Hãy Ở Lại Trong Trái Tim Anh!

Chương 83: Hẹn hò với riêng em




" Một ngày mới đã đến và lại được bên em để em cho anh niềm vui, anh cho em tiếng cười, để cho ta không lẻ loi..Em là nắng chiếu sáng, anh làm mưa lang thang, nắng với mưa đang hòa tan bao đam mê ngút ngàn đến bên ta thật dịu dàng....."

Ánh sáng làm Hiểu Nhi giật mình thức giấc, cô ngước nhìn người con trai đang nằm bên cạnh,một tay anh đang ôm cô vào lòng còn một tay kia thì để cho cô gối đầu, hai người bọn họ đang nằm trên ghế sofa ngoài phòng khách. Hiểu Nhi nhớ đến tối qua, cô và anh ngồi đây nói chuyện rất lâu, anh bảo cô kể anh nghe những chuyện trước đây mà hai người từng trãi qua, cô cũng không từ chối dựa người vào vai anh cô bắt đầu kể lại... từ ngày đầu tiên gặp gỡ ở cái tình huống kì cục ấy đến khi hai người chính thức yêu nhau. Giọng Nhi nhẹ nhàng cất lên đưa Huy về với những kí ức ngày xưa, anh ôm cô im lặng lắng nghe, anh với cô gặp nhau như thế đấy, yêu nhau như thế đấy.......

Hiểu Nhi kể đến khi giọng nói nhỏ dần rồi chìm vào giấc ngủ.

Trở về,Nhi chớp mắt chăm chú nhìn Huy, nhìn người con trai mà cô yêu, mấy ngày qua cô chưa được dịp ngắm Huy gần như thế. Cô cố gắng quan sát thật chậm, thật tỉ mỉ, từ cái mũi này, cái miệng này, đôi mắt này, cô như muốn thu hết tất cả vào trong trái tim mình. Cô không biết vì sao bản thân lại yêu người con trai này nhiều đến như thế? Ngay từ lần gặp đầu tiên cô đã bị anh làm cho điên đảo rồi chỉ là cô không nhận ra...... cô cũng chẳng biết mình yêu anh từ khi nào nữa, anh cứ thế đi vào trái tim cô ngày một sâu. Nhi nhướng người lên chạm tay vào mặt Huy rồi cười hí hí da của Huy mịn lắm chẳng dùng kem dưỡng da mà vẫn trắng mịn như thế thật làm người ta ghen tị mà, Nhi cũng đang ghen tị lắm đây. Nhi cứ di di ngón tay trên mặt Huy vẽ gì đó rồi lại tự cười, chợt bàn tay Nhi bị ai đó giữ lại.... Huy đã mở mắt ra nhìn Nhi khóe môi Huy khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mĩ nhưng đối với Nhi thì nó trông đểu và gian vô cùng.

- Cứ 1 lần chạm vào là phải đền bù đấy!

Nhi cười méo xệch hỏi.

- Anh muốn đền cái gì?

Huy giả vờ như đang suy nghĩ Nhi cũng im lặng chờ đợi.

- Hôn!

Một từ thôi... Huy là thế luôn theo chủ nghĩa ngắn gọn và ngắn gọn, xúc tích và dễ hiểu, rất cô động hàm súc.

- Hôn?

Nhi hỏi lại Huy gật đầu, cô chề môi phản bác.

- Mơ à? Không phải đồ chùa đâu!

- Vậy mặt anh là đồ chùa?

Huy nhướng mày nhìn Nhi không chớp mắt.

- Ờ thì... mặt anh là vô giá!

Nhi ngập ngừng nói, Huy nghe vậy trông có vẻ hài lòng lắm nhưng mấy giây sau Nhi lại nói thêm.

- Em nói vô giá có nghĩa là không có giá trị đấy hì...

Nói xong cô bật dậy nhanh như chớp ấy vậy mà vẫn bị ai kia bắt lại.

- Vừa nói gì?

Huy mặt mày hình sự tay giữ chặt Nhi không để cô có cơ hội tẩu thoát.

- Em nói.. vô giá là không có giá trị!

Nhi còn le lưỡi chọc tức Huy, gương mặt Huy khẽ đanh lại ôi cái vẻ mặt lạnh tanh không cảm xúc, mùi nguy hiểm đang phảng phất đâu đó Nhi khẽ rùng mình cười méo xệch.

- Đùa hay thật?

Một lời nói ra trăm ngựa khó theo... Nhi đã nói ra rồi chẳng lẽ rút lại vậy còn mặt mũi gì nữa chứ, cô trả lời khí thế hừng hừng.

- Thật đấy!

- Á.. haha... aaaa.... tha... tha cho em....

Nhi vừa dứt lời Huy đã đưa tay cù lét cô khiến cô giãy nãy la hét ầm lên....

- Cho em nói lại!

- Haha... được... được... haha... em nói lại...

Hiểu Nhi cười đến chảy nước mắt nói năng ngắt quãng, Huy vẫn không dừng lại cười một cái nói.

- Ừ nói đi!

- Huy... mặt của Huy là thứ vô giá.... tức... là.. haha... quý nhất trên đời....

- Tha cho em đấy!

Huy thôi không cù lét Nhi nữa mà ngồi thẳng dậy, Nhi thì quằn quại luôn, cảm giác cả người cứ nhột mãi không thôi, cô liếc nhìn Huy.

- Anh có cần ác với em vậy không?

