Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma

Chương 158: 158: Hậu Cần Là Một Việc Phiền Toái





Lần điện lang tập trại này qua đi, Cổ Nguyệt sơn trại lại một lần nữa an toàn chống đỡ đi qua.
Phương Chính một thân một mình đi trên đường, vừa đi vừa tính toán trong lòng.
- Lần này bốn con cuồng điện lang, trước sau chém chết hai con, lại bắt được ba con cổ trùng.
Cổ trùng hắn bắt được cũng không nằm trong tay hắn mà đã nộp lên gia tộc, đổi về một số điểm cống hiến.
- Trúc lung thảo đã bị ta đem làm nguyên liệu luyện chế ra giỏ tên cổ, hiện tại trong tay ta đang thiếu một con cổ trùng dự trữ.

Với số điểm cống hiến hiện tại ta có, có lẽ đủ để hướng gia tộc đổi một, hai con cổ khác dùng để dự trữ.
Vấn đề trữ vật này gần đây khá phiền nhiễu đối với Phương Chính, bởi vì hắn có rất nhiều đồ, nhưng hiện tại lại không có chỗ để.
Hệ thống hiện tại đã bị Phương Chính cử đi làm nhiệm vụ, trong khoảng thời gian tới, hắn ngoại trừ bản nhiệm vụ ra thì cái gì cũng không truy cập được, bao gồm cả túi đồ.
Chính vì như vậy, việc trữ vật liền trở nên khó khăn vô cùng.
Cổ trùng dự trữ trên bảng vật tư cũng có, nhưng phần lớn đều không vừa ý Phương Chính.
Hắn không e ngại vấn đề thức ăn, cái hắn cần là không gian lưu trữ phải nhiều, hơn nữa khi vận dụng không được tạo ra bất cứ âm thanh nào.
Hắn trái tìm phải lựa, phần lớn cổ trùng đều có không gian lưu trữ hẹp, không đủ để hắn cắt trữ.

Nếu không thì là loại khi thúc giục lại phát ra âm thanh, loại này quá mức ồn ào, lỡ như hắn đang ẩn nấp thì chẳng phải là bại lộ vị trí, Phương Chính tất nhiên không muốn trường hợp này xảy ra.
- Cũng may ta có nguyên lão cổ, liền có thể giảm bớt lo âu về phần cắt giữ nguyên thạch.
Phương Chính trong lòng cảm thấy may mắn.
Nguyên lão cổ có thể cất giữ được một trăm vạn nguyên thạch, chỉ cần một mình nó, đã có thể chứa hết được số nguyên thạch Phương Chính đang có hiện tại.

Cứ như vậy, trong việc lựa chọn cổ trùng dự trữ, hắn không phải tính vấn đề cất giữ nguyên thạch này.
Mặc dù vậy, nhưng đồ hắn cần mang theo lại thật sự quá nhiều.
- Bởi vì phải đi cùng hai người Thanh Thư, Dược Hồng cho nên ta cũng không thể tự do sử dụng hệ thống, vì vậy túi đồ không thể muốn dùng là dùng, phải cân nhắc tính toán.
Đây là vấn đề phiền phức.
Nếu chỉ có một mình, Phương Chính quả thật có thể tự do muốn làm gì thì làm.

Nhưng bởi vì một vài vấn đề, hắn không thể không đem theo Thanh Thư cùng Dược Hồng.
Cứ cho là hai người họ đã bị hắn nô dịch, nhưng chung quy lại thì họ vẫn có suy nghĩ cá nhân.


Mà cho dù không có, Phương Chính cũng thật không muốn để người khác biết hắn có hệ thống.
Một người biết nghĩa là sẽ có người thứ hai, thứ ba.

