Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 107




Chương 107
"Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ?" Lúc ăn cơm, Triệu Mạt Thương dùng giọng nói vô cùng lạnh nhạt nói với Thương Mặc chuyện hôm nay Đan Trác đến gặp cô, Thương Mặc như có điều suy nghĩ lặp lại một lần, đôi mắt thâm trầm.
Triệu Mạt Thương đưa tay nhẹ nhàng để lên bàn tay Thương Mặc, "Tiểu Đản. . . "
"Em không sao." Thương Mặc cười nhạt, sau đó kéo tay Triệu Mạt Thương về phía mình hôn lên đó một cái, "Mẹ chị cũng không tính là khiêu khích, ngoan."
Oán trách mà nhìn nàng một cái, Triệu Mạt Thương rút tay về, giọng vẫn giống như thường ngày, "Đã như vậy, ăn cơm đi. "
"A......" Thương Mặc nghe lời cầm chiếc đũa ngoan ngoãn ăn, trong đầu lại đang suy nghĩ về ý tứ câu nói kia của Đan Trác.
Là khiêu khích? Cảnh cáo? Uy hiếp? Hay là.... Nhắc nhở đây?
Tâm niệm bách chuyển lại không có bất cứ manh mối nào, Thương Mặc nhìn xem Triệu Mạt Thương đang gắp đồ ăn vào trong bát của mình, mỉm cười, không suy nghĩ thêm nữa.
Tết âm lịch dưới sự chờ đợi của tất cả mọi người cũng đã đến, đêm Trừ tịch - đêm 30, Triệu Mạt Thương lần đầu tiên đến Biệt thự lớn của Thương gia.
Từ trên xe bước xuống, cùng Thương Mặc tay trong tay bước vào cửa lớn thoạt nhìn vô cùng trang nghiêm, còn chưa có lấy lại tinh thần, nam tử áo đen phụ trách bảo hộ tòa nhà liền ngay ngắn khom lưng cúi đầu, "Thiếu chủ! Thiếu chủ phu nhân!"
Ngẩn người, trên mặt cô lập tức giống như bị lửa thiêu cháy, Triệu Mạt Thương chân tay luống cuống mà quay đầu xem Thương Mặc, Thương Mặc nín cười, tay hơi dùng sức đem tay Triệu Mạt Thương cầm thật chặt hơn nữa, trấn an mà nhìn cô.
Lấy lại bình tĩnh, Triệu Mạt Thương hạ giọng nói với Thương Mặc, "Vì sao em lại đem nhà mình làm giống như giai cấp địa chủ phong kiến vậy?"
"Ách.... Ừ.... Ừ...." Dở khóc dở cười nhìn xem Triệu Mạt Thương, Thương Mặc ho khan, ứng phó làm như ậm ừ vài tiếng, không dám ở trước mặt thủ hạ lộ ra vẻ mặt 囧. (bất đắc dĩ)
Trong con ngươi thoáng qua một chút giảo hoạt tức thời, Triệu Mạt Thương nắm lấy tay Thương Mặc âm thầm buồn cười, lại nhìn những khôi võ đại hán một thân tây trang màu đen, sớm đã không có kinh ngạc như lúc ban đầu mới bước vào.
"Triệu kiểm, đã lâu không gặp." Hai người mới tiến vào phòng khách, Lệnh Hồ Huyên mỉm cười đi tới, ý vị thâm trường nhìn Triệu Mạt Thương, "Hoặc là, tôi có phải nên gọi cô là Thiếu chủ phu nhân hay không? "
Trên mặt Triệu Mạt Thương thật vất vả hạ xuống nhiệt độ lại lên cao, nhẹ nhàng bấm một cái vào cái tay đang nắm tay mình kia, đối mặt Lệnh Hồ Huyên như trước bảo trì bình tĩnh, "Mỗi người giao một vật."
