a di tươi cười xán lạn, đưa cho Khâu Dạng một cái hộp.

"Tiểu Khâu a, ngày đó phiền cháu giúp chúng ta quay video, hôm nay chúng ta đi bờ biển, phát hiện cục đá này đặc biệt đẹp, nên mua tới tặng cháu, coi như quà cảm ơn." Triệu Minh Phân như cũ là hòa ái biểu tình.

Khâu Dạng mỉm cười nói: "A di, không cần, chuyện nhỏ không tốn sức gì."

Ngô Hiểu Quỳnh nắm lấy tay nàng, liền đem hộp bỏ vào tay nàng, dùng giọng điệu không thể cự tuyệt: "Nhất định phải nhận lấy, cháu cùng Tiểu Thẩm cũng chưa đi ra ngoài chơi, kia không phải là đến không một chuyến sao?"

"Sợ mua đồ quý giá các cháu không nhận, hai chúng ta lúc này mới thương lượng cuối cùng mua món quà lưu niệm này, nếu cái này con cũng không lấy vậy xem ra con không muốn nhận lời cảm ơn của chúng ta rồi"

Ngô Hiểu Quỳnh so với Triệu Minh Phân khôn khéo cường thế một chút, cái này là ngay từ đầu là có thể bị phát hiện.

Khâu Dạng mím môi, cũng không có cự tuyệt, nàng cầm chiếc hộp, ngược lại lộ ra một nụ cười tươi: "Cảm ơn hai dì."

Triệu Minh Phân ánh mắt có chút vui mừng: "Tiểu Khâu a, dì cảm thấy khí sắc của cháu hiện tại thoạt nhìn khá hơn nhiều, không sao đâu, đứa trẻ này, sẽ luôn có những ngày tốt đẹp."

Sẽ luôn có những ngày tốt đẹp.

Khâu Dạng cũng cảm thấy như vậy.

Ngày đến Tây Thành này, tuy rằng vẫn thường xuyên nhớ tới Đào Tư Nhàn, nhưng những cảm xúc bi thương đó giống như tiêu tán đi rất nhiều.

Khâu Dạng cảm thấy có thể là bởi vì chính mình đã hoàn toàn từ bỏ, nàng hiện tại nhớ tới Đào Tư Nhàn, càng cảm thấy rất ghê tởm.

Hóa ra ba năm qua Đào Tư Nhàn đối xử với nàng cũng không tốt lắm, cũng không đáp lại tình cảm ngang nhau, chỉ là nàng lúc ấy thật sự quá thích Đào Tư Nhàn, đến nỗi có chút đánh mất chính mình.

Hiện tại nàng không còn lạc lối nữa, biết chính mình nghĩ muốn cái gì.

Triệu Minh Phân cùng Ngô Hiểu Quỳnh xoay người lại đi gõ cửa phòng Thẩm Nịnh Nhược, trước khi Khâu Dạng đóng cửa, liền thấy Thẩm Nịnh Nhược mở cửa phòng, hai người lại nhìn nhau liếc mắt một cái, liền từng người thu hồi ánh mắt.

Vào buổi tối, Thẩm Nịnh Nhược chủ động tới phòng Khâu Dạng, đêm nay vốn dĩ nên đến phòng cô.

Khâu Dạng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không cảm thấy kỳ quái.

Đã là đêm cuối cùng, ở phòng ai tựa hồ đều giống nhau, cũng không cần phân rõ ràng như vậy.

Chỉ là Thẩm Nịnh Nhược tới có chút sớm, so ngày thường sớm hơn nửa giờ.

3

Khâu Dạng mới vừa sấy tóc xong, đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc, nhưng còn chưa bắt đầu thì Thẩm Nịnh Nhược đến.

Khâu Dạng mở cửa, Thẩm Nịnh Nhược nhấc chân bước vào.

Khi cánh cửa đóng lại, Thẩm Nịnh Nhược nắm lấy tay Khâu Dạng và đẩy nàng vào cửa một lần nữa.

Tay phải cô che chở sau đầu Khâu Dạng, tay trái của cô đan vào tay phải của Khâu Dạng và ấn vào cửa.

Không phải lần đầu tiên cùng Thẩm Nịnh Nhược hôn môi ở chỗ này, Khâu Dạng cũng đã quen rồi.

Nhưng vẫn là cảm thấy có chút đột nhiên, bởi vì một chút dấu hiệu đều không có.

