Hệ Liệt: Kiều Hôn Nữ Lang

Chương 29: Chương 4




Chính thức triển khai hành động. Sáng sớm một ngày nọ, Sâm Xuyên rời nhà sớm một chút.
Trước khi rời đi, hắn đi đến trước phòng Vân Vi, muốn xem cô có còn ngủ hay không, nhưng lại nhớ đến cô vì không muốn cùng hắn dùng cơm nên mới trốn trong phòng không chịu ra ngoài, nên lại thôi.
Cuối tuần này, Vân Vi yên lặng một cách lạ thường, không có bất kì hành động gì, khiến hắn sinh ảo giác rằng cô đang dần chấp nhận cuộc hôn nhân của bọn họ, nhưng trên thực tế, hắn biết đó là chuyện không thể nào.
Dù cô không làm bất kì hành động nào trêu chọc hắn, như thái độ trước sau lạnh như băng của cô đối với hắn cũng không khó nhận ra cô không thích.
Hắn đứng trước cửa phòng Vân Vi, một lúc sau mới rời đi.
Đợi đến khi hắn rời đi, xác định hắn đến công ty, lúc này Vân Vi ở trong phòng mới bắt đầu mở cửa đi ra.
Cô không nói hai lời lập tức đi vào thư phòng của hắn, quan sát sắc thái u ám đến dọa chết người của căn phòng này.
Mấy ngày trước bước vào căn phòng này liền bị màu sắc khó coi muốn chết của căn phòng này làm cho tâm tình cung không vui.
Há! Nếu hắn vẫn muốn cô trở thành nữ chủ nhân ở nơi này, thì chắc hẳn cô có quyền lợi chỉnh sửa nơi này đúng chứ?
Làm bộ an phận mấy ngày cô đã sớm không chịu nổi.
"Chờ coi đi! Tôi không làm anh nổi điên đến chủ động hủy hôn, tôi, Hạ Vân Vi liền theo họ anh." Cô tràn đầy tự tin cười ra tiếng.
Nếu hắn trở lại thấy kiệt tác hoàn mỹ của mình chắc chắn là giận đến nghiếng răng.
Cô gọi một đám người đến, ai thấy cô cũng rất cung kính, không chút nào chậm trễ.
"Cô chủ, xin hỏi có chuyện gì?"
:"Tôi muốn mọi người giúp tôi, mang nơi này sủa sang lại một chút " Vân Vi chỉ chỉ thư phòng đang rất ngăn nắp nói, làm mọi người có chút không hiểu.
"Cô chủ, nơi này........rất sạch sẽ rồi ạ." Tại sao muốn sửa sang lại? Một người có vẻ từng trải không hiểu hỏi.
"Màu sắc này..........làm người ta nhìn vào thật mất sức sống, lạnh như băng không có tí nhiệt độ, vì muốn tốt cho cậu chủ, tôi quyết định mang nó đổi thành màu khác, như vậy anh ta cũng sẽ không lãnh đạm như vậy nữa, làm người ta khó mà thân thiết." Cô chớp mắt nói, trên mặt toàn là vẻ lo âu và quan tâm đối với Sâm Xuyên.
Mọi người đối với lời nói của cô cảm thấy rất đúng, đều gật đầu đồng ý.
Cậu chủ đúng là tính tình lãnh đạm khiến người ta khó tiếp cận, bình thường chỉ cần nhìn vào đôi mắt kia là đã làm bọn họ sợ hãi rồi.
Chỉ là...............
"Nếu chúng ta đụng vào thư phòng của cậu chủ, cậu ấy nhất định sẽ tức giận." Lời của người nọ đưa đến cho mọi người một nhận thức mới, họ lại lần nữa gật đầu.
Nghĩ đến vẻ mặt lạnh lẽo cùng tàn khốc của Sâm Xuyên, trong lòng mọi người không khỏi rùng mình một cái.
Trên mặt cô hiện lên nụ cười trấn an, trong lòng tràn đầy tự tin nói:"Đừng lo, có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Ai thèm quan tâm hắn có tức giận hay không, cô đây chính là muôn chọc cho hắn nổi giận đấy.
Cô nở nụ cười ngọt ngào, ánh mắt cầu xin nhìn mọi người.
"Được rồi! Nếu như cô chủ đã lên tiếng vậy chúng tôi không thể không làm theo." Không thể chống lại đợt tấn công dịu dàng của Vân Vi, mọi người quyết định giúp đỡ.
