Hiền Thê Cực Khỏe

Chương 56




Edit: Mỹ Lệ.

Beta: Lyly.

Chỉ chốc lát sau, một đám nha hoàn đỡ Tĩnh Ý thái phi, An Dương vương phi, Trưởng công chúa, Thế tử phi Tĩnh vương cũng đã tới. Thế tử Tĩnh vương nhìn một vòng, mẫu thân mình chưa có tới, vội nháy mắt ra dấu cho thê tử mình, thấy nàng trả lại một nụ cười trấn an, mới thả lỏng.

Xem ra lão thái thái mặc dù tới tham gia náo nhiệt, cũng không có đem các tân khách bỏ lại, cũng không có làm ra chuyện thất lễ.

Xảy ra loại chuyện như vậy, mặc dù có chút lộn xộn, nhưng rất nhanh liền bị Tĩnh vương phủ đè xuống. Để Tĩnh Ý thái phi có thể tùy hứng chạy tới tham gia náo nhiệt, Tĩnh vương phi đành phải lưu nơi đó chiêu đãi tân khách. Chỉ là chuyện này cũng không gạt được, đoàn người trong lòng đều biết rõ, chỉ là hôm nay là sinh nhật thái phi, biết cũng phải vờ như không biết, tùy lão thái thái, mà tự mình đi ăn uống, tránh cho chủ nhân mất hứng.

Cho nên, thật ra thì chuyện này cũng không như An Dương vương lo lắng xảy ra huyên náo lớn.

Trong phòng vội vàng đứng dậy đón lão thái thái vào, sau đó lưu lại mấy nha hoàn tâm phúc, còn lại bị đuổi ra ngoài cửa đợi. Thiên sảnh cũng lớn, nhiều người vào như vậy cũng không cảm thấy chật chội. 

Hành lễ vấn an xong, mọi người lần nữa theo thứ tự ngồi xuống.

An Dương vương phi cùng trưởng công chúa cũng có chút lo âu nhìn Sở Khiếu Thiên, thấy An Dương vương vẻ mặt tối tăm, trong lòng các nàng càng nóng nảy, lo lắng chuyện này thật xử lí không tốt, thì Sở Khiếu Thiên sẽ bị phạt. Cho nên nói, Sở Khiếu Thiên được dưỡng thành tính cách này, cũng là do các nữ trưởng bối không phân tốt xấu đều cưng chiều hắn.

"Ha ha, mẫu thân, ngài vì sao lại tới? Bọn trẻ chỉ mâu thuẫn một chút cũng không ảnh hưởng tới bữa tiệc, sao có thể làm phiền lão nhân gia ngài tới đây?" Tĩnh vương cười ha hả nói. Chỉ là lời kia có mang ý tứ. 

Trừ thái phi, trong phòng nghe được hắn cười ha ha cũng chỉ là giữ vững trầm mặc.

"Tổ mẫu, ngài vì sao lại tới?" Thế tử Tĩnh vương cũng hỏi theo, mặc dù đối với thái phi tới hiện rất nhức đầu, nhưng trên mặt cũng không lộ vẻ gì.

Tĩnh Ý thái phi là một lão thái thái tóc hoa râm, mặt mày hiền lành, do được bảo dưỡng cực tốt nên gương mặt tròn trịa vẫn còn rất đầy đặn, xem ra lại càng thêm phúc hậu rồi. Giống như trong kinh đồn thổi bởi vì nàng rất có phúc khí, lại là một lão thái thái tính tình tương đối hiền hoà dễ chịu, nàng không cần phải quan tâm chuyện gì, sống vô ưu vô lo, đã tám mươi tuổi mà xem ra giống như mới 60. Tĩnh Ý thái phi không giống tổ mẫu trong biệt phủ thích cùng nàng dâu tranh quyền đoạt lợi, gây khó khăn cho nàng dâu, hơn nữa nàng cùng nàng dâu quan hệ so cùng nhi tử còn thân hơn, giống như trên thế giới này không có gì có thể có chuyện để cho nàng ưu buồn. Khi nàng dâu qua cửa, nàng liền đem quyền chuyển lại cho nàng dâu, chuyên tâm làm lão thái thái, cả ngày ăn ăn uống uống, sống tự do tự tại.

