Hiệu Ứng Mỏ Neo

Chương 16: C16: Quá đột ngột




Buổi thử vai của Vũ Tu được ấn định vào lúc 10 giờ sáng tại khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.

Lái xe từ bờ biển trở về thành phố mất hai tiếng, Vũ Tu nói đi từ bảy giờ là được, nhưng để đề phòng, Diệp Ngữ Thần vẫn đặt đồng hồ báo thức lúc sáu giờ.

Đến sáu giờ, chuông báo thức đinh tai nhức óc vang lên trong căn phòng yên tĩnh của khách sạn.

Vũ Tu lập tức mở mắt ra, nhưng Diệp Ngữ Thần nằm bên cạnh hắn lại mơ màng tắt chuông báo thức đi, sau đó trở mình, đặt cánh tay và bắp đùi đè lên người Vũ Tu, lại ngủ thiếp đi.

Vũ Tu quay đầu nhìn Diệp Ngữ Thần đang dựa vào vai mình, cũng không biết anh mơ thấy cái gì, bờ môi khẽ động, khóe miệng dính nước miếng ươn ướt làm cho đôi môi trông hơi hồng.

Có lẽ là mơ thấy bữa ăn khuya tối hôm qua, môi hơi mấp máy, dựa vào vai Vũ Tu.

Răng cửa khẽ cắn lên bả vai rắn chắc, như là cảm nhận được cắn không nổi, lại đổi thành răng nanh cắn, đầu lưỡi cũng như có như không lướt qua "thức ăn" trong miệng.

Vũ Tu yên lặng nhìn Diệp Ngữ Thần một lúc, sau đó rời mắt khỏi môi anh.

Mặc dù "anh đẹp trai" này