Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 111




Chương 111
Ngày kế tiếp, mãi cho đến buổi chiều, trong Biệt thự lớn của Thương gia vẫn duy trì trạng thái yên tĩnh.
"Tiểu Đản, mấy giờ rồi....." Triệu Mạt Thương ở trong lòng Thương Mặc tỉnh lại, mơ mơ màng màng xoa mắt, cảm giác được người đang ôm mình sủng nịnh hôn lên môi mình, giọng nói lười biếng hỏi.
"Bốn giờ rưỡi." Cần lấy điện thoại bên cạnh nhìn thoáng qua, Thương Mặc kéo chăn qua, đắp lên eo Triệu Mạt Thương một tay kia nhịn không được tại trên da thịt bóng loáng nhẹ nhàng hoạt động.
"Đáng ghét~~." Triệu Mạt Thương đè tay Thương Mặc lại, bất mãn chui vào trong ngực nàng, "Không cho phép làm loạn."
Tối hôm qua rõ ràng lại bị ngất đi.... Đều tại cái người đang ôm cô làm hại.
Có chút tức giận cắn bả vai Thương Mặc, rồi lại không nỡ dùng lực, Triệu Mạt Thương khẽ hừ một tiếng, chôn ở trong lòng Thương Mặc tiếp tục nhắm mắt lại.
"A. . ." Đối với Triệu Mạt Thương mỗi lần mệt mỏi quá mức sau đó xuất hiện bộ dáng khả ái sớm đã quen thuộc, Thương Mặc nhẹ giọng cười nói, "Kiểm sát trưởng đại nhân, có đói bụng hay không?"
Nghe Thương Mặc nói như vậy, cũng cảm thấy bụng có chút đói bụng, Triệu Mạt Thương mở mắt ra, ngẩng đầu, bất mãn nhìn nàng chằm chằm, bĩu môi nói, "Bây giờ em trở nên thật xấu, trước đây cũng sẽ không như vậy."
"Hở?" Khó hiểu mà nhìn xem cô, Mặc nhịn không được thò tay mô phỏng theo đường nét cánh môi của Triệu Mạt Thương, ánh mắt càng ngày càng nóng rực, "Cái gì?"
Nhìn thấy ngón tay thon dài xinh đẹp của Thương Mặc, nhớ lại hình ảnh đêm qua khiến người ta mặt đỏ tới tận mang tai, Triệu Mạt Thương bất mãn giơ tay lên nắm lấy mũi Thương Mặc, "Trước đây em sẽ không làm cho chị mệt mỏi đến mức ngất đi."
Nháy mắt mấy cái, nhìn xem bộ dạng xấu hổ của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc tinh tế suy nghĩ một chút, tựa hồ quả thực là như vậy. Ngượng ngùng cười, lấy lòng hôn Triệu Mạt Thương một cái, "Bởi vì là lão bà đại nhân ngày càng mê người a...."
"Hừ!" Hừ một tiếng, Triệu Mạt Thương liếc nàng một cái, có chút miễn cưỡng mà ngồi dậy, chăn trượt xuống, thân thể hoàn mỹ không tỳ vết chút nào nhất thời bại lộ ở trong không khí, Thương Mặc nuốt ngụm nước miếng, bên trong phòng an tĩnh phát ra âm thanh có vẻ dị thường rõ ràng.
Xoay người lại trắng mắt liếc nàng, hai chân Triệu Mạt Thương chạm đất muốn đứng dậy đi tắm, không ngờ thân thể một hồi vô lực, mới vừa đứng lên đi hai bước, liền lảo đảo một cái suýt chút nữa té ngã, Thương Mặc ngồi ở mép giường vội vã đi tới đỡ cô, kết quả dưới chân giẫm phải gối đầu đêm qua bị hai người đá xuống dưới giường làm trượt chân, cùng nhau ngã trên mặt đất.
Thương Mặc lập tức xoay người bị Triệu Mạt Thương đè nặng trên mặt đất, cánh tay vẫn che chở Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương liền vội vàng đứng lên kiểm tra thương thế của Thương Mặc.