Tĩnh vương phi bày tỏ: lão thái thái này từ trước đều nhiệt tình, cùng trượng phu nàng thật giống.

Một cặp con cháu đều hỏi, Tĩnh Ý thái phi cũng là cười ha hả, cười đến khuôn mặt tròn hơn, nhìn còn thấy tinh thần vui mừng: "Nghe nói Quân Huyền cùng Khiếu Thiên lại đánh nhau, người nào thắng à nha?"

Nghe được lời của lão phu nhân, thế tử Tĩnh vương cùng thế tử phi, trưởng công chúa, An Dương vương phi khẽ rũ mắt xuống, giữ vững trầm mặc. An Dương vương lúng túng, Sở Quân Huyền nghiêm mặt, Lộ Văn Tổ sưng mặt sưng mũi, vẻ mặt khó chối cãi.

"Dĩ nhiên là Khiếu Thiên rồi, từ nhỏ đến lớn, Quân Huyền chưa từng có đánh thắng qua hắn đấy." Tĩnh vương rất lưu loát hồi đáp, không có chút nào tự giác mình làm phụ thân đang vạch trần nhi tử của mình.

Sở Quân Huyền mặt đỏ lên, có chút thẹn quá thành giận. Nhưng mà bởi vì đối tượng lại là phụ thân cùng tổ mẫu, chỉ có thể băng bó khuôn mặt không lên tiếng. Mặc dù phụ thân và tổ mẫu này tính tình không quá quản hắn, nhưng đại ca hắn là người nghiêm nghị, nếu là hắn lúc này phản bác phụ thân, đại ca sẽkhông tha cho hắn.

Được coi trọng nhưng mặt Sở Khiếu Thiên vẫn là sát khí đằng đằng, ngồi một chỗ như khúc gỗ, tùy mọi người nói thế nào, cũng không quan tâm vị trí hơn thua. Nhưng hắn cũng biết, nếu là mọi người nóikhông hợp tâm ý của hắn, chính xác hắn phải bạo khởi.

Tĩnh Ý thái phi tự thân đến, nơi này nàng mang bối phận cao nhất, một trưởng bối liền hoàng đế cũng phải kính trọng, vô pháp vô thiên như Sở Khiếu Thiên cũng không nguyện ý chọc nàng, cho nên vốn là còn không đánh đủ Lộ Văn Tổ nhưng đành phải chờ thái phi nói thế nào thôi. Dĩ nhiên, biết Tĩnh Ý thái phi muốn nhúng tay chuyện này, sắc mặt Lộ Văn Tổ vẫn không tốt hơn.

"Ừ, Khiếu Thiên là một người dũng mãnh, Quân Huyền cũng phải chăm chỉ luyện võ, cũng không thể đều không bằng vãn bối." Tĩnh Ý thái phi nói xong, vừa nhìn về phía bốn thiếu niên bên cạnh Sở Quân Huyền sưng mặt sưng mũi, mặc dù đã được trị thương, nhưng là nhìn đều rất đáng thương, lão thái thái tâm Bồ Tát cũng nổi lên, "Ai nha, mấy tiểu oa nhi tới cửa như thế nào lại cùng Khiếu Thiên đánh nhau? Liền Quân Huyền từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có bị hắn đè ép đánh thắng, thế nào lại cùng hắn đánh nhau đây? Như vậy không tốt a, trẻ tuổi sẽ phải tương thân tương ái, thành thực vì hoàng thượng mới là......"

Lão phu nhân này...... mọi người lại một lần nữa im lặng.