"Thiếu chủ sẽ nổi giận ~" Lệnh Hồ Huyên quyến rũ đối với Thương Mặc liếc mắt đưa tình, đang muốn mở miệng, âm thanh Linh Lung đứng bên cạnh lạnh lùng vang lên, "Ánh mắt chị bị rút gân sao?" =))
"Haha....." Thương Mặc nhất thời nhịn không được cười phun ra, nhìn xem Lệnh Hồ Huyên thần sắc khó xử, ôm lấy eo Triệu Mạt Thương, "Một thù trả một thù. "
Lệnh Hồ Huyên rất nhanh liền lại khôi phục bộ dạng bình thường vốn có của mình, mỉm cười, đi tới bên cạnh Linh Lung, nắm lấy tay Linh Lung, vẻ mặt ôn nhu, "Lại ghen tị?"
"Ai ghen tị?" Linh Lung nhíu lông mi lại, muốn đem tay từ trong tay Lệnh Hồ Huyên rút đi, lại phát hiện người nắm lấy tay mình vô cùng mạnh mẽ, ngẩn người, ngừng động tác giãy ra của mình.
Hài lòng nhìn xem cái tay không còn giãy dụa nữa, Lệnh Hồ Huyên tiến đến bên tai Linh Lung, nhẹ nhàng thổi nhiệt khí, "Tiểu Linh Lung của tôi đừng thẹn thùng nha, nơi đây đều là huynh đệ nhà mình ~"
Linh Lung lại liếc mắt trừng nàng, quét mắt nhìn bốn phía, khẽ hừ một tiếng, mặc cho Lệnh Hồ Huyên được một tấc lại muốn tiến một thước mà ôm hông của mình.
Khóe miệng hơi câu lên, Thương Mặc nhìn xem hai người có vẻ hài hòa, trên mặt vui vẻ, Triệu Mạt Thương dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đụng đụng bên hông Thương Mặc, "Tiểu Đản, hai người kia ở cùng một chỗ sao?"
"Ừm..... Chắc là vậy." Thương Mặc đáp, ánh mắt liếc qua liếc đến Uông Minh tiến đến, mở miệng nói, "Sao không đưa Tằng Manh đến cùng?"
Hình như Uông Minh đối với Tằng Manh kia thật sự có tình ý? Xem ra tìm chút thời gian nàng muốn cùng Trần mụ mụ thương lượng một chút.
Vẻ mặt Uông Minh thần tình bị kiềm hãm, rất mất tự nhiên hướng về phía Thương Mặc lộ ra nụ cười, liếc nhìn Triệu Mạt Thương nói, "Trường hợp này, không thích hợp để cô ấy tới."
Trong lúc lơ đãng nhìn vào đôi mắt của Uông Minh, Triệu Mạt Thương như có điều suy nghi, nghiêng đầu liếc nhìn Thương Mặc, lại quay lại, lông mi run rẩy không biết đang suy nghĩ điều gì.
Thương Mặc vừa cười cười, "Lần sau tôi giúp anh cùng Trần mụ mụ nói chuyện, cho phép Tằng Manh gả cho anh, nhìn hai người lưỡng tình tương duyệt*......"
* cả hai đều yêu nhau.
"......" Uông Minh trầm mặc vài giây, cúi đầu xuống, "Cảm ơn Thiếu chủ."
Ở trong lòng thở dài, Triệu Mạt Thương nghe tiếng cười nhẹ của Thương Mặc, bất đắc dĩ lắc đầu.
"Mặc nhi mang theo con dâu trở về rồi hả?" Thương Thần Nho từ trên lầu đi xuống, mang theo tiếu ý đi tới trước mặt Triệu Mạt Thương, cao thấp đánh giá Triệu Mạt Thương hồi lâu, nhàn nhạt gật đầu, "Triệu kiểm sát trưởng, nghe đại danh đã lâu. "
Triệu Mạt Thương sớm đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, tại lúc đối mặt Thương Thần Nho, vẫn không nhịn được có một chút khẩn trương hoảng hốt, trên mặt như trước ra vẻ trấn định, "Cháu chào bác trai"
"Phòng bếp đã chuẩn bị cơm nước rồi, tối nay có thể bắt đầu rồi." Thương Thần Nho không có nói tiếp, mà nhìn Thương Mặc nói, "Mặc nhi, lát nữa có mấy thúc thúc của con muốn tới nhà ta, cũng rất lâu rồi con không có cùng bọn họ tán gẫu, trò chuyện cùng bọn họ nhiều một chút."
