[Hệ Liệt Ma Mị Tứ Công Tử] Chủ Tử Xấu Xa

Chương 3




Ngày nào đó, là ngày Nguyệt Hiên Hoa lần đầu tiên nhìn thấy Hồng Liên.

trên đường hắn đi ngang qua một gian miếu đổ nát thì vừa lúc trời đổ cơn mưa.

Tiến vào bên trong gian miếu đổ nát, hắn tìm một chỗ ẩn thân kín đáo phía sau một cây cột, rồi liền nhắm mắt dưỡng thần chờ trời tạnh mưa.

Hôm nay Nguyệt Hiên Hoa nhàm chán kiếm cớ đi “chỉnh đốn” nhóm huynh trưởng vô tình của mình, hắntức giận bởi vì bọn họ khi có người khác phái thì liền không thèm quan tâm đến huynh đệ nữa, cho nên hắn không thể nào để yên cho bọn họ chỉ xuất ra vài chiêu đơn đơn giản giản mà liền ôm được mỹ nhân về, cũng sẵn tiện thí nghiệm một chút xem vài vị nữ nhân kia có xứng làm chị dâu của hắn hay không.

Thực bất hạnh cho hắn, từng cảm giác một đều không tệ lắm.

Có phải sao hồng loan chiếu mệnh của huynh đệ bọn họ đều đồng loạt động đậy sau thời gian dài im lìm hay không?

Bọn họ dường như đều đồng thời cùng lúc gặp được phân nửa sinh mệnh kia của chính mình, chẳng qua chuyện này cũng khó trách, bởi vì bọn họ là bào thai sinh bốn, như vậy, nếu chiếu theo đó...... đừng nói là hắn cũng có khả năng gặp được phân nửa của hắn chăng?

Nghĩ đến đây, Nguyệt Hiên Hoa biểu lộ rõ thái độ khinh thường, hắn cũng không tin rằng sẽ có một nữ nhân nào lại đi yêu thương một kẻ có khuôn mặt nửa người nửa quỷ như hắn vậy. Hơn nữa, hắn cũng không cần có một nữ nhân vướng chân vướng tay đi tò tò theo bên người.

một người cô đơn, mà nỗi cô đơn này lại đã quá lâu quá dài, nên có một chút ý tưởng bất mãn.

Ngay phía sau, hắn nghe được một thanh âm truyền đến từ cửa miếu đổ xiêu đổ vẹo, xem ra gian miếu đổ nát này không hề do hắn độc chiếm.

thật sự là chán ghét mà. hắn không thích mà cũng không có thói quen ở chung một chỗ với người không quen không biết, đang định đứng dậy rời đi, lão thiên gia lại dường như không muốn để hắn rời đi nên đánh một đường tia chớp màu lửa bạc xẹt qua phía chân trời, rồi lập tức sau đó là tiếng sấm ầm vang vọng tới.

Đáng chết! Sét đánh. hắn không khỏi rủa thầm trong lòng một câu, lại nhắm hai mắt lại, nghĩ, quên đi, dù sao bọn họ cũng không phát hiện ra sự có mặt của hắn, hắn cứ coi như bọn họ là hình nhân ẩn mặt là được rồi.

Trong lòng hắn nghĩ như thế, nhưng những người đó lại tuyệt không im lặng chút nào.

thật là, lục đục cái gì mà hoài vậy! Nguyệt Hiên Hoa không hờn không giận nhăn mi lại, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, trời đã muốn gần tạnh, hắn đứng lên, chuẩn bị rời đi cái nơi làm cho hắn bực mình như muốn đòi mạng một ai đó này.

một cái quay đầu lơ đãng, hắn phát hiện mình đang đón nhận một đôi mắt ngập nước thập phần sinh động, mà trong cặp mắt kia đang lóe lên ánh nhìn mang đầy vẻ tuyệt vọng, giống như là đang cầu cứu hắn.

Đôi mắt lạnh lẽo như băng của Nguyệt Hiên Hoa cuối cùng cũng thấy rõ bọn họ đang lục đục cái gì.

một bàn tay to lớn đang đè chặt miệng của cô gái để nàng không thể phát ra bất kỳ tiếng kêu cứu mạng nào.

cô gái bị trói quặt tay ra sau, toàn thân không thể động đậy, chỉ có cô là nhìn thấy một người đàn ông đang đứng trong bóng tối, còn những nam nhân khác bởi vì quá vội vã thích chí muốn hưởng thụ thân thể xinh đẹp của nàng nên căn bản không chú ý tới tử thần đã đang đứng ở phía sau, lẳng lặng nhìn chăm chú vào bọn họ.