"Tổ mẫu......" Sở Quân Huyền lại một lần nữa bị các trưởng bối vạch rõ ngọn ngành, có chút ngồi không yên, lửa giận trong lòng đối với Sở Khiếu Thiên lại một lần nữa hừng hực bốc cháy lên.

Lộ Văn Tổ liếc nhìn một cái, đoán không ra Tĩnh Ý thái phi lúc này là tâm tình gì, nhưng vẫn đàng hoàng nói: "Hồi thái phi, là thế tử An Dương vương ra tay trước." 

Tĩnh Ý thái phi mặt kinh ngạc, "Khiếu Thiên thế nhưng là đứa bé ngoan, làm sao sẽ vô duyên vô cớ phát tác đánh nhau đây? Tất nhiên phải có nguyên nhân chứ?"

Nghe được lời của lão phu nhân, mười người thì hết chín người co quắp—— khác với An Dương vương phi, là mẫu thân, tự nhiên có thể tự dối lương tâm cho đứa bé nhà mình thật là tốt —— công phu lão thái thái này mở mắt nói mò cũng đặc biệt mạnh, người có mắt cũng sẽ không cho một nam nhân tràn sát khí là "Đứa bé ngoan" chứ, đặc biệt là nam nhân này từ nhỏ đến lớn tiền án thật mệt mỏi, dính phải hắn là bị đánh, cũng chỉ là con nhà giàu bị chiều hư thôi, nơi nào được xưng tụng là "Đứa bé ngoan" đây? Cho nên, lão thái thái tuyệt đối là tuổi cao, mắt cùng tai cũng đều không tốt rồi.

Nhưng mà bởi vì thân phận của lão thái thái, cho nên mọi người chỉ là mập mờ hạ chút da mặt coi như là cười phụ họa, trong lòng đều là không để tâm.

"Lão thái phi ưu ái, là Khiếu Thiên bất hiếu, mới có thể vào sinh nhật của ngài mà động thủ làm ra loại chuyện như vậy." Sở Khiếu Thiên đột nhiên mặt áy náy nói.

không cần biết hắn là thật áy náy hay là giả vờ áy náy, dù thế nào đi nữa thái độ này của hắn cũng tốt, không chỉ ở bên trong lòng của Tĩnh vương có chút hài lòng, An Dương vương tức giận cũng tiêu mất mấy phần, cho là nhi tử này vẫn còn có chút ánh mắt. Nhưng rất nhanh, An Dương vương cảm giác mình vui mừng hụt rồi, nhi tử mình vẫn còn bộ dáng đức hạnh chết tiệt kia.

Sở Khiếu Thiên liếc mắt Lộ Văn Tổ một cái, âm sát phát ra từ ánh mắt hắn khiến bọn họ sợ hết hồn hết vía, nói tiếp: "Mặc dù là Khiếu Thiên động thủ trước, nhưng cũng là có nguyên nhân. Đường đường là công tử nhà thượng thư, miệng như thế nhưng lại không sạch sẽ, thái phi, Khiếu Thiên cũng là nhất thời không nhịn được, mới có thể động thủ, xin ngài tha thứ."

Lộ Văn Tổ trợn mắt nhìn.

Quý Uyên Từ rất nhân đạo xen vào nói: "Thái phi, thế tử An Dương vương không có nói sai, hạ quan có thể làm chứng, thực là Lộ công tử miệng thật xấu, hạ quan bị sợ đến vấp ngã mới không cẩn thận khiến hắn bị thương. Ai nha, Lộ công tử, chớ có trừng mắt, là ta nói sự thật không hề giúp kẻ ác, ta vĩnh viễn đứng về lẽ phải."