Vạn nhất bí mật này bại lộ trước cường giả cửu chuyển và Phương Nguyên thì phải làm thế nào.
— QUẢNG CÁO —
Không thể nghi ngờ, Phương Chính chắc chắn sẽ bị giết chết.
Mặc kệ các tính năng khác, chỉ riêng vấn đề bỏ qua chế ước tiên cổ duy nhất đã đủ để cửu chuyển đỏ mắt.
- Cổ trùng trong tay ta cũng thật sự nhiều, cung cổ, giỏ tên cổ, quân lam nguyệt, hoàng kim nguyệt, thiên bồng cổ, ẩn lân cổ, cửu diệp sinh cơ thảo, điện tốc, điện nhãn, điện lưu, tứ vị tửu trùng.

Chỉ như vậy đã có mười một con cổ trùng.

Còn chưa tính đến bút lông cổ, nghiên mực cổ, mực cổ, giấy cổ bốn con cổ chủ đạo.
Phương Chính nhẩm tính, âm thầm chảy mồ hôi.
Mười lăm con cổ trùng, chính hắn cũng không ngờ đến bản thân mình bây giờ lại có nhiều cổ đến mức này.
Đây là còn chưa tính đến mấy con cổ hắn giữ cho người khác, ví như tam bộ phương thảo để cho Thanh Thư, xích thiết xá lợi cổ cho Dược Hồng, thạch khiếu cổ lại để dành cho Phương Nguyên.
Đây là những con cổ hiện có trên người hắn, dĩ nhiên là không tính đến xuân thu thiền.
- Trên người ta có mười tám con phàm cổ, cho dù bỏ qua thạch khiếu cổ cùng xích thiết xá lợi cổ, vẫn còn đến mười sáu con cần ta nuôi nấng.

Bên cạnh đó, cổ trùng trong tay hai người Thanh Thư, Dược Hồng cũng khoảng tám chín con, bọn chúng cũng cần phải nuôi.
- Tiếp theo, lại tăng thêm một hoặc hai con cổ dự trữ, lại phải cần nuôi.

Thức ăn cho bọn chúng dĩ nhiên phải tốn rất nhiều không gian dự trữ.

Mà ta cũng không thể chỉ đem mỗi thức ăn nuôi cổ.
Rời khỏi Thanh Mao sơn phải chuẩn bị rất nhiều thứ, điển hình nhất chính là quần áo, thức ăn.

Phương Chính không thể đi mà thiếu những thứ này, cho nên hắn cần phải tính toán chỗ để bọn chúng.
- Chỉ có thể cắt giảm cổ trùng trong tay thôi.
Phương Chính thở dài một hơi, bắt đầu căn nhắc lại.

- Bút lông cổ, nghiên mực cổ, mực cổ, giấy cổ, bốn con cổ này tuyệt đối không thể bỏ.

Nhưng nếu quá bức bách, chỉ có thể giữ lại một mình bút lông cổ.
Phương Chính đầu tiên căn nhắc.
Bốn con cổ này là cổ trùng Phương Chính xem là chủ đạo, là phương hướng tu hành chính của hắn sau này.
Bút lông cổ có hình dạng một cây bút lông, là trung tâm của bốn con.
Mực cổ hình dạng một thỏi mực hình hộp chữ nhật dài cở ngón trỏ, công dụng của nó là tạo ra mực.
Nghiên mực cổ hình dạng một cái nghiên mực, là cổ trùng cất trữ, nhưng nó chỉ có thể cất trữ mực.
Giấy cổ nhìn như một quyển sách, nằm gọn trong lòng bàn tay, công dụng là tạo ra giấy.
Không có giấy có thể vẽ lên đất, lên cây, lên quần áo, cơ thể cũng được.

Không có mực có thể dùng nước, bùn, ngay cả máu cũng được.

Nhưng một khi không có bút thì liền trở nên vô dụng rồi.
— QUẢNG CÁO —
Ngươi đương nhiên có thể dùng tay, ngay cả chân cũng có thể vẽ, nhưng đó là vẽ bình thường, không thể tạo ra sự ảo diệu của cổ trùng.
Bản thân bốn con cổ này không có sức chiến đấu, nói đúng hơn là trong sáu phương diện tấn công, phòng thủ, chữa trị, trinh sát, di động, tồn trữ chúng nó đều không thuộc phương diện nào, ngay cả phụ trợ tu hành cũng không phải.
Nhưng mà một khi biết cách vận dụng, bốn con cổ này lại có thể tạo ra hiệu quả của các phương diện trên.