Huy chỉ nhún vai, Nhi giận dỗi đi thẳng lên lầu thay đồ đi làm nhưng vừa lên đã vội chạy xuống hét ầm lên.

- Trời ơi đây có phải nhà anh Nam đâu làm gì có quần áo của em.....

Giờ không có quần áo thì cô mặc gì đi làm đây, Huy cũng gãi đầu cái này anh không để ý nữa.

- Em xem trong tủ còn bộ nào không?

Nghe lời Huy Nhi trở lại phòng, cô mở tủ tìm xem có còn bộ quần áo nào không, vừa mở ra cô liền ủ rũ đúng là có còn lại vài bộ nhưng mà.... nó không phải là style của cô, cô nhớ lại xem mấy bộ váy này từ đâu ra, hồi tưởng một lúc lâu cô mới nhớ mấy bộ này là hai con bạn quý hóa của cô mua về và bắt cô mặc, chúng nó nghĩ sao không biết? Nhi nhăn nhó nhìn mấy cái váy trong tủ cái nào cũng ôm sát người và ngắn hơn đầu gối, cô đang đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm mặc hay không mặc? Nếu không mặc thì làm sao đi làm? mà mặc thì cô không quen, mấy cái váy này quá ngắn so với chỉ tiêu của cô, làm sao đây.... đang suy nghĩ thì tiếng của Huy vọng vào.

- Tìm thấy bộ nào chưa?

- Em thấy rồi!

- Vậy mau thay đi, trễ giờ rồi!

Đúng là sao cô luôn bị ép vào đường cùng suốt thế, đành liều vậy Nhi ngắm một lượt cuối cùng cũng chọn được một bộ váy màu đen ôm sát cổ áo khá cao eo có thắt nơ lệch sang một bên. Năm phút sau Nhi mở cửa bước xuống, Huy đang sắp xếp lại một số tài liệu nghe tiếng bước chân thì quay lại định nói gì đó nhưng khi nhìn thấy Nhi thì im luôn. Huy cứ thế đứng nhìn Nhi không chớp mắt làm Nhi ngượng chín mặt...

- Này! sao cứ nhìn em thế?

Huy im lặng, anh cảm giác tim mình đập thình thịch, có bao giờ anh thấy Nhi ăn mặc quyến rũ như thế này đâu hôm nay tự nhiên nhìn thấy có cảm giác không quen. Cứ như có một lực hấp dẫn nào đó rất mãnh liệt khiến anh không thể nào rời mắt. Nếu thường ngày Nhi đẹp một nét đẹp thuần khiết, trong sáng thì bây giờ cô lại mang một nét đẹp quyến rũ chết người, cả Huy còn không cưỡng lại được nữa mà.

- Đi làm thôi, đừng nhìn em nữa!

Thế là Nhi chạy nhanh ra xe, vừa đi cô vừa vỗ vào đầu, ngượng chết mất thôi cứ thế này sao cô chịu nổi, tất cả là tại cái váy chết tiệt này hôm nào gặp 2 đứa kia cô sẽ cho bọn nó một trận.

Huy đã ra đến, anh ngồi vào xe thắt dây an toàn cho mình xong thì nhìn sang cô, không biết vì ngượng hay gì mà cô cuối mặt xuống không dám nhìn anh. Huy cười một cái nhướng người sang thắt dây an toàn cho cô, hơi thở sát bên tai khiến tim Nhi đập nhanh hơn, sao cô run thế nhỉ có phải đây là lần đầu tiên Huy làm thế đâu ấy vậy mà cô cũng hồi hộp. Thắt xong Huy chưa vội trở về chỗ của mình mà ngước lên nhìn cô, khuôn mặt của cô đỏ ửng làm anh thấy thích thú. Huy ghé sát vào tai Nhi thì thầm.

- Em có biết em thế này rất quyến rũ không? Anh không chắc lần sau mình sẽ giữ bình tĩnh được lần nữa đâu đấy!

Cười một cái anh trở về ghế lái cho xe chạy, Nhi ngồi bên cạnh mặt đỏ lừ, lần sau cô thề sẽ không mặc mấy cái thứ này nữa.

Đến công ty, mọi người nhìn thấy Nhi và Huy đi cùng nhau thì thắc mắc vô cùng, mọi người đều lời ra tiếng vào cho mối quan hệ giữa hai người. Hạ Băng đi vào thấy cảnh tượng này thì liếc xéo Nhi, cô ta rất ghét Nhi vì kể từ khi Nhi bước chân vào phòng thiết kế thì những mẫu thiết kế của cô đều bị Nhi dành mất, Hạ Băng vì thế luôn muốn khiến Nhi không được yên ổn. Bây giờ kể cả Khánh cũng đeo theo Nhi khiến cục tức trong lòng Hạ Băng càng nuốt không trôi.

Khánh từ ngoài cửa đi vào mắt dán chặt vào hai con người trước mặt bằng một ánh mắt kì lạ, và trước khi cửa thang máy đóng lại Khánh đã kịp vào cùng Nhi, Huy có bảo Nhi đi thang máy kia cùng mình nhưng Nhi đã từ chối cô không muốn bị mấy người kia nhìn mãi không thôi. Cô thấy Khánh bước vào thì mỉm cười lên tiếng chào hỏi.

- Anh Khánh, chào buổi sáng!

Khánh nhìn Nhi chằm chằm lại Nhi có hơi sợ, sao hôm nay trông ánh mắt của Khánh lạ thế nhỉ? Cứ nhìn vào Nhi lại cảm thấy bất an. Chợt Khánh cười nhẹ nụ cười đưa cậu trở về dáng vẻ thường ngày.