Nghe được lời nói không biết xấu hổ của một vị thái y nào đó, Lộ Văn Tổ trong lòng đã đem tổ tông mười tám đời của hắn cũng thăm hỏi một lần, nếu như Quý Uyên Từ là loại "bang lý bất bang thân" (dù người thân có làm sai cũng sẽ đứng về phía chân lý), vĩnh viễn đứng để ý về lẽ phải, vậy thế giới này đã sớm đồng nhất yên vui rồi.

"Sở Khiếu Thiên, lời của ta có lời nào không sạch sẽ a?" Lộ Văn Tổ sắc mặt khó coi hỏi.

Sở Khiếu Thiên liếc xéo hắn, mặt khi dễ, "Chẳng lẽ muốn bản thế tử đi hỏi thê nữ ( vợ)? Bản thế tử mặc dù đức hạnh không tốt, nhưng là sẽ không rõ rệt hỏi chuyện như thế với thê nữ? Loại lời nói lời nói ghê tởm, bản thế tử không nói ra, thức thời một chút liền tự mình hiểu đi."

"......" Lộ Văn Tổ tức đến sắc mặt tím bầm, tâm can đều đau rồi.

Sở Quân Huyền sửng sốt một chút, về sau nhớ tới khi gặp phải Sở Khiếu Thiên thì Lộ Văn có nói vài lời giễu cợt thế tử phi An Dương, khi đó bởi vì không liên quan tới mình, cũng không có chú ý tới. Sở Quân Huyền trong đầu âm thầm kêu hỏng bét, hắn ngược lại không có phát hiện Sở Khiếu Thiên xa như vậy lại nghe được lời của bọn họ. Chẳng lẽ, Quý Uyên Từ khi đó ngã nhào là đã có dự mưu?

"Đúng là như thế." Quý Uyên Từ ôn hòa mà thương xót nói: "Lộ công tử, Lưu công tử, Hoàng công tử, Tôn công tử, các ngươi cũng đã cưới vợ sinh con gái rồi, nên hiểu lòng của Sở huynh đệ. Coi như là oán hận hắn, nhưng chẳng lẽ phải lôi chuyện vợ con của hắn ra nói sao? Hơn nữa, có câu nói, có thế vũ nhục người khác nhưng đừng nhục đến người thân của họ, cho nên không thể trách thế tử An Dương vương động thủ."

Sở Khiếu Thiên nói tiếp: "Hừ, may mà bản thế tử còn chút lòng biết xấu hổ, cũng không phải là loại lòng dạ đen tối này giống bọn họ. Nếu là không biết xấu hổ, đã sớm bắt thê nữ bọn họ đi làm chuyện thất đức rồi."

—— Wey wey Wey, có lòng xấu hổ sẽ không nói lời như thế chứ?

"Đúng vậy, cho nên so ra mà nói, thế tử An Dương vương mặc dù nóng nảy chút, nhưng bản tính trượng nghĩa, sẽ không trong ngoài bất nhất." Quý Uyên Từ tiếp tục cười.

"Sở Khiếu Thiên, Quý Uyên Từ,......"

"Cái gì? Chẳng lẽ ta nói không đúng sao? Nếu không phải cửa miệng ngươi không sạch sẽ, cớ gì ta phải động thủ?" Sở Khiếu Thiên hung ác nói, vừa dừng lại trách móc: "Huống chi ngươi cũng có thể hiểu tính tình Quý thái y, hắn cũng không phải là cố ý té trên người ngươi khiến ngươi gãy xương, sau đó không phải còn tự mình mang vết thương của ngươi xử lý trước sao? Ngươi còn có cái gì không hài lòng, lại còn muốn chuyện đến tai thái phi để người tự mình tới đây hỏi rõ tình huống, thực là quá không biết phân biệt rồi!"

"......"

"Lộ công tử, đừng quá tức giận, cẩn thận vết thương! Ai nha, thật ra thì cũng trách tại hạ vụng về, nghe được lời nói bọn họ nhất thời kích động liền té."

