Hệ Thống Truy Phu

Chương 125




Trong đại điện, người đang ngồi đều là tiên tu, có cả nam tu và nữ tu, tuy rằng những nam tu thoạt nhìn đã hơi già, nhưng ánh mắt cũng là anh khí bừng bừng, không kém gì những người phong tư trác tuyệt.

Cung Tiểu Trúc quét một vị nam tu tướng mạo hơi già, một mái tóc xanh xen lẫn chút tóc trắng, da cũng đã hơi nhăn nheo, từ hệ thống quét, Cung Tiểu Trúc biết được người này tên Phượng Hoa, là tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ.

Phượng Hoa cũng là người đầu tiên xung phong nhận việc, tỏ rõ ý muốn tới Vạn Thú sâm lâm điều tra tình huống của tu sĩ, hắn ngồi trên ghế, chắp tay nói với Tất Điêu Diệp Lâm ngồi trên cao: “Tam hoàng tử điện hạ, thuộc hạ nguyên tới Vạn Thú sâm lâm.”

Sở dĩ xưng thuộc hạ với Tất Điêu Diệp Lâm bởi thân phận người này chính là thành chủ của một thành nào đó ở trung bộ đại lục Huyền Thiên, Tất Điêu Diệp Lâm nghe hắn nói vậy, tán thưởng nhìn hắn, gật đầu nói: “Vậy làm phiền Phượng đạo hữu.”

Phượng Hoa vừa nói xong lại có một người nói với Tất Điêu Diệp Lâm: “Tam hoàng tử điện hạ, nếu Phượng đạo hữu đi, vậy thì thiếp thân cũng đi cùng, vừa lúc cùng làm bạn với Phượng đạo hữu.”

Tất Điêu Diệp Lâm mỉm cười với nàng, chắp tay nói: “Đương nhiên, có Sử môn chủ giúp đỡ, chắc hẳn chuyến đi tới Vạn Thú sâm lâm này sẽ bình an vô sự.”

Cung Tiểu Trúc vừa dùng hệ thống quét quét thử thông tin của vị Sử môn chủ này, phát hiện ra nàng là một nữ tu Xuất Khiếu trung kỳ, hơn nữa còn là chưởng môn của Bách Nhạc môn, tên Sử Liên Yên, người này mỹ mạo vô song, một thân khí độ ung dung lộng lẫy khiến nhiều nam tu ở đây không dời mắt được, giọng nói đương nhiên cũng rất dễ nghe.

Trong mắt Cung Tiểu Trúc chợt lóe vẻ kinh diễm, quay đầu lại nhìn Vân Túc ngồi bên cạnh, thấy thần sắc y thản nhiên, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, không hề nhìn về phía Sử Liên Yên, liền biết Vân đại ca không hề bị mỹ mạo của nàng làm cho kinh diễm.

Vân Túc nhận được ánh mắt của Cung Tiểu Trúc, quay đầu nhìn hắn, vốn bàn tay của hai người đang nắm lấy nhau, hắn liền bị Vân Túc nhân cơ hội ma sát vài cái trong lòng bàn tay, Cung Tiểu Trúc có phần hơi co quắp, nhẹ giọng nói: “Vân đại ca, ngứa!”

Nghĩ lại cũng phải, Vân Túc sẽ không đi thích người khác, điểm này Cung Tiểu Trúc cực kỳ tự tin, cũng vô cùng kiêu ngạo, quả nhiên trong mắt Vân đại ca, mình không chỉ tốt nhất, mà cũng còn là đẹp trai nhất. (=)))

Vân Túc quay đầu lại, ngón tay vẫn ma sát vào lòng bàn tay Cung Tiểu Trúc, Cung Tiểu Trúc khóc không ra nước mắt, muốn dời lực chú ý đi, liền bắt đầu quét vị ‘nam’ tu phát biểu tiếp theo.

Nhìn thấy tên người này, sắc mặt Cung Tiểu Trúc hơi đổi, hắn không ngờ lại gặp phải ‘tình địch’ khó giải quyết nhất ở đây.

Vân Túc chỉ đặt một bộ phận nhỏ của tâm trí lên người khác, còn lại đặt toàn bộ lên người Cung Tiểu Trúc, lúc vẻ mặt Cung Tiểu Trúc biến hóa, y sâu sắc nhận ra một cảm giác không thích hợp, lo lắng hỏi: “Sao vậy? Tiểu Trúc?”

