Hệ Thống Trung Y

Chương 22: 22: Vô Tâm Cắm Liễu Liễu Lên Xanh





Đừng tưởng rằng chuyện này chỉ tồn tại trong tiểu thuyết, điện ảnh và phim truyền hình, khi một người bị bệnh, khí sắc và thanh sắc (biểu hiện trên gương mặt, âm điệu trong giọng nói) của người đó đều có phản ánh ra, chúng hoàn toàn khác với người bình thường.Chẳng qua vị trung y có thể phân biệt được những điều này, ai ai cũng là cao thủ.Để đạt đến loại trình độ này, không mất vài chục năm là không làm được.Chỉ cần Trần Khánh có thể rèn luyện thiết chẩn và vấn chẩn đến cực hạn, bản thân hắn cũng là một bác sĩ trung y không tệ rồi.Rất nhanh, Trần Khánh đã ngồi cùng khám bệnh với Triệu Ninh Quân cả buổi chiều, cuối cùng cũng nghênh đón thời gian tan tầm.Tuy hắn còn chưa muốn kết thúc, nhưng thật rõ ràng là Triệu Ninh Quân ngồi khám bệnh cả một ngày đã rất mệt mỏi.Ông ấy hơn bảy mươi tuổi rồi, cách mỗi một ngày đều phải tọa chẩn một lần, tiêu hao rất nhiều tâm thần.Nhưng Triệu Ninh Quân cũng quen rồi, dù không ngồi khám bệnh, mỗi ngày ông ấy vẫn nghĩ đến bệnh nhân, lúc rảnh rỗi lại chạy đến Hán Y Đường đi dạo một vòng."Tiểu Khánh, thương lượng với cháu một chuyện này." Đợi cho đến khi các bệnh nhân lần lượt tản đi hết, Trần Khánh cũng chuẩn bị chào tạm biệt Triệu Ninh Quân, lập tức ra về, bỗng nhiên Triệu Ninh Quân gọi hắn lại."Ông nói đi." Trần Khánh nói."Ngày mùng một tháng sau, Quách Bạch Gia ở Dự Châu muốn đến phủ Giang Hạ tọa đàm diễn thuyết, cháu có muốn đi cùng ta không?" Triệu Ninh Quân cười nói.Hả?Còn có loại chuyện tốt này ư?Trần Khánh choáng váng.Hắn không nghĩ tới, ngoài điền vào mẫu đơn đăng ký hoặc nhờ vả đại lão trên diễn đàn giúp đỡ, tới cuối cùng hắn lại có thể dễ dàng lấy được vị trí trong danh sách từ chỗ Triệu Ninh Quân.Đúng là vô tâm cắm liễu liễu lên xanh."Làm sao, cháu không muốn đi à?" Triệu Ninh Quân thấy Trần Khánh sững sờ hồi lâu vẫn không nói lời nào, lập tức mở miệng trêu ghẹo."Đi đi đi, đương nhiên là cháu phải đi rồi, nhưng làm sao ông lại có vị trí trong danh sách?" Trần Khánh hỏi.Triệu Ninh Quân cười nói: " Cháu không cần để ý đến mấy chuyện này, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó đi cùng ta là được rồi.


Ta thì không sao cả, tuổi tác cũng một đống lớn rồi, loại tọa đàm diễn thuyết này có nghe hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều, nhưng cháu thì khác, người trẻ tuổi nên tiếp xúc với đủ loại kinh nghiệm của người đi trước.

Nó sẽ trợ giúp rất lớn cho cháu.”Trần Khánh rất vui vẻ, nhưng nói đi cũng phải nói lại, vì sao ông ấy lại chọn hắn?Hắn vội vàng tò mò hỏi: "Triệu gia gia, vì sao ông lại chọn cháu? Các bác sĩ khác của Hán Y Đường đều có kinh nghiệm phong phú hơn cháu nhiều, khẳng định là bọn họ thích hợp để tham gia tọa đàm diễn thuyết này hơn cháu.”Triệu Ninh Quân mỉm cười: "Cũng hết cách rồi, ai bảo toàn bộ Hán Y Đường, chỉ có một mình cháu gọi ta là gia gia?"Ách.

.


.Lý do này, đúng là quá mức đầy đủ khiến cho người ta không thể nào phản bác được."Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, ta cũng cần phải trở về, trong khoảng thời gian này, cháu cũng có thể sửa sang lại một ít vấn đề mình không hiểu, đến lúc đó đi tọa đàm, nếu có cơ hội cứ mạnh dạn trực tiếp thỉnh giáo Quách Bạch Gia.

Trên phương diện trung y này, trình độ của ông ấy mạnh hơn ta rất nhiều."Nói xong, Triệu Ninh Quân lập tức rời khỏi phòng khám.Trần Khánh cũng đi theo, trong lòng lại lẩm bẩm không ngừng.Hắn không những có thể tham gia toạ đàm diễn thuyết, còn có cơ hội trực tiếp thỉnh giáo Quách lão tiên sinh ư?Mặt mũi của vị Triệu gia gia này hơi bị lớn á!Tới hiện tại, Trần Khánh càng ngày càng tò mò về ông ấy rồi.Trần Khánh rời khỏi Hán Y Đường, sau khi ăn cơm ở nhà hàng của lão mẹ, hắn liền trở về căn phòng nhỏ của chính mình.Đây là căn phòng mà cha hắn mua cho sau khi tốt nghiệp, gồm hai phòng một sảnh, một cái là phòng ngủ, một cái là thư phòng.Diện tích tầm hơn tám mươi mét vuông, chi phí gần sáu mươi vạn.Nếu là trước kia, khẳng định rằng ba hắn không lấy ra được nhiều tiền như vậy, nhưng trong những năm gần đây, tình thế của trung y rất tốt, càng ngày càng có nhiều người bắt đầu tìm đến trung y để khám bệnh.


Hán Y Đường của bọn họ lại là phòng khám đã có từ lâu, đương nhiên về khoản lợi nhuận sẽ tốt hơn trước đây nhiều lắm.Đương nhiên, trên phương diện kiếm tiền, khẳng định là Hán Y Đường không thể so sánh được với những bệnh viện lớn khác, ngay cả một số bệnh viện tây y tư nhân, doanh thu hàng năm của bọn họ cũng gấp mười lần Hán Y Đường.Nhưng ở Hán Y Đường, chi phí cho thiết bị y tế và chi phí mua thuốc chữa bệnh cao cấp không đáng là bao nhiêu, cho nên ngay cả khi doanh thu không cao như bọn họ, lợi nhuận vẫn ổn định, không có bất cứ vấn đề gì.Ít nhất là khoản doanh thu này vẫn thừa sức nuôi sống nhóm y tá, bác sĩ trung y của Hán Y Đường này..