"Đó là do hắn đần, nhất định là bình thường đều đem thời gian đều ở trên người mỹ nhân, cho nên mới đụng chút xíu mà đã chịu không nổi té xuống rồi!"

"Sở huynh, cái này không đúng, Lộ công tử mặc dù kiều thê mỹ thiếp không ít, nhưng nhìn mặt hắn, cũng không đạt tới độ phóng túng đó chứ."

"Chậc, cho là mọi người không biết a, lần trước tuần thành thì thuộc hạ còn chứng kiến hắn buổi sáng từ Liễu Hạng ra ngoài, một thân toàn mùi son phấn, thật khó nhìn!"

"A, thì ra là như vậy, được thụ giáo."

"......"

Vì vậy, một hát một đáp, Lộ Văn Tổ không có đem lời để trong long nói cho hết được, mỗi lần muốn nói chuyện cũng bị cắt đứt. Hai người đó cứ như vậy từng câu từng chữ nói, làm cho tình hình càng khó hiểu hơn. Thế nhưng cũng tức đến Lộ Văn Tổ ngã ngửa.

Cho nên, đoàn người cũng mơ hồ hiểu nguồn gốc sự tình có lẽ là Thượng thư công tử nói cái gì không xuôi tai, chọc cho phách vương long trực tiếp bạo phát. Dĩ nhiên, cái loại lời nói tổn hại đạo đức đó, các trưởng bối cũng sẽ không trực tiếp khiến thuật lại một lần, tránh phải nghe những lời không có đạo đức của công tử thượng thư, đặc biệt là hiện còn dính dáng đến tam thiếu gia Tĩnh vương phủ.

"Ai nha, xem ra thế tử An Dương vương không sai đấy." Tĩnh Ý thái phi cười nói: "Quân Huyền, Văn Tổ, đây chính là các ngươi không đúng, phải nhận sai với Khiếu Thiên và Quý thái y a."

Nghe vậy, sắc mặt Lộ Văn Tổ giống như thật khó coi. Bởi vì hành động Sở Khiếu Thiên cùng Quý Uyên Từ, cũng khiến cho nét mặt bọn hắn thay đổi, để cho hắn trong lòng càng phát giận.

Sở Khiếu Thiên vốn là không muốn lĩnh phần tình này, miệng hơi mở đang muốn nói gì thì bị An Dương vương trừng một cái, còn có bộ dáng An Dương vương phi cùng trưởng công chúa lo lắng, rốt cuộc lại làm cho hắn bất đắc dĩ ngậm miệng, chỉ là cười lạnh dùng mắt liếc nhìn Lộ Văn Tổ, bộ mặt muốn đánh, không nói Lộ Văn Tổ, Sở Quân Huyền phát giận rồi, thế tử Tĩnh vương cũng cảm thấy vẻ mặt này thật chuốc thù hận.

"Còn nữa, Quý thái y a, mặt mũi ngươi thế nào?" Tĩnh Ý thái phi cũng quan tâm hỏi, bộ dáng kia giống như quan tâm mật thiết tới vãn bối.

Quý Uyên Từ nửa bên mặt mặc dù sưng lên rất khó coi, nhưng vẫn là ôn hòa mà cười nói: "không có việc gì không có việc gì, chỉ là tự mình không cẩn thận ngã nhào thôi, lão nhân gia ngài không cần lo lắng."

"A, là như thế này sao?" Tĩnh vương cũng chen miệng nói: "Nghe hạ nhân nói, Quân Huyền cũng đánh, thật là quá vô pháp vô thiên, lát nữa sẽ phạt hắn, để cho hắn bồi tội ngươi."

Sở Quân Huyền kìm nén, trong lòng hét to: chuyện thật không liên quan tới hắn a a a!! rõ ràng là hắn ta tự ngã xuống đó a a a!!!

