Hiền Thê Cực Khỏe

Chương 87




Hết giờ lâm triều, An Dương vương đang chờ ở bên ngoài Tử Thần điện xin yết kiến rốt cuộc cũng được hoàng đế tuyên gặp. 

Lúc An Dương vương tiến vào, Sùng Đức hoàng đế đang đọc tấu chương, vẻ mặt rất nghiêm túc, loại bộ dáng nghiêm túc đột nhiên vừa nhìn thấy, khiến ông không nhịn được nghĩ tới người bây giờ vẫn còn ở Đồng thành, thập thất hoàng đệ của hoàng thượng -Túc Vương, không khỏi da đầu có chút tê dại, trong lòng biết chắc chắn là đã có chuyện gì xảy ra mới có thể khiến vị đế vương luôn không lộ ra hỉ nộ ái ố lại có vẻ mặt nặng nề này.

"Thần tham kiến hoàng thượng." An Dương vương tiến tới hành lễ.

Sùng Đức hoàng đế dời tầm mắt khỏi tấu chương, "An Dương vương xin đứng lên." Đợi An Dương vương đứng dậy, Sùng Đức hoàng đế đưa tấu chương trong tay sai thái giám đưa cho An Dương vương xem qua.

Tấu chương này được đưa tới từ Tây Bắc, chỉ có một tin tức: An Thuận vương mưu phản ở Tây Bắc.

An Dương vương mặc dù sớm đã biết An Thuận vương sẽ phản, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, đột nhiên thấy tấu chương này liền cảm thấy kinh hãi. Trong lòng cũng âm thầm kêu may mắn, ông lúc trước đã cự tuyệt An Thuận vương, nhi tử lúc này cũng đã rời khỏi kinh thành, không người nào có thể uy hiếp được ông, không sợ An Thuận vương sẽ có hành động trả đũa vì mưu phản thất bại. 

"Tam ca, xem ra Ngũ ca đã không chịu được rồi." Thanh âm của Sùng Đức hoàng đế rất nhẹ.

Nghe giọng hoàng đế như vậy, An Dương vương biết trong lòng hoàng đế lúc này đã quyết tâm trừ khử An Thuận vương. hiện nay Đại Sở đang giao chiến cùng Bắc Việt, mặc dù không đến nỗi thù trong giặc ngoài, nhưng An Thuận vương lựa chọn mưu phản vào lúc này chẳng khác nào tát một cái vào mặt Sùng Đức hoàng đế cho nên đã chọc giận đến vị đế vương thâm trầm này. Vì vậy, hoàng đế mới gọi ông vào cung, có lẽ là cùng thương nghị với nhau về chuyện An Thuận vương mưu phản.

Sau đó, quân thần bắt đầu thương nghị. Giữa chừng thì Sùng Đức hoàng đế lấy một cuốn sổ nhonhỏ từ trong đống tấu chương trên ngự án, mở ra nhìn một chút, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, trong lòng An Dương vương có chút kỳ quái không hiểu phần tấu chương kia viết cái gì mà khiến hoàng đế nở nụ cười vui vẻ như vậy trong lúc này.

"Tam ca, đây là thư Khiếu Thiên viết cho trẫm, huynh cũng xem một chút đi." Những lúc như vậy, để tỏ lòng thân cận, Sùng Đức hoàng đế cũng sẽ xưng hô thân cận đối với mấy vị huynh đệ ở kinh thành. Sùng Đức hoàng đế sai người đem bức thư tới cho An Dương vương xem qua, cảm thấy tin tức tốt này cũng nên để cho người làm phụ thân như hắn được biết. Đây là bức thư được gửi về từ một thành thị ở phương nam vào tối hôm qua, lúc đó vì chuyện An Thuận vương mưu phản nên hắn không còn tâm tình nào mà xem, hiện tại lật tới, đúng lúc An Dương vương cũng đang ở đây, cũng nên có chút nhân tình để cho hắn biết tin tức tốt này trước tiên.

An Dương vương có chút nghi hoặc, không biết tại sao hoàng đế lại cho mình đọc bức thư con trai mình viết cho hắn. Chỉ là khi An Dương vương đọc xong bức thư thì mặt không khỏi sung huyết đỏ bừng, tin tưởng nếu nhi tử ở đây lúc này, tuyệt đối sẽ níu lấy cổ áo của ông mà gầm thét.

