Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 8: Bản thảo của Tử Khiêm – Số 8




Sách La Định ăn xong bát điểm tâm khuya thứ hai thì cũng vừa ngáp vừa học thuộc xong Tam Tự Kinh.

Bạch Hiểu Nguyệt cầm thước đứng bên cạnh luôn cảm thấy có chỗ nào là lạ, Sách La Định đọc Tam Tự Kinh lại nghe ra một chút khẩu âm địa phương ở nơi nào đó phải không nhỉ?

“Tính bản thiện” nghe cứ như “Tâm bất thiện”.

“Tử bất học” lại nghe thành “Tử bất tiết”.

Nhưng mà quả thực Sách La Định đã đọc thuộc hết, tốc độ còn nhanh hơn dự đoán nữa.

“Buồn ngủ quá.” Sách La Định rất ít khi thức đêm, ngoan ngoãn ngồi cạnh bàn học Tam Tự Kinh đúng là hiếm có, lúc này hai mắt cũng đã díu hết cả rồi.

Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút: “Ngươi ngủ một đêm rồi liệu đến mai có quên hết không đấy?”.

Sách La Định ngẩng đầu lên, phản ứng rất chậm: “Quên cái gì?”.

Bạch Hiểu Nguyệt bất lực, còn nói nữa có khi hắn lại ngủ luôn rồi cũng nên, vì vậy nói: “Vậy ngươi đi ngủ đi.”.

“Ừ.”. Sách La Định đứng lên, vừa ngáp vừa về phòng.

Bạch Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, nhìn bóng lưng hắn – Nghe lời thế!

Sách La Định về phòng, nằm xuống cái là ngủ luôn, nhưng mà vừa mới ngủ đã nghe thấy có tiếng thở bên tai mình, mở mắt nhìn… một cái đầu người kề bên gối…

Ngồi “phắt” dậy, Sách La Định cũng tỉnh ngủ một nửa rồi, nhìn kỹ lại mới phát hiện ra là Trình Tử Khiêm bò ở mép giường, cằm tựa lên giường mà nhìn chằm chằm hắn.

“Ngươi điên à…”. Sách La Định giật khóe miệng mấy cái, muốn đạp vào cái mặt hắn một cái quá.

“Lão Sách, có muốn nghe tin đồn kinh thiên động địa không?”. Mắt Trình Tử Khiêm lóe sáng, trong màn đêm đen thui nhìn cứ như phát ra ánh sáng xanh vậy.

Sách La Định tiếp tục lăn xuống giường, kéo chăn trùm đầu: “Lão tử tuyệt giao với ngươi.”.

“Không nghe sẽ hối hận đó!”. Trình Tử Khiêm kéo chăn của hắn: “Thật sự là bí văn kinh thiên động địa mà! Ta không nói cho người khác được sẽ nghẹn chết mất đó.”.

Một lúc lâu sau, cơn buồn ngủ đã bay biến đi đâu mất tiêu rồi, Sách La Định chui từ chăn ra, cau mày chán ghét nhìn Trình Tử Khiêm: “Bí văn kinh thiên động địa gì?”.

Trình Tử Khiêm nhìn xung quanh một chút, nói: “Liên quan đến Tam công chúa Đường Nguyệt Như.”.

Sách La Định đợi mãi chẳng thấy hắn nói tiếp, cau mày: “Tiếp đó thế nào?”.

“Nói ra sẽ oanh động lắm, thôi đi, không nên tăng thêm gánh nặng cho ngươi, ngươi đi ngủ sớm chút đi…”. Nói xong Trình Tử Khiêm xoay người đứng lên định đi.

Nhưng Trình Tử Khiêm còn chưa ra tới cửa đã bị một cái gối đầu bay tới đập ngay vào đầu hắn, chuẩn đến không thể chuẩn hơn.

Tử Khiêm ôm đầu ngồi chồm hổm trên mặt đất, quay đầu lại lườm Sách La Định.

Sách La Định nghiến răng, mình đã gặp nhiều tên thất đức nhưng chưa từng thấy qua tên nào thất đức như vậy: “Ngươi đã không nói thì thôi, nói thì phải nói cho hết, đánh rắm rồi còn không mau ị luôn ra đi, có tin ông đây sẽ ném ngươi vào hố phân không hả?”.