"A..... Dạ." biết rõ ba ba của mình đã tiếp nhận Triệu Mạt Thương, vào thời khắc này Thương Mặc cũng đang có chút thấp thỏm liền vội vàng gật đầu, lại sau đó một khắc nghe được Thương Thần Nho lại nói, "Triệu kiểm sát trưởng cùng ta đến thư phòng, ta muốn cùng cô tâm sự."
"Ba...." cánh tay Thương Mặc lại nắm thật chặt bên hông Triệu Mạt Thương, hốt hoảng nhìn Thương Thần Nho, nhìn thấy vẻ mặt Thương Thần Nho mỉm cười nhìn xem Triệu Mạt Thương, càng căng thẳng hơn.
Triệu Mạt Thương gật đầu, "Vâng, bác trai." Dứt lời, Triệu Mạt Thương trấn an nhẹ nhàng sờ sờ đầu Thương Mặc, vẻ mặt ôn nhu, "Ngoan ngoãn nghe lời ba em nói nhé."
"Nha." Thương Mặc ngoan ngoãn đáp, nhìn xem Triệu Mạt Thương đi theo Thương Thần Nho lên lầu, hít một hơi thật sâu, ngồi vào trên ghế sa lon chờ các thúc thúc thế hệ trước của Thanh Long Bang tới.
Lệnh Hồ Huyên và Uông Minh liếc nhau, đều có chút lo lắng.
Hướng về phía Lệnh Hồ Huyên nháy mắt, Uông Minh lặng lẽ chỉ chỉ Thương Mặc, ý bảo nàng đi qua trấn an, Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ thở dài, đi tới bên người Thương Mặc ngồi xuống, "Thiếu chủ."
Thương Mặc miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, "Huyên tỷ, tôi không sao. "
Nàng nên có lòng tin đối với ba ba của mình, rõ ràng trước đó ba ba nói qua đối với Triệu Mạt Thương rất hài lòng, chắc chắn sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn.
Từ trước tới nay thư phòng đều dùng để thương thảo những chuyện cơ mật, Thương Thần Nho nhìn Triệu Mạt Thương một lúc lâu, mới mở miệng nói, "Triệu kiểm sát trưởng, hôm nay tới nơi đây, có cảm giác như thế nào về nơi này?"
"Bác trai gọi cháu là Mạt Thương là được rồi." Tuy Triệu Mạt Thương khẩn trương, nhưng vẫn cố làm ra vẻ mặt bình tĩnh nhìn lại Thương Thần Nho, mang theo lễ phép và tôn trọng nên có đối với trưởng bối.
"Ta biết rõ." Thương Thần Nho chắp tay sau lưng xoay người, đi đến trước bàn đọc sách của mình trong thư phòng, nhìn ảnh chụp của Sở Chiêu được đặt trên bàn, "Tạm thời.... Ta sẽ không gọi cô là Mạt Thương."
"Vì sao ạ?" Triệu Mạt Thương nghe vậy nhất thời có chút khó hiểu, lấy lại bình tĩnh, mở miệng hỏi.
"Ta còn muốn hỏi cô mấy vấn đề."
Triệu Mạt Thương ngẩn ngơ, tiếp theo mỉm cười, tâm tình thấp thỏm lúc này ngược lại trở nên bình tĩnh, "Bác trai cứ hỏi đi ạ."
"Ta hỏi cô, cô thực sự không để ý thân phận Thiếu chủ của Mặc nhi sao?" Thương Thần Nho xoay người thẳng tắp nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương, cảm giác áp bách làm cho Triệu Mạt Thương mơ hồ cảm thấy có chút thở không nổi.
Vén tóc lên, Triệu Mạt Thương nỗ lực để cho mình tỉnh táo lại, khéo léo trả lời, "Nếu vẫn còn để ý, có lẽ hôm nay cháu sẽ không tới nơi này."
Dừng một chút, Triệu Mạt Thương nghĩ đến ý nghĩ của Thương Mặc lúc trước, trong con ngươi xẹt qua cưng chiều, lại nói, "Cháu muốn nhìn một chút nơi mà em ấy lớn lên là như thế nào, càng thêm hiểu rõ em ấy."