Nam nhân tự thuật trong bức thư kia mang theo lão bà vừa đi đường vừa du sơn ngoạn thủy nhàn nhã là người nào a? thật làm người ta phẫn uất a, bọn họ ở kinh thành loay hoay gần chết, vậy mà hiếu tử kia thậm chí còn có tâm tình đi chơi núi vọc nước, căn bản không hề có ý tứ thất bại của việc bị giáng chức đến đất phong. Hơn nữa, làm cho ông không thể bình tĩnh nổi là đứa con bất hiếu đó vẫn còn dám kể lại hành trình thật sảng khoái được nếm các đặc sản ở mỗi thành thị cho hoàng đế, cảm thấy hết sức mỹ vị, sau đó lại còn sai người cưỡi ngựa đem đặc sản về cho hoàng đế nếm thử, một mảnh trung quân, hiếu thuận thân thiết thật làm cho người ta lệ nóng doanh tròng! Rốt cuộc ai mới là cha ruột hắn a?!! Vậy mà hiếu tử này thế nào cũng khôngnghĩ tới đưa đặc sản về cho ông ăn a? Hơn một tháng rồi mà hắn vẫn chưa hiếu kính cho ông món đặc sản gì a!!

An Dương vương sắc mặt chợt xanh chợt hồng, trong lòng gầm thét không dứt, một hồi hận khí. Nhưng mà hoàng đế đang nhìn bên cạnh, cho dù có tức con cũng không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể kiên nhẫn nhịn xuống, cho tới lúc nhi tử nhắc tới thế tử phi đang mang thai, An Dương vương ngốc trệ, hoài nghi mình có phải hoa mắt nhìn lầm hay không.

"Hoàng, hoàng thượng, này, này......" An Dương vương nắm chặt bức thư, lời nói có chútkhông mạch lạc.

Sùng Đức hoàng đế tất nhiên hiểu vị tam ca này muốn nói gì, biết hắn rất khát vọng có cháu, liền cười gật đầu, khẳng định: "Tam ca, Khiếu Thiên nói, thế tử phi của hắn có thai rồi. Chúc mừng tam ca, huynh rốt cuộc sắp làm gia gia rồi."

Xác định mình không nằm mơ, An Dương vương kích động đến lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi, liên tiếp hướng hoàng đế chắp tay, "Đa tạ hoàng thượng, thần, thần......"

Sùng Đức hoàng đế hiểu tâm tình kích động của An Dương vương, bởi vì lúc hoàng đệ Túc Vương của hắn làm phụ thân, hắn cũng là kích động như vậy —— vấn đề ở đây đó là con trai của đệ đệ ngươi chứ không phải là con trai của ngươi, hoàng thượng a.

Thấy không còn chuyện gì nữa, An Dương vương vội vã cáo từ hoàng đế trở về vương phủ, muốn đi nói cho thê tử cùng mẫu thân biết tin tức tốt này.

Trở lại vương phủ, nghe quản gia Sở Thắng nói, vương phi đang ở Vinh Thụy đường, An Dương vương cũng không kịp suy nghĩ nhiều, liền sải bước đi về phía Vinh Thụy đường, nghĩ trong lòng cần phải nói tin tức tốt lành này cho mẫu thân biết trước đã. Thế nhưng vừa tới Vinh Thụy đường, liền nghe thấy vương phi cùng thái phi đang nói cười với nhau, dỏng tai nghe thìbiết hai người đang thảo luận về đứa nhỏ trong bụng thế tử phi là trai hay gái.

"A, mọi người đã biết cả rồi sao?" An Dương vương có chút ngơ ngác hỏi.

An Dương thái phi buồn cười nhìn bộ dáng nhi tử mồ hôi toát đầy trán, trong lòng biết hắn vừa chạy về nhà, không khỏi lắc đầu một cái, cũng sắp làm gia gia rồi mà còn hấp tấp thế này sao.

An Dương vương phi cười nói: "Đúng vậy a, thiếp sáng sớm hôm nay cũng mới nhận được thư của Khiếu nhi nhà ta, hắn cũng nhắc tới chuyện đó trong thư nên thiếp đặc biệt tới đây nói cho thái phi. Vốn là muốn đợi vương gia trở về rồi mới thông báo tin vui này, cũng không nghĩ tới vương gia đã sớm biết."

