Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé

Chương 4: Ô Sin Bất Đắc Dĩ (2)





Ngày hôm sau vào lớp vừa nhìn thấy mặt cô, hắn cất giọng:
- Mua nước!!
-không, tôi không rảnh _nó lườm hắn
-cô nên nhớ là cô đã đồng ý làm ô sin rồi đấy_ vẻ mặt lạnh lùng nhìn nó
-ờ ...ờ...thì đi _nó quay mặt đi lòng đầy giận dữ.
Nhỏ thấy vậy đuổi theo nó, lo lắng:
-Hôm qua mày có bị sao không?? Làm tao lo quá??
-Trăng sao gì, hắn bắt tao làm ô sin đây này - nó mếu máo
-Áhihi trước giờ nhiều đứa con gái tình nguyện hầu hạ cho thằng Phong lắm nha mà Phong chưa bao giờ làm như vậy với bất kì cô gái nào, mày là người đầu tiên đấy!-nhỏ
-Vậy sao? Vậy mấy đứa đó nên tự hào vì còn được hắn tôn trọng, chẳng bù cho tao - nó
-...-nhỏ không nói nữa, chỉ mỉm cười nhìn nó
Một lúc sau, nó cầm theo một lon pepsi đến đưa cho hắn:
- Của anh đây! Phù...mệt thật!!
- Sao lâu thế?? Mà sao cô mua nước ngọt

- Anh chỉ kêu tôi mua nước thôi. Có nói nước gì đâu??
- Vậy xuống mua cho tui chai C2 đi, lẹ lên.
Vừa dứt lời,tiếng chuông báo hiệu hết giờ ra chơi. Hắn hậm hực nhìn nó:
- Đồ ô sin ngốc, vô tích sự. Xem ra phải huấn luyện cô lại thôi
- Ơ...anh...anh - nó tức nói không thành lời
*Ra về
Nó chạy xe đạp về nhà, thấy một chiếc siêu xe lamborghini đậu trước nhà nó. Hơi ngỡ ngàng. Bước vào nhà:
-Mẹ ơi, nhà mình có khách ạ??
Nó nghe thấy tiếng nam trầm quen thuộc phát ra từ phòng khách nhà nó
-thưa bác cho cháu đưa Đình Đình về nhà cháu ở
-hả_hoảng hốt mẹ nó trả lời
-được không ạ _hắn lườm 1 cái rồi hỏi
-đ...được _mẹ nó miễn cưỡng đồng ý dù không muốn vậy nhưng biết làm sao được vì hắn là con của một tên trùm mafia khét tiếng mà *Nó chạy vào với khuôn mặt lo lắng,mẹ nó liền nói:
-chắc con nghe hết rồi mau lên phòng dọn qua nhà cậu Phong đi.
Chưa hết hoảng hốt cô đứng chết chân "làm sao đây mình sắp qua nhà hắn cơ đấy, mình sắp trở về với cát bụi rồi" Loay hoay một lúc, nó cũng thu dọn xong đồ đạc, hắn đưa nó về nhà.
*Trên xe
-tại sao anh lại muốn tôi về nhà anh? Chẳng phải lúc đầu anh nói...??
-..._im lặng
-sao anh không trả lời? _nó lườm hắn
-..._lại im lặng
-Hừ không nói chuyện với anh nữa
Cả hai dừng chân lại một căn biệt thự kiểu pháp màu trắng kem, nó ngẩn ngơ ngắm căn biệt thự hoành trắng này thì hắn đã dẫn nó vào trong từ lúc nào mà nó không hay biết , hắn đưa nó đến một căn phòng rất xinh xắn, có 2 tông màu xanh biển và hồng. Nó há hốc mồm nhìn vẻ lộng lẫy của căn phòng công chúa thì đâu đó, một tiếng nói đáng ghét cất lên:
-Nấu cơm_hắn ra lệnh
-tôi nấu cơm cho anh?
-ừ

-anh mơ à? Anh nói nhà anh đâu thiếu ô sin??
- tôi cho họ nghỉ tạm thời rồi
- cái gì?? Rồi anh bắt tôi phải ở làm việc cực khổ trong căn biệt thự lớn này ư??
- nấu cơm đi - hắn tức tối
- không bao giờ - nó
- hoặc là nghỉ học
-Anh đúng là ép người quá đáng mà. Được rồi nấu thì nấu. Nhưng nói trước ăn không được thì đừng trách tôi.
Nó tức lắm, hậm hực bắt nồi cơm. Xoảng...đó là tiếng đổ vỡ của chén, dĩa, ly, muỗng. Hắn vội vàng chạy vào xem đã xảy ra chuyện gì, thì nhìn thấy 1 chiến trường hỗn độn do nó gây nên.
- Tính phá nhà tôi à?? - hắn gắt
- Tôi...tôi...
- Cô thật là...
- Xin lỗi, để tôi dọn - nó
- Cô làm việc của cô đi, việc này để tôi - hắn thở dài
Nói rồi, hắn lấy đồ hốt rác và chổi đến và tự mình khom lưng xuống quét dọn những mảnh vụn kia, nhưng hình như có điều gì đó không ổn.
- Hihihi... - nó cười không ngớt làm ai kia đỏ mặt quát
- Cười cái gì
- Cầm chổi ngược kìa. Vậy mà nãy ra vẻ oai phong lẫm liệt nhỉ

- Cô...cô...
Cả tiếng đồng hồ sau, nhà cửa cũng đâu vào đấy, cơm nước cũng xong. Cô nở mũi nhìn thành quả đầu tay của mình. Dọn thức ăn lên cho hắn
- Canh hay chè đây?? _hắn nhăn mặt
- Ấy chết, tôi lộn hũ đường với hủ muối rồi
- Cá sao còn tanh thế này, cô không đánh vảy, cắt kì à. Ọe
- Ơ, tôi đâu biết dùng dao, lỡ đâm vào tay thì sao.
- Còn món này??
- À rau xào đó
- Sao nát bét giống rêu vậy
- Này, bộ anh không còn lời nào nói cho tôi vui được sao. Không ăn thì thôi, cơm không vậy
- Vậy cô nghĩ tôi nuốt nổi mấy món này không?? Cô ăn thay tôi đi.
- À...thì...
Thế là hôm đó, hắn và nó đều được nhâm nhi món "mì gói". Vừa ăn, hắn vừa khóc trong lòng. Tại sao ông trời sinh ra hắn mà con sinh ra nó. Còn nó thì chỉ biết nhìn cậu chủ của nó một cách ngây thơ vô (số) tội.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.