"Vậy sao?" Thương Thần Nho nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương, giọng nói sắc bén, "Cô có thể bảo đảm chuyện lúc trước sẽ không phát sinh một lần nữa?"
"Chuyện lúc trước?" Hơi nghi hoặc một chút mà lặp lại một lần, sau một khắc lập tức hiểu được, Triệu Mạt Thương không có bất kỳ do dự nào trả lời, "Sẽ không, lại để cho nàng thương tâm một lần nữa, cháu không làm được."
Chậm rãi gật đầu, Thương Thần Nho không có lập tức mở miệng, mà lại trầm ngâm hồi lâu.
Triệu Mạt Thương vẫn lẳng lặng chờ ông nói chuyện, tay có chút không được tự nhiên không biết đặt ở vị trí nào mới tốt.
"Mặc nhi và ta rất giống nhau." Một đoạn thời gian qua đi, Thương Thần Nho bỗng nhiên giống như thở dài nói lên, "Rất cố chấp cũng quá. . . thiên vị."
Không biết nên như thế nào nói tiếp, Triệu Mạt Thương không thể suy đoán, nhíu nhíu mày lại, suy nghĩ trả lời thế nào, Thương Thần Nho lại nói tiếp, "Lỗ tai của Mặc nhi, là ta làm điếc."
Tay lập tức nắm chặt quyền, ngực cảm giác đau đớn lại làm cho cảm giác căng thẳng quên đi chỉ cảm thấy đau lòng, Triệu Mạt Thương không thể tin được nhìn Thương Thần Nho, "Vì sao?"
"Ta và mẹ của Mặc nhi, cho tới bây giờ đều cho rằng, Mặc nhi nên sinh hoạt giống như con cái nhà bình thường." Thương Thần Nho thở dài, không nhìn tới Triệu Mạt Thương, "Người bảo vệ con bé không nhiều lắm, con bé giống như đứa nhỏ bình thường, ăn mặc quần áo bình thường, không có xe con đặc biệt đến cửa trường học đưa đón, vẫn luôn tự do tự tại khoái khoái lạc lạc."
Lẳng lặng nghe, Triệu Mạt Thương nghĩ tới dáng vẻ khi đó của Thương Mặc, càng nghe càng cảm thấy đau lòng hơn.
"Ta vẫn luôn mải xử lý chuyện tình trong bang phái, chỉ muốn làm hết sức để Mặc nhi có thể vui vẻ, lại đã quên, đứa nhỏ 17, 18 tuổi, rất dễ dàng gặp chuyện yêu đương." Thương Thần Nho giống như hối hận, bất đắc dĩ nói, nắm tay để lên trên bàn, lại là một trận trầm mặc, một lát, quay đầu xem Triệu Mạt Thương, "Cô có hiểu được không, chân chính vùi đầu vào trong yêu đương Mặc nhi có bao nhiêu cố chấp, đem người trong lòng đặt ở vị trí quan trọng nhất."
Trong lòng run lên, tay Triệu Mạt Thương nhịn được vò lấy vạt áo của mình, thong thả lại nghiêm túc, gật đầu, "Em ấy.... rất ngốc."
"Đúng." Thương Thần Nho không có bất kỳ phản bác, gần như sau khi Triệu Mạt Thương mới vừa nói xong liền nói tiếp, sau đó cười khổ, "Thời điểm đó Mặc nhi, càng muốn như vậy."
Lắc đầu, Thương Thần nho nhìn xem Triệu Mạt Thương, "Mới tốt nghiệp trung học liền dám nói với ta nó thích một cô gái, muốn cả đời cùng với cô ta, cô nói xem, con bé không phải ngốc thì là cái gì?"
Nghe lời này của Thương Thần Nho, Mạt Thương trước mắt đột nhiên thoảng qua khuôn mặt Thương Mặc năm 18 tuổi còn hơi có vẻ non nớt, cùng với vẻ mặt kiên định và lời nói như vậy.
Trong lòng đau xót, một cỗ ghen tuông bắt đầu lan tràn, cùng thương tiếc đau lòng đối với Thương Mặc hòa lẫn, nắm kéo cảm xúc của Triệu Mạt Thương lúc này.
Khi đó, người làm cho Thương Mặc kiên quyết như vậy....
Là Phó Quân sao?