Hiền Thê Cực Khỏe

Chương 72




Beta: Ishtar 



Bởi vì Sở Khiếu Thiên bỏ đá xuống giếng khiến Lộ Văn Tổ hận Sở Khiếu Thiên thấu xương, cho dù nằm mơ cũng muốn trả thù Sở Khiếu Thiên. Ngay lúc hắn đang nằm ở trên giường dưỡng thương quá nhàm chán không nhịn được liền nảy ra mưu đồ đi trả thù Sở Khiếu Thiên thìlại không nghĩ sẽ nghe được Sở Khiếu Thiên tự tìm phiền toái đi đánh nhau với hoàng tử mộtnước, còn bị hoàng thượng cách chức đi đất phong của An Dương vương, làm cho tâm tình hắnthật sự là sảng khoái vô cùng, có cảm giác rốt cuộc cũng được sung sướng nở mày nở mặt.

Nhưng tâm tình của hắn đang tốt đẹp thì lại gặp Sở Khiếu Thiên nên bị phá hư.

Lộ Văn Tổ miễn cưỡng nén giận trong lòng, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười mà nói: "Nghe nói qua trung thu, thế tử An Dương vương sẽ phải lên đường đi Khai Dương thành rồi, Lô mỗ ở chỗ này chúc mừng người. Ai nha, còn nữa, một lát nữa vào bữa tiệc, sứ thần nước Nam Di cũng sẽ đến cùng dự yến, đến lúc đó nếu bọn họ muốn vui chơi cái gì, thế tử An Dương vương phải cố gắng một chút, đừng để Đại Sở chúng ta mất thể diện a!"

Sở Khiếu Thiên liếc xéo hắn, lười phải phản kích nói: "Nếu ngươi thật hâm mộ như lời ngươinói, bản thế tử có thể rộng rãi cho ngươi cơ hội ra sân trợ giúp. Chỉ là thật đáng tiếc, ngươi lại là tiểu nhân vật chưa được phong tước cũng lại không có chức quan gì, lại không được người khác chú ý đến mức khổ não. Mà hoàng thượng thiết yến trung thu, lấy thân phận Lộ Tam thiếu gia của ngươi, nội ứng Quỳnh Lâm uyển làm sao sắp xếp chỗ ngồi cho ngươi a? Ngươi ở lại sẽ có chỗ ngồi sao? không phải là cha ngươi thấy ngươi đáng thương, bố thí góc bên cạnh cho ngươi ngồi chứ?"

"......"

Sắc mặt của Lộ Văn Tổ hết xanh lại đỏ, nín hơi nghẹn lại trong ngực thiếu chút nữa tích tụ thành nội thương. Sở Khiếu Thiên nói không sai, hắn hiện tại không có phẩm không có tước, quả thật không có tư cách tham gia đêm yến trung thu ở Quỳnh Lâm uyển, đây là hắn khẩn cầu cha hắn cho hắn cơ hội này. Mà hắn mặt dày đi theo đến đây cũng là bởi vì nghe được tin đồn, biết người Nam Di trong yến tiệc trung thu đêm nay có thể sẽ vì báo thù cho hoàng tử của mình mà gây phiền phức cho Sở Khiếu Thiên, mà hắn muốn nhìn Sở Khiếu Thiên bị xui xẻo nên mới tới.

Nghĩ đến chỗ này, Lộ Văn Tổ cũng không so đo lời nói của Sở Khiếu Thiên nữa, cố làm ra vẻ hào phóng nói: "Đa tạ thế tử An Dương vương quan tâm, chẳng qua ta cảm thấy ngài nên tự quan tâm chính mình thì hơn." nói xong, Lộ Văn Tổ liếc mắt nhìn tới thiếu nữ bên cạnh Sở Khiếu Thiên, hơi lộ ra nụ cười lạnh.

