Hệ Liệt: Kiều Hôn Nữ Lang

Chương 25: Mở Đầu




Vân Vi ngồi nghỉ mát bên trong sân, cô bé mở to đôi mắt trong suốt, vẻ mặt tràn ngập hiếu kì, nhìn chằm chằm vẻ mặt không chút thay đồi của cậu con trai, xem ra là một cậu bé hung hăng a.
Gương mặt cô bé hồng hồng, có hai lúm đồng tiền dễ thương, khóe miệng mang theo một nụ cười ngây thơ. Mà ở phía đối diện,từ đầu đến cuối câu bé Kurosawa Sâm Xuyên cũng không nguyện nhìn cô, chỉ mãi nhìn về một hướng khác.
Cậu một chút cũng không muốn biết, vì sao cha mẹ lại mang cậu đến nơi này, còn để cậu một mình đối mặt cùng một cô bé.
"Anh, Vi Vi ở đây làm anh giận sao?" Vân Vi chỉ 10 tuồi, cô bé thật không hiểu, tại sao anh lại không thèm để ý đến cô.
Từ nhỏ, cô là đứa trẻ được cả nhà thương yêu nhất, hễ người nào gặp cô, dù là người lớn hay trẻ nhỏ, ai cũng đều khen ngợi cô, yêu thương cô, muốn cô quan tâm, không phải sao?
Nhưng cậu bé này, từ đầu đến giờ anh đến nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái, đến để ý cũng không để ý cô một chút, ngay cả khi cô nói chuyện, anh cũng xem cô như người vô hình, không thèm ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Sâm Xuyên nghe được giọng nói cô bé dịu dàng đáng thương, nhưng cậu vẫn như trước, không thèm để ý đến cô bé.
Vân Vi chờ một lúc sau, cô bé thấy anh một chút không có phản ứng, lúc này cô có chút tức giận
Cô thở hồng hộc, hai gò má phồng lên, cô bĩu môi, trong lòng tràn đầy không cam lòng: "Anh, anh............"
Cô bé lớn tiếng gọi, chỉ mong anh để ý hay giống như những người khác, khen ngợi cô.
Sâm Xuyên vẫn như cũ vẻ mặt không chút thay đồi, nhưng lần này quá đáng hấc mặt lên, giả vờ như không nghe thấy cô gọi.
Có trời mới biết giờ phút này cậu muốn trở lại Nhật Bản như thế nào, tuy cậu chỉ 15 tuổi nhưng đối với bản thân yêu cầu rất cao, không chì việc học ở trường phải giòi, cậu còn yêu cầu cha mẹ cho mình học thêm những thứ khác, chỉ hi vọng sau này lớn lên có thể tiếp nhận vả quản lý sự nghiệp của cha mình dễ dàng hơn.Cho nên đối với cậu, việc bị đưa đến Đài Loan quả thật là việc làm lãng phí thời gian quí giá.
Vân Vi thấy anh vẫn không để ý mình thì nhíu lại đôi mày nhỏ nhắn,
Giờ phút này trên gương mặt cô đã không còn nét ngây thơ cùng nụ cười hồn nhiên trước đó, mà thay vào đó là đôi mắt mở to, nhưng đã không còn vẻ đơn thuần.
Cô bé nhảy xuống ghế, phủi phủi những cánh hoa còn vương trên quần áo, sau đó kiêu ngạo ưỡn thẳng người, đi về phía Sâm Xuyên.
Sâm Xuyên nghe thấy tiếng bước chân của Vân Vi, tưởng rằng cô bé sẽ rời đi.
Vân Vi đi đến đứng trước mặt anh, sau đó lại nhìn quanh bốn phía———————-Rất tốt, không có người, ngoài anh và cô, bên ngoài không có một ai.
Vân Vi hài lòng cười, nhưng nụ cười lại không mang nét đáng yêu, mà lại mang một tia bướng bỉnh cùng......đáng sợ.
"Này! Đầu gỗ bự"
Lời vừa nói ra, Sâm Xuyên ngây ngẩn cả người, cậu cho là mình đã nghe nhầm. Lần này, cuối cùng cậu cũng ngẩn đầu lên, hiếu kì nhìn chằm chằm cô gai nhỏ trước mặt.
Cô bé này......vừa nãy còn ngọt ngào đáng yêu như một tiểu thiên sứ, vậy mà bây giờ.......Cậu cố gắng xác định, cậu nhìn cô bé, cô hung hăng như một tiểu ác ma.
"Đúng vậy! Là tôi gọi anh, anh làm gì cũng không để ý đến người khác à, tôi gọi anh nhiều lần như vậy, là con trai, anh cũng phải trả lời một tiếng chứ, để con gài dịu dàng gọi mình hoài như thế là rất bất lịch sự, cha mẹ không dạy anh điều đó sao." Vân Vi hai tay chống nạnh trách mắng.
Thật là một tên con trai thối tha, cô trước giờ trong mắt mọi người luôn là một cô bé dễ thương đáng yêu, cớ sao phải chọc cô tức giận, hại cô phá hỏng hình tượng thế này cơ chứ?
Vẻ lạnh lùng trên mặt Sâm Xuyên rốt cuộc cũng thay đổi, cũng bởi cô gái này làm cậu thấy thù vị. Cậu tưởng rằng tính cách cô sẽ giống với vẻ ngoài, là một cô bé điềm đạm, chỉ biết để lộ nụ cười đáng yêu làm cho người ta cảm thấy chán ghét. Nhưng không nghĩ đến vào lúc này..............
"Đừng nghĩ rằng anh lớn tuổi hơn tôi mà xem thường tôi, tôi cho anh biết, tôi và mọi người không thích anh, anh không quan tâm tôi, tôi cũng không thèm để ý anh." Vân Vi chu chu cái miệng nhỏ nhắn, trong mắt thật sự mang theo tức giận, cũng chằng thèm quan tâm trên mặt anh lúc này có chút giật mình.
"Em.....là Vân Vi?"
Sâm Xuyên cảm thấy thú vị. Từ nhở đến lớn, chỉ cần cậu trưng ra vẻ mặt lạnh nhạt thì ngay cả cha me cũng không dám quản cậu, nói chi là đến người khác. Tuy tuồi còn nhỏ, nhưng trên người cậu lại tỏa ra một sự chính chắn vượt quá số tuổi, làm cho người khác càm thấy cậu rất khó thân thiết.
"Đúng vậy! Thì sao?" Vân Vi dùng sức hấc mặt, học theo bộ dáng anh lúc nãy đã đối xử với cô, cũng không thèm nhìn anh một cái.
Sâm Xuyên khóe miệng nhếch lên để lộ nụ cười, cậu đương nhiên biết là cô gái nhỏ này học mình: "Em rất thú vị."
Lời vừa nói xong, không biết vì sao, tâm trạng cậu đột nhiên tốt hẳn lên.
Thú vị?
Lần này, Vân Vi nhíu mày nghiêm trọng hơn.
Ngoại trừ xinh đẹp, đáng yêu, dễ thương như công chúa ra, cô bé chưa từng nghe ai nói cô thú vị bao giờ.
Đây là khen ngợi sao?
Vân Vi không hiểu, cô thật sự không hiểu. Nhưng Vân Vi biết một điều, từ nhỏ đến lớn cô luôn sống trong sự ca ngợi của người khác, nhưng tên con trai thối tha này lại làm cô cảm thấy dường như bản thân mình bị người ta khinh thường.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau. Mà chính xác là một người nhìn đối phương bằng ánh mắt thú vị, người còn lại nhìn đối phương với ánh mắt ngập tràn lửa giận.
Đột nhiên, cửa nhỏ phía sau sân bị người khác mở ra một khe hở nhỏ.
"Sao rồi?" Một người phụ nữ mặc ki-mô-nô lén núp tại đó, theo sau là một người đàn ông cũng cùng mặc ki-mô-nô.
Vì không muốn quấy rầy hai đứa trẻ trong sân, nên cha mẹ Sâm Xuyên chỉ có thể núp ở đây lén lút quan sát tình hình.
Mẹ Sâm Xuyên, Kurosawa Ngọc Diệp nhỏ giọng lại kích động quay ra sau nói với chồng mình là Kurosawa Vũ Lang:
"Anh tin không, con trai chúng ta ấy vậy mà mới vừa cười, tuy rằng chỉ là nụ cười nhỏ, nhưng em xác định, thật sự là con chúng ta vừa cười."
Kurosawa Vũ Lang không tin, hỏi: "Thật sự?"
Đứa con này của hắn, bắt đầu từ năm 4 tuổi đến nay có lẻ cũng chưa bao giờ cười, cả người như lạnh một tảng băng, sao lại có thể cười vào lúc này?
"Thật a, em nghĩ có lẻ Vân Vi đã nói gì đó thú vị làm con chúng ta cười." Ngọc Diệp suy đoán như vậy.