Thấy chuyện không sai biệt lắm, thế tử Tĩnh vương cũng đi ra mà hoà giải, "Tốt lắm, Lộ công tử, Hoàng công tử, Lưu công tử, Tôn công tử, hôm nay là sinh nhật thái phi, không bằng để chút thể diện cho thái phi, không truy cứu chuyện này nữa? Khiếu Thiên, cũng thế, thái phi cũng thật thương ngươi, cũng không muốn bởi vì chuyện này ảnh hưởng tới tâm tình của thái phi chứ?"

Sở Khiếu Thiên ánh mắt âm lãnh xẹt qua bọn Lộ Văn Tổ, miễn cưỡng gật đầu.

Đây cũng là vì Tĩnh vương cùng An Dương vương giao tình không tệ, Tĩnh vương phi cùng An Dương vương phi vừa là cô cháu ruột thịt, mới có thể bao dung hắn như vậy, bên ngoài nhìn vào đều thấy, loại tính cách Sở Khiếu Thiên này là hết sức kéo thù hận, ngược lại nổi bật lên Lộ Văn Tổ vô tội thật đáng thương.

Lộ Văn Tổ trong bụng hơi trầm xuống, trong lòng tràn đầy không cam lòng. Chuyện này thật ra thì cũng là do hắn khiêu khích trước, vừa lúc thấy được Sở Khiếu Thiên tới đây, vì vậy mới có thể nói tới thế tử phi An Dương vương mà tới khiêu khích hắn. Bản thân của thế tử phi An Dương vương không có gì sai, nhưng lỗi duy nhất của nàng chính là gả vào An Dương vương phủ trở thành thê tử của Sở Khiếu Thiên, hắn hận Sở Khiếu Thiên, hận hắn ta không chết đi, tự nhiên chỉ muốn cho hắn ta thêm chút chuyện. Chỉ là hắn không có nghĩ đến phản ứng Sở Khiếu Thiên lớn như vậy, thế nhưng lại trực tiếp đánh tới luôn. Lộ Văn Tổ trong lòng có loại cảm giác kỳ quái, hình như Sở Khiếu Thiên cực kỳ thương yêu thế tử phi bảo bối của hắn.

Lộ Văn Tổ đang suy nghĩ, sắc mặt âm trầm, nhất thời không đáp lại, cũng khiến cho tình hình có chút lạnh, Sở Quân Huyền chờ cũng có chút lo lắng nhìn hắn. Lộ Văn Tổ biết hôm nay hắn là không thể nào dựa vào chuyện này mà cắn Sở Khiếu Thiên không thả, cuối cùng chỉ có thể khẽ cắn răng, gật đầu đáp lời nói thế tử Tĩnh vương.

Hơn nữa, Lộ Văn Tổ lúc này cũng nghĩ đến hôm nay là sinh nhật Tĩnh Ý thái phi, bọn họ lại động thủ sanh sự —— không cần biết ai đúng ai sai trước, nếu truyền tới tai hoàng đế, còn không biết sẽ giận đến mức nào, nghĩ như vậy, không khỏi trong lòng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nếu là hoàng thượng trách tội xuống, phụ thân bọn hắn sẽ chịu trách đầu tiên, sau đó đến bọn hắn cũng không còn quả ngon để mà ăn. Mà Sở Khiếu Thiên lại ngược lại, ai cũng biết hoàng đế cưng chiều hắn giống như nhi tử, cho dù hắn có làm tới cỡ nào, hoàng đế cũng sẽ cười một tiếng đem bỏ qua, cũng sẽ không quá trách phạt hắn. Mà An Dương vương cũng không thể, toàn bị nhi tử dẫn mũi dắt đi, sao có thể trông cậy vào hắn quản thúc tốt nhi tử của mình?

Nghĩ tới đây, Lộ Văn Tổ càng không cam lòng, tại sao Sở Khiếu Thiên được hoàng đế coi trọng đây? Tại sao hắn lại được như vậy a? Tại sao hắn làm sai chuyện cũng không phải chịu hậu quả? rõ ràng là trời cao bất công!