"Tốt, vậy mọi người mang giấy dán tường này đổi hết đi, tôi muốn những màu sắc này....................Sau đó.................."
Cứ như vậy, mọi người dốc toàn lực, mang thư phòng của Sâm Xuyên triệt để biến đổi thành một không gian ấp áp.
———–@@@—————–
"Này! Mọi người có phát hiện gì không? Tâm trạng của tổng tài hình như không tệ." Một chủ quản vừa đi ra từ phòng tổng tài, hướng về phía thư kí nói.
"Đúng a! Tổng tài gần đây lúc thấy tôi còn chào buồi sáng với tôi đấy."
Một vài người bị lời nói của thư kí làm cho giật mình kêu to, còn vài người còn lại thì hoài nghi, nói thẳng không thể nào.
"Thật, hôm nay tổng tài đi họp, mặc dù không nói chuyện, nhưng nhìn qua cũng thấy anh ta ôn hòa khá nhiều."
Mọi người, anh một lời tôi một lời, ai nấy đều tò mò, không biết nguyên nhân gì đã khiến tổng tài luôn lãnh đạm của bọn họ trở thành cái dạng như thế này.
Lo lắng sao?
Mọi người dùng sức lắc đầu, dĩ nhiên không rồi.
Nếu để bọn họ biết được người làm tổng tài bọn họ thay đồi là ai, nhất định mõi người sẽ tự mình đến cảm tạ người đó, cảm ơn người đó đã để mọi người trải qua một ngày yên bình như thế này.
Phải nói, mỗi ngày đến công ty, thấy sắc mặt tổng tài có chút biến đổi là tất cả mọi người khẩn trương cả ngày.
Nhất là thời điểm đi họp, mọi người giống như tiến vào pháp trường vậy, bị dọa cho sợ muốn chết, chỉ sợ hắn liếc nhìn một cái,là bị dọa đến nỗi tối hôm đó về gặp ác mộng.
Một gã nhân viên trẻ tuồi nói:"Đúng rồi! Tôi nghĩ chúng ta nên tìm bạn bè đối tác của tổng tài hỏi thăm, nói không chừng sẽ biết nguyên nhân."
"Lương Điền, mang vào giúp tôi một tách cà phê."
Đột nhiên, điện thoại nội bộ truyền ra giọng nói của Sâm Xuyên, dọa mọi người sợ đến nổi im bặt không dám lên tiếng.
"Tổng tài gọi tên tôi!" Người làm thư kí cho Sâm Xuyên bốn năm lớn tiếng nói.
Mọi người đều biết, Sâm Xuyên kếu nhân viên, bình thường chỉ gọi "anh"(hay cô), chưa bao giờ nghe hắn gọi tên ai bao giờ.
Mọi người nghĩ là do nhân viên quá nhiều nên hắn không nhớ rõ, nhưng lần này hắn gọi thẳng tên thư kí, dĩ nhiên khiến mọi người kinh ngạc.
Có người cảm thán mà nói:"Nếu anh ta được như bây giờ mãi thì tốt quá."
Nếu về sau tổng tài cũng giống như bây giờ, thì mọi người không cần run rẩy mà sống qua ngày rồi.
"Đúng vậy á!"
Nhưng mà không biết ông trời có nghe hay nhìn thấy nguyện vọng của họ không...........................................................
—————-@@@———————
Ngồi trong phòng làm việc, tâm tư của Sâm Xuyên đã không còn đặt trong công việc, trong đầu hắn lúc này chỉ toàn là hình ảnh Vân Vi đang ở nhà.
Cô dù không muốn gả cho hắn, nhưng vẫn ở lại nơi này để hắn được nhìn thấy cô.
Kết quả dù cho không được hài lòng lắm, nhưng hắn cũng vì điều này mà cảm thấy vui vẻ.
Vẻ mặt luôn nghiêm túc lại lạnh như băng, giờ phút này lại nở nụ cười nhàn nhạt, làm người ta khó mà phát hiện ra nụ cười cùng vẻ mặt dịu dàng của hắn.
Mà người có thể làm vẻ mặt trở nên dịu dàng như vậy, đương nhiên là Vân Vi.