“Hả? Không sao cả, Vân đại ca.” Cung Tiểu Trúc thu lại vẻ mặt kinh ngạc, lắc đầu với Vân Túc.

Hắn tuyệt đối sẽ không nói với Vân đại ca rằng hắn thấy một người rất có khả năng sẽ trở thành tình địch của hắn trong tương lai đâu, đây chính là tình địch mạnh nhất từ trước tới giờ, không chỉ ưu tú trên mọi phương diện, mà còn là một nữ nhân giả làm nam nhân, nếu Vân đại ca cũng để ý tới nàng thì phải là sao đây?

Lại nói, người này tên Liễu Thiên Phong, là cung chủ Hạo Miểu cung, tuy rằng nàng dùng pháp bảo ngụy trang cho bản thân trở thành một nam nhân, người ngoài ít người biết rằng nàng thực ra là nữ nhân, nhưng Cung Tiểu Trúc đã đọc tiểu thuyết thì đương nhiên là biết rõ ràng.

Về phần vì sao Liễu Thiên Phong lại muốn giả trang thành một nam nhân, Cung Tiểu Trúc cảm thấy có lẽ là do cốt truyện cần, thuần túy là muốn gia tăng số lượt xem.

Liễu Thiên Phong, không chỉ có cái tên nửa nam nửa nữ, mà giọng nói cũng rất trung tính, hơn nữa lúc trang điểm thành nam nhân cũng là phong tư trác tuyệt, trong ánh mắt anh khí rõ ràng, nữ nhân thấy đều nhỏ dãi ba thước, còn có thể trêu chọc một bộ phận nam tu.

“Nếu Phượng đạo hữu và Sử môn chủ đều đi, vậy thì bổn cung cũng muốn đi Vạn Thú sâm lâm du ngoạn một phen, không bằng chúng ta hãy đi cùng nhau.” Giọng nói trong trẻo của Liễu Thiên Phong vang vọng toàn đại điện, một vẻ mặt thản nhiên, gật đầu với từng người.

Phượng Hoa và Sử Liên Yên gật đầu đáp: “Cứ tự nhiên!”

Giọng nói của hai người cùng vang lên một lúc, sau đó cả hai đều nhìn thoáng qua đối phương, rồi quay đầu lại.

Cung Tiểu Trúc tiếp tục nhìn Liễu Thiên Phong, ánh mắt thất thần, đắm chìm trong thế giới của chính bản thân, vẫn không hề chú ý tới hai người Phượng Hoa và Sử Liên Yên.

Dựa theo nội dung trong truyện, sau này Liễu Thiên Phong vì muốn lấy lòng Vân Túc, lúc thay nam trang thành nữ trang, vòng eo mảnh khảnh, khuôn mặt tinh xảo kia, vẫn luôn tỏa ra khí thế tôn quý, dung mạo đoan trang minh diễm cùng với tư thái kia, dù có là Vân Túc không thích bất cứ nữ tử nào, lúc biết rằng nàng là một nữ tu, cũng không thể không đổi sắc mặt với nàng.

Đặc biệt là mái tóc đen kia của nàng, còn mềm mại hơn cả tơ lụa, đen bóng mượt mà, óng ánh tới chói mắt.

Nói thật, so sánh vẻ đẹp của Liễu Thiên Phong với Sử Liên Yên, chỉ có hơn chứ không kém.

Chẳng qua từ xưa tới nay, hồng nhan thì bạc mệnh.

Hắn vẫn còn nhớ rõ trong truyện đã nhắc tới khi Liễu Thiên Phong còn chưa bại lộ thân phận nữ tử thì đã kết làm bằng hữu với Vân đại ca, sau khi mặc lại nữ trang, vì Vân Túc Liễu Thiên Phong càng thêm liều lĩnh, thậm chí còn dẫn theo toàn bộ Hạo Miểu cung ngăn cản những người đuổi giết y.

Cuối cùng, bởi cứu tính mạng Vân đại ca, thần hồn và thân xác của người này đã bị hủy diệt hoàn toàn, sau chuyện này trái tim Vân đại ca càng thêm lạnh lẽo, cứng rắn, thậm chí còn có một lần bởi Liễu Thiên Phong mà thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma.