- Chào buổi sáng! Hôm nay trông em đẹp lắm!

Nhắc mới nhớ Nhi bèn cười gượng một cái tỏ ý cảm ơn nhưng trong lòng thì không mấy gì vui, tất cả đều tại cái váy.

- Em với tổng giám đốc khá thân nhỉ?

Khánh cất tiếng hỏi câu hỏi rất bình thường nhưng Nhi lại nghe ra có một chút gì đó không hài lòng. Nhi không trả lời thẳng mà chỉ lấp liếm.

- Em với anh ấy là bạn!

- À... tại anh thấy em đi làm cùng tổng giám đốc nên tưởng hai người là.... người yêu.

Khánh ngập ngừng, nghe Nhi nói vậy nụ cười trên môi Khánh càng rạng rỡ.

- Không có đâu. Mà anh Khánh làm ở đây lâu chưa?

- Cũng không lâu lắm, trước em một năm.

Nhi mở to mắt ngạc nhiên hỏi.

- Vậy mà lên được chức giám đốc thiết kế anh thật tài giỏi.

Khánh cười trước câu nói của Nhi, Khánh nghĩ thầm nếu không tài giỏi làm sao hoàn thành được nhiệm vụ lớn sắp tới, mà phải nói cậu có bản lĩnh chứ còn tài giỏi thì chỉ một phần thôi.

- Cảm ơn em quá khen, tối nay em rãnh không anh mời em đi ăn!

- Em cũng không biết chắc, mai là ra mắt bộ sưu tập rồi công việc của em còn nhiều lắm, e là....

Nhi khẽ lên tiếng từ chối, đúng là cô còn rất nhiều việc, với lại cô cũng không muốn đi với Khánh nữa, tự nhiên cô lại không thích cậu.

- Không sao em cứ làm, anh chờ được mà!

- Nhưng....

- Em lại không nể mặt anh rồi!

Khánh nhăn mặt Nhi bèn thở dài gật đầu không đi là không được mà.

- Thôi được rồi 8h em xong việc.

- Vậy anh ở trước cửa công ty chờ em!

Nhi gật đầu thang máy kêu một tiếng ting Nhi vẫy tay với Khánh trở về phòng làm việc.

Tất cả mọi người trong phòng thiết kế đều bận tối mặt tối mày, mai là ngày ra mắt bộ sưu tập mới ai nấy đều phải làm việc một cách nghiêm túc để còn kịp.

Cả buổi Nhi đều chăm chú vào bản thiết kế mà không thấy điện thoại đang nhấp nháy tin nhắn mới.

Giờ ăn trưa Nhi cũng không xuống căn tin, cô ở lì trong phòng ai gọi cô cũng chỉ lắc đầu, nếu làm không xong mai sẽ không kịp mất.

Có một người đang trông đứng trông ngồi tay cứ cầm cái điện thoại. Huy chờ mãi vẫn không thấy Nhi trả lời tin nhắn thì sốt ruột, anh nhìn đồng hồ đã hơn 12h trưa có lẽ Nhi đang ở dưới căn tin, thế là anh đẩy cửa xuống căn tin. Anh vừa bước vào cả căn tin ồn ào hẳn lên, Huy không quan tâm đưa mắt tìm kiếm Nhi nhưng mà chẳng thấy bóng dáng của cô đâu cả.

- Mệt thật đó! Mai ra mắt làm hại chúng ta làm không kịp thở, chị chỉ chờ giờ nghỉ trưa thôi!

Hương đi ngang than thở với một cô gái cũng cùng bộ phận thiết kế, cô gái kia cũng ủ rũ xoa vai nói.

- Ừ, mệt thật vậy mà Hiểu Nhi vẫn còn làm ở trên đấy, cô ấy siêu thật!

Huy vừa nghe nhắc đến tên Nhi liền dừng chân.

- Siêu gì chỉ sợ cô ấy ngất thôi, bảo xuống ăn trưa mà không chịu xuống.

Hương càm ràm rồi bắt đầu gọi món lia lịa có lẽ vì quá đói. Trong bộ phận thiết kế chỉ có Hương là lạnh lẹ nhất và cũng là người nhiều chuyện nhất, cô được mệnh danh là cái loa phát thanh di động của phòng thiết kế.

Huy chuyển hướng rời khỏi căn tin trước khi đi không quên dặn nhân viên mang lên phòng thiết kế hai phần cơm. Đứng bên ngoài cửa nhìn vào Huy thấy Nhi đang kiểm tra lại một số mẫu vừa gia công xong, nhìn cách làm việc cũng đủ biết Nhi tỉ mỉ đến mức nào, cô kiểm tra đến chất liệu vải, đường may và đo lại kích cỡ để được một mẫu hoàn chỉnh nhất và cũng hoàn hảo nhất. Huy cười nhẹ đẩy cửa đi vào, anh đi rất nhẹ nhàng và đứng ngay sau lưng cô, Huy nghe Nhi lẩm nhẩm đủ thứ ngôn ngữ mà anh không thể nào hiểu nổi. Chợt cô quay ra sau do không để ý và cũng không biết Huy đứng ở sau lưng nên vừa quay lại gương mặt cô và anh đã sát lại với nhau khoảng cách chỉ còn lại 3cm nữa thôi là chạm rồi. Nhi giật mình nhưng rồi cũng bình tỉnh hơn, cô thở phào nhẹ nhõm khi người đó là Huy. Hai người chớp chớp mắt nhìn đối phương, chợt Huy cuối xuống và đặt lên môi Nhi một nụ hôn, rất nhanh anh đã trở lại bình thường, cái này có thể gọi là nụ hôn chớp nhoáng. Anh cười một cái làm Nhi đỏ hết mắt đẩy anh xích ra mắng.