“cô nàng này thật sự xinh đẹp cực phẩm, dáng người chẳng những hoàn mỹ mà còn trắng nõn trắng nà, đậu hũ Tây Thi trong thành so ra còn kém nàng đó nha.”

Ác danh của huynh đệ nhà họ Cao này đã lan rất xa, bởi ỷ lại vào khối tài sản được phụ thân di chúc nên suốt ngày ăn không ngồi rồi, ham chơi mà lười làm việc, nhưng lại ác một nỗi là bọn chúng chuyên đùa giỡn con gái nhà đàng hoàng khắp nơi nơi, nếu nhìn thấy thích một nữ tử nào thì liền mạnh tay bắt đi, đoạt sự trong sạch của người ta, có một số nử tử không chịu nổi nỗi nhục nhã như thế đã thắt cổ tự sát, nên xét ra thì huynh đệ Cao gia này đã giết hại rất nhiều mạng người vô tội.

Những người bị hại khác nếu không tự sát chết thì cũng không dám hé lộ ra, cho nên đến bây giờ đôi huynh đệ dâm tặc này vẫn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật.

Hôm nay Hồng Liên cùng vị hôn phu Giang Văn của mình cùng đến miếu trên núi bái Phật, bởi vì hai người muốn thành hôn trong một thời gian ngắn.

Tuy rằng Giang Văn không có tài cán gì nhiều hay là mang chí lớn gì trong ngực, nhưng mà chỉ cần chàng không làm xằng làm bậy mà cứ theo sát phụ thân để học cách làm ăn, sống cuộc sống bình thường cả một đời, nàng cũng cảm thấy hạnh phúc thỏa mãn lắm rồi.

Nhưng nàng không ngờ đến sẽ gặp một tai kiếp đáng sợ đến như vầy!

“Đúng vậy, đúng vậy! Đại ca, trước đây ca đều là người hưởng trước, bữa nay có thể đến lượt đệ trước đi!”

“không được, mặt hàng tốt đẹp cực phẩm như vậy, đương nhiên là đại ca trước rồi.”

“Nhưng......”

“Nếu ngươi cảm thấy nhàm chán, sao không đi đánh tiếp cái tên tiểu tử thối kia đi.”

Theo như lời kẻ đại ca nhắc tới, ánh mắt Nguyệt Hiên Hoa hướng theo và dừng lại trên người một nam nhân bị buộc chặt vất ở một góc, mặt mũi bị đánh đến bầm dập, vốn nãy giờ nằm im không có phản ứng gì, nhưng vừa nghe có người nhắc đến việc tiếp tục đánh hắn nên lập tức kinh hoàng cầu xin tha thứ một cách rất hèn mọn.

“Hai vị đại gia, không cần đánh ta nữa, dù sao người mà các đại gia thích là nàng, ta đem nàng cho các người, các người cứ thong thả hưởng thụ là tốt rồi. Thả ta đi, ta cam đoan sẽ không nói chuyện này ra ngoài đâu.”

Hồng Liên vừa nghe vị hôn phu nói như vậy, mở to đôi mắt không dám tin mà nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Hồng Liên, nàng đừng oán hận ta.”

Nước mắt Hồng Liên nhịn không được mà chảy dài xuống hai má, không phải bởi vì nàng sợ bản thân sắp nhận một kết cục đáng sợ đến thế nào, mà là bởi vì ánh mắt của nam nhân trước mắt này làm cho nàng cảm thấy trái tim mình nổi lên tầng băng giá.

Từ nhỏ đến lớn nàng vẫn cho rằng mình sẽ gả cho hắn, sau đó sẽ làm một người vợ bình thường vì chồng nấu cơm sinh con, mà hắn cũng sẽ bảo hộ nàng suốt đời suốt kiếp, nhưng không thể ngờ rằng khi gặp uy hiếp bạo lực như lúc này, hắn thế mà vẫn cứ nhận chịu uất ức, đã vậy còn muốn hy sinh nàng!

Nghĩ đến việc chính mình lại đi tin tưởng lời ngon tiếng ngọt của thứ nam nhân không đáng mặt nam nhân này, nàng muốn phun hết ruột gan ra.

“Hắc hắc! Nam nhân của ngươi cũng đã nhiệt tình đề cử như vậy, ta nghĩ nếu chúng ta cứ tiếp tục khách khí thì có vẻ phụ lòng tốt người ta.”

