Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé

Chương 36: Hai Người Làm Gì Thế?





Bữa tối hôm nay, Mộc Linh trổ tài nấu ăn, vì là lần đầu nên hơi phô trương một chút. Bàn bốn người ăn mà bày đủ thứ, nào là đèn, hoa hồng, khăn giấy gấp lại cẩn thận, thức ăn thì nhiều món ăn lắm, mà đại đa số là nàng cho người nấu sẵn rồi. Chỉ việc hâm lại cho nóng nóng.
Vẫn trong mình chiếc tạp dề, nàng điện thoại cho chị hai, cho vị hôn phu và cho người bạn.
Tầm 30 phút sau, chị gái và hôn phu đã đến, còn Thy Thy thôi, sao mà lâu thế cơ chứ? Nàng chủ nhà sợ thức ăn để lâu mất ngon nên dọn trước.
Tưởng chừng hắn sẽ khen chút gì đó cho nàng vui, nào ngờ lại nói một câu, nghe phũ thật chứ...
- Có thật là em nấu không thế?
Hơi xị mặt, vội nhéo nhẹ chị hai, ý muốn nhờ chị tiếp đôi lời. Chị cười hiền hậu:
- Không thấy em tôi người ngợm thế này sao? Nó còn đang đeo tạp dề chưa kịp cởi ra đấy!
Đúng là chị Mộc Lan có khác, ăn nói dịu dàng, dễ nghe. Cũng kiệm lời lắm, nhưng khi nói câu nào là nghe trôi câu đó.
- Mà sao cô người mẫu ấy đến lâu thế?
- Em không biết. Chắc nó bận make up ấy mà.
Vừa nhắc, Tào Tháo cũng vừa tới. Nàng vui vẻ kéo bạn ngồi vào ghế. Chị hai nàng cũng cười cười chào. Có mỗi hắn là mặt xị ra.
- Giới thiệu, đây là...
- Thy Thy đúng không?
- Sao anh biết?
Hắn không nói gì cả. Đứng bật dậy đi ra ngoài. Nàng buồn lắm, chủ yếu là muốn trổ tài cho hắn xem cơ mà?

- Ơ, anh đi đâu đấy?
- Linh à, chắc có mình nên...
- Thy đừng về mà
Mộc Lan đang ngồi, thấy thái độ của hắn không đúng với em gái, đành lên tiếng:
- Này, Phong. Tôi không hiểu vì sao cậu lại đổi thái độ như vậy. Nhưng Linh lỡ nấu rồi thì cậu làm ơn ở lại thưởng thức một chút. Còn Thy Thy, cũng ở lại ăn chút gì đi!
Hắn rất ghét khi đối mặt với Thy Thy, ả gỉa tạo, hắn biết mà. Vậy mà nghe lời nói của người con gái này, lại có sức hút đến thế sao? Cô ta rõ ràng, đâu phải là Đình Đình-người con gái mà hắn yêu trọn đời?
Bữa ăn hôm đó, theo Mộc Linh có lẽ sẽ vui lắm. Song, lại không hề như nàng mong đợi. Mọi người toàn bàn bạc cái vụ làm ăn, nghe mà chán chết đi được.
Phong ban đầu không đồng ý cho Thy làm người mẫu đại diện sản phẩm mới mà công ti của hắn và Mộc Lan hợp tác sản xuất. Không hiểu sao, nghe lời nói của Lan, hắn lại đồng ý, nghe theo tất cả.
- Linh à, ra đây, Thy có chuyện muốn nói!
- Hai anh chị ở lại bàn bạc đi. Em và Thy ra ngoài một chút.
Cả hai người gật đầu. Thy Thy kéo Mộc Linh ra khỏi bữa tối nặng nề đó.
- Linh có biết Đình Đình không?
- Ý Thy là cái chị mà anh Phong thầm thương trộm nhớ?
- Ừ, đúng rồi!
- Mình có nghe, nhưng có liên quan gì sao?
- Chị gái của Linh, Mộc Lan ấy. Nhìn y chang cô ta. Có điều, cô ta nhà quê hơn.
- Mình lại nghĩ, chị Đình chắc tuyệt vời lắm!
Mặt Linh buồn buồn. Nàng suy nghĩ hồi lâu, rồi tự thấy mình quá ngốc. Hắn và chị gái mình, hình như là đúng thật. Suốt bữa tối, chị nói gì, hắn cũng nghe theo. Ngồi cạnh nàng, mà mắt cứ dán vào chị.
Biết tâm tình Mộc Linh không tốt, Thy thêm lời:
- Mình thấy tội nghiệp cho Linh và chị Lan...
- Tại sao?
- Anh Phong nặng tình, đúng hơn, mình cảm thấy ảnh chỉ là yêu khuôn mặt chị Lan. Vì chị ấy giống cô ta thôi!
- Thy nói phải...
- Nhưng lợi dụng chị gái để quên người cũ, trong khi đã có hôn ước với em gái là không được rồi!
- Thy à, mình...mình...
- Chỉ là mình suy đoán thôi. Còn lại, Linh từ từ mà tìm hiểu. Mất công, có chuyện gì lại mang tiếng.
Thật ra, Linh bán tin bán ngờ. Cũng muốn kiểm chứng lại, từ nãy đến giờ, nàng và Thy ra ngoài nói chuyện, không biết anh chị có làm gì bên trong không.

