Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé

Chương 42: Cuộc Sống Yên Bình





Hôm nay là ngày Mộc Linh xuất cảnh,cả cộng đồng fan biết tin cùng nhau đợi ở sân bay từ rất sớm để tiễn người mẫu xinh đẹp đến Pháp để tiếp tục học thêm về chương trình âm nhạc. Dự định là cô sẽ trở thành một hiện tượng hiếm có, vừa có khả năng diễn xuất, vừa có thể hát của showbiz.
Chiếc xe thể thao đen sang trọng dừng lại trước sân bay quốc tế, lẽ ra mọi người sẽ không bất ngờ, nếu nàng công chúa của họ không đi cùng người chị phản bội và vị hôn phu bạc tình.
Báo chí lại một lần nữa săn đón tin tức sốt dẻo, đây chính là chủ đề nóng của tháng mà. Liệu có phải thiếu gia Tạ Tuấn đã dùng mọi biện pháp để ép người mẫu ảnh Mộc Linh chấp nhận sự thật? Hay nàng công chúa Mộc Linh đã yêu một người khác?
- Cô Mộc Linh, không phải dòng trạng thái trên mạng mà cô đăng là nói chị gái mình chứ?
Vệ sĩ kể ra cũng bận rộn, fan của công chúa cực kì nhiều, họ phải dùng thân mình tựa như hình ảnh của rừng bảo vệ khi nước lũ tràn tới.
Quá nhiều ống kính, micro đều soi về phía cả ba, nàng cười ôn hòa giải thích:
- Thật ra là hiểu lầm. Vì lúc đó tôi quá nông nỗi nên mới đăng những dòng trạng thái không nên có. Anh và chị của tôi thật ra có hôn ước từ trước, vì quá yêu anh, nhân cơ hội chị bị thất lạc, tôi liền xin cha lập hôn ước.
Cô giật mình nhìn em gái, tại sao nó lại nói đỡ như vậy? Chẳng phải hôn ước là do gia đình sao?Cô muốn lên tiếng nhưng Mộc Linh đã kịp quay xuống nhìn cô, đá lông nheo như ra hiệu đừng nói gì cả, mọi việc đã có em lo. Phong cũng hiểu phần nào nên khi Lan huýt nhẹ vào anh, anh cũng mỉm cười lắc đầu, không nói.
- Có thật là giờ cô chấp nhận làm em vợ của cậu Phong?
- Đúng! Giờ cả ba chúng tôi đều là người một nhà! Tôi rất vui khi thấy hai người họ hạnh phúc!Mọi người cùng nhau đưa nàng ra đến cổng soát vé, lúc này fan không nhốn nháo nữa, mà im lặng dõi theo công chúa. Không biết khi nào sẽ gặp lại, có thể là 2,3 năm chăng? Hoặc là hơn?
Hắn đưa cô về nhà, nhìn cô cứ buồn rười rượi. Biết sao giờ, đâu gì là tồn tại mãi mãi? Dù gì Linh cũng đã quyết định du học thì đó cũng là một chuyện tốt.

- Anh à, anh có nghĩ Linh muốn tránh mặt chúng ta?
Chơi chung từ nhỏ, anh hiểu rõ hơn ai hết. Mộc Linh, mạnh mẽ lắm.
- Anh nghĩ là không!
Cô cười như không nhìn anh.
- Đưa em về nhà đi!
- Không phải em muốn phục hồi kí ức sao?
- Bây giờ, em không có tâm trạng!
Thế rồi anh đồng ý, thời gian này cô cứ ở trong nhà, không chịu ra ngoài gặp ai cả. Ngay cả Mộc lão gia điện thoại, cô cũng không bắt máy.
Một hôm, đang nằm trên sofa đọc cuốn tiểu thuyết hay, bỗng nghe thấy tiếng động ở bên kia cửa sổ, lẽ ra cô sẽ không ra, nếu tiếng động đó cứ kéo dài mãi. Cô lười biếng đi đến, mới phát hiện, người tạo ra tiếng động đó chính là hắn. Tại sao lại leo được tới trên này chứ? Rõ ràng đây đâu phải tầng trệt?
- Sao...aa..anh...?
- Anh leo lên! Vợ mở cửa sổ cho anh vào đi!
Cô nhất quyết không đồng ý. Vì với cô thời gian này cần chút yên tĩnh.
- Không được!
- Em mà không mở là anh tan xương đó!
Cô hơi nhíu mày nhìn, đoán là hắn leo lên, đúng là trên này rất cao, nếu không cho vào, hắn ngã, chắc cô hối hận cả đời mất.
Vội vàng lôi con người ấy vào trong. Sói vào được tận trong nhà thì lợi dụng bế bổng heo lên.
- Em nặng quá đó!
Cô đỏ mặt, chỉ muốn đập cho con người này một trận tơi bời thôi.
- Em không mượn anh bế!