- Đồ lợi dụng!

Huy nhún vai tỏ ý vô tội rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh quan sát, Nhi quyết định mặc kệ Huy và tiếp tục công việc. Nhưng mà có một người ở phía sau cứ nhìn mình mãi làm sao mà tập trung cho nổi, Nhi bỏ hết thước đo xuống không làm nữa, cô ngồi lại cạnh anh.

- Sao vậy? - Huy ngây thơ hỏi.

- Không làm nữa!

- Mệt à?

Dường như Huy không nhận thức được là tại ánh mắt của anh mới khiến Nhi không làm được nữa. Huy dùng ánh mắt quan tâm nhìn Nhi, chợt thấy một giọt mồ hôi trên trán Nhi Huy bèn đưa tay lên lau nhẹ.

- Mệt thì nghỉ tay một lát, ăn trưa cùng anh!

Nhi thắc mắc.

- Ăn gì?

Cô vừa dứt câu một nhân viên ở căn tin mang lên 2 phần cơm, chờ cho người đó đi khuất Nhi hỏi.

- Anh gọi chúng hả?

- Có quan trọng không? Ăn đi!

Huy đưa cái muỗng và nỉa sang cho Nhi xong thì cuối xuống ăn, Nhi bất động nhìn Huy một lúc cũng bắt đầu ăn.

Bên ngoài phòng thiết kế, Khánh đưa mắt nhìn hai người bên trong, tiếng cười của Nhi vọng ra nghe rất vui vẻ, Khánh thấy Huy chốc chốc lại đút cho Nhi ăn rất tình cảm, ở đâu đó dâng lên nỗi tức giận Hiểu Nhi đã lừa cậu họ không đơn giản chỉ là bạn.

Tối.

Nhi hoàn thành công việc vừa đúng lúc đồng hồ điểm 8h, cô nhớ đến cuộc hẹn cùng Khánh nên đã sắp xếp mọi thứ lại và tắt đèn ra khỏi phòng. Nhi đứng trước công ty chờ Khánh như đã nói một lúc sau một chiếc xe hơi trắng dừng lại Khánh bước xuống tiến về phía cô.

- Em chờ anh lâu chưa?

- Chưa, em mới ra thôi!

- Mình đi!

Khánh mở cửa xe cho Nhi rồi vòng lại ngồi vào ghế lái cho xe chạy.

Huy chạy nhanh ra khỏi công ty nhưng chiếc xe đã lăn bánh, gương mặt Huy đanh lại anh mau chóng lái xe đuổi theo, Nhi có nhắn tin cho anh bảo tối nay cô có hẹn với Khánh anh cảm thấy không an tâm nên định bảo cô đừng đi ai dè đến phòng thiết kế thì cô đã rời khỏi.

Xe của Khánh dừng lại trước một nhà hàng khá sang trọng, hai người vừa bước vào vừa thấy Khánh thì nhân viên bên trong đã vội chạy lại mỉm cười với anh.

- Cậu Khánh tất cả đã chuẩn bị xong.

- Ừ! Tôi biết rồi!

Giọng nói và phong thái lúc này của Khánh thay đổi hoàn toàn, Nhi nhìn cậu lúc này trông những công tử nhà giàu ăn chơi phóng khoáng và một chút gì đó lãng tử nữa thật chẳng giống với dáng vẻ thư sinh thường ngày.

Khánh đưa Nhi đến một phòng vip, mở cửa bước vào cô bất ngờ vì những thứ bên trong. Cách bày trí của phòng này trông giống như những bữa tiệc kỉ niệm của đôi lứa yêu nhau, có nến có hoa và cả tiếng nhạc piano du dương. Khánh kéo ghế mời Nhi ngồi, cậu cầm bó hoa lên.

- Tặng em!

Nhi không hiểu cậu đang làm gì nhưng cũng đưa tay nhận lấy, là một bó hồng đỏ. Khanh ra hiệu cho nhạc công ra ngoài, khi chỉ còn lại hai người Khánh mới ngồi xuống, cậu rót rượu ra hai cái ly xong thì đưa cho Nhi một ly.

- Nào!

Cậu đưa ly rượu ra ý bảo cạn ly Nhi xua tay.

- Em không uống đâu!

- Em lại từ chối anh!

Khánh kiên nhẫn hỏi, Nhi bối rối bởi ánh mắt của Khánh.

- Không phải, tại em không uống được!

- Một chút thôi!

Cậu vẫn không từ bỏ ý định Nhi thở dài nhấp một ngụm nhỏ Khánh cười nhẹ uống cạn, cậu đặt ly rượu xuống gắp thức ăn cho Nhi.

- Em ăn đi!

- Thôi được rồi để em tự gắp!

Nhi cứ luôn từ chối làm Khánh có vẻ không vui nhưng vẫn không biểu hiện ra ngoài. Không khí kì lạ cứ duy trì một lúc Khánh lên tiếng.

- Hôm nay anh hẹn em ra đây là muốn nói với em một chuyện.

Nhi ngẩng đầu lên nhìn Khánh chờ cậu nói tiếp.

- Thật ra ngay từ hôm phỏng vấn anh đã bị trúng tiếng sét ái tình rồi, cứ mỗi lần gặp em anh thấy tim mình rạo rực.... anh nghĩ mình đã yêu em mất rồi!