Thương Mặc bị thương đã quen đối với va chạm như vậy không thèm để ý chút nào, nhưng vừa muốn hỏi Triệu Mạt Thương có bị đụng tổn thương hay không, liền nhìn thấy thiên hạ được mình bảo vệ lo lắng muốn kiểm tra chính mình, mà hai luồng đầy đặn bởi vì động tác quá lớn mà đung đưa.
"Tiểu Đản, em có bị thương hay không?" Triệu Mạt Thương vội vàng hỏi Thương Mặc, lại không nhận được câu trả lời, đang muốn tiếp tục hỏi, bỗng nhiên chợt nghe thấy âm thanh nuốt nước miếng, nhìn theo ánh mắt nhìn thấy Thương Mặc đang nhìn trước ngực mình, tức sắc mặt lạnh xuống, "Thương. Mặc."
"Đến!" Vừa nghe giọng điệu này của người nào đó, Thương Mặc lập tức biết không được rồi, thật biết điều mà trả lời, sau đó đứng dậy ôm Triệu Mạt Thương, "Lão bà đại nhân, tắm rửa thôi."
Lời nói vốn rất đơn thuần, Triệu Mạt Thương lập tức liên tưởng đến tình cảnh kích tình của hai người đêm qua, nhất thời mặt đỏ lên, "Em.... Không cho em tiến đến...."
Đầu tiên là sửng sốt, sau đó hiểu được, Thương Mặc cười hì hì nói, "Không có gì a, tối hôm qua lúc đó chẳng phải cùng nhau tắm sao?"
Nói xong ôm Triệu Mạt Thương tiến vào phòng tắm mở vòi nước trong bồn tắm ra, đợi lúc nước trong bồn tắm sắp đầy đem Triệu Mạt Thương bỏ vào trong nước, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mặt nữ nhân đang không ngừng trắng mắt liếc mình, "Đồ ngốc, hôm nay em không nỡ lại làm chị mệt."
Trong lòng mềm nhũn, Triệu Mạt Thương ngưng mắt nhìn Thương Mặc đem sữa tắm các loại đồ đạc đặt vào chỗ mình có thể tự cầm lấy được, nhịn không được mở miệng, "Tiểu Đản...."
"Hửm?" Thương Mặc ngẩng đầu nhìn cô, "Làm sao vậy?"
"Chị yêu em." Vẻ mặt Triệu Mạt Thương hạnh phúc, "Em cũng là hiện tại và tương lai của chị."
Ngốc lăng ngơ ngác ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương đang nhìn mình, một lúc lâu, Thương Mặc mới gãi đầu nói, "Em cũng yêu chị..."
"PHỤT...." Bị phản ứng của nàng khiến cho bật cười, trong lòng Triệu Mạt Thương tràn đầy ngọt ngào.
"Vậy..... Vậy chị chậm rãi tắm ah, em đi ra ngoài trước.... Chị tắm xong thì gọi em...." Rõ ràng thân thể đã bị nước ngập qua, Thương Mặc nhìn dáng dấp Triệu Mạt Thương như vậy, vẫn không nhịn được một hồi tim đập rộn lên muốn ôm chặt cô làm một số chuyện, liền vội vàng nói một câu, không đợi Triệu Mạt Thương nói chuyện liền đi ra.
Triệu Mạt Thương ngẩn người, tiếp theo hiểu được, buồn cười mà nhìn xem bóng lưng hốt hoảng của nàng, trong con ngươi tràn đầy đều là tình yêu.
*******
Lúc này, Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung cũng đã tỉnh lại.
Kỳ thật đêm qua hai người cũng không như Thương Mặc bình thường giày vò Triệu Mạt Thương giằng co một đêm, nhưng hai người đều là lần đầu tiên, vẫn mệt mỏi ngủ cho tới bây giờ.
"Lệnh Hồ Huyên....." Bởi vì trên người dính mồ hôi cảm giác rất không thoải mái mà muốn đứng lên đi tắm rửa, Linh Lung vừa ngồi dậy, chợt bị hai cái tay vòng lấy thắt lưng, không khỏi nhíu lại lông mày kêu lên.