Trình Tử Khiêm xoa đầu: “Không phải ta chỉ muốn tốt cho ngươi sao, khó khăn lắm mới nhịn được đấy!”.

Sách La Định xoay người: “Mặc kệ ngươi.”.

Trình Tử Khiêm đứng lên mở cửa phòng, do dự một chút rồi lại đóng vào, chạy nhanh đến bên cạnh Sách La Định, nhỏ giọng nói: “Chuyện này, lần trước Lệ phi có phải người điều tra một chuyện.”.

Sách La Định ngớ người, hắn biết Lệ phi chính là vị phi tần lợi hại nhất hậu cung, liền hỏi: “Nàng chỉ là một nương nương chốn hậu cung, có thể điều tra ra bí mật kinh thiên động địa gì chứ?”.

“Thân thế của Tam công chúa.”. Trình Tử Khiêm nhỏ giọng hơn.

Sách La Định cau mày, trùm chăn: “Không nghe nữa, ngươi mau cút đi.”.

“Vậy sao được!”. Trình Tử Khiêm đã chuẩn bị tinh thần tiết lộ tin đồn oanh động nhất này rồi, ai ngờ Sách La Định lại đột nhiên nói không muốn nghe nữa, cảm giác này so với bị táo bón còn khổ hơn, nhất quyết kéo chăn của hắn ra: “Bí mật kinh thiên động địa mà!”.

“Lão tử không thèm nghe, con mẹ ngươi, ngay cả bí văn của Hoàng thất cũng đi hớt lẻo, sớm muộn cũng bị giết người diệt khẩu cho xem.”. Sách La Định bịt chặt lỗ tai không thèm nghe.

Trình Tử Khiêm kéo chăn của hắn lên, ghé sát vào tai Sách La Định nói: “Hình như Đường Nguyệt Nhữ không phải là con ruột của Tiên hoàng đâu.”.

Thật lòng thì Sách La Định không hề muốn nghe loại chuyện này, nhưng mà ai bảo võ công hắn quá cao, thính lực cũng cao hơn người khác, có muốn không nghe cũng không được a, không còn cách nào khác đành quay đầu lại nhìn Trình Tử Khiêm: “Ý gì?”.

“Lệ phi cùng Hoàng hậu tìm được một thái giám hầu hạ Tiên hoàng năm đó, nghe nói mẫu thân công chúa Nguyệt Như, Sầm Qúy phi có tư tình với một tên thị vệ, hơn nữa, Tiên hoàng trước đó cũng được chẩn đoán là không thể co con...”.

Sách La Định nhướng mày: “Thị vệ nào lại thất đức thế, còn đội cho Tiên hoàng cả một cái mũ xanh lè nữa?”.

“Không biết người đó là ai.”. Trình Tử Khiêm vỗ vai hắn: “Này, chẳng phải ngươi phụng mệnh đến Thư quán này giúp đỡ Tam công chúa sao?”.

Sách La Định không còn gì để nói: “Chuyện này ngươi cũng biết? Cái tai ngươi nghe được lắm chuyện không nên nghe như thế, sao có thể sống đến bây giờ nhỉ? Sớm muộn cũng bị diệt môn cho xem.”.

“Ngươi tự lo cho mình thì hơn.”. Tử Khiêm lắc đầu một cái: “Đợi đến lúc hậu cung truyền ra tin nói Tam công chúa vốn dĩ chẳng phải Hoàng thân quốc thích gì, ngươi lại tận lực giúp đỡ nàng tranh Bạch Hiểu Phong cùng Thất công chúa, vậy chẳng phải càng nguy à?”.

Sách La Định suy nghĩ một chút: “Nhóm Lệ phi điều tra chuyện này làm gì?”.

“Ngươi cũng biết Lệ phi và Hoàng hậu rất thương yêu Nguyệt Yên mà, nghe nói…”.

“Sao ngươi nghe nói lắm thế, không có tin nào chính xác à?”. Sách La Định cảm thấy phiền chết.