Tuy nhiên, việc vận dụng rất khó khăn.
Lạc Hành phải chịu đựng sự cô độc trong không gian linh mệnh lâu như vậy, ép bản thân vượt qua sức chịu đựng, nguyên nhân chính cũng là vì tìm cách vận dụng bốn con cổ này.

Đến hiện tại, hắn xem như cũng có chút thành tựu đáng tự hào.
Nhưng những thành tựu này, đều được xây dựng dựa trên tiền đề là bút lông cổ.
- Nếu không phải đã có xuân thu thiền là bản mệnh, ta nhất định đem bút lông cổ làm bản mệnh của mình.
Phương Chính trong lòng cảm thở dài.
Nếu không phải lo lắng một khi Phương Nguyên vận dụng xuân thu thiền trùng sinh sẽ khiến bản thân bị ảnh hưởng, Phương Chính cũng không muốn đem một con tiên cổ làm bản mệnh.
Tiên cổ làm bản mệnh quả thật có nhiều lợi ích, điển hình nhất chính là việc luyện hóa cổ trùng.


Lại thêm bản mệnh có ý nghĩa quan trọng, gắn liền với việc tu hành sau này của cổ sư, là trung tâm phát triển của cổ sư.
Nhưng bản mệnh tiên cổ, hệ lụy cũng nhiều.

Không nói xa, ngay trước mắt bởi vì vấn đề không khiếu gánh không nổi, Phương Chính đã phải dùng đến nghịch tam canh.
Dưới tác dụng của cổ này, tốc độ khôi phục chân nguyên của Phương Chính giảm xuống ba lần.

Ngoài đó ra, một khi hắn bị thương, tốc độ khôi phục cũng sẽ chậm hơn người khác ba lần.
Việc này đối với tu hành của hắn cũng ảnh hưởng.

Thời gian trôi qua chậm đi ba lần, nghĩa là hắn tu hành ba ngày, hiệu quả chỉ bằng người ta tu hành một ngày.
Nhưng đứng trước một Phương Nguyên có thể trùng sinh, Phương Chính liền không còn lựa chọn.

Bất quá, hắn cũng không hối hận, thậm chí nếu cho hắn cơ hội làm lại, hắn vẫn sẽ không do dự làm như vậy một lần nữa.
- Quân lam nguyệt, thiên bồng cổ là cổ trùng phòng ngự, tác dụng đối với ta rất lớn, giữ lại.

Cung cổ và giỏ tên cổ dễ nuôi, ở Nam Cương này gần như đâu đâu cũng có thức ăn của chúng, hơn nữa chúng là do ta tạo ra, giữ lại.

Ẩn lân cổ cũng dễ nuôi, sau này cũng sẽ có chỗ hữu dụng, giữ.
Phương Chính lại tiếp tục tính toán.
- Tứ vị tửu trùng cũng giữ lại, nó bây giờ tuy vô dụng với ta, nhưng nó là tiền đề để có thất hương tửu trùng, cửu nhãn tửu trùng.

Cứ cho là ở tam chuyển không dùng, lên tứ chuyển cũng phải dùng.
- Điện tốc, điện nhãn, điện lưu là phương hướng tu hành tạm thời trong vài năm tới, phải giữ.
- Nhưng cửu diệp sinh cơ thảo tác dụng trị liệu không tốt, đồng thời có Dược Hồng phụ trách chữa trị, tác dụng của nó không lớn.

Cứ cho là nó dễ nuôi thì giữ lại cũng choáng chỗ.

Ùm, đem nó cống hiến cho gia tộc đi, dùng điểm đổi con cổ dự trữ tốt thêm chút.
- Hoàng kim nguyệt thì gần như không dùng tới, ra khỏi Thanh Mao sơn liền bỏ nó ra.