Trong mắt đám người Lộ Văn Tổ cũng như mọi người trong kinh thành, Sở Khiếu Thiên chỉ làmột công tử nhà giàu vô dụng, căn bản không đáng nhắc tới. Mà Sở Khiếu Thiên có thể lớn lối đến không một chút kiêng kỵ như thế, cũng chỉ là bởi vì được hoàng đế dung túng, cộng thêm thị vệ bên cạnh hắn cũng có chút lợi hại, nếu là đơn độc chiến đấu, hắn tuyệt đối sẽ bị người khác đả thương. Trong lòng mọi người, Sở Khiếu Thiên ngày đó có thể đánh được hoàng tử nước Nam Di cũng là do hắn đánh lén, lại được mấy thuộc hạ bên cạnh giúp đỡ, nếu khôngđường đường một hoàng tử Nam Di làm sao lại dễ dàng để cho hắn đánh bị thương a?

Cho nên, yến tiệc trung thu tối nay, nếu người Nam Di muốn khiêu chiến hắn, mọi người đều cảm thấy chuyện này không hoang tưởng chút nào. Nghĩ đến việc Sở Khiếu Thiên sắp sửa gặp bi thống trong các trận tỷ thí khiến trong lòng bọn họ cảm thấy thật sung sướng.

"Ngu ngốc!" Sở Khiếu Thiên rất rõ ràng mà tỏ vẻ khi dễ, sau đó cảm thấy đối diện với loại người này thật sự là quá nhàm chán, trực tiếp vẩy vẩy tay áo, giống như phủi đi bụi bẩn bám vào, sau đó mang theo Liễu Hân Linh cùng hai thị vệ đi tới Quỳnh Lâm uyển.

Liễu Hân Linh theo Sở Khiếu Thiên đi ngang qua những người kia, không khỏi quét mắt mộtcái, sau đó có chút ngoài ý muốn mà bắt gặp một đôi mắt lộ ra chút lo lắng, không khỏi nhíu mày. Hẳn là Sở Quân Huyền? Còn đối phương thấy nàng nhìn mình, giữa hai hàng lông mày tối tăm hơi sáng lên, cũng rất khách khí đáp lại bằng một nụ cười nhàn nhạt.

Liễu Hân Linh cảm thấy Sở Quân Huyền này cũng thật có ý tứ, lần đầu tiên thấy hắn thì hắnđang bị Sở Khiếu Thiên đánh, sưng mặt sưng mũi, giữa hai lông mày tối tăm vẫn làm cho người ta cảm thấy đây là một người hết sức âm trầm vặn vẹo. Qua mấy lần tiếp xúc, phát hiện người này thật ra thì chỉ là có chút âm trầm, nhưng tính cách cũng tương đối đơn thuần. Tĩnh vương phủ nuôi dưỡng con cái mặc dù có chút không biết điều nhưng cũng không đến nỗi hư hỏng. Sở Tích U cũng đã nói, người tam ca này của nàng lúc làm việc có đôi khi thô lỗ một chút nhưng chung quy không phải là người xấu.

Đám người Lộ Văn Tổ âm trầm nhìn bóng dáng Sở Khiếu Thiên rời đi, sau đó cau mặt cau mày gọi một người thị vệ tới, nhỏ giọng giao phó mấy câu, liền để cho hắn rời đi. Nhìn phương hướng thị vệ rời khỏi, ánh mắt ác độc của Lộ Văn Tổ chợt lóe lên.

"Lộ huynh, sai hắn đi làm việc gì à?" Sở Quân Huyền thu hồi tầm mắt, vừa vặn thấy hành động của Lộ Văn Tổ, không khỏi tò mò hỏi.

Lộ Văn Tổ cười cười, mặt không đổi sắc nói: "không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ ra có chuyện cần hắn đi làm. Đúng rồi, Quân Huyền a, ta nghe nói tiệc trung thu tối nay, người Nam Di vì báo thù cho hoàng tử bọn họ, đoán chừng sẽ có hành động gì đó, có thể thế tử phi An Dương vương sẽ phải chịu liên lụy. thật là đáng thương, ai bảo nàng gả cho thế tử An Dương vương, chỉ có thể chịu vất vả vì hắn rồi."