"Gọi Huyên...." Lệnh Hồ Huyên ngồi dậy, buộc chặt cánh tay, bộ ngực đầy đặn dán vào tấm lưng bóng loáng của Linh Lung, âm thanh dán ở bên tai Linh Lung vang lên.
Bị hai khỏa thịt mềm dán vào, rõ ràng hai người đêm qua cái gì cũng làm qua, Linh Lung vẫn không nhịn được sắc mặt đỏ bừng, "Buông tôi ra, tôi muốn đi tắm."
Âm thanh kia, dĩ nhiên mang theo mùi vị nũng nịu.
"Gọi Huyên." Lệnh Hồ Huyên cố chấp nói, hai má ở trên vai Linh Lung nhẹ nhàng cọ xát vài cái, "Tiểu Linh Lung...."
Nghe giọng nói trong ngày thường luôn rất khoe khoang lúc này lại có mùi vị ủy khuất, Linh Lung bất đắc dĩ thở dài, "Huyên."
"Tiểu Linh Lung thật ngoan." Vẻ mặt ai oán quét một cái không thấy bóng dáng, Lệnh Hồ Huyên cười híp mắt hôn Linh Lung một cái, lại nói tiếp, "Được rồi, Tiểu Linh Lung tối hôm qua nói mớ nữa nha."
"Nói mớ?" Nghi ngờ nghiêng đầu xem Lệnh Hồ Huyên đang tựa trên vai mình, vẻ mặt Linh Lung mù mịt.
Cô từ lúc nào thì lại có thể lại nói nói mớ chứ?
"Đúng vậy." Ngón tay Lệnh Hồ Huyên ở trên da thịt Linh Lung khẽ búng, giọng nói nghe hết sức quyến rũ, "Em nói, em cũng yêu tôi."
Khuôn mặt soát một cái lập tức đỏ lên, hiểu rõ Lệnh Hồ Huyên đang nói cái gì, chân mày nhíu càng chặt hơn, từ trong ngực nàng tránh ra, giọng nói thanh thúy, "Chị nghe lầm, tôi không yêu chị."
"Ồ?" Lệnh Hồ Huyên tỏ ra vô tội mà nhìn xem cô, "Tôi biết, thế nhưng mà em nói mớ nói là em cũng yêu tôi, đúng vậy em yêu tôi..."
Lông mày nhẹ nhảy vài cái, Linh Lung bất mãn mà nhìn xem nữ nhân lại đang chơi chữ với mình, trực tiếp xuống giường, chịu đựng cảm giác khó chịu từ nơi nào đó, định đi tắm rửa.
"Linh Lung." Lệnh Hồ Huyên bỗng nhiên rất đứng đắn mở miệng, "Tôi yêu em."
Bước chân trì trệ, tim Linh Lung tim đập rộn lên, khẩu thị tâm phi nói, "Đã biết, không cần lặp lại nhiều như vậy."
Dứt lời, chịu đựng cảm giác khó chịu mãnh liệt hơn vội vã vào phòng tắm.
Lắc đầu, đối với Linh Lung không được tự nhiên cùng khẩu thị tâm phi một hồi bất đắc dĩ, Lệnh Hồ Huyên nằm lại trên giường, nhớ tới câu nói kia của Linh Lung đêm qua, vẻ mặt nụ cười ôn nhu.
Sớm biết như vậy tối hôm nên ghi âm lại, tính tình của Linh Lung như vậy, lần sau lại muốn nghe cô nói yêu nàng cũng không biết là lúc nào.
---
Thời điểm Triệu Mạt Thương theo Thương Mặc tới nơi này, thì biết rõ sẽ ở chỗ này ở vài ngày, quần áo và đồ dùng hàng ngày để ở trong xe hôm qua vừa đến liền để cho người hầu của Thương gia mang vào trong phòng Thương Mặc.
Sau khi tắm xong thay đổi quần áo, ngồi ở trong phòng ngủ chờ Thương Mặc tắm rửa đi ra, Triệu Mạt Thương nhìn khắp bốn phía, nhìn xem phòng ngủ vô cùng đơn giản này.