Nguyệt toàn cổ, nguyệt ngân cổ của Thanh Thư và Dược Hồng cũng có thể bỏ ra.
Phương Chính tính toán, trước mắt liến có thể cất giảm được bốn con cổ.


Tuy số lượng còn nhiều, nhưng trong đó đã có ba con dễ nuôi nấng, thức ăn ở đâu trong Nam Cương cũng có thể tìm thấy.
— QUẢNG CÁO —
Kế tiếp, Phương Chính lại tiếp tục tính xem có thể bỏ bớt con nào trong tay Thanh Thư và Dược Hồng đi không.
Hắn vừa đi vừa tính, rất nhanh đã đi đến nội vụ đường của gia tộc.
Ở nội vụ đường, hắn tiến hành tính toán điểm chiến công của mình, sau đó lại dùng số điểm cao ngất ngưỡng này đổi lấy hai con cổ dự trữ được gia tộc cất giữ.
Một con nhị chuyển trư lung thảo.
Trư lung thảo hình dạng như cây nắp ấm, có màu xanh lục.
Trư lung thảo có thể dự trữ được cả thức ăn lẫn đồ vật, tuy không gian không thật sự quá xuất sắc, nhưng miễn cưỡng cũng đủ với tiêu chuẩn của Phương Chính.
Mà con còn lại, là tam chuyển đâu suất hoa.
Hình dạng như cái lồng đèn màu đỏ, đồng dạng dự trữ được cả thức ăn và đồ vật, không gian so với trư lung thảo càng rộng rãi hơn.
Phương Chính giết cuồng điện lang nhiều nhất, cổ trùng thu được cống hiến cho gia tộc cũng nhiều nhất trong các gia lão, ngoài đó ra, hắn còn cống hiến thêm cổ trùng, cổ phương của bản thân.

Tính đi tính lại, điểm cống hiến của hắn quả thật dư giả khi đổi lấy hai con cổ này.
Mà quan trọng nhất, cao tầng gia tộc đã quyết định, Phương Chính đã được công nhận là thiếu tộc trưởng, đợi lang triều qua đi, tin tức này sẽ được công bố.
Trước đây Phương Chính bất quá chỉ được xem là ứng cử viên được bồi dưỡng cho vị trí này.

Nhưng sau trận chiến với Bạch Ngưng Băng, vị trí này đã thật sự vào tay hắn.
Thiếu tộc trưởng, nghĩa là một khi lên đến tứ chuyển, hắn có thể thay Cổ Nguyệt Bác ngồi vào vị trí tộc trưởng.

Trong trường hợp Cổ Nguyệt Bác ngã xuống, Phương Chính có thể trực tiếp ngồi lên vị trí này trong khi vẫn còn là tam chuyển.
Đương nhiên nếu là tộc trưởng khi còn tam chuyển, quyền lực thật sự trong tay hắn cũng không có bao nhiêu.

Mấy gia lão tam chuyển kia làm sao có thể chịu cúi đầu trước một người có tu vi ngang mình.
Nhưng vì có thân phận này nên cổ trùng hắn có thể chạm tới so với người khác sẽ có giá trị hơn.
- Hai con cổ dự trữ này, nếu như Phương Nguyên thật sự đến tìm ta mượn cổ, ta thật ra cũng rất hào phóng cho hắn mượn một con a.
Phương Chính quay lại lầu trúc, trong miệng liền thoáng hiện nụ cười đầy thâm ý.
Kỳ thực, hắn còn rất mong Phương Nguyên có thể mượn của hắn nhiều vào, càng nhiều càng tốt.
- Giấy nợ càng nhiều, sau này càng có lợi, người hiểu Phương Nguyên, có thể sẽ không tin tưởng giấy nợ này.

Nhưng mà, dưới tác dụng của mực cổ và giấy cổ, thứ này thật ra lại khá hữu dụng đâu.
Phương Chính không sợ Phương Nguyên không trả, hắn có loại tự tin này, loại tự tin đến từ cổ trùng của chính mình..