Hồng Liên oán hận trừng mắt nhìn khuôn mặt trương phì làm người ta phát buồn nôn kia, trong lòng cầu mong một người nào đó có thể tới cứu nàng lúc này. Nhưng ngay tại thời điểm dường như sắp tuyệt vọng đến nơi, nàng lại phát hiện Ông Trời đã phái cứu tinh tới.

Bởi vì miệng của nàng đã bị bịt chặt, không thể phát ra một tiếng nào, cho nên nàng chỉ có thể cố gắng dùng ánh mắt hấp dẫn bóng ma của người kia để hắn có thể nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của nàng.

Chiêu thức duy nhất này thế mà lại có hiệu quả.

Thân hình tuyết trắng, ngoại y bị xé rách tươm, nước mắt chảy thành dòng, ánh mắt ai oán bắn về phía vị nam tử lạnh lùng kia.

Nguyệt Hiên Hoa khi đón nhận ánh mắt cầu xin đáng thương nhất mực kia của Hồng Liên thì cảm thấy ngực như bị chùy sắt đập một nhát thật mạnh.

Cặp mắt thật to như hồ thu long lanh ngập nước, giờ phút này tràn ngập nước mắt van vỉ cầu cứu hướng về hắn, tác động thật mạnh đến trái tim trước giờ vốn luôn bình tĩnh không gợn sóng xao động nào của hắn. Quần áo trên người nàng bị xé rách tươm nên không thể che dấu được cảnh xuân đẹp tuyệt, thân mình trong trắng như thủy tinh trong suốt, bộ ngực sữa mượt mà đầy đặn hơi run run, đỉnh núi nho nhỏ màu phấn hồng không biết là vì sợ hãi hay là do không khí lạnh mà se chặt lại, tạo tác động kích thích đến dục vọng ẩn sâu nhất của một nam nhân.

Nàng giống như là một con vật nhỏ đầu bị nắm chặt, chỉ có thể dùng cặp mắt kinh hoàng bất lực nhìn hướng hắn mà phát ra lời cầu xin không tiếng động.

hắn chưa từng bao giờ mềm lòng chỉ vì thấy người khác cầu cứu, cho tới bây giờ cũng không có. trênthế giới này, hắn chỉ duy nhất hiểu được nỗi đau của chính mình, không một nỗi đau hay sợ hãi nào của những người khác lại có thể xứng đáng để tim hắn nổi lên một tia đồng cảm.

Nhưng bây giờ vì sao mà trong lòng hắn lại nảy sinh một cảm xúc thương hại kỳ dị, níu kéo không thể buông tha đối với một đôi mắt đầy bất lực sợ hãi kia?

Tại nơi này, thời điểm này, nàng lại dùng một đôi mắt đen to sâu lắng lẳng lặng rơi nước mắt, một ánh mắt tái nhợt kinh hoảng như vậy, nhu nhược bất lực như vậy, tuyệt vọng như vậy......

Ánh mắt như vậy, hắn đã từng thấy qua.

Nhiều năm trước kia, hắn đã từng nhìn thấy ánh mắt giống vậy trên mặt nước hồ lạnh như băng, lúc ấy, hắn đói đến mức chỉ có thể uống thứ nước lạnh băng trong hồ đó mà cầm cự. Tại một khoảnh khắc ấy, hắn đã hy vọng có một kỳ tích xuất hiện, chỉ cần có người có thể vươn tay cứu viện hắn thì cho dù có bắt hắn cả đời làm nô lệ, hắn cũng sẽ đáp ứng.

Mà hiện tại, tiểu nữ nhân này đúng là hình ảnh lúc trước của hắn.

Nhưng mà, điều này cũng không có nghĩa là ở thời điểm hiện tại, hắn nhất định phải làm cái người tốt mà lúc trước hắn hy vọng sẽ xuất hiện kia, bởi vì lúc ấy cũng chẳng có người nào cứu hắn cả.

Nguyệt Hiên Hoa tự nhủ ‘mình hẳn là nên nhanh chóng xoay người rời đi, không cần xen vào việc của người khác’, nhưng thời điểm mà phản ứng cơ thể bắt kịp với suy nghĩ trong đầu thì bước chân của hắnđã đi về phía hướng Hồng Liên.

Ngoài cửa, một tia chớp xẹt qua phía chân trời trong một khoảnh khắc, Hồng Liên mở to hai mắt, nghênh diện một đôi con ngươi sâu thẳm thần bí trong một cặp mắt hắc ám như vực sâu, kinh ngạc khi nhận ra rằng bóng ma lạnh như băng có đôi mắt hữu thần ấy không phải là người mà Ông Trời phái tới.