Mười lăm tuổi lúc thấy cô, bóng dáng của cô đã in thật sau vào tâm trí hắn, lúc hai mươi tuổi, xác định người mình yêu chính là cô, hắn biết người hắn mong muốn chính là cô, đồng thời cô cũng là cả tương lai đối với hắn.
Sâm Xuyên mở ra ngăn kéo, từ bên trong lấy ra một xấp hình, mỗi tấm đều là hình ảnh xinh đẹp của Vân Vi.
Nâng mắt nhìn qua khoảng 100 tấm hình, những tấm hình này có hình bóng của cô, giúp hắn mỗi khi cảm thấy nhớ cô sẽ xoa dịu bớt nỗi nhớ trong hắn.
Hắn tin tưởng, chỉ cần giữ cô ở lại bên mình, cho cô một chút thời gian, từ từ rồi cô cũng sẽ yêu hắn.
———————@@@——————–
Chiếc xe cao cấp màu đen chạy vào cổng chính, tất cả người làm đứng xếp hàng hai bên, cúi đầu nghênh đón Sâm Xuyên trở về.
Khi Sâm Xuyên xuống xe, mọi người ai nấy cũng đều kinh ngạc.
Vẻ mặt hắn không còn lãnh đạm như ngày thường, thậm chí khóe miệng còn lưu lại nụ cười nhàn nhạt.
Trời! Sắp có bão lớn sao? Hay là bọn họ nhìn lầm! Cậu chủ bọn họ lại đang cười?!!
Thấy nụ cười Sâm Xuyên, mọi người càng thêm chột dạ cúi thấp đầu, sợ hắn khi nhìn đến thư phòng của mình đã bị sửa đổi thì sắc mặt sẽ lập tức thay đổi.
Mặc dù cô chủ nói là không có gì, nhưng những người làm sống ở nhà Kurosawa ít nhất cũng ba năm, tính tình câu chủ thấy nào, bọn họ hiểu rõ nhất.
Hắn sẽ không mắng người, chỉ là dùng đôi mắt kia nhìn mọi người cũng hù chết mọi người rồi, bình thường nếu bị hắn nhìn như thế, mọi người sẽ sợ đến nhịp tim tăng nhanh, gần như bị choáng.
"Vân Vi đâu?" Không thấy người mình cả ngày mong nhớ, giọng điệu Sâm Xuyên có chút nòng vội.
"Cô chủ đang tắm." Ông người làm cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm mặt đất, không dám, không dàm ngẩng đầu lên.
Nói thật, cô chủ rất tốt, không bởi vì mình có thân phận là cô chủ mà làm ra vẻ, ngay cả một số việc nặng nhọc cũng sẵn lòng giúp đỡ, nói chuyện cùng mọi người cũng rất thân thiết, lời nói nhỏ nhẹ giọng nói nhẹ nhàng, sẽ không sai bảo hay ra lệnh cho người khác, bởi vì yêu mên sự hòa nhã của cô, mọi người quyết định, bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ cô chủ.
"Vậy sao! Tôi đến thư phòng, chờ ăn cơm!" Nói xong, hắn không nghi ngờ gì, trực tiếp đi đến thư phòng.
Nguy rồi!!!
Mọi người vừa nghe xong lời hắn, thân thể không khõi căng thẳng, trong mắt toàn là sự hoảng sợ.
Lần này thảm rồi!!.
Quả nhiên, một phút trôi qua, Sâm Xuyên nhanh chóng từ trong thư phòng bước ra.
"Ai có thể nói cho tôi biết, chuyện gì xảy ra với thư phòng của tôi?" Gương mặt hắn tái xanh, trong mắt toàn là lửa giận, đôi mắt sắc bén quét nhìn mọi người.
Thân thể mọi người co lại, run rẩy như lá rơi rụng, nhắm hai mắt, đến nhìn cũng không dám nhìn mặt cậu chủ thế nào.
"Trả lời tôi." Đám người này có bản lĩnh đem thư phòng hắn làm thành phòng giống như phòng dành cho trẻ nhỏ thì cũng phải có bản lĩnh đối mặt với sự tức giận của hắn.
Mới vừa vào phòng Sâm Xuyên còn tưởng mình đi nhầm.
Nhưng nhìn kĩ lại, đây đúng là thư phòng của hắn.