“Hứ, có tin chính xác còn cần phải đồn đại nữa sao?”. Trình Tử Khiêm liếc mắt lườm: “Ngươi nghe hay không?”.

“Nói.”. Sách La Định giục.

“Hình như Tiên hoàng đã hạ lệnh trước sang năm nhất định phải giải quyết xong chuyện hôn sự của Tam công chúa!”. Trình Tử Khiêm chớp mắt: “Có nghĩa là, đến lúc đó cho dù Bạch Hiểu Phong không muốn lấy nàng thì Hoàng thượng cũng sẽ chỉ hôn cho nàng.”.

Sách La Định nghe xong, im lặng lúc lâu, khoanh tay lầm bầm: “Chẳng lẽ còn bắt ta phải vất vưởng ở thư quán đến tận đầu năm tới sao?”.

Trình Tử Khiêm cầm gối đập hắn: “Sai trọng điểm rồi.”.

“Hoàng hậu cùng Lệ phi có chứng cứ xác thực chưa?”. Sách La Định hỏi.

“Cái này thì không biết.”. Trình Tử Khiêm lắc đầu, nheo mắt: “Nhưng mà ta là người biết chuyện đầu tiên.”.

“Vậy chờ đến khi nào có tin chính xác hãy nói tiếp.”. Sách La Định lật người đắp chăn, ngủ tiếp.

“Ngủ tiếp được?”. Trình Tử Khiêm tò mò.

“Không ngủ thì làm gì, ai thèm quan tâm đến tên nào phải đội mũ xanh, liên quan quái gì đến ta.”. Sách La Định phất tay: “Lúc ra ngoài nhớ đóng cửa.”.

Trình Tử Khiêm sờ mũi, chẳng còn cách nào khác đành ra ngoài, vừa đóng cửa lại cho Sách La Định xong, định đi thì thấy trước cửa viện có một bóng trắng lóe lên.

Trình Tử Khiêm cầm bút gõ cằm một cái, ngồi xuống một tảng đá tiếp tục ghi chép – Tin đồn về việc thư viện Hiểu Phong có quỷ…. Thì ra là sự thật.

Hôm sau, trời còn chưa sáng Sách La Định đã bị tiếng đập cửa gọi dậy, khó chịu ngồi dậy, vươn vai, cào cào cái đầu đầy tóc rối của mình, còn không quên tự nhủ - Nếu thực sự phải chờ một năm, vậy còn những hơn ba trăm ngày nữa… nghiệt ngã quá!

Ra ngoài mở cửa lại phát hiện ra không phải Bạch Hiểu Nguyệt đến giục hắn ôn bài, mà là Trình Tử Khiêm vui tươi hớn hở.

Sách La Định khoanh tay nhìn hắn: “Ngươi lại có tin đồn muốn tung nữa à?”.

“Không phải, ta giúp Hiểu Nguyệt cô nương đến gọi ngươi dậy.”. Trình Tử Khiêm cười đến thành thật.

Sách La Định nghi ngờ nhìn hắn: “Nàng cho ngươi cái gì mà ngươi lại đi chạy việc cho nàng vậy?”.

Trình Tử Khiêm rút ra một chương “Bản thảo của Tử Khiêm”, cho Sách La Định xem: “Xem đi!”.

Sách La Định vừa nhìn đã thấy toàn chữ là chữ, còn có rất nhiều dấu mực đỏ sửa sai.

“Cái gì đây?”.

“Bản thảo hôm nay.”. Trình Tử Khiêm thần bí: “Tối hôm qua ta gặp quỷ.”.

“Qủy nam hay quỷ nữ?”. Sách La Định nhành miệng: “Tại sao nó lại không trừ hại cho dân nhỉ?”.

Trình Tử Khiêm trừng hắn, chỉ vào dấu mực đỏ: “Đây là Hiểu Nguyệt cô nương đọc xong rồi sửa giúp ta, tài không?”.

Sách La Định cau mày – Nguyên bản Trình Tử Khiêm chỉ viết: Nửa đêm, lúc hắn ra khỏi viện có nhìn thấy một bóng trắng lướt qua, động tác rất nhanh, hình như là nữ.