Nàng từng nghe người ta nói qua rằng ‘gặp Thần Phật thì thấy thần tích’, nhưng có rất ít người đã từng gặp qua la sát để có thể tả xem hình dạng là như thế nào, cho nên thân ảnh cao ngất mang chút vị cao ngạo đang chậm rãi đi về phía nàng, một mái đầu với những sợi trắng bạc phiêu đãng bay bay trong gió, dưới ánh sáng từ tia chớp làm lộ ra nửa bên mặt đầy vẻ tuấn mỹ như thần thánh đến khiến cho người khác như muốn ngừng thở.

Toàn thân của nam nhân trẻ tuổi trước mặt kia tản mát ra một khí chất cao ngạo lạnh lùng, vẻ mặt lại càng thể hiện sự tối tăm lạnh lẽo như băng.

Là một kẻ ngạo mạn lãnh đạm xem mình như trên cả thiên hạ? Hay là một sự kiêu ngạo lạnh lùng cuồng vọng? Hay là lãnh khốc đến vô tâm vô tình?

Cho dù là thế nào, hắn đều là một nam nhân xinh đẹp nhất mà Hồng Liên đã từng gặp qua – nhưng mà, đó là suy nghĩ của thời điểm mà nàng còn chưa nhìn thấy một nửa khác của khuôn mặt kia.

một làm gió lạnh thổi phất qua, trong nháy mắt nửa bên mặt bị tóc che khuất liền phơi bày ra trước mắt mọi người, toàn bộ mọi người tại đây đều giật bắn mình há to mồm mà hít thở khí lạnh.

một gương mặt của quỷ dữ đang hung tợn nhìn chằm chằm vào bọn họ, cứ như sẽ lập tức hướng lại đây nuốt trọn bọn họ vào bụng, như là Quỷ Vương ăn tiểu quỷ vậy.

“Aaaa!”

“Có quỷ!”

Huynh đệ Cao gia vốn mới đầu mang đầy vẻ hung thần ác sát, dâm dục đầy bụng, thế mà khi nhìn thấy Nguyệt Hiên Hoa đang chậm rãi tiêu sái bước đến trước mặt thì đã nhanh chóng bị dọa đến nỗi tay chân cứng ngắc không thể cử động được.

Đối mặt với một tình huống phản ứng như vậy, Nguyệt Hiên Hoa đã biết từ lâu nhưng cũng không thể trách bọn họ. Những kẻ ngây thơ ngu xuẩn nhưng tự cho là mình thanh cao này, nghĩ rằng dáng vẻ của mình có vẻ bình thường một chút thì liền đem lòng khinh bỉ những người có bộ dạng dị thường hơn mình.

Nguyệt Hiên Hoa mặt không chút thay đổi lẳng lặng nhìn chăm chú vào Hồng Liên, giống như tại hiệntrường chỉ có mình nàng mà thôi, những người khác đều không đáng để hắn liếc mắt xem một cái.

Theo lý thuyết, đáng lẽ nàng cũng nên bị dọa cho sợ hãi, nhưng nếu nói là ‘bị dọa’ thì không bằng nói là ‘khiếp sợ’ thì đúng hơn, hơn nữa cảm giác này trôi qua rất nhanh, thậm chí ngược lại ở trong lòng nàng lại cảm thấy so với ba nam nhân khác cũng đang ở chỗ này, hắn thoạt nhìn còn muốn tốt đẹp hơn mộtchút.

Nàng cố gắng giãy dụa, muốn hắn cứu nàng.

“Ngươi muốn ta cứu ngươi?” Rốt cuộc Nguyệt Hiên Hoa cũng mở miệng, thanh âm trầm thấp quanh quẩn trong ngôi miếu cũ đổ nát, tạo ra tiếng vọng rùng rợn làm cho mọi người lông tơ dựng đứng còn xương cốt thì nhũn ra.

Hồng Liên cố sống cố chết gật gật đầu.

Đương nhiên nàng nghĩ, hiện tại nếu hắn không cứu nàng thì còn có ai có thể cứu nàng đây?

Ba nam nhân bên cạnh vẫn còn bị dọa đến toàn thân không thể nhúc nhích, bọn họ thậm chí còn cảm thấy phải chăng yêu quái này đã sử dụng pháp thuật trên người bọn họ, chứ nếu không thì sao tay chân bọn họ như nhũn ra, liên tục muốn cử động cũng không thể động đậy chút nào.