Sở Khiếu Thiên thấy ánh mắt Lộ Văn Tổ lo lắng mà sắc bén, chỉ là khiêu khích nhướng nhướng mày, mặt khinh thường. Quý Uyên Từ hơi nghiêng mặt nhìn ánh mắt ác độc hướng tới Lộ Văn Tổ, như có điều suy nghĩ.

Lộ Văn Tổ tay ở trong áo dài tay nắm thành quả đấm, ngón tay bấm vào trong lòng bàn tay chảy máu cũng không cảm thấy, chỉ là cặp mắt thật chặt nhìn chằm chằm Sở Khiếu Thiên, trong mắt tràn đầy hận ý.

"Tốt lắm, nếu chuyện đã được giải quyết, như vậy tổ mẫu ngài......"

Thế tử Tĩnh vương cười đang chuẩn bị nói lời nói đem lại không khí vui vẻ thì đột nhiên bên ngoài truyền đến mấy tiếng duyên dáng kêu to một tiếng, còn có thanh âm đồ gì đó ngã xuống.

Thế tử Tĩnh vương trực giác tê dại da đầu, chẳng lẽ lại có ai xui xẻo ngã xuống rồi hả? Nên...... sẽkhông còn có ai té lộn đầu đến nói tốt cho người chứ?

Có thể là trời cao vì khảo nghiệm năng lực bình tĩnh của thế tử Tĩnh vương, sau vài giây, bên ngoài vang lên tiếng nữ tử tức giận kêu gào, loáng thoáng, cũng nghe được không quá thân thiết.

"Là nữ quyến nhà nào? không có mắt sao?" một giọng nữ thanh thúy nổi giận đùng đùng.

"Vị cô nương này, xin lỗi......" Giọng nữ dịu dàng thanh lệ uyển chuyển mang ý xin lỗi.

Sở Khiếu Thiên vừa nghe đến thanh âm này, giống như toàn thân lông măng đều dựng đứng, quắc mắt đứng dậy, liều mạng lập tức xông ra ngoài. Quý Uyên Từ vừa nhìn, cũng không kịp trị thương trên mặt mình, vội vàng đi theo ra ngoài.

Bên trong ngước mặt nhìn nhau, không biết có chuyện gì xảy ra.

"Thế nào?" Tĩnh Ý thái phi u mê hỏi.

Lúc này, nha hoàn đi tới, bẩm báo: "Hồi thái phi, vương gia, các vị khách, là nhị tiểu thư cùng một phụ nhân nhà thượng thư phủ cùng thế tử phi An Dương vương không cẩn thận đụng nhau ngã một chỗ rồi. Ách, phụ nhân thượng thư phủ không cẩn thận bị đụng bay."

"......"

Cái phụ nhân nhà thượng thư này không phải là thê tử Lộ Văn Tổ sao?

****************

Liễu Hân Linh cảm thấy mình hôm nay tuyệt đối là đen đủi rồi, nếu không cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy khiến không biết nên khóc hay cười.

Khi nàng cố gắng chống chân bị thương chạy tới nhìn trượng phu mình cùng kéo bè kéo lũ đánh nhau, định lợi dụng khổ nhục kế van xin cầu tình cho hắn ai mà biết sẽ chạm mặt đụng nhau cùng mấy nữ nhân ăn mặc chói lọi đây?

Liễu Hân Linh tinh tường thấy cái người nữ đi trước mặc cung trang sắc vàng nhạt nở nụ cười ý tứ, vốn các nàng có thể tránh, nhưng nàng không lùi mà tiến tới, cố tình vấp tới đây, lại còn hướng thương thế của nàng trên đùi áp tới đây, Liễu Hân Linh tự nhiên sẽ không khách khí, chúng tầm mắt góc chết, thừa dịp ống tay áo to lớn che chở, Liễu Hân Linh trực tiếp một chưởng đem thân thể nữ nhân đang áp tới —— đẩy bay...... 囧~

"......"