An Dương vương nghe vương phi giải thích, lại nhớ tới bức thư nhi tử viết cho hoàng thượng, đột nhiên tâm tình cũng chùng xuống, có chút vô lực nói: "Bổn vương cũng là biết chuyện từ hoàng thượng, Khiếu Thiên viết thư cho hoàng thượng có nhắc tới chuyện thê tử của nó đangmang thai." An Dương vương đột nhiên có chút đau lòng, rõ ràng mình cũng thương nhi tử, vì sao chuyện lớn như vậy, nhi tử lại viết thư cho hoàng thượng, cũng viết thư cho vương phi nhưng lại không viết bức thư nào báo chuyện con dâu đang mang thai cho mình? Rốt cuộc ai mới là cha của hắn a!!!

"Vương gia, ngài sao thế? Con dâu có thai ông không vui sao?" An Dương vương phi buồn bực hỏi.

Ngược lại An Dương thái phi liếc nhìn vẻ mặt khổ qua của nhi tử, đảo mắt cũng biết ông đangrối rắm cái gì, chỉ có thể âm thầm lắc đầu. Nhi tử tôn tử có tính khí gì bà đều biết hết, nghĩ đến nhi tử hiện tại tất nhiên là đang oán giận tôn tử không viết thư nói cho hắn biết chuyện vui này rồi.

"Mẫu thân, nếu sớm biết Hân Linh có thai, thật không nên để cho con bé cùng Khiếu Thiên điKhai Dương thành. Thân thể của con bé yếu ớt, thật vất vả mới mang thai được, Khai Dương thành lại không thể thoải mái thuận tiện bằng kinh thành được, không có trưởng bối hướng dẫn, vậy bây giờ phải làm thế nào mới tốt a?" Nhận được tin vui, An Dương vương phi cũng bắt đầu phiền não, thật lòng có chút hối hận khi cho con dâu đi theo nhi tử tới Khai Dương thành.

Kể từ lúc hoàng đế hạ chỉ cho nhi tử đi đất phong, An Dương vương phi phải suy tính kỹ lắm, mới quyết định cho con dâu đi theo nhi tử tới Khai Dương thành, như vậy bên cạnh nhi tử cũng có người hầu hạ vừa ý. Nhưng là, bà thật không ngờ con dâu sẽ mang thai trên đường đi a.

Nghe được lời nói của vương phi, An Dương vương đột nhiên cũng có chút lo lắng, tôn tử trong bụng con dâu hắn mong chờ rất lâu rồi, không thể để xảy ra sơ suất gì a."Vương phi, khôngbằng ta sai người đưa con dâu về kinh dưỡng thai có được không?"

"Này......"

An Dương thái phi nhấc mí mắt lên nhìn nhi tử và con dâu một cái, lạnh nhạt nói: "Chuyện nàykhông được. Cháu dâu thân thể vốn đã yếu, hiện tại mới được hơn một tháng, không nên lao lực vì đi xe nữa. Hơn nữa, các con bảo con bé hồi kinh an thai một mình, Khiếu Thiên sẽ lại gây gổ với các con. không bằng phái ma ma cùng nhũ mẫu có kinh nghiệm tới giúp đỡ phu thê hai đứa nó là được rồi."

Thái phi lên tiếng, hai người dù có ý kiến gì cũng không dám nhiều lời, liền đáp một tiếng vâng.

An Dương vương phi cũng bắt đầu suy nghĩ nên phái người nào đi, trừ ma ma cùng nhũ mẫu có kinh nghiệm, cũng muốn phái thêm vài nha hoàn xinh đẹp tới, dù sao con dâu có thai, không thể phục vụ trượng phu, bên người nàng lại chỉ có mấy nha hoàn, cũng chỉ đủ phục vụ nàng, cũngkhông thể hầu hạ được nhi tử, còn phải thêm vài người nữa mới được. Về phần nha hoàn kia, ai có thể được nhi tử chọn lựa, bà cũng không quản.

********

Bên kia, bởi vì phụ nhân có thai nào đó kháng nghị cùng một thái y hết sức bảo đảm, tốc độ của xe rốt cục cũng được tăng nhanh, nên đầu tháng mười đã tới được Khai Dương thành.

Tiết trung thu đi qua, lộ trình từ kinh thành đến Khai Dương thành vốn chỉ mất hai mươi ngày, bọn họ lại tốn hơn bốn mươi ngày, có thể thấy được tốc độ quá chậm.