Trước kia chưa nhớ tới tình địch này, Cung Tiểu Trúc cũng không nghĩ nhiều, cũng khá tự tin, bây giờ, hắn lại không thể nào không nghĩ tới, nếu trong truyện cuối cùng Liễu Thiên Phong không chết, vậy có phải là Vân đại ca sẽ nảy sinh tình cảm với nàng hay không? Hoặc là nói sau khi nàng chết rồi, Vân đại ca có thể vì bởi cầu mà không được nên tình cảm đối với nàng càng thêm sâu sắc không thể xóa nhòa, lúc đột phá tu vi cũng suýt chút nữa đã trở thành tâm ma của y?

Cung Tiểu Trúc nghĩ ngợi, rồi lập tức ngừng lại, nghĩ tới chuyện những tình tiết này đều là nội dung trong truyện, tình huống thực sự thực ra đâu phải như vậy, bởi là một nhân sĩ xuyên việt, hắn đã thay đổi phần lớn cốt truyện, chỉ cần sau này hắn cố gắng thêm nhiều nhiều, thì mối uy hiếp được coi là cực lớn này, Cung Tiểu Trúc cũng chắc chắn có thể hóa giải hoàn toàn.

Cho dù không thể tin vào Liễu Thiên Phong, thực ra hắn cũng có thể tin tưởng Vân đại ca, chỉ cần trong tim Vân đại ca vẫn luôn có hắn, cho dù Liễu Thiên Phong có mị lực đến thế nào, Vân đại ca cũng sẽ không nhìn tới nàng dù chỉ bằng một con mắt.

Lại nghĩ, Cung Tiểu Trúc lại bắt đầu ảo não bản thân thật không bình tĩnh, hắn là nam nhân chứ đâu phải nữ nhân, thần kinh từ khi nào lại trở nên nhạy cảm như vậy, miên man suy nghĩ về chân ái, chẳng lẽ bản thân không thể tự tin một chút hay sao? Ngoại hình của bản thân đẹp trai như vậy, da dẻ cũng tốt như vậy, tính cách lại ôn nhu như thế, đối xử với Vân đại ca cũng là săn sóc tỉ mỉ, nếu Vân đại ca di tình biệt luyến, thì chỉ có thể chứng tỏ y không có mắt nhìn người.

(di tình biệt luyến: lúc trước yêu một người nhưng sau lại yêu người khác)

Quan trọng nhất đó là, Liễu Thiên Phong bây giờ đã là tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ đại viên mãn, Vân đại ca mới chỉ là tu sĩ Kim Đan kỳ đại viên mãn, tu vi của hai người kém nhau tận hai cấp, từ trước tới nay, nữ nhân địa vị cao hơn nam nhân, kết làm phu thê sẽ không hạnh phúc, cho dù nam nhân rất yêu nữ nhân này, trong lòng hẳn cũng có chút không thoải mái khi để nữ nhân ngồi lên đầu mình đâu nhỉ!

Nghĩ tới chuyện mình lại bắt đầu nghĩ nhiều, Cung Tiểu Trúc vội vàng ngừng lại một lần nữa, mặc niệm trong lòng: “Mình là đàn ông, không phải phụ nữ, mình không phải là phụ nữ, mình là một người đàn ông…”

Vân Túc bên cạnh thấy tầm mắt Cung Tiểu Trúc vẫn luôn treo trên người Liễu Thiên Phong, liền nhìn theo ánh mắt hắn, chỉ là nhìn còn chưa tới một giây đã nhìn lại về phía Cung Tiểu Trúc.

Chẳng qua chỉ là một nam tu dung mạo vóc người nhìn được mà thôi, chưa đủ làm cho y phải sợ hãi, y nghĩ hẳn là Tiểu Trúc không phải là bị tướng mạo của người này hấp dẫn, dù sao y vẫn rất tin tưởng vào diện mạo và vóc người của mình.

Lúc này, y lại phát hiện thực ra ánh mắt Cung Tiểu Trúc khá là vô hồn, không hề nhìn vào nam tu Hóa Thần kỳ kia, liền lắc đầu bật cười trong lòng, hóa ra Tiểu Trúc lại thất thần rồi, không hề bị người khác hấp dẫn sự chú ý, quả là quá đáng yêu.

Vân Túc giơ tay lên nhéo nhéo lên gáy hắn, Cung Tiểu Trúc phục hồi tinh thần, rụt cổ lại, ảo não nhìn Vân Túc, cao quý lãnh diễm của ngươi đâu rồi?