Không do dự, hắn quả quyết bế heo xuống nhà dưới, mặc cho heo vùng vẫy, cảm giác này, hình như đã từng xảy ra rồi! Ở trước đã có chiếc xe BWM đợi sẵn, mà không chỉ đi chơi với một mình hắn, còn có cả Nam và Mỹ nữa.
Thoạt nhìn thấy cái thang bên cạnh cửa sổ, cô mới nhận ra mình rất ngốc! Thì ra ba người này đã bày trò để mình phục tùng, hơi liếc xéo hắn, nhưng hắn chỉ nhún vai tỏ ra mình vô tội. Cô đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Chiếc xe lăn bánh, đưa bộ tứ đến một nơi, cô nhìn cảnh vật thật là quen thuộc. Hàng cây xanh rì rào, tiếng chim hót véo von, cô đoán không lầm thì họ sẽ đến một trang trại ở đồng quê yên ắng, nơi đó có một ông lão mặt chữ điền và người vợ hiền từ của ông.
- Đình, mày còn nhớ đường đến đây không?
Cô vẫn chưa thể tiếp nhận nổi tên gọi Đình Đình, nên phản ứng hơi chậm nhìn Gia Mỹ lắc đầu.
- Rồi em sẽ biết thôi, phải không Phong?
Hắn gật đầu ưng thuận.
Thế rồi cũng đến nơi, đúng như những gì cô suy nghĩ, ông lão đứng trước nhà đợi bộ tứ, có điều cô nhìn ông có cảm giác hơi sợ sợ, nhưng khuôn mặt lão chữ điền, nụ cười hiền lành thế kia cơ mà?
- Sao đến trễ thế? Đói chưa mấy đứa? Ban nãy ông kêu người đến làm thịt con heo rừng rồi! Đang làm bên trong đấy!
Mỹ thấy biểu hiện của ông có chút khác so với lần đầu gặp, quay sang nói thầm với Nam:
- Sao ông nội bữa nay hiền thế?
- Vì bữa nay Phong và Nam dẫn vợ sắp cưới đến ra mắt lão!
Không biết có phải vì Mỹ nói hơi lớn hay vì tai của ông còn tốt chăng? Nhưng Mỹ vẫn chưa hiểu lắm lí do của ông nên từ chiều tới tối cứa bám lấy Nam miết, khiến anh cũng lắc đầu bó tay. Nàng Gia Mỹ này, thật là, chuyện gì không hiểu là phải hỏi cho ra lẽ, cho kì bằng được.

- Anh kể em nghe đi mà, làm gì mà ban đầu ông khó khăn với em và Đình lắm aaa, mà giờ lại dễ thương phết!
- Vì ban đầu ông nghĩ anh và Phong chỉ chơi đùa bọn em thôi. Còn bây giờ thì sắp cưới rồi, khó khăn cho bọn em chạy mất à?
Mỹ gật đầu thấy có lí, nên nhân cơ hội ông đang dễ thương thế này, rủ Nam dựng cái chòi ở gần gần gốc cây táo. Tối tối, bốn đứa không ngủ trong nhà, theo như kế hoạch, ra ngoài thi kể chuyện ma. Mỹ là rành chị Đình nhà này lắm, cực kì sợ ma luôn.
- Bữa nay tụi mình thi kể chuyện ma nha. Ai bắt đầu trước?
Cô không hiểu trăng sao về kế hoạch của bạn mình, thấy chút chút thú vị nên buột miệng nói:
- Tồn tại quanh ta là các linh hồn đấy, họ lang thang đâu đây đấy. Mọi người có biết không, nhiều người chết oan hay chết ở một địa điểm nào đó đều giống như canh ở vị trí đó, chỉ đợi người khác đến để thế mạng cho họ thôi!
Cả ba đều cảm thấy đó là chuyện tâm linh hết sức bình thường, mỗi bạn Gia Mỹ, cứ ngỡ là dọa được người nào ngờ lại dọa mình. Nam mỉm cười gian gian nói với nhỏ:
- Không khéo có linh hồn đứng đằng sau em đấy!
Đình Đình bạn cô, lúc trước sợ ma hơn mọi thứ, giờ đây tự dưng chính chắn hẳn, làm Mỹ sợ run cầm cập, cả đêm không dám ngủ. Có người lợi dụng giả làm anh hùng cứu mĩ nhân, ôm gái xinh ngủ tới sáng. Từ đó, Mỹ tạch, không dám bày trò để hù bạn thân nữa.