Lúc tới Khai Dương thành, trời đã chạng vạng tối.

Liễu Hân Linh mơ mơ màng màng ở trong xe ngựa, đến khi cảm thấy mình bị người ôm xuống đất rồi mới chậm rãi tỉnh lại.

Từ khi mang thai, nàng cảm thấy rất khác với lúc trước, rất thích ngẩn người và ngủ. Đặc biệt là ở trong xe ngựa, chỉ cần dựa đầu lên ngực nam nhân nhà mình, nàng rất nhanh liền lâm vào giấc ngủ, sau đó ngủ cho đến lúc trời tối, đến giờ cơm mới tỉnh lại.

Vì thế vị thế tử gia nào đó hết sức lo lắng, cảm thấy chuyện này rất không bình thường, cho là nàng ngã bệnh, liền đi bắt Quý Uyên Từ tới giày vò hỏi thăm, cả người Quý Uyên Từ cũng biến thành gầy yếu. Quý Uyên Từ tận tâm tận lực trấn an vị phụ thân tương lai, trả lời hết các vấn đề của vị ấy đến nỗi phải nghiêng đầu tránh cho ai kia phát hiện các cơ mặt đang co giật của hắn. Phụ thân quái gì cũng quá giày vò người khác a, hắn cho là không ai có thể bì kịp mức độ thần kinh của mình, nhưng đứng trước vị thế tử gia này, công lực của hắn rõ ràng không bằng a.

Trong thành Khai Dương, phủ viện của An Dương vương phủ, quản gia đã sớm nhận được tin tức, sửa sang quét dọn dinh thự lại từ trong ra ngoài, các chủ tử vừa đến là có thể ở được rồi.

Khi nàng vẫn còn mơ hồ, quản gia đã dẫn một đám người đứng ở cửa nghênh đón bọn họ vào trong vương phủ, tất nhiên nàng cũng không phát hiện mọi người có vẻ mặt kinh ngạc đối với vị thế tử gia trước mặt họ đang ôm nàng vào trong phòng. Đợi nàng ngồi lên ghế phủ nệm da, trong tay bị nhét một ly thuốc trà thì mới từ trạng thái mờ mịt cùng ngẩn người lấy lại tinh thần.

"Phu quân?" Nàng ngơ ngác nghiêng đầu nhìn nam nhân cùng đống sổ sách kêu một tiếng.

Sở Khiếu Thiên giương mắt, thấy nàng không còn vẻ mặt đờ đẫn nữa, cười nói: "Nương tử, nàng rốt cục cũng hết ngây ngô rồi à? Đói bụng không?"

"......"

Liễu Hân Linh khống chế phản ứng của mình, sau đó bình tĩnh gật đầu, "Ừ, có chút đói đói rồi."

Nghe được lời của nàng, Sở Khiếu Thiên khép sổ sách lại sai người đem vào thư phòng của hắnđể lần tới hắn xem, sau đó liền đỡ nàng đến trong sảnh dùng bữa, người làm trong phủ đã chuẩn bị xong bữa tối.

Khai Dương thành gần biển, cho nên hải sản rất phong phú, đầu bếp trong vương phủ đem hải sản làm thành 18 món rất ngon, giống như là mở tiệc mừng chủ tử, có thể nói là vô cùng dụng tâm, muốn để chủ tử có ấn tượng tốt.

Liễu Hân Linh nắm chiếc đũa, nhìn vị thái y thần kinh đang chăm chăm ăn hải sản, hắn ăn trông ngon lành quá nha, khiến nàng không nhịn được nuốt nuốt nước miếng. Nhưng nàng nhớ tới lúc trước nàng bị dị ứng với hải sản, không biết đời này có bị dị ứng hay không, cho nên vẫn khôngdám hạ đũa.

"Nương tử, nàng làm sao vậy?" Sở Khiếu Thiên rất ân cần gắp thức ăn cho nàng, sau đó kỳ quái nhìn nàng chậm chạp không động đũa.

"Thiếp sợ dị ứng với hải sản." Nàng thành thật nói, không dám đem đứa con trong bụng ra mà đùa giỡn.

Vì vậy Sở Khiếu Thiên cảm thấy hải sản thật sự là một loại thức ăn nguy hiểm cho dù nó có ngon tới cỡ nào, lúc này vị thế tử gia nhìn về phía hải sản trên bàn cũng có chút hận thù. Sở Khiếu Thiên theo phản xạ nhìn về Quý Uyên Từ, muốn hắn phải giải thích. Dù sao Quý Uyên Từ đã thành thái y riêng của bọn họ, có vấn đề chỉ cần tìm hắn là được.