Chỉ nhìn đến vẻ mặt bị dọa đến chấn kinh của bọn họ đã đủ để cho Nguyệt Hiên Hoa nổi lên sát khí.

Hơn nữa, hắn phát hiện rằng càng đợi lâu, hắn càng không thích có bàn tay của nam nhân khác đặt ở trên người tiểu nữ nhân kia.

Cảm giác kỳ quái như vậy làm cho hắn thật sự không được tự nhiên, mà cũng bởi vì cảm xúc này trước đây hắn chưa từng trải qua, nên càng làm cho hắn không thể chịu đựng được loại xúc động này.

“Muốn ta cứu người, có thể, nhưng giá là do ta tùy ý đặt ra.” Cả người hắn tràn ngập sát khí.

thì ra hắn là một kẻ sát thủ nhận tiền, có thể dùng tiền để giải quyết sự việc là tốt rồi. Hồng Liên vội vàng dùng sức gật gật đầu, chuyện tới nước này thì hắn muốn như thế nào đều tốt cả, chỉ cần có thể cứu nàng thoát khỏi ma chưởng.

không ai nhìn thấy sự tình diễn ra như thế nào, thế nhưng sức nặng của bàn tay vốn vẫn đang đè chặt miệng Hồng Liên đột nhiên buông lỏng ra, đồng thời nghe được một tiếng kêu đầy bi thảm, Hồng Liên cảm giác được có một dòng chất lỏng ấm nóng phun lên trên mặt mình.

Mùi máu tươi lập tức tràn ngập trong khoang mũi nàng, lúc này nàng mới phát hiện cánh tay vốn đangđặt trên mặt nàng đã bị cắt đứt ngọt rơi xuống nằm cạnh bên người nàng, ngón tay vẫn còn đang vặn vẹo đầy khủng bố.

“Ta ghét lúc ta đang hỏi chuyện mà có người quấy rầy.” Nguyệt Hiên Hoa lạnh lùng phun ra một câu.

“A! Đau quá! Chặt đứt tay ta rồi.” Tiểu đệ Cao gia nắm chặt cánh tay phải bị chém đứt, máu tươi khôngngừng theo chỗ đứt phun ra có vòi, nhìn rất đáng sợ.

Lúc này, Nguyệt Hiên Hoa lại hướng đến gần Hồng Liên, ánh mắt chậm rãi dừng trên cơ thể cơ hồ đangbị tê cứng của nàng mà quần áo bị xé rách nát cũng không che được thân thể tuyệt vời, nhất là dừng lại lâu hơn một chút ở bộ ngực tuyết trắng đẹp đẽ đáng yêu của nàng.

Giữa con ngươi đen thẳm thâm thúy lóe lên một ánh lửa bừng bừng thật bức bách người.

Nàng có thể thấy được trong mắt Nguyệt Hiên Hoa cũng đang có một ngọn lửa dục vọng thiêu đốt giống như những nam nhân kia, nhưng điều làm nàng không thể tin được là, ánh mắt của những kẻ kia làm nàng cảm thấy bị nhục nhã, mà ánh mắt của nam nhân này lại khiến nàng cảm thấy thân thể mình giống như bị lửa thiêu đốt nóng cháy.

“Thích trừng phạt bọn họ như thế nào?” Lời này nói ra nghĩa là hắn đã chấp nhận lời cầu cứu của nàng rồi.

“Ta muốn bọn họ vĩnh viễn không thể xuất hiện trước mặt ta.” Hồng Liên vừa khóc vừa phẫn nộ thốt ra.

Nếu có thể, nàng hy vọng chính nàng có thể ngoan độc mà quyết tâm giết chết bọn chúng.

“Tuân mệnh, công chúa của ta.”

Nguyệt Hiên Hoa chậm rãi xoay người đối mặt với hai huynh đệ Cao gia. Tiểu đệ Cao gia đã đau đến mức sắc mặt trắng bệch và có thể té xỉu bất cứ lúc nào, đại ca Cao gia thì lại không cam lòng khi phải buông tay với cô gái Hồng Liên xinh đẹp như vậy, nếu hôm nay không chiếm đoạt được nàng, khả năng là sau này cũng sẽ không có một cơ hội nào nữa.

Nguyệt Hiên Hoa không lập tức hạ đao giết người ngay mà hắn cho hai kẻ kia đủ thời gian để chạy trối chết, rồi mới từ từ mở miệng, “thật đúng là được chết dưới hoa mẫu đơn, có thành quỷ cũng phong lưu.”