Sau đó, Bạch Hiểu Nguyệt còn thêm cho hắn cả một chuỗi miêu tả thật quá khoa trương, gì mà “giữa đêm tĩnh lặng như tờ, gió buồn bã, trăng khóc thầm….”

Sách La Định gãi đầu: “Trăng thì khóc thầm thế nào? Tiếng gió mà cũng có thể nghe được buồn bã á?”.

“Ài…” Trình Tử Khiêm thở dài, vỗ vai Sách La Định: “Có một số thứ cả đời ngươi cũng chẳng hiểu được đâu, cái này gọi là bối cảnh đấy!”. Nói xong cầm bản thảo rời đi, bắt đầu ngày làm việc mới của mình.

Sách La Định lắc đầu bỏ đi luyện công, luyện xong lại đến nhà bếp, vừa đến đã ngửi thấy mùi mỳ thịt bò thoang thoảng bay ra.

Vừa mới vào trong ngồi xuống, Bạch Hiểu Nguyệt đã bát mỳ đến cạnh hắn, hỏi: “Lễ nhạc xạ.”.

Sách La Định ngẩn người, hiểu ra Bạch Hiểu Nguyệt bảo hắn đọc câu tiếp, liền lười biếng nói: “Ngọc thục thử.”.

Bạch Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, rõ ràng là “Ngự thư sổ” mới đúng… “Ngọc thục thử”… hẳn là được.

“Cổ lục nghệ.”. Hiểu Nguyệt hỏi tiếp.

Sách La Định đáp rất oanh liệt: “Quân bất cử.”

“Phụt…”. Đám hạ nhân đang ăn cháo ở bàn bên cạnh đều phun hết cháo lên mặt bàn.

Sách La Định cùng Bạch Hiểu Nguyệt đầu xoay đầu nhìn bọn họ - Ai?

“Là Kim bất cụ, sao khẩu âm của ngươi lại nặng thế chứ.”. Hiểu Nguyệt bĩu môi: “Hỏi ngươi câu nữa.”.

“Hỏi đi.” Sách La Định nhìn mỳ thịt bò trong tay Bạch Hiểu Nguyệt, rất phối hợp.

“Nhĩ nam tử.”

“Đương tự tận.” (1)

Đám hạ nhân bên cạnh lặng lẽ bưng bát, ngậm bánh bao đi chỗ khác.

Hiểu Nguyệt thấy, ngoại trừ có chút khẩu âm địa phương ra thì cũng không tìm ra chỗ sai nào, cho nên đặt bát mỳ thịt bò xuống trước mặt hắn: “Này, đại nương trù phòng làm cho ngươi một bát mỳ thịt bò lớn, thêm một quả trứng nữa.”.

Sách La Định hớn hở ăn mỳ thịt bò.

Hiểu Nguyệt chống cằm bên cạnh, trong lòng không khỏi lo lắng, cứ đọc như vậy liệu có cần lo lắng không đây?

***

Khoảng nửa canh giờ sau, trong thư phòng của Thư trai Hải Đường… Sách La Định ngẩng đầu ưỡn ngực đọc bản Tam Tự Kinh của “quê” hắn, lại khiến cho tất cả mọi người… cười đến tắt cả thở.

Bạch Hiểu Nguyệt chống má buồn bực ngồi phía sau, nhìn Sách La Định đang rất chi là tự tin mà đọc lệch sách.

Bên cạnh, Đường Tinh Trị vừa đấm bàn vừa cười không ra hơi.

Nguyên Bảo Bảo che miệng vỗ Hạ Mẫn đùm đụp, Hạ Mẫn cố gắng cắn chặt răng, duy trì tư thái đoan trang của mình.

Hồ Khai gục luôn xuống bàn chẳng ngồi dậy nổi, Thạch Minh Lượng và Cát Phạm thì xoa bụng, cười đến quai hàm cũng sắp rớt cả ra rồi…

Đường Nguyệt Như cùng Đường Nguyệt Yên có vẻ là những người cười ít nhất, bởi vì còn có thứ khác hấp dẫn các nàng hơn.

Bạch Hiểu Phong nghe Sách La Định đọc sách, lúc này đang dựa vào cửa sổ, một tay nhẹ nhàng vuốt trán, cố nhẫn cười, phải nói là đẹp đến rúng động lòng người.