Quý Uyên Từ lẩm bẩm khen một viên cá chiên rất tươi ngon, thấy sắc mặt thế tử gia không tốt, nhanh miệng nói: "Sở huynh, tiểu đệ đúng là nghe nói qua thể chất một số người bị dị ứng vớimột số loại thức ăn. Chị dâu, trước kia từng bị dị ứng với hải sản ư?"

"Hình như là không có. Chỉ là......" Liễu Hân Linh không thể nào nói đời trước mình bị dị ứng, không thể làm gì khác hơn là kiếm cớ nói: "Nhưng trước kia ta nghe nói thai phụ ăn hải sản sẽ bị dị ứng, cho nên......"

Nghe vậy, Sở Khiếu Thiên lập tức quyết định: "Người tới, đem hết hải sản trên bàn xuống."

"......"

Quý Uyên Từ ngậm chiếc đũa, trơ mắt nhìn hải sản hắn mới ăn vài miếng cứ như vậy bị đem xuống hết rồi, lần nữa vạch đen đầy mặt: Cho dù phụ nữ có thai không thể ăn, nhưng hắn khôngphải phụ nữ có thai a, vì sao không cho hắn ăn? thật là làm quá rồi có phải hay không a?

Sở Khiếu Thiên đối với Quý Uyên Từ đang nghi vấn lộ ra một nụ cười rất dữ tợn, "Nếu nương tử của ta không thể ăn, ngươi cũng không được ăn, càng không thể ăn trước mặt nàng, nhìn thấy ngươi ăn nàng cũng muốn ăn thì phải làm thế nào? Người đâu, về sau hải sản không được phép mang lên bàn ăn!"

"Dạ, Thế tử." Quản gia dùng sức ghi nhớ chuyện này, giống như không thấy vẻ mặt vẻ mặt mướp đắng của vị thái y nào đó.

Ngoài ra còn có nha hoàn thân cận của Liễu Hân Linh cùng các nha hoàn trong phủ.

Quý Uyên Từ lần nữa cơ mặt co rút, hắn thật là đen đủi a, thức ăn ngon trước mặt thế nhưngkhông thể ăn, đây có được coi là tàn khốc không a?

Liễu Hân Linh cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, đối với vị thái y bị khổ ép chỉ có thể bày ra vẻ mặt áy náy. Nàng chỉ là sợ mình bị dị ứng với hải sản, ai biết vị thế tử gia nhà nàng lại ra lệnh, liên lụyhắn cũng không được ăn, nàng thật xin lỗi hắn.

Ăn xong thì trời cũng đã tối hẳn.

Sau khi ăn xong một lát, Liễu Hân Linh được nha hoàn hầu hạ tắm rửa. Đợi nàng tắm rửa ra ngoài, liền thấy nam nhân nhà nàng ngồi đọc thư nhàn nhã trong phòng, vốn là mật thư rất cơ mật, hắn ngược lại hoàn toàn không quan tâm đem vào trong phòng, tùy ý xem trước mặt nàng. Loại tin cậy hoàn toàn này khiến nàng có chút xúc động.

Đợi nàng lau đầu tóc cho đến khi khô được một nửa, hắn cũng đồng thời đọc xong thư rồi đem bỏ nó vào trong ngăn kéo, Sở Khiếu Thiên đi tới phía sau cầm lấy khăn lông trong tay nàng tiếp tục lau tóc cho nàng.

Mặc dù hai người không nói chuyện, nhưng có một loại ôn tình yên lặng ở giữa hai người lưu chuyển, hai người lặng lẽ hưởng thụ khoảng khắc dịu dàng ăn ý không cần ngôn ngữ này.

Chờ lau khô tóc, nàng cũng ngáp liên tiếp vài lần rồi.

Nằm ở trên giường, nàng có thể ngửi thấy được mùi da thịt được ánh nắng chiếu tới rất dễ chịu. Chỉ là cảm giác có thể cố định một chỗ không cần vùi trong xe ngựa thật thoải mái khiến nàng rốt cuộc có thể an tâm ngủ ngon.

Cảm giác nam nhân cũng chui vào trong chăn cùng mình, Liễu Hân Linh lập tức mở mắt, cảnh cáo nói: "không cho phép đè ép thiếp lúc ngủ."