Nghe hắn nói, Sở Quân Huyền trong lòng càng lo lắng hơn. hắn mặc dù biết thế tử phi An Dương vương có một loại quái lực mà nam nhân khó có thể so sánh, nhưng nghe nói người Nam Di đều thượng võ, vả lại nữ tử Nam Di không giống như nữ tử Đại Sở được chăm sóc kỹ càng trong khuê phòng, bản lĩnh lại khá lớn, nữ tử khuê tú Đại Sở bình thường làm sao có thể đối phó, cho dù có quái lực lớn hơn nữa, nếu tốc độ theo không kịp, cũng vô ích không phải sao? Hơn nữa, nhìn bộ dáng của thế tử phi An Dương vương, nghe nói là thân thể yếu đuối nhiều bệnh, cũng không biết có thể bị thương hay không?

Sở Quân Huyền bên này không khỏi lo lắng, bên kia, Sở Khiếu Thiên cùng Hân Linh mới vừa vào Quỳnh Lâm uyển, liền nhìn thấy trong đình viện bữa tiệc đã có khá nhiều quan viên ngồi đúng vị trí của mình.

Thấy bọn họ mới đến, các quan viên không khỏi nhìn Sở Khiếu Thiên thêm vài lần. không có biện pháp, vị này lại một lần nữa nổi danh ở trong kinh thành, hơn nữa lại lấy một loại phương thức hết sức mất thể diện để được nổi tiếng ——cho dù là người dạn dĩ cũng sẽ không có đầu óc mà đi đánh hoàng tử nước khác ngoài đường như vậy, dù là đối phương làm chuyện gì khôngđúng, cũng có thể đi tìm chứng cớ nha, người nào sẽ giống như hắn không nói hai lời liền trực tiếp tới đánh. Vậy không phải là tên ngu ngốc lớn mật ư! Kết quả còn không phải bị hoàng đế cách chức đến đất phong hay sao?

Dĩ nhiên, những chuyện hoàng tử nước Nam Di đã làm cũng được công bố, ấn tượng Đại Sở đối với hắn cũng đã rớt xuống tận đáy cốc, trong lòng rất không hoan nghênh vị hoàng tử này. Chỉ là hắn đứng đầu sứ thần đi Đại Sở lần này, lại là hoàng tử, chuyện này thật đúng là rất khó xử lí. Sùng Đức hoàng đế trên mặt mặc dù không nói gì, nhưng đã viết một lá thư báo cho quốc chủ Nam Di chuyện này, tin tưởng quốc chủ Nam Di vì hạ lửa giận của Đại Sở, chờ Lục vương tử sau khi về nước, sẽ phải có hình phạt thích đáng.

Nhìn thấy bọn họ đến, một cung nữ tiến lên hành lễ, liền muốn dẫn bọn họ đến chỗ ngồi của mình thì Quý Uyên Từ không biết từ nơi nào nhảy ra, sai cung nữ này lui xuống, sau đó đưa lưng về phía tầm mắt của mọi người, đem hai cái hà bao đưa cho hai người.

Sở Khiếu Thiên trực tiếp cầm cả hai cái hà bao, sắc mặt không tốt hỏi, "Tiểu tử ngươi có ý tứ gì? Lại dám đưa hà bao cho nương tử ta ngay trước mặt bản thế tử? Muốn ta đánh ngươi sao?"

Quý Uyên Từ cũng biết tính khí Sở Khiếu Thiên, thấy vị thế tử gia này ghen, lập tức giải thích: "Sở huynh, huynh hiểu lầm, trong túi này là thuốc ta chuẩn bị, không màu không mùi, người nào ngửi được hành động sẽ có chút ngưng trệ. Hai người yên tâm, thuốc này rất an toàn, sẽkhông bị người khác phát giác, người nào ngửi được chỉ cho là thân thể mình khó chịu thôi, sẽkhông có suy nghĩ khác. Còn nữa, đây là thuốc giải, hai người ăn trước một viên, cho dù có hít phải thuốc cũng không sao."