Lén lén, mở cửa hé hé, nàng sốc khi thấy anh, tay đang áp vào má của chị, nhẹ nhàng thơm nhẹ vào.
- Ôi, hai người này có vấn đề thật sao? Linh xem kìa!
Vừa sốc, vừa bị Thy Thy nói thêm. Máu nóng dồn vào, tức giận, nàng tiến tới chỗ anh chị đang ngồi:
- Này, hai người làm gì thế hả?
Lan giật mình nhìn em gái, Thy tiếp lời:
- Anh chị, sao lại làm vậy không sợ Linh buồn sao?
Phong nheo mày, biết là chỉ có Thy Thy đâm chọt sau lưng. Đứng dậy tiếp lời:
- Không liên quan đến cô.
Thy Thy im lặng, Mộc Linh nước mắt ngắn, nước mắt dài:
- Tại sao, hai người lại làm vậy?
- Linh à, nghe chị nói!
- Chị làm vậy với em mà đành sao?
- Hiểu lầm thôi Linh. Thật ra chị và Phong...
Không hiểu lí do gì mà nàng khóc ngày một to. Phong không chịu nổi tính nhõng nhẽo của Linh đâm ra hơi khó chịu:
- Em cả tin thật đấy! Bây giờ, nghĩ sao thì nghĩ!
Không nói thêm lời nào cả, Phong về luôn. Thy Thy cũng không muốn dính thêm rắc rối, cũng lấy cớ về trước.
Chỉ còn lại Linh và chị gái của nàng. Mộc Lan biết tính của em gái rất trẻ con. Nhưng thế thì sao? Cô không hề khó chịu với em gái. Ở lại ôm cái đứa đang khóc vào lòng thủ thỉ:
- Ban nãy, mặt chị dính hột cơm. Phong lấy giùm, đừng giận!

- Có...thật...hức....không??
- Ừ, thật!
- Vậy, em đã hiểu lầm anh Phong sao?
- Em nên đi xin lỗi cậu ấy thì hơn!
Cô vuốt nhè nhẹ vào lưng em gái nhẹ nhàng. Mộc Linh tự trách mình thật nóng tính và hồ đồ, chị của nàng, thương nàng đến vậy. Sao có thể cướp vị hôn phu của nàng được. Còn nàng, lỡ làm hắn giận rồi, biết làm hòa thế nào đây?
Một lúc sau, chị về. Nàng cầm chiếc điện thoại nhắn tin cho hắn: "Phong à, đừng giận em. Em xin lỗi! Ban nãy, em hơi hồ đồ."
Chờ mãi không thấy rep lại. Có khi nào hắn vẫn giận?
Nhớ ngày bé, hắn chơi với cô gái nào. Bị nàng nói này nọ, rồi giận nàng. Lúc đó, nàng xin lỗi hết lời. Đến anh Nam, Ngọc Lam tới khuyên, hắn cũng không chịu giảng hòa. May sao, thời gian cũng làm mọi thứ phai mờ. Hắn cũng chịu nói chuyện với nàng. Từ hôm đó, nàng đã tự thề với lòng, sẽ không bao giờ dám chọc giận hắn nữa.
Nàng lo lắng, tay hơi run định nhắn thêm một tin nữa. Ấy vậy mà, giờ đây, nàng nhận được lời rep lại từ tin nhắn.
"Ok, anh không giận. Mà em có hay ăn tối cùng chị Lan không?"
"Ngày nào, em cũng cùng chị nấu bữa tối cả."
"Vậy, mai anh qua nhà em ăn cơm tối nữa được không?"
"Được chứ!"
Giây phút này, nàng thấy vui lắm, hắn không giận nàng. Có thể thời đó trẻ trâu, hắn còn nhỏ nên mới hành xử vậy. Giờ lớn rồi, tính giận dai cũng hết. Thật là may quá!