Kurosawa Vũ Lang vẻ mặt hưng phấn nói:"Nói cách khác.........cô bé này cùng con chúng ta thật sự rất xứng đôi."
"Đúng vậy, chính là cô bé ấy." Trước nay chưa từng có người nào khiến nét mặt con trai cô trờ nên ôn hòa, Vân Vi thật là không tầm thường a! Ngọc Diệp hài lòng nở nụ cười.
"Nếu như vậy, chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng báo cho Vĩ Phong, chúng ta sẽ đính ước với cô bé này."
"Đúng vậy, đúng vậy, xem ra chuyến đi lần này thật không uổng phí."
Xem ra trong mắt hai người họ, cậu con trai cùng cô gái nhỏ ở đằng xa kia thật rất xứng đôi, một nói một cười vui vẻ.
Nhưng sự thật?
Do Vân Vi đưa lưng về phía cửa nên từ đầu đến cuối hai người họ chỉ thấy được nụ cười của con trai mình mà không hay biết rằng, trên gương mặt của cô gái bé nhỏ này đang vô cùng tức giận. Rõ ràng, ấn tượng của cậu trong mắt cô vô cùng tệ.
Vân Vi thề, suốt đời này cô nhất sẽ không quên anh, người con trai khiến người ta cảm thấy chán ghét.
Nhưng cô bé không biết rằng, cũng chính thời điểm ấy, cô đã bị cha mẹ mình đem "bán", cuộc đời của cô sẽ phải gắn liền cùng người con trai này.....