Sở Khiếu Thiên vừa nghe, cảm thấy đây là đồ tốt, ngay lập tức đem tất cả đưa cho Liễu Hân Linh, nghiêm túc nói: "Nương tử, nàng giữ lại để sử dụng đi."

"Chàng không dùng sao?" Quý Uyên Từ cùng Hân Linh nhìn hắn.

Sở Khiếu Thiên vẻ mặt bình tĩnh, ngạo nghễ nói: "Yên tâm, bản thế tử không sợ bọn chúng."

Liễu Hân Linh đột nhiên cảm thấy nam nhân đáng chết này thật đẹp trai, nhìn bộ dáng như có tính toán của hắn khiến nàng không khỏi tin tưởng hắn.

Thấy Sở Khiếu Thiên không nhận thuốc của mình, Quý Uyên Từ lộ ra vẻ mặt đáng tiếc, nhưng cũng không miễn cưỡng.

**********

Màn đêm buông xuống, ánh đèn bốn phía Quỳnh Lâm uyển được đốt lên, giữa không trung làmột dãy đèn lồng màu đỏ, vô cùng có không khí trung thu.

Giờ dậu tới, yến tiệc bắt đầu.

Sùng Đức hoàng đế ngồi trên chỗ của mình, một thân hoàng bào sáng chói, trước ngực thêu rồng, phong cách trầm ổn mà uy nghi. Bên phải hoàng đế là thái hậu nương nương mặc y phục đỏ sậm, bên trái là Triệu hoàng hậu, dưới Triệu hoàng hậu là các phi tần đều búi tóc hoa mỹ, mang đồ trang sức hoàng kim, hết sức xa hoa tôn quý.

Bởi vì Sở Khiếu Thiên chỉ là thế tử vương phủ, mặc dù là chỉ huy sứ binh mã ngũ thành, nhưng chức quan không lớn, cho nên chỗ ngồi cách hoàng đế cũng mất vài cái bàn. Mà rất khéo chính là, đối diện với bọn hắn lại là sứ thần Nam Di, trong đó hoàng tử Nam Di kia bị Sở Khiếu Thiên đả thương đúng lúc nhìn về phía Sở Khiếu Thiên, từ khi hắn bắt đầu ngồi vào vị trí, đều dùngmột loại ánh mắt âm trầm oán hận nhìn chằm chằm Sở Khiếu Thiên.

Có lẽ ánh mắt oán hận của vương tử Nam Di quá cường liệt, ngay cả Liễu Hân Linh không cần để ý cũng nhận ra ánh mắt đó, không khỏi len lén quan sát vị hoàng tử Nam Di này.

Hoàng tử Nam Di vóc người cao lớn, mặt chữ quốc, xem ra tương đối chánh khí, chỉ là bởi vì ánh mắt quá mức ác độc nên phá hư phần chánh khí này. Hơn nữa, khiến Liễu Hân Linh có chútkhông thể tiếp nhận chính là, vị hoàng tử nước Nam Di này có đánh phấn trắng trên mặt, mặc dù có lẽ là vì che giấu dấu vết bị đánh trên mặt—— người cổ đại bình thường đều có thói quen này, tất cả mọi người đều dùng nên tập mãi thành thói quen, nhưng bộ dáng dở dở ương ương này khiến cho nàng có chút đau đầu —— ngươi có thể tiếp nhận một người dáng dấp rất nam nhân mà thoa phấn trắng ở trên mặt sao? Ít nhất nàng không thể tiếp nhận, thoạt nhìn liền giống nhânyêu vậy, thật là quỷ dị!

Liễu Hân Linh vội vàng thu hồi tầm mắt, không muốn nhìn, tránh cho mắt bị thương.

Liễu Hân Linh nghĩ, nếu Sở Khiếu Thiên dám bôi phấn trắng lên mặt, nàng tuyệt đối sẽ mộtquyền đánh bay hắn.