"Làm sao vậy?" Ánh sáng trong phòng cùng phía trước không sai biệt lắm, Thẩm Nịnh Nhược vẫn như vậy đứng lại che hết hơn phân nửa ánh sáng, Khâu Dạng nhìn đôi mắt cô sáng ngời, không khỏi mở miệng hỏi.

Nàng lại có thể ngửi thấy mùi hương chanh tươi mát trên người Thẩm Nịnh Nhược.

Thẩm Nịnh Nhược không trả lời, chỉ là cúi đầu, Khâu Dạng cho rằng cô lại muốn hôn nên liền nhắm hai mắt lại.

Chỉ nghe thấy Thẩm Nịnh Nhược thấp thấp mà cười một tiếng, dùng chóp mũi cọ cọ vào mũi nàng, lúc này mới trả lời: "Thu dọn hành lý sao?"

Khâu Dạng: "...... Vẫn chưa."

Nàng mới vừa nói xong, Thẩm Nịnh Nhược lại hôn lên môi nàng.

Thực sự có chút nhẹ.

Thẩm Nịnh Nhược chóp mũi lại cọ mũi nàng một chút, sau khi hơi thở hai người hòa quyện vào nhau mới bắt đầu hôn nhau.

Thời gian bảy ngày, hai người đã hôn nhau rất nhiều lần, tuy rằng không có yếu tố tình cảm, nhưng cũng làm người cảm thấy thực thoải mái cùng trầm mê.

Thẩm Nịnh Nhược tay trái dần dần thả lỏng ra, sau khi Khâu Dạng được tự do, cô lại móc cổ nàng một cách điêu luyện.

Môi mềm như bông nụ hôn càng ngày càng sâu, yết hầu nuốt một chút lại một chút.

Thẩm Nịnh Nhược biết chính mình nghĩ như thế nào, cô ở phòng thu dọn xong đồ đạc, tưởng tượng đến ngày mai cô và Khâu Dạng sẽ nói lời tạm biệt, liền có chút bực bội.

Nàng nghĩ sớm đến đây một chút, và làm nhiều hơn với Khâu Dạng, để xoa dịu cảm xúc của mình.

Cảm xúc của cô quả thật được giảm bớt rất nhiều, hiện tại cô chỉ muốn cùng Khâu Dạng hôn nhau trên giường.

Qua đêm nay, sau này sẽ không bao giờ được làm như vậy nữa.

Thẩm Nịnh Nhược phân tâm lại nghĩ tới điểm này, không nhịn được đưa tay trái tham nhập vào trong áo Khâu Dạng.

Cô lại bế nàng lên, đặt nàng lên trên tủ.

Môi hai người tách ra, Thẩm Nịnh Nhược thò lại gần lại liếm một chút, liền đem áo ngủ Khâu Dạng cởi lên.

Ngăn tủ đối diện gương yên lặng mà nhìn thấy hết thảy những chuyện phát sinh này, nó cũng muốn che lại đôi mắt, nhưng chính nó lại không có cách nào.

Đôi tay Khâu Dạng để ở hai bên hông, đầu ngửa ra sau, nàng hô hấp hoàn toàn rối loạn.

Nàng cảm nhận được thực rõ ràng cảm xúc của Thẩm Nịnh Nhược, nhưng nàng không có ý định muốn Thẩm Nịnh Nhược dừng lại.

Đây là đêm cuối cùng trong cuộc hành trình buông thả của nàng, sau khi trở về Vân Thành sẽ không còn được nữa.

Hai người mấy ngày nay đều thực ăn ý nhưng lại không thêm phương thức liên hệ của đối phương, chính là vì trở về lúc sau, đem chuyện này coi như bí mật,  chôn vùi thật sâu trong thâm tâm của cả hai.

Khâu Dạng cũng không cảm thấy có chỗ nào không thích hợp ngược lại nàng còn thật cảm ơn Thẩm Nịnh Nhược vì đã cho nàng trải nghiệm được một cảm giác mới mẻ đến như vậy.

Áo ngủ không biết khi nào đã bị ném xuống đất, và quần ngủ cũng nhanh chóng theo sau.

Phòng mở ra điều hòa, nhưng  vẫn khiến Khâu Dạng cảm thấy có chút lạnh, Thẩm Nịnh Nhược biết điều này, vì thế đem người ôm xuống dưới.