Vốn dĩ là màu tối, lại biến thành màu hồng, ngay cả sofa màu cà phê cũng trở thành màu vàng nhạt, rèm cửa sổ cũng bị đổi thành những bức vẽ hoa đầy màu sắc, đáng nói hơn chính là, mặt tường còn được dán lên những hình ảnh phim hoạt họa, từng cái mặt buồn cười nhìn hắn.
"Ai cho các người được quyền làm như vậy?" Mọi người không ai lên tiếng, làm hắn thật sự nổi giận.
"Không ai trả lời! Tốt, các người cứ đứng ở nơi này cho đến khi có người chịu giải thích chuyện gì đã xảy ra thì thôi."
Thật không nghĩ đến, cậu chủ tức giận lại đáng sợ đến vậy, lửa giận cơ hồ lây lan đến chỗ tất cả mọi người.
Thật là đáng sợ, so với bình thường hắn không nói câu nào, gương mặt lạnh lẽo còn đáng sợ hơn. Trong lòng mọi người không ngừng gào khóc.
Ôi ôi ôi! Sao cô chủ còn chưa ra cứu bọn họ, cô còn phải tắm bao lâu nữa?
Mới lúc nãy mọi người còn quyết định muốn bảo vệ Vân Vi, nhưng bây giờ chỉ van xin cô mau chóng xuất hiện một chút.
Mọi người tin tưởng, chỉ cần cô chủ mở lời, chắc chắn mọi người sẽ tránh được kiếp này.
"Anh đã về!"
Vân Vi vừa mới tắm xong, tóc vẫn con ướt bước ra ngoài, cô mở to đôi mắt ngây thơ, nhìn về phía ánh mắt cầu cứu của mọi người cùng ánh mắt tràn đầy lửa giận của Sâm Xuyên.
Nghe được giọng cô, mọi người như trút được gánh nặng, thở phào một hơi.
"Sao vậy?Thế nào lại nổi giận?" Vân Vi mỉm cười nhìn vẻ tức giận trong mắt Sâm Xuyên.
"Là kiệt tác của em." Không phải nghi ngờ mà là hết sức khẳng định.
Sâm Xuyên tức giận khiến Vân Vi khoái chí gật đầu.
"Anh có thích không? Tôi nghĩ rất lâu, làm thế nào mới bày trí cho có cảm giác ấm áp, để anh không còn lạnh như băng nữa, giống người ta, dễ dàng hòa nhã."
Cô nở nụ cười rực rỡ, ở trước mặt Sâm Xuyên càng cười càng tươi.
Cô gái đáng hận này, ý của cô là, hắn từ trên xuống dười căn bản không giống người.
Đôi mày của Sâm Xuyên quấn thành một chỗ, hắn biết, nếu bây giờ nổi giận với cô, cô nhất định sẽ đắc ý.
"Vậy, tôi có nên cảm ơn em." Hắn nghiếng răng mới có thể thốt ra một câu như vậy, trên thực tế hắn nghĩ, sẽ lớn tiếng bảo cô dừng lại.
"Không cần cảm ơn tôi! Tất cả đều nhờ mọi người giúp đỡ, thư phòng anh nhiều đồ nặng như vậy, một mình tôi căn bản không thể làm xong." Nhìn về phía những gương mặt cách đó không xa bị cô chỉ tên, mặt đều trở nên tái xanh, nhìn cô bằng ánh mắt bi thảm, thật làm cô cảm thấy buốn cười.
"Cho nên anh nhất định phải thưởng cho mọi người, mọi người ai nấy đều có lòng tốt, đã đưa ra cho tôi khá nhiều ý kiến!" Cô nói thêm một câu như vậy, chỉ thấy những người đó khi nghe được câu nói của cô thì trán bắt đầu toát mồ hôi, toàn thân run rẫy.
Những người này........................nhìn về phía những sắc mặt khó coi đến cực điểm kia, tâm trạng Sâm Xuyên vốn không được tốt cũng muốn bật cười.
Nhìn bọn họ khi nghe xong lời nói của cô, giống như là nhìn thấy quỷ, đầu cúi càng lúc càng thấp, thậm chí sắp đụng cả mặt đất, thật là đáng thương................
"Vậy tôi phải thưởng cho sự hỗ trợ của bọn họ rồi........." Cô chơi vui như vậy, làm hắn nghĩ cũng muốn thử một chút.