Liễu Hân Linh xấu hổ, lập tức không có khống chế tôt lực, không thể làm gì khác hơn là cũng làm bộ bị đụng phải lui về phía sau ngã xuống, sau đó sau lưng được nha hoàn ôm lấy.

Nữ nhân cung trang sắc vàng nhạt này trực tiếp té, nghĩ đến rơi không nghiêm trọng, còn có thể phát ra thanh âm duyên dáng "ai yêu ai yêu". Chúng nhân mắt thiếu chút nữa trừng lồi ra, không thể tưởng tượng nổi nhìn tới nữ cung trang ngã xuống trước, nữa nhìn một chút Liễu Hân Linh, cũng không biết tại sao là cùng chạm vào nhau, thế nào một lại bay, một lại may mắn ngã trong ngực nha hoàn?

Liễu Hân Linh mắt rưng rưng, vết thương trên chân lại bị đau, khiến cho nàng không khỏi làm ra bộ dạng này, chỉ là người bên cạnh nhìn trong mắt, thân thể mảnh mai, cũng khó mà hoài nghi cô gái nhu nhược như vậy nơi nào có thể đem cái người nữ so nàng còn cao to hơn đánh bay?

"Là nữ quyến nhà nào? không có mắt sao?"

một cô gái có dáng dấp xinh đẹp tức giận đằng đằng nhìn chằm chằm Liễu Hân Linh mắng.

"Vị cô nương này, xin lỗi......" Liễu Hân Linh cố gắng ép ra giọt lệ ở khóe mắt, bộ mặt xin lỗi, "thật xin lỗi, vị cô nương này ta không phải cố ý."

"không phải cố ý mà có thể đem tam tẩu ngã thành như vậy? Nếu là cố ý còn không biết làm tam tẩu bị thương thành bộ dáng thế nào đấy. thật quá ác độc rồi!" Thiếu nữ mặt tức giận, quát “ bắt lại nàng ta cho bản tiểu thư, bản tiểu thư muốn nàng dập đầu bồi tội cho chị dâu!"

Liễu Hân Linh không biết nên khóc hay cười, cũng không nghĩ tới thiếu nữ này dáng dấp xinh đẹp, nhưng lại như thế lừa gạt người không nói đạo lý. rõ ràng là nàng ta tự mình đụng tới, ngược lại đổ tội lên người nàng rồi, giống như tất cả đều là lỗi của nàng. thật ra thì, nếu là nữ tử bình thường, đã sớm bị nữ nhân này ép tới thương càng thêm thương, vết thương nửa tháng kéo thành một năm cũng có thể. Nhưng bởi vì là Liễu Hân Linh, cho nên mới phải thay đổi cục diện, khiến người trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Nghe được lời nói của nữ tử kia, hai nha hoàn bên người nàng hướng Liễu Hân Linh đi tới.

Mặc Châu cùng Lục Y tự động tiến lên chắn trước mặt, Liễu Hân Linh ngịch nghịch đầu ngón tay, đang suy nghĩ làm thế nào che mắt mọi người đem mấy nàng đánh bay đây, nhưng là còn chưa kịp đông ngón tay khiến các nàng hôn mê thì nghe thấy một giọng nam trầm thấp nhưng thanh âm tuyệt đối nóng nảy vang lên.

"Nô tài chết bầm, ai dám đụng nàng!"

Vừa dứt lời, một đạo bóng dáng đã vọt tới, sau đó một người trong đám nha hoàn đó kêu thảm trực tiếp bị một cước đạp bay, một người nha hoàn khác cũng bị đạp phải thân thể mềm nhũn, trực tiếp ngã quỵ.

Mà Liễu Hân Linh bị rơi vào một lồng ngực ấm áp mà rộng rãi.