Đối với ánh mắt phẫn hận của vương tử Nam Di kia, Sở Khiếu Thiên bày ra thái độ hời hợt, ăn ăn uống uống còn thuận tiện chăm sóc khẩu vị của nương tử hắn, còn muốn đem một ly rượu quế hoa tới trước mặt Liễu Hân Linh. Liễu Hân Linh ngửi thấy được mùi rượu, nghĩ đến khôngbiết người Nam Di sẽ có hành động gì, liền lắc đầu cự tuyệt. Sở Khiếu Thiên cho là nàng khôngthích uống rượu, cũng không miễn cưỡng.

Bữa tiệc bắt đầu, Sùng Đức hoàng đế đầu tiên là nâng chén nói vài câu rồi lấy rượu khao hạ thần cùng hoan nghênh sứ thần Nam Di đến Đại Sở, hi vọng hai nước hòa bình hữu nghị, mọi người cũng rất có ánh mắt nâng chén nói tạ ơn, khiến cho bầu không khí lúc này rất hòa thuận mỹ mãn. Chờ sau khi chủ khách hiến rượu hành lễ, Hoàng đế cũng tuyên bố bữa tiệc bắt đầu. Ngay kh thanh âm hắn vừa dứt, mấy chục vũ cơ hoàng cung nhạc sư cung đình bắt đầu trình diễn mộtkhúc Mừng trung thu, tiếng đàn sáo dễ nghe vang lên.

Qua ba lần rượu, Sùng Đức Hoàng đế vỗ vỗ tay, âm nhạc ngừng lại, cùng lúc đó, các quan viênđang cùng với người bên cạnh nói chuyện phiếm cũng theo đó mà ngừng lại, bốn phương mộtmảnh an tĩnh.

"Chư vị ái khánh, hôm nay nhân dịp yến tiệc trung thu, trẫm thật vui mừng được chung vui với các ái khanh ở nơi này. Hiếm khi mọi người cùng ở nơi này, chỉ uống rượu thôi thì không có gì đặc sắc lắm, không bằng ngâm thơ thưởng rượu đi. Nếu các ngươi xướng thơ tốt, trẫm sẽ có thưởng."

Hoàng đế lên tiếng, tất nhiên sẽ không có ai dám phản đối. Hơn nữa, Đại Sở xưa nay trọng văn khinh võ, dạy đạo thánh nhân, người có thể tiến vào triều đình đều là người học vấn thâm sâu, ngâm thơ dĩ nhiên là không có vấn đề gì. Vì vậy, theo đề nghị của hoàng đế mà ngẫu hứng làm thơ lại đúng dịp trung thu cho nên lấy trăng làm đề tài, các quan văn bắt đầu nỗ lực ở tại chỗ mà ngâm thơ.

Chốc lát sau thì đột nhiên một sứ thần ngồi ở sau lưng vương tử Nam Di đứng dậy, đưa tay nắm thành quả đấm, sau đó đặt ở bụng, hướng Sùng Đức hoàng đế khẽ khom người —— đây là cách mà người Nam bày tỏ tôn kính, nói: "Hoàng thượng, chỉ ngâm thơ mà được thưởng rượu cũng có chút không thú vị, vả lại người Nam Di chúng ta từ nhỏ thượng võ, không thịnh hành ngâm thơ, không bằng chúng ta cử võ sĩ đến tỷ thí một trận thì như thế nào?

Mọi người vừa nghe sứ thần Nam Di này nói, trong lòng có loại cảm giác phấn chấn "Rốt cuộc cũng tới", mọi người đều nín thở, khung cảnh yên tĩnh lại, chỉ có gió đêm thổi qua ngọn cây phát ra thanh âm rì rào, ánh lửa bị gió thổi chập chờn không ngừng, hắt lại trên khuôn mặt mọi người với muôn vàn hình dáng.

Sùng Đức hoàng đế nhàn nhạt cười, hỏi: "A, không biết A Mộc Nạp các hạ có đề nghị gìkhông?"