"Không, không cần, cậu chủ, cậu biết tâm ý của chúng tội là được rồi, tôi, chúng tôi giúp cô chủ một tay là chuyện nên làm, không, không cần thưởng ạ." Một bà người làm lớn tuổi, vừa nghe đến cậu chủ bọn họ không những không tức giận, còn có ý định giống như cô chủ ức hiếp bọn họ, sợ đến nổi vội vàng mở miêng.
Trên mặt mọi người nhất trí mang theo nụ cười lấy lòng.
"Vậy sao!Được rồi, vậy ngày mai mang thư phòng của tôi khôi phục lại như cũ." Trong mắt hắn vẫn còn mang theo chút tức giận.
Muốn hắn ở phòng con nít làm việc, đừng có nằm mơ. Hắn nói chuyện đồng thời cũng nhìn Vân Vi, chờ xem phản ứng của cô..
"Vâng. Ngày mai chúng tôi sẽ mang thư phòng khôi phục lại như cũ." Cung biết cậu chủ sẽ không chấp nhận, mọi người có chút thất vọng thở dài.
Cúi đầu, giọng buồn buồn, Vân Vi hỏi: "Không phải anh thích tôi bày trí trong thư phòng sao?"
Thông minh như cô dĩ nhiên biết cách duy trì hình tượng ở trước mặt người làm, hiển nhiên là không thể cùng chung tiếng nói với Sâm Xuyên ác ma này được.
"Đó là phòng trẻ." Sâm Xuyên cúi đầu, nhìn Vân Vi, không biết cô lại đang tính toán chuyện gì nữa.
Ngay cả cái ghế dựa cũng là hình Tiểu Ngưu, cô rõ ràng là trêu chọc hắn.
"Tôi rất cố gắng muốn giúp anh thay đổi hình tượng, để anh có thể hòa nhập cùng mọi người, anh lại không thích?" Cô chợt ngẩng đầu, quả nhiên, trong mắt ngập tràn nước mắt ủy khuất.
Cô gái này..................Trong lòng Sâm Xuyên bất đắc dĩ xuất hiện một một chút buồn phiền, cô ấy quả thật có thể đi đóng phim, nói khóc liền khóc.
"Em cũng đừng............."
"Anh xem." Cô vươn tay, cho hắn nhìn những vết băng dán trên tay mình.
"Người ta vì anh mà tay cũng chảy máu rồi, vậy mà anh lại muốn mang nó khôi phục lại hình dạng cũ, thật làm tổn thương tấm lòng của tôi. Nếu anh thật sự hi vọng tôi có thể trở thành vợ anh thì anh cũng phải cho tôi cảm thấy bản thân mình có ích một chút."
"Tôi là làm vì anh, chuẩn bị mọi việc, dù cho có xấu, anh cũng nên hiểu cho tấm lòng tôi mà khen ngợi, nhất định phải thích, nếu không, tôi làm chuyện gì cũng trái lại ý anh, đó không phải là chúng ta bất hòa, ánh mắt bất đồng, sở thích không giống nhau sao? Hai người không có điểm chung, làm sao sống cùng nhau? Đây không phải chứng minh rằng tôi không thích hơp với anh sao........."
Giọt lệ theo khóe mắt chảy xuống, trên mặt cô là sự đau thương xen lẩn thất vọng.
Nhìn dáng vẻ lúc này của Vân Vi, nhất thời khiến hắn muốn bật cười.
Mà những người xung quanh thấy cô chủ khóc khổ sổ như vậy, nhất định là bất bình thay cô.
Cô chủ là có ý tốt, cậu chủ sao lại tàn nhẫn như vậy? Mặc dù mọi người cũng thấy cô chủ bày trí thư phòng của cậu chủ thành phòng rất giống phòng trẻ, nhưng...........nhìn dáng vẻ cô bi thương thế này, lòng của mọi người cũng đứng về phía cô.
Có người trong lòng còn lén mắng hắn, những người còn lại chỉ nhìn cậu chủ lắc đầu rồi thở dài, cứ như đang trách cứ hắn vậy.
"Thôi." Sâm Xuyên giả vờ bất đắc dĩ thở dài, dáng vẻ chịu thua: "Cảm ơn ý tốt của em, ngày mai không cần mang nó sửa lại nữa."
"Các người————ra ăn cơm trước, tôi muốn cùng cô chủ nói chuyện một chút." Hắn quay đầu, nhỏ giọng ra lệnh bảo mọi người rời đi.