Cuối cùng, Sách La Định đã đọc xong cả Tam Tự Kinh, lại khiến cả thư trai Hải Đường đến tận trưa rồi mà vẫn không thể quay lại học hành bình thường được. Mà chỉ mới xế trưa, bản “Tam Tự Kinh nhà họ Sách” đã được truyền miệng toàn thành, cả thành đâu đâu cũng thấy có người cười đến phụt cơm, nghe nói còn khiến ba người nghẹn chết nữa.

Trong Hoàng cung, sau khi Trình Tử Khiêm lanh lảnh đọc lại bản “Tam Tự Kinh nhà họ Sách”, văn võ bá quan cười ngửa tới ngửa lui, Hoàng thượng đập long án thùm thụp, khen nức nở: “Thưởng, trọng trọng thưởng! Sách Ái khanh quá giỏi!”.

Vì vậy, Sách La Định chẳng hiểu sao lại được ban thưởng mấy trăm lượng bạc, hơn nữa, mấy ngày này hắn càng phải cẩn thận khi nói chuyện với người khác hơn, bởi vì mọi người cứ vừa thấy hắn là đã “phụt” một cái, không phải nước trà thì cũng là canh…

Rất nhiều người nhờ Sách La Định mà có thể cười vui vẻ mấy ngày, chỉ có Bạch Hiểu Nguyệt là rầu rĩ không vui.

Vừa qua trưa, Sách La Định đã mang theo văn phòng tứ bảo chạy đến chỗ Bạch Hiểu Nguyệt, vốn nghĩ học xong mấy cái lễ nghi kia sớm chút để còn về quân doanh cưỡi ngựa nữa.

Nhưng vừa mới vào đến thư phòng đã thấy Bạch Hiểu Nguyệt nhàm chán ngồi cạnh bàn, một tay chống má, chuông bạc đặt bên cạnh, cũng chẳng thèm lắc cái nào.

Sách La Định nhìn trời một chút – Tâm tình có vẻ tệ như vậy, hi vọng đừng có kéo dài quá.

Bước vào thư phòng, Sách La Định đến bên thư án, nghiêng đầu nhìn Bạch Hiểu Nguyệt một chút: “Tiểu phu tử.”.

Bạch Hiểu Nguyệt ngẩng đầu, liếc hắn.

Sách La Định run – Mắt buồn bã thế…

Ngoan ngoãn ngồi xuống, Sách La Định nhìn Bạch Hiểu Nguyệt.

Hai người cứ ngồi nhìn nhau đến thời gian nửa chung trà, Sách La Định hỏi: “Hôm nay luyện tĩnh tọa à?”.

Hiểu Nguyệt bũi môi, nói: “Bọn họ đều cười nhạo ngươi.”.

Sách La Định hơi sững sờ: “Sao?”.

Hiểu Nguyệt lại cảm thấy tim mình thình thịch, giọng nói Sách La Định vừa trầm vừa ấm, chỉ một tiếng “sao” mà cũng dễ nghe đến vậy, đáng tiếc khi hắn đọc sách lại nghe ra tiếng địa phương.

Sách La Định buồn cười, nhìn biểu lộ trên mặt Bạch Hiểu Nguyệt thật phong phú, ho khan một tiếng, nói: “Hôm nay có học không? Nếu không ta về quân doanh một chuyến…”.

“Bọn họ đều coi ngươi như trò cười, ngươi không giận à?”. Bạch Hiểu Nguyệt lầm bầm.

Sách La Định hơi nhướng chân mày một chút, cảm thấy rất hứng thú hỏi: “Ai coi ta như trò cười?”.

“Ngươi ngu thật hay giả ngu vậy?”. Hiểu Nguyệt bĩu môi: “Gì mà Quân bất cử, nhĩ tự vận (2)… Mọi ngươi đều cười ngươi mà.”.

Sách La Định lại cười ha hả.

Hiểu Nguyệt mở to mắt nhìn hắn: “Ngươi còn cười nữa, rõ ràng ngươi không có ngu ngốc, sao lại bị cười chứ.”.