Từng câu từng chữ làm Nhi bất ngờ, điều này cô thực sự chưa từng nghĩ đến, cậu như vậy là làm khó cô quá vì cô chỉ xem cậu là một người bạn đồng nghiệp mà thôi.

Khánh đứng lên rồi quỳ nhẹ trước mặt cô, cậu mở chiếc hộp nhỏ ra bên trong đặt một chiếc nhẫn lấp lánh.

- Làm người yêu anh nhé!

Đúng là Nhi thực sự bối rối không biết phải làm thế nào, cô ấp úng.

- Em... em...

Nếu cô nói thẳng quá chắc chắn sẽ làm Khánh mất mặt nhưng nếu không nói thì không được người cô yêu là Huy không phải Khánh.

- Em chỉ cần nói đồng ý hay không thôi!

Nhi nắm chặt tay lại cuối cùng vẫn nên nói thì tốt hơn.

- Em xin lỗi em không thể đồng ý!

- Tại sao?

- Em đã có bạn trai rồi!

Ánh mắt Khánh bỗng sắc lại một nụ cười nhếch mép hiện lên làm Nhi có cảm giác sợ sợ.

- Là Huy đúng chứ?

Nhi ngạc nhiên, sao cậu lại biết cô và Huy vẫn im hơi lặng tiếng mà.

- Không cần ngạc nhiên thế đâu, anh có thể nhìn ra mà.

Khánh đứng dậy đậy nắp hộp lại, cậu nhìn Nhi.

- Em không đồng ý cũng không sao nhưng Phùng Duy Khánh này muốn gì đều phải có được, nhất là những thứ của.... Phạm.... Khắc... Huy...

Khánh nhấn mạnh từng chữ khiến Nhi sợ hãi đứng dậy, người đứng trước mặt cô giờ đây là khánh đó sao? Ánh mắt Khánh bây giờ trông rất đáng sợ tại sao lại thế này? Nhi vô thức lùi từng bước định chạy ra ngoài thì bị Khánh giữ lấy.

- Em định chạy?

Khánh nghiến răng, Nhi biết võ mà thế là cô xuất chiêu giơ tay đấm một cái vào mặt Khánh, cậu bất ngờ bị đánh thì ôm mặt liếc nhìn Nhi gắt.

- Đáng ghét em dám đánh tôi?

- Anh là đồ vô liêm sỉ!

Nhi quát lên, Khánh nhào đến giữ tay Nhi cô lấy chân đá một phát vào bụng Khánh làm cậu ta rên lên một cái, bị đánh những hau lần khiến Khánh không kiên nể gì nữa, cậu đứng thẳng dậy tiến về phía Nhi. Cô đưa tay định đấm nhưng bị cậu giữ lại, đưa chân đá cậu cũng tránh được, Khánh cười một cái xiết chặt cánh tay Nhi đẩy cô vào tường, Nhi cô gắng vùng vẫy nhưng không được Cô liếc nhìn Khánh quát.

- Anh muốn làm gì tôi hả?

- haha... muốn làm gì em à?

Khánh cười lớn rồi ghé sát vào tai Nhi.

- Tôi muốn làm những gì mà Khắc Huy thường làm... đầu tiên là gì nhỉ?

Cậu làm ra vẻ suy tư Nhi trừng mắt lên nhìn cậu ta.

- Hôn nhé!

- Anh dám? Tôi sẽ giết anh!

Hiểu Nhi nghiến răng, Khánh cười lớn rồi cuối sát mặt lại gần mặt Nhi, cô hét lên.

- Đáng chết tránh xa tôi ra ngay!

Khánh vẫn cuối sát lại Nhi quay sang hướng khác tránh nụ hôn của Khánh, khi môi cậu sắp chạm vào môi cô thì một tiếng động lớn truyền đến nhanh như chớp Khánh bị ai đó nắm lấy giật ngược ra phía sau và hưởng trọn một cú đấm nằm lăn ra đất. Nhi mở mắt nhìn về phía người đó- là Huy anh đã đến cứu cô, cũng may là Huy đã đến, Nhi chạy nhanh lại nấp sau lưng Huy, anh quay sang hỏi cô.

- Không sao chứ?

Nhi lắc đầu gương mặt tái mét, đúng là lúc này cô rất sợ, nếu Huy đến không kịp chẳng biết chuyện gì đã xảy ra.....

Khánh chống tay xuống đất đứng dậy, cậu ta đưa tay lau đi vệt máu ở khóe miệng do Huy đấm lúc nãy, Huy lạnh lùng nhìn cậu ta.

- Hay đấy, lúc nào mày cũng đến phá chuyện vui của tao!

Khánh cười nhếch miệng, dù là cười nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tức giận của Khánh.

- Lần sau dám đụng đến Hiểu Nhi tôi sẽ cho cậu phải hối hận đấy!

Huy buông một câu cảnh cáo ôm vai Nhi ra khỏi nhà hàng, Khánh nhìn theo ánh mắt tràn đầy lửa giận cậu ta hất tất cả những thứ trên bàn xuống làm phát ra những tiếng đổ vỡ khó nghe, cậu nghiến răng.

- Các người hãy chờ đó!

...................................................

Ngồi trong xe Nhi vẫn chưa hết bàng hoàng, cô thực sự không thể tưởng tượng nổi những chuyện vừa mới xảy ra, quá đáng sợ.... sao Khánh lại là người như vậy? Huy cũng đang rất tức giận đây, anh ngồi đấy gương mặt lạnh tanh nhìn thẳng về phía trước, anh đang giận Nhi.