Khâu Dạng không nặng, Thẩm Nịnh Nhược ngày thường lại sẽ tập luyện, dứt khoát đem người trực tiếp ôm tới trên sô pha, kéo một chiếc gối và đặt nó dưới eo Khâu Dạng.

1

Từ lần ngắm trăng đêm đó, Khâu Dạng sẽ không lại giống như phía trước như vậy áp chế giọng nói của chính mình, nhưng cũng sẽ cố gắng khống chế một chút.

Sau khi kết thúc trên ghế sô pha, Khâu Dạng liền không còn sức lực, Thẩm Nịnh Nhược vẫn còn cảm thấy chưa đủ, lại đem người ôm tới phóng lên giường, một bên hôn Khâu Dạng một bên lại chậm rãi khiêu khích thân thể đối phương.

1

Hai người vẫn là rất ăn ý, biết cách làm cho nhau cảm thấy vui sướng.

Một lát sau, Thẩm Nịnh Nhược dừng môi lại ở trên xương quai xanh của Khâu Dạng, nàng ánh mắt thâm thâm, cuối cùng ngậm lấy hai lần.

Đây là lần đầu tiên cũng sẽ là cuối cùng cô lưu tại vết dâu tây trên người Khâu Dạng.

Khâu Dạng biết cô đang làm cái gì, nhưng cũng không ngăn cản cô.

Chỉ cần không phải trên cổ là được.

Sau khi tỉnh lại, Thẩm Nịnh Nhược đã rời khỏi phòng, hướng dẫn viên du lịch ở trong nhóm chat nhắc nhở mọi người thời gian tập hợp.

Trước khi rời đi Thẩm Nịnh Nhược đem quần áo của Khâu Dạng đặt ngay ngắn ở trên sô pha, Khâu Dạng mím môi, yên lặng nhìn một chút sau đó mới cầm lấy tròng lên người đi vào phòng tắm.

Vào phòng tắm, Khâu Dạng soi mình trong gương, áo ngủ của nàng thực sự rộng thùng thình, cứ như vậy liếc mắt một cái liền thấy dấu vết ở trên xương quai xanh.

Không lớn lắm, nhưng có chút thâm, da nàng vốn dĩ tương đối trắng, bởi vậy dù dấu vết có nhỏ cũng rất dễ dàng thấy được.

Khâu Dạng thu hồi tâm tư, mở vòi nước bắt đầu rửa mặt.

Thời gian tập hợp là 10 giờ, Khâu Dạng không còn thu dọn đồ nữa, nhưng nàng cũng không vội, nàng luôn luôn giỏi trong việc thu dọn, lúc trước khi nàng và Đào Tư Nhàn sống cùng nhau, nàng đem chung cư các mặt đều dọn dẹp rất thoả đáng.

2

Tới 9 giờ 50 phút, Khâu Dạng mặc một chiếc áo len cổ tròn che đi xương quai xanh, vặn ổ khóa liên hợp của vali và lấy thẻ phòng ra.

Bây giờ trong hành lang vang lên từng đợt âm thanh nặng nề của những chiếc vali lăn trên mặt đất, Khâu Dạng cũng gia nhập đi vào.

Tới sảnh lớn của dân túc, Khâu Dạng nhìn một vòng xung quanh, lại không nhìn thấy bóng dáng Thẩm Nịnh Nhược đâu, nàng quay lại đằng sau xem, cũng không nhìn thấy Thẩm Nịnh Nhược xuất hiện ở hành lang.

Ánh mặt trời xán lạn, sảnh lớn rất sáng, chỉ là người có chút nhiều, có vẻ chen chúc.

Tới rồi 10 giờ, Thẩm Nịnh Nhược vẫn không xuất hiện, hướng dẫn viên du lịch bắt đầu điểm danh, chờ đến kết thúc cũng không nghe thấy Thẩm Nịnh Nhược tên.

Khâu Dạng mày ninh lên, do dự luôn mãi, vẫn là đi hỏi Kim Xa: "Kim đạo, Thẩm Nịnh Nhược đâu?"

"Thẩm tiểu thư gửi tin cho tôi nói có chuyện gấp, lúc trời còn chưa kịp sáng, liền tự mình kêu taxi ra sân bay rồi." Kim Xa lộ ra một nụ cười mỉm, "À đúng rồi, cô ấy còn nhắc tới cô, nói là nếu cô có đến tìm tôi thì nhờ tôi nói với cô một câu."

"Nói cái gì?"

"Không được vứt thú bông Tiểu Dương."