Sở Khiếu Thiên lại vặn chân mày, "Linh nhi......" hắn đã hơn mười ngày không được ôm nàng ngủ, mỗi ngày đều phải phân giường nằm, quá đau khổ rồi. không thể ôm thê tử thơm thơm mềm mềm, hắn phải ngủ một mình rất khó ngủ a.

Liễu Hân Linh thấy bộ dáng hắn khổ sở như vậy, đột nhiên mềm lòng, mềm nhẹ khuyên nhủ: "Khiếu Thiên, Quý thái y nói thai nhi mới được 3 tháng chưa ổn định không nên cùng giường a."

Nghe vậy, cặp mắt kia trở nên cực kỳ quyến rũ, "Ba tháng sau có thể...."

"không thể!" Liễu Hân Linh cắt đứt lời của hắn, "Mặc kệ là mấy tháng, chàng cũng không được đè ép thiếp ngủ, đè một cái hư đứa bé thì phải làm thế nào?"

Sở Khiếu Thiên trầm mặc một lát, khẽ cắn răng nói: "Ta sẽ không ép đến bụng của nàng."

"Nha......"

Đối với vẻ mặt không tin tưởng của nương tử mình, Sở Khiếu Thiên chỉ có thể nắm chặt quả đấm thề trong lòng, hắn tuyệt đối sẽ uốn nắn tư thế ngủ của mình, lấy việc chỉ ôm nàng ngủ làm mục tiêu! (Này, thế tử gia, mục tiêu này thật sự là quá không có tiền đồ.)

******

Cuối cùng đã tới Khai Dương thành, những ngày kế tiếp, Liễu Hân Linh an phận dưỡng thai, chỉ ngẩn người rồi ngủ.

Mà Sở Khiếu Thiên cùng Quý Uyên Từ cũng dần bận rộn.

Sở Khiếu Thiên tới Khai Dương thành không phải để ăn chơi, trong thành có rất nhiều chuyệnhắn cần phải xử lý, dù sao nơi này là cảng đất phong hoàng đế ban cho An Dương vương, về sau hắn thừa kế tước vị An Dương vương, nơi này cũng sẽ là đất phong của hắn, tất cả hắn đều phải tự mình quản lý. Lúc trước có người đưa công văn từ đây về kinh thành cho An Dương vương xử lý, hiện nay thiếu chủ tử tới đây, bọn họ liền giao cho thiếu chủ tử xử lý. Cho nên, Sở Khiếu Thiên lập tức trở nên rất bận bịu, mỗi sáng sớm đều phải ra cửa, sau đó bận đến buổi tối mới mệt mỏi trở về, so với lúc ở kinh thành nhàn tản không thể sánh nổi.

Quý Uyên Từ cũng rất bận rộn, thành Khai Dương một mặt kề biển, ba mặt dựa núi, trong núi rừng cỏ cây um tùm, dã thú quý hiếm không đếm xuể, chính là thiên đường dược liệu a. Ngày thứ hai ở thành Khai Dương, Quý Uyên Từ xem mạch cho Liễu Hân Linh, liền mang con kim trùng tử trong hòm thuốc kia hào hứng chạy vào rừng.

Ngày thứ nhất, Quý Uyên Từ tìm thuốc đến mê mẩn, vùi ở trong núi không trở về. Cộng thêm trong tay lại có thánh tử Nam Di tìm giúp, các loại thảo dược quý hiếm trong núi quả thật giống như thiên đường trong cảm nhận của hắn.

Bởi vì ngày thứ nhất hắn không trở về nên không thể xem mạch cho Liễu Hân Linh, Sở Khiếu Thiên sau khi biết được, trực tiếp phái hai thị vệ đi theo Quý Uyên Từ, hơn nữa ra mệnh lệnh cho bọn thị vệ, trước khi trời tối tuyệt đối phải xách Quý thái y về xem mạch cho thế tử phi. Trong lòng Sở Khiếu Thiên chỉ có thê tử đang mang thai của hắn là nhất, cho nên ngươi có thểđi tìm thuốc, nhưng không cho phép biến mất, khi đến lúc tuyệt đối phải tự động xuất hiện trước mặt hắn xem mạch cho thê tử của hắn.

Vì vậy Quý Uyên Từ cảm thấy mình bị áp bức vô cùng.