- Sao anh gọi em không bắt máy?

Nhi mắt ngân ngấn nước nhìn Huy trả lời.

- Em... em không nghe thấy!

Huy lạnh lùng quay sang.

- Không nghe? em làm gì trong đó mà không nghe?

- Em....

- Em có biết là chỉ cần anh chậm chân một chút thôi đã có chuyện lớn xảy ra rồi không?

Không kìm được Huy gắt lên, Nhi không biết là lúc lái xe đi tìm cô tay chân anh đã run lên như thế nào đâu, anh rất lo lắng mà chạy tìm cô quanh cái nhà hàng đó, còn cô gọi mãi mà không nghe máy làm anh muốn phát điên lên được. Nhi biết Huy đang rất giận tất cả là lỗi tại cô.... cô không nên tin người như thế.

- Xin lỗi! anh đừng giận nữa có được không?

Nhi cảm thấy có lỗi với Huy quá, là cô làm anh phải chạy vòng vòng tìm mình, là cô làm anh lo lắng.... sao anh cứ luôn xuất hiện vào những lúc cô cần nhất thế, anh cứ như thiên thần hộ mệnh của cô vậy.

Huy không nói gì cho xe chạy, Nhi xanh mặt vịn tay vào cửa xe, trời ơi anh có giận thì mắng cô đi biết cô sợ nhất là cái kiểu lái xe này của anh cơ mà sao lại phạt cô bằng cách này nữa rồi, Nhi nhăn nhó không dám mở mắt nhìn ra ngoài mặc kệ anh cô cứ nhắm mắt.

Một tiếng phanh xe chói tai Huy lái xe vào rồi bước xuống xe đi thẳng vào nhà, Nhi cũng vội bước xuống đuổi theo Huy.

- Này giận em à?

- Huy đừng giận em mà!

Anh lên thẳng phòng đóng xầm cửa lại, Nhi ở bên ngoài đập cửa rầm rầm.

- Huy mở cửa ra đi, em xin lỗi mà....

- Huy.... nghe em nói không? anh mau mở cửa.....

Cánh cửa vẫn im lìm, Hiểu Nhi nhăn nhó, chợt cô cười một cái.

Huy không nghe thấy tiếng gõ cửa nữa, anh bèn thắc mắc chẳng lẽ cô bỏ cuộc nhanh vậy sao? vậy mà còn nói xin lỗi.... Bỗng Huy nghe tiếng hét lớn.

- Á...aaaaaaaaaaaaaa.....

cạch.

Huy mở cửa chạy nhanh ra ngoài, vừa ra đến cầu thang đã thấy Nhi đứng đó.

- Em sao vậy?

- Anh đừng giận em nữa nha!

Rồi Huy biết mình bị lừa, cô gái này ma lanh lắm, anh không thèm trả lời chỉ khoanh tay lãnh đạm nhìn cô, thấy Huy không phản ứng Nhi bèn làm liều.

- Được anh không tha thứ cho em thì... em.... em nhảy xuống cho anh xem.

Nhi tưởng như thế Huy sẽ mụi lòng ai dè anh vẫn khoanh tay đứng im như chẳng quan tâm làm Nhi tức xì khói, đã nói thì phải làm, không làm thì mất mặt lắm. Nhi lùi ra sau, cô nhìn những bậc thang vòng vèo phía dưới mà nhăn mặt nhưng khi nhìn thấy huy thì ý chí sục sôi, cô cứ lùi cho đến khi..... trượt chân té thật...

- Á.....

Lại là tiếng hét, Huy ban đầu định đứng xem trò vui, Huy biết Nhi chỉ định bày trò thôi, khi chân Nhi lùi ra sau Huy cũng hơi sợ, không phải sợ Nhi nhảy xuống mà sợ cô trượt chân ấy thế mà ý nghĩ vừa lướt qua Nhi đã trượt chân thật, Huy vội nhào đến chụp ngay cánh tay cô. Nhi thấy mình bị giữ lại bèn mở mắt, vừa mở mắt gương mặt Huy đã ở sát bên, cô hé răng cười hì hì.

- Hết giận chưa?

Huy lắc đầu.

- Hết nói nổi em, lỡ té xuống thì thế nào?

- Kệ đi em không quan tâm!

Nói vậy thôi chứ lúc nãy cô sợ muốn đứng tim ấy, Huy cười kéo cô lên.

- Lần sau đừng như thế nữa!

Nhi gật đầu lia lịa, Huy ôm cô vào lòng, Nhi cười tươi dễ sợ ở bên Huy lúc nào cũng ấm áp và yên bình như thế.

- Mai kết thúc buổi ra mắt chúng ta đi chơi nhé!

Nhi ngẩng đầu lên nhìn Huy đề nghị.

- Được em muốn đi đâu?

- Trở về ngày xưa...

..............................................................................