Ánh mắt rơi vào trên mặt bàn bên cạnh tủ quần áo, trên bàn đặt một khung ảnh, Triệu Mạt Thương đứng dậy, có chút khó khăn hoạt động bước chân đi qua, cầm lấy khung ảnh, nhịn không được cười rộ lên.
Trong hình, Thương Thần Nho tuổi trẻ anh tuấn ôm một tiểu cô nương buộc tóc sừng dê, dựa sát vào Thương Thần Nho, còn lại người mà cô ở trong thư phòng của Thương Thần Nho đã thấy qua, nữ nhân kia mặc chế phục Kiểm sát trưởng, là mẹ của Thương Mặc.
Ở trong tấm hình này, mẹ Thương Mặc có vẻ vô cùng ôn nhu, cũng không nghiêm túc giống như tấm hình kia.
Ngược lại là Thương Mặc, buộc tóc sừng dê, mặc váy công chúa màu hồng, con mắt thật to, trong tay còn ôm một con búp bê.
Hé miệng cười yếu ớt, Triệu Mạt Thương đem thiên hạ đêm qua ở trên người mình tùy ý chơi đùa và tiểu cô nương đáng yêu này liên hệ với nhau, cười đến càng phát vui vẻ.
Sau khi Thương Mặc từ trong phòng tắm ra ngoài liếc mắt liền nhìn thấy bộ dạng Triệu Mạt Thương vừa xem tấm ảnh kia vừa cười, đi tới, ôm cô, "Khi còn bé em rất ngốc phải không?"
"Không biết a." Nghiêng đầu, cầm ảnh chụp so sánh cùng Thương Mặc, ánh mắt Triệu Mạt Thương một hồi rơi vào trong hình, một hồi rơi vào trên mặt Thương Mặc, "Ừm.... Con mắt vẫn lớn như vậy, mũi vẫn thẳng như vậy.... Miệng vẫn nho nhỏ như vậy... Hì hì, còn thiếu một bím tóc sừng dê rồi."
Đối với một người đột nhiên xuất hiện nghịch ngợm luôn luôn không có biện pháp, Thương Mặc hít sâu một hơi hương khí trên tóc Triệu Mạt Thương, cười xấu xa nói, "Tóc sừng dê a, em ghim không được, nhưng chị có thể nha."
"Mới không cần đâu...." Triệu Mạt Thương dựa ở trong ngực nàng, để tay lên tay nàng đang ôm thắt lưng mình, nghe tiếng hít thở của Thương Mặc, "Tiểu Đản.... Hôm qua Thương bá phụ nói với chị rất nhiều chuyện."
"Đúng nga, ba nói gì với chị?" Thương Mặc tò mò hỏi.
Ngày hôm qua sau khi Triệu Mạt Thương từ trong thư phòng ba ba nàng đi ra, thì rất khác lạ, tựa hồ trở nên nhiệt tình hơn rất nhiều, hơn nữa..... Đêm qua nàng yêu cầu vô độ như vậy, cũng bởi vì Triệu Mạt Thương bỗng nhiên nhiệt tình hùa theo như vậy.
Trầm mặc vài giây, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên xoay người ôm lấy Thương Mặc thật chặt, tay theo phía dưới vạt áo Thương Mặc đi lên, đến chỗ vết thương lần trước Thương Mặc bởi vì bị Cận Phi Hàn ám sát mà bị thương, vuốt ve vết sẹo kia, "Tiểu Đản...."
"Hở?" Rõ ràng có thể nhận thấy được giọng nói của Triệu Mạt Thương hạ xuống, Thương Mặc quan tâm nói, "Làm sao vậy? Bỗng nhiên không vui?"
"Không có." Ngẩng đầu, kéo ra một nụ cười, Triệu Mạt Thương giơ tay lên khẽ vuốt gò má Thương Mặc, "Tiểu Đản, chị tuyệt đối sẽ không làm cho em thương tâm."
"Ách?" Nụ cười trên mặt cứng lại, Thương Mặc ngây ngốc nhìn vẻ mặt và bộ dáng kiên định của Triệu Mạt Thương, nắm chặc tay cô, "Ừ, em cũng vậy."
***********