Sứ thần Nam Di cũng nhàn nhạt cười đáp lại, cung kính nói: "Hoàng thượng, dĩ nhiên là võ sĩ Nam Di chúng ta sẽ tỷ thí cùng võ sĩ của Đại Sở, tỷ thí qua ba trận, phần thưởng sẽ là một cây thần tức trân quý nhất của nước Nam Di chúng ta. Hoàng thượng, chắc ngài cũng biết công dụng của cây thần tức, chúng ta cũng không cần phải nói nhiều. Dĩ nhiên, vì thêm chút náo nhiệt, có thể để cho võ sĩ hai bên lựa chọn đối thủ cho mình, người được chọn không thể cự tuyệt dù có bất kì lý do gì."

Lời này của sứ thần, rõ ràng cho thấy họ đang tạo cơ hội để báo thù cho hoàng tử của mình. Nếu để hai bề trên an bài võ sĩ, như vậy theo suy nghĩ của mọi người, Sùng Đức hoàng đế không thể nào an bài thế tử không có chỗ dừng ra để tỷ thí, dù sao hắn cũng là hoàng thân quốc thích, sức chiến đấu làm sao mà bằng những võ sĩ tinh anh được tập võ từ nhỏ của Nam Di. Cho nên, vì để cho Sở Khiếu Thiên có thể xuất chiến, bọn họ chỉ có thể mặt dày nói lên yêu cầu này thôi. Dù sao, chuyện này ai cũng biết rõ, không cần phải nhiều lời.

Sứ thần Nam Di cũng đã chuẩn bị tâm lý, cho dù hoàng đế Đại Sở cự tuyệt yêu cầu này cũng phải mặt dày đem Sở Khiếu Thiên đánh một trận, nhưng Sùng Đức hoàng đế chỉ cười nhạt mộttiếng, rộng rãi đồng ý thỉnh cầu này, giống như không biết chủ ý của người Nam Di đang hướng về cái gì.

Vì vậy, mọi người đều ngầm hiểu mà đưa ánh mặt về vị trí bên cạnh An Dương vương, người biết chút lai lịch của Sở Khiếu Thiên thì âm thầm thở dài, xem ra ván đầu tiên Đại Sở bọn họ có thể sẽ thua rất thảm.

Mà Sở Khiếu Thiên thì bình bình thản thản tiếp nhận ánh mắt đồng tình hoặc ghen tỵ hoặc lo lắng hoặc xem thường của mọi người, hoàn toàn không có áp lực. Bộ dáng thản nhiên này, làm cho người ta không khỏi hoài nghi tự tin của vị thế tử quần áo lụa là này có từ đâu? Chẳng lẽhắn lại không hiểu tình huống hiện tại của hắn ư? Chỉ có vợ chồng An Dương vương ban đầu còn lộ vẻ mặt lo lắng, nhưng tình huống lúc này bọn họ cũng không thể làm gì được.

Kế tiếp, vì công bằng, trận đầu dùng phương thức bốc thăm để võ sĩ trước khi ra sân tuyển chọn đối thủ cho mình. Sứ thần Nam Di gọi là A Mộc Nạp bốc thăm, rất may mắn hắn lấy tờ giấy viết số một, mà Sùng Đức hoàng đế bắt được tờ giấy trống.

"Hoàng thượng, xem ra hôm nay thần Tháp Na nghiêng về Nam Di chúng ta rồi." Sứ thần Nam Di thấy ký hiệu kia liền nở nụ cười, sau đó lại hướng Sùng Đức hoàng đế hành lễ của người Nam Di, kiêu ngạo mà nói: "Trận tỷ thí đầu tiên, võ sĩ bên Nam Di chúng ta là Ngũ vương tử."

Lời A Mộc Nạp vừa dứt, Ngũ vương tử Nam Di ngay sau đó đứng dậy, đưa tay nắm thành quả đấm đặt ở bụng, hướng Sùng Đức Hoàng đế khẽ khom người thi lễ, xoay người trực tiếp đối mặt vớiSở Khiếu Thiên, nói: "Hoàng thượng, Trát Mộc Hợp lựa chọn võ sĩ Đại Sở là thế tử An Dương vương."