“Ngươi......”

Lời còn chưa dứt đã thấy một ánh hào quang lóe lên, rồi tất cả lại trở về vẻ bình thản vốn có.

Nguyệt Hiên Hoa lại chuyển hướng nhìn về phía Hồng Liên, sát khí trong thanh âm còn chưa hết, hỏi, “Còn tên kia?”

Vừa nghe thấy hung thần ác sát này sẽ quay ra đối phó với mình, Giang Văn vội vàng hướng Hồng Liên dập đầu cầu xin tha thứ, “Liên nhi, tha cho ta, nàng sẽ không nhẫn tâm nhìn ta chết chứ? không phải nàng rất muốn được gả cho ta sao? Nếu ta chết như lời hắn nói......”

Nghe vậy, trong một nháy mắt, Hồng Liên rất muốn rống to ‘giết hắn’, nhưng rồi nàng vẫn không mở miệng thốt ra chữ này, bởi vì dù sao ai mà chẳng sợ chết.

“Để cho hắn đi đi thôi!”

Nguyệt Hiên Hoa đang chuẩn bị ban cho y một đao thật thống khoái, lại nghe nàng nói câu muốn để cho y đi!

Nhưng mà hắn vẫn làm theo nguyện vọng của nàng, để y rời đi.

Nhìn thấy Giang Văn không chút do dự quay lưng bỏ chạy trối chết, ngay cả một ý niệm muốn cứu nàng cũng không có trong đầu, nàng chỉ có thể bất lực mà khóc rống lên, khóc cho tình cảm đã thực lòng dâng tặng suốt bao nhiêu năm qua thì ra lại không đáng giá một chút nào như vậy.

Nàng quá mức sa vào cảm xúc thương tâm của chính mình mà quên rằng hiện thời còn đang có sự tồn tại của một người khác.

Khi thân ảnh cao lớn của hắn tạo một bóng đen trên đầu nàng, lúc này nàng mới chậm rãi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt lên nhìn chăm chú vào hắn, còn mặt hắn vẫn không chút thay đổi mà nhìn thẳng vào nàng như trước.

Nhưng nàng có thể cảm nhận được ánh mắt hắn lại không giống như trước mà trở nên thật nóng cháy.

“Nên thực hiện hứa hẹn của ngươi.”

“Xin người cởi trói cho ta trước, ta sẽ nhanh chóng về nhà lấy tiền –”

“Ta nói rồi, trả giá nào là do ta đặt ra.” hắn vô cảm cắt ngang lời nói của nàng.

“Người muốn bao nhiêu tiền?” Nàng hỏi, rồi mới phát hiện ánh mắt hắn dừng trên bộ ngực tuyết trắng lộ liễu của mình, trong đầu nàng liền hiện lên một ý niệm bất an. Nàng muốn che thân thể mình lại, nhưng mà hai tay đang bị trói chặt nên nàng căn bản không thể động đậy được tí nào, chỉ có thể cố sức cuộn thân thể lại để gắng che khuất một chút cảnh xuân đang lộ ra ngoài.

Trong đầu hắn cũng không có ý niệm giúp nàng cởi bỏ dây thừng, mà đứng tại chỗ cao ngạo lạnh lùng trừng mắt nhìn xuống nàng, những sợi tóc màu trắng bạc phía sau lưng hắn chậm rãi lay động phiêu diêu, vẻ mặt tuấn mỹ bị che kín bởi dục vọng làm cho người ta nín thở.

“Người không cần tiền.” Đây là câu khẳng định, nàng biết cái mà hắn gọi là ‘trả giá’ không phải là tiền, “Vậy người muốn cái gì?”

hắn vươn bàn tay to kéo nàng vào trong lồng ngực rộng lớn của hắn, nàng khiếp sợ và hoang mang nhìn chăm chú vào hắn, nhiệt độ cơ thể cùng mùi nam nhân của hắn như ngấm vào da thịt nàng, làm cho lòng nàng trong một khoảnh khắc đó không thể khống chế mà đâm ra vô cùng kinh hoàng.

“Ta đang nghĩ muốn tìm một người để theo giúp ta.” Lần đầu tiên trong cuộc đời, hắn thừa nhận mình cô đơn tịch mịch, rồi ngay lập tức hắn bất thần túm chặt cái miệng nhỏ nhắn của nàng một cách vô cùng bá đạo, khắc lên đó dấu ấn riêng của hắn.

Cả đời không thể xóa được.