Sáng Nhi thức dậy từ rất sớm, hôm nay là buổi ra mắt bộ sưu tập mới của mình nên cô phải chuẩn bị cho thật tốt, Nhi chọn cho mình một bộ váy dạ tiệc màu xanh lam do chính tay cô thiết kế, bộ váy cúp ngực gồm hai lớp, lớp trong là voan lớp ngoài là ren, thắt lưng được máy túm lại từ thắt lưng xẻ tà trông Nhi vừa dịu dàng vừa nữ tính . Nhi ngồi xuống bàn trang điểm, cô bắt đầu thắc mắc thật ra là ai đã dọn tất cả đồ đạc của cô về nhà Huy thế, quần áo, mỹ phẩm, giày dép vật dụng cá nhân tất cả đều được dọn về đây và bày trí gọn gàng ngăn nắp cả, cô nghĩ mãi là Vy, Nam hay là Huy? chỉ có thể là 3 người bọn họ thôi quá nguy hiểm mà, chắc chắn có sự góp mặt của Vy, con nhỏ muốn tống cô về đây càng nhanh càng tốt chứ đâu... đau lòng quá.

Nhi ngồi ngẫm nghĩ của cùng chọn được kiểu tóc cho mình, cô uốn xoăn nhẹ mái tóc phía sau còn phía trước thì vuốt lên tạo kiểu xong Nhi bắt đầu trang điểm, cô chọn tông màu hồng nhẹ nhàng, hôm nay cô muốn mình nữ tính một chút để đi cùng Huy.

Trước cửa công ty các nhà báo chặn kín cả lối đi, từng đợt xe nối đuôi nhau tiến vào, Huy dừng xe lại bước xuống hàng chục cái máy ảnh chĩa về phía anh mà nháy flash liên tục, Huy vòng sang mở cửa cho Nhi, tất cả ồ lên khi thấy Nhi xuất hiện, Huy đưa tay ra ý bảo cô khoác lấy tay anh, Nhi mỉm cười vòng tay mình vào tay Huy cả hai tiến vào bên trong. Các khách mời đã đến đông đủ, các nhà báo cũng ngồi ngay ngắn vào vị trí, Nhi rời khỏi Huy bước vào cánh gà, cô muốn nhìn ngắm các người mẫu và các mẫu thiết kế của mình. Vào bên trong mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, Nhi vỗ vỗ tay mọi người tập trung lại.

- Mọi người đã sẵn sàng chưa?

- Rồi! - tất cả đồng thanh

Nhi mỉm cười.

- Được... chúng ta sẽ bắt đầu, tôi muốn mọi người sải từng bước thật tự tin nhé!

Tiếng nhạc nổi lên, MC bước ra, Nhi đứng bên trong nhìn ra ngoài.

- Xin kính chào quý vị khách quý, cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian quý báo đến dự buổi ra mắt bộ sưu tập " Summer Fashion" của nhà thiết kế trẻ Alice Trịnh, nhà thiết kế có tiềm năng và sự tạo tạo của công ty H&H chúng tôi.

Mọi người vỗ tay vang cả khán phòng, MC tiếp tục hét lớn vào micro.

- Nào hãy hướng mắt về sân khấu để bắt đầu với " Summer Fashion"

Đèn bên trong khán phòng vụt tắt, hàng ngàn đèn led nhỏ li ti đủ sắc màu sáng lên, người mẫu đầu tiên bước ra.

Từng mẫu thiết kế được các người mẫu diện lên người, máy ảnh cứ nhấp nháy lên, mọi người quay sang bàn tán với nhau, có vẻ hiệu ứng rất tốt. Màn sau cùng Nhi khoác tay hai cô người mẫu đi chính giữa tiến ra sân khấu, từng đợt vỗ tay liên tiếp vang lên, Nhi mỉm cười với tất cả mọi người tất cả người mẫu trở vào trong cánh gà trên sân khấu chỉ còn lại anh chàng MC và Nhi.

- Nào mời tổng giám đốc của H&H lên phát biểu vài lời.

Huy từ hàng ghế khách mời đứng lên tiến lên sân khấu, anh đứng cạnh Nhi nhìn cô cười, nhận micro từ MC cất tiếng.

- Thay mặt cho công ty một lần nữa tôi cảm ơn mọi người đã đến dự buổi ra mắt này, bộ sưu tập mới của Alice Trịnh là bộ sưu tập đầu tiên trong năm nay H&H muốn gửi đến quý khách hàng, điểm nổi bật của bộ sưu tập lần này là từng mẫu thiết kế đều được Alice thiết kế thêm phụ kiện đi kèm để phù hợp nhất và mang lại vẻ đẹp hoàn mĩ nhất cho các quý cô khi diện chúng trên người. Quý cô, quý ông nào muốn sở hữu 1 trong các mẫu thiết kế trên có thể liên hệ với bộ phận tiếp nhận của công ty, chúng tôi sẽ gửi đến các vị trong thời gian sớm nhất,

Huy dứt lời mọi người đồng loạt vỗ tay, Huy và Nhi bước xuống sân khấu nhường lại cho bộ phận tiếp nhận đơn hàng của khách hàng.

Hai người dắt tay nhau rời khỏi công ty bắt đầu buổi hẹn hò.

Địa điểm đầu tiên Nhi dẫn Huy đến là ngọn đồi lộng gió có cây bằng lăng tím ngày nào, Nhi nắm tay Huy bước từng bước lên ngọn đồi.

- Nơi này là nơi em tỏ tình với anh đấy!

Nhi cười cô giữ lại vế sau cho riêng mình " cũng là nơi em ngốc nghếch chia tay anh!". Huy nhắm mắt lại thả hồn theo gió, trong đầu anh lại hiện lên một dòng đối thoại.

"- Vậy sao lại tỏ tình?

- Vì Jelly đã nói yêu tôi nên tôi nghĩ mình nên sớm đưa ra câu trả lời!

-Mà cô đến đây làm gì về đi tôi bận rồi, cơm tối tôi làm rồi đấy hôm nay hết hạn ô sin nhé!