Sách La Định một tay chống cằm, nhìn dáng vẻ rầu rĩ không vui của Bạch Hiểu Nguyệt, có chút bất đắc dĩ.

Đẩy văn phòng tứ bảo sang bên cạnh, Sách La Định đọc cho Bạch Hiểu Nguyệt nghe một lượt Tam Tự Kinh, một chữ không thiếu, một từ không sai, không có chút khẩu âm nào, không ngừng một phút, giọng đọc còn vô cung trầm ấm, dễ nghe.

Bạch Hiểu Nguyệt mở to đôi mắt long lanh, chờ Sách La Định đọc xong rồi, phải mất một lúc lâu sau nàng mới phục hồi lại tinh thần, kinh ngạc: “Ngươi cố ý sao?”.

Sách La Định nhún vai: “Cũng không hẳn, bản địa phương kia dễ nhớ hơn nên cứ học thuộc trước, sau đó mới thuộc đến bản chính. Nàng bắt ta phải học thuộc nhưng ta lại không hiểu nghĩa của nó, làm sao có thể nhớ trong một đêm được?”.

“Vậy sao ngươi không đọc đúng?”. Hiểu Nguyệt bất mãn: “Muốn bị người ta cười à?”.

Sách La Định có chút á khẩu, đầu ngón tay thon gầy nhẹ nhàng gõ mặt bàn, chậm rãi hỏi: “Ai bảo ta đọc sách vậy?”.

“Đại ca ta.”.

“Đúng vậy.”. Sách La Định gật đầu: “Bạch Hiểu Phong hắn lớn hơn ta sao? Ta việc gì phải nghe lời hắn?”.

Hiểu Nguyệt sửng sốt: “Nhưng mà bọn họ cười ngươi….”.

“Vậy thì sao?”. Sách La Định cảm thấy chẳng có vấn đề gì hết, nhún vai: “Ta quay lưng lại cũng không thấy bọn họ cười, gia đây mới không thèm quan tâm đến bọn họ nghĩ gì đấy, thì sao nào? Hơn nữa, ngay cả một nha đầu như nàng còn biết ta không ngu ngốc, người khác đương nhiên cũng có thể biết, những kẻ không biết thì có nói cũng như không thôi.”.

Hiểu Nguyệt nhìn chằm chằm Sách La Định… Những người bên cạnh nàng đều cố gắng chứng tỏ mình thông minh hơn kẻ khác, nhưng Sách La Định lại chẳng ngại người khác nghĩ mình rất ngu ngốc. Nhưng mà nàng biết rõ, thật ra hắn không hề ngốc chút nào.

Bạch Hiểu Nguyệt rốt cuộc cũng nhoẻn miệng cười.

Sách La Định thấy nàng cười y như một chú mèo con, nhanh chóng thừa cơ lấy lòng: “Tâm trạng tốt rồi chứ?”.

“Ừ.”. Hiểu Nguyệt gật đầu, giơ hai ngón tay, mở ra một đoạn nhỏ: “Vốn dĩ chỉ buồn có chút xíu.”.

“Có thể tan học sớm không?”.

“Không được.”. Hiểu Nguyệt không hề nghĩ ngợi, tiếp tục cười trả lời.

Sách La Định nhụt chí.

Đang chuẩn bị học thì một tiểu nha hoàn chạy đến: “Nhị tiểu thư, Lệ phi phái người tới, mời mọi người đi du hồ ăn cua.”

“À, tới ngay.”. Hiểu Nguyệt gật đầu, Sách La Định vỗ tay, trời cũng giúp ta mà!

“Vậy mọi người đi du hồ vui vẻ nhé, ta đi cưỡi ngựa…” Chỉ là, Sách La Định chưa kịp rời đi, Bạch Hiểu Nguyệt đã kéo lấy tay áo hắn rồi.

Sách La Định quay đầu lại.

“Cùng đi!”.

“Không phải chứ?”. Sách La Định bĩu môi: “Du hồ cũng phải đi à?”.

“Dù hồ sẽ phải uống trà, nghi thức uống trà chính là nội dung bài học ngày hôm nay!”. Bạch Hiểu Nguyệt vừa nói vừa đứng dậy, giữ chặt tay áo Sách La Định, kéo đi.