Hệ Thống Công Lược Nam Chủ Ma Bệnh

Chương 100: Hoàng Tử Ma Bệnh 25






Cứ như vậy chỉ sau dăm ba câu, Tô Yên không thể hiểu được đã bị bán đi.

Người nào đó bắt đầu những ngày tháng thoải mái điều dưỡng thân thể.

Cũng không biết có phải là do độc rắn chưa được giải hết hay không, Tô Yên cảm thấy! vị điện hạ này càng ngày càng dính người.

Ngày mới, sắc trời còn chưa sáng, nàng đã nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập.

Mở cửa, là Xuân Hoa với sắc mặt nôn nóng, "Ai nha, sao bây giờ ngươi mới mở cửa? Điện hạ dậy rồi, muốn ngươi châm nến hầu hạ điện hạ đọc《 Lịch sử 》.


"Nói xong, Xuân Hoa không quan tâm Tô Yên còn chưa ăn mặc chỉnh tề, trực tiếp kéo người đến tẩm điện.

Ngày nắng, Tô Yên đi pha trà cho vị chủ tử nào đó, lại bị Nam Đường tìm thấy trong phòng pha trà.

Ngữ khí Nam Đường vẫn lạnh nhạt như lúc ban đầu, "Điện hạ đang tìm cô nương.

"Tô Yên dụi dụi mắt, gật gật đầu, "Ta qua đó ngay.

"Nói xong tiếp tục đứng ở bàn trà đổ nước, pha trà.

Nam Đường vốn đứng ở cửa, nhìn Tô Yên không lập tức đi luôn, bèn đi vào trong phòng.

Cầm bình trà trong tay nàng, "Chủ tử không thích đợi, ngươi đi nhanh lên, sau này những việc này, giao cho Xuân Hoa Thu Thật làm.

"Nói xong, Tô Yên nhanh chóng đi về tẩm điện.

Buổi chiều, Hiên Viên Vĩnh Hạo bị Hoàng Thượng gọi đi, nghe nói là kiểm tra ba vị hoàng tử, thuận tiện bị lưu lại ăn bữa tối, trước khi trời tối sẽ không quay về.

Vốn dĩ cho rằng lần này có thể nghỉ ngơi một lát.

Nhưng Hiên Viên Vĩnh Hạo đi chưa được nửa canh giờ đã quay lại.


Sau đó, Tô Yên vừa mới nghỉ ngơi uống được ngụm nước, lại bị gọi đi.

Hạ nhân nhìn Tô Yên đột nhiên được Tam điện hạ coi trọng như vậy, vừa hâm mộ ghen ghét vừa có chút đồng tình.

Cả ngày vội vàng không kịp thở, cứ tiếp tục như vậy, còn không mệt chết?Nhưng nhìn chủ tử hận không thể một bước cũng không muốn rời khỏi Tô Yên, nha hoàn này đã cho điện hạ uống thứ gì?Mọi người đều cho rằng, Tô Yên cả ngày đi theo hầu hạ Tam điện hạ, vậy khẳng định rất mệt mỏi.

Đáng tiếc! , nàng không mệt, thậm chí còn nhẹ nhàng hơn trướcnhiều, nhưng mà người này làm gì đều phải làm ở trước mặt nàng, giống như ăn vạ nàng vậy.

Tẩm điện, Hiên Viên Vĩnh Hạo mặc quần áo làm bằng tơ lụa tốt nhất, nhìn bề ngoài có vẻ tốt hơn so với trước kia một chút, nhưng sắc mặt vẫn hơi tái.

Vừa nhìn đã biết là người ốm yếu.

Hắn gác đầu lên vai Tô Yên, ôm người ngồi trên giường, nhìn tư thế kia, giống như thân thể nhỏ xinh của Tô Yên đang đỡ hắn.

Trên thực tế, cánh tay hắn lại vòng qua eo nàng, không dấu vết thể hiện tâm tư của mình.

Trong tay hắn cầm một quyển sách màu đen, nhưng bên ngoài lại không có gì, sạch sẽ.

Chỉ mơ hồ nhìn thấy nếp uốn bên trong trang giấy, giống như bị người lật xem không biết bao nhiêu lần.

Quyển sách này, Nam Đường vừa đưa cho hắn.


Lúc ấy Nam Đường hai tay dâng lên, cực kỳ trân trọng quyển sách này.

Có thể nhìn ra sự cẩn thận của Nam Đường đối với quyển sách này.

Đáng tiếc, khi vào trong tay Hiên Viên Vĩnh Hạo, hắn chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu, "Thỏa đáng?""Vâng thưa điện hạ.

"Sau khi Nam Đường lui ra ngoài, quyển sách này hắn chưa từng mởra.

Hắn gác đầu lên vai Tô Yên, đôi mắt buông xuống, lông mi run rẩy.

Đợi một lúc lâu, thấy hắn chậm chạp không lên tiếng, hô hấp đều đều.

Tô Yên cho rằng hắn đã ngủ rồi, đang định bỏ tay hắn ra đứng lên.

Nào biết, vừa cử động, cánh tay bên hông đã dùng sức, người phía sau đã mở mắt ra.

Thân tặng @BeCuHanh98------oOo------.