- Đáng ghét, anh nghe cho rõ đây tôi cũng yêu anh đấy, bây giờ giữa tôi và cô ta anh chọn ai?

................................."

Dòng đối thoại dừng lại Huy mở mắt ra nhìn Nhi, cái giọng nói tỏ tình mà như quát ấy là của Nhi thật là bó tay mà, ngày xưa chắc Nhi đáng yêu lắm, anh muốn nhớ lại quá.... nhưng chỉ nhớ được từng ấy thôi.

Nhi nằm xuống gối đầu lên tay Huy, cô lại như ngày xưa hỏi Huy.

- Anh có biết sự tích cây bằng lăng không?

- Không.

- Em kể anh nghe nhé!

- Ừ! em kể đi!

Nhi lại cất giọng kể lại sự tích cây bằng lăng mà ngày nào mình từng kể, Huy mấp mờ trong dòng kí ức đứt đoạn cứ như vừa nhớ ra rồi lại như không thể nhớ.

Nằm dưới tán cây lùn rộng lớn, Nhi kể đủ thứ chuyện cho Huy nghe, kể cả cái tên " cây lùn" mà cô và anh từng đặt, Huy nghe thấy mà bật cười anh không nhớ vì sao lại đặt nó là cây lùn nhưng mà bây giờ gọi lại thấy buồn cười.

Nằm đó một lúc lâu cô và anh lại lên xe tiến ra biển, nơi mà lúc trước cô được anh dẫn đến. Cô nắm tay anh đi dạo dọc bờ biển, một lúc cô chạy xuống hất nước lên người anh làm nước văng tung tóe lên chiếc áo sơ mi trắng còn cô thì đứng cười ha hả, Huy không vừa xắn tay áo lên chạy đến chỗ cô và hất lại cả hai người cứ thế hất qua hất lại đến ước cả bộ đồ đang mặt trên người.

- Hơ... mệt quá!

Nhi đi mà như bò nằm xuống bãi cát thở hổn hển, Huy chơi ác quá, nhấn cả cô xuống nước hic... Huy cũng nằm xuống cạnh Nhi. Cô đưa chiếc nhẫn lên làm ánh nắng chiếu vào phản chiếu ánh sáng lấp lánh, Huy cũng đưa bàn tay của mình lên nắm lấy tay Nhi.

- Nếu cả đời này anh không nhớ lại em cũng đừng bận lòng nhé, hãy cứ thế này nắm lấy tay anh cùng nhau sống cho tương lai có được không? Kỉ niệm ngày xưa có lẽ rất đẹp, bây giờ chúng ta vẫn có thể tạo lại những kỉ niệm đẹp mà. Kí ức của anh không đủ cũng không sao, em chỉ cần biết bây giờ anh yêu em là đủ rồi!

Huy cất giọng trầm chậm rãi như nói lên nỗi lòng của mình, đúng là anh rất sợ bản thân sẽ không nhớ lại những chuyện trước đây, anh sợ Nhi sẽ vì chúng mà bận lòng, cô ấy luôn buồn vì là người yêu những anh chẳng nhớ gì về cô ấy cả, anh cũng buồn nhưng nếu vì thế mà làm tình yêu của họ có rào cản thì chẳng tốt một chút nào, họ đã xa nhau 5 năm chẳng lẽ lại vì thế mà không thể đến được với nhau.

Nhi nghe Huy nói thì ngẩng đầu lên nhìn anh cười nhẹ, cô gật đầu.

- Em yêu Khắc Huy, 5 năm trước yêu bây giờ vẫn yêu, dù cho anh có như thế nào em cũng sẽ ở bên anh!

Chỉ cần có câu nói này của Nhi Huy sẵn sàng từ bỏ tất cả để ở bên cô.

Tối trở về thành phố, Nhi bắt Huy dẫn đi xem phim lần này cô không xem cái phim buồn bi thương ấy nữa cô chọn một bộ phim hài. Xem phim xong cô lại bắt Huy cõng mình đi dạo khắp các con phố, cùng nhau ăn các món ăn vỉa hè nào là nem cuốn, chả cá bò viên chiên.... đủ thứ hết xong cô lại bảo anh ghé vào quán bên đường mua cho cô ly trà sữa. Huy nhìn Nhi ăn mà hoa mắt chóng mặt, người có bé xíu thôi mà có sức chứa kinh khủng thật.

- Em không sợ béo sao?

- Em béo anh có yêu em không?

- Anh lúc nào cũng yêu em!

- Đấy vậy sợ béo làm gì!

Nhi cười hì hì lại chạy đi mua kẹo bông gòn ăn, Huy lắc đầu chạy theo.

- Huy ơi! Em đau bụng quá! hic...

Một lúc sau cô ôm bụng nhăn nhó Huy vừa lo lắng vừa buồn cười mắng yêu.

- Đến giờ bụng em phản động rồi đó, ăn nữa đi!

Nhi xụ mắt, Huy ngồi thấp xuống.

- Lên anh cõng! Về nhà rồi uống thuốc!

Nhi trèo lên lưng Huy lắc đầu.

- Em không uống thuốc đâu, một chút là hết đau ấy mà!

Huy cõng Nhi bước từng bước trên phố trở về nhà...

Xa Xa người ta thấy một cô gái ngủ gật trên lưng một chàng trai, anh ta mỉm cười nhìn cô rồi đặt một nụ hôn lên má.

Họ không biết rằng sáng sớm mai sẽ có một chuyện lớn chấn động cả công ty..