Hệ Thống Công Lược Nam Chủ Ma Bệnh

Chương 84: Hoàng Tử Ma Bệnh 9






Nghe thấy có tiếng bước chân tới gần, ngẩng đầu lên, bộ dáng môi hồng răng trắng.

Con ngươi đen nhánh nhìn qua, thân thể tái nhợt ốm yếu, chỉ cần nhìn một lần, đã làm người tràn ngập ý muốn bảo vệ, không nhịn được muốn che chở.

Tô Yên bưng chén thuốc đi đến gần, dừng lại, hành lễ, nói: "Điện hạ, nên uống thuốc.

"Hiên Viên Vĩnh Hạo nhìn nàng, nửa ngày sau, nhẹ nhàng lên tiếng:"Lại đây.

"Tô Yên hoạt động chân, tiến lên phía trước hai bước.

Hiên Viên Vĩnh Hạo nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh, hơi cong môi, lại nói một lần, "Lại đây.


"Tô Yên hơi dừng lại, cuối cùng vẫn đi tới mép giường.

Sau đó cúi người xuống, tư thái cung kính khiêm tốn, "Nên uống thuốc.

"Đáng tiếc, lực chú ý của Hiên Viên Vĩnh Hạo không ở trên chén thuốc, tất cả đều ở trên người nàng.

Nha hoàn này, nhìn qua không kiêu ngạo không siểm nịnh, nhìn tư thế cũng đủ khiêm tốn cung kính, không sai chút nào.

Nhưng có những thứ, phát ra từ trong xương cốt, không thể thay đổi.

Giống như nha hoàn này, đôi mắt kia không khiêm tốn chút nào.

Mỗi tiếng nói cử động càng không có sự nịnh nọt giống như những nha hoàn khác.

Giọng nói mềm mại, nhưng ngữ khí kia giống như chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.

Lại nhớ tới ngày hôm đó, nàng thế nhưng móc kẹo ra đưa tới bên miệng hắn.

Làm lơ lễ nghi tôn ti, động tác tự nhiên.

Mà mình chẳng những không băm tay nàng, lại còn ăn luôn cái kẹo kia.

Hắn rũ mắt, che khuất ánh sáng trong mắt.


Giống như nhìn thấy điều gì thú vị.

Trước nay chưa từng thấy nha hoàn nào như vậy, ừm, còn không tính là buồn tẻ.

Trên mặt hiện ra một tia ốm yếu, ho khan một tiếng, "Hôm đó ở bờ ao, là ngươi cứu bổn cung, lại chậm chạp không tranh công, vì sao?"Giọng nói của hắn mang theo vài phần suy yếu, phảng phất bệnh nặng còn chưa khỏi hẳn.

Tô Yên ngẩng đầu, giọng nói mềm mại nghiêm túc, "Cứu điện hạ làbổn phận.

""A?"Hắn nghe Tô Yên nghiêm túc trịnh trọng trả lời, cảm thấy hơi tò mò.

Thật lâu sau, ho khan vài tiếng.

Vừa ho vừa cười, "Bên cạnh bổn cung, đang thiếu người trung thành và tận tâm giống ngươi, về sau, ngươi hãy hầu hạ bên cạnh ta, thức ăn sinh hoạt hằng ngày của ta đều giao cho ngươi mới yên tâm.

"Tô Yên chớp chớp mắt, ngẩn người.

Chỉ nói hai ba câu, nàng vốn chỉ bưng thuốc vào, sao lại biến thành hầu hạ bên cạnh?Hiên Viên Vĩnh Hạo rũ mắt, "Ngươi không muốn?"Tô Yên lắc đầu, "Nô tỳ nguyện ý.

"Nói xong, Tô Yên cầm chén thuốc đưa cho hắn, "Thuốc này điện hạ phải uống khi còn nóng.

"Chờ khi hắn uống xong, Tô Yên cầm chén thuốc lui ra, vừa đi ra cửa tẩm điện, Thu Thật vẫn đang quỳ ngoài cửa.

Tô Yên khẽ liếm khóe môi, cầm chén thuốc đã hết rời đi.


Vừa ra khỏi tẩm điện, Tiểu Hoa không nhịn được nói, "Á á á á, ký chủ ngài thật là giỏi!"Nhanh như vậy đã được hầu hạ bên cạnh?Lâu ngày sinh tình, rất dễ dàng làm hắn mở lòng hoàn thành nhiệm vụ nha.

Sau khi cảm khái xong, Tiểu Hoa không nhịn được nói: "Tam hoàng tử nào có xấu xa như vậy, rõ ràng rất tốt a.

Hơn nữa thân thể hắn ốm yếu như vậy, bị người bắt nạt thảm như vậy, khẳng định có sự hiểu lầm.

Ngài nói xem, ký chủ?"Tô Yên không nói gì.

Tiểu Hoa lại không nhịn được lên tiếng: "Ký chủ?""Ừ?""Ngài cảm thấy Tam hoàng tử là người như thế nào?""Ách! không biết.

"Tô Yên đi dọc theo hành lang dài, nàng chậm chạp không trả lời.

Nàng đi định rửa chén thuốc rồi về phòng.

Nào biết vừa đến cửa phòng, cũng đã có người chờ ở chỗ đó.

Khụ, hôm qua Trẫm đọc nhầm tưởng Thu Thật quyến rũ anh nhà nên đặt nhầm câu hỏi, sorry các ái phi!!!Moah~Chương sau anh nhà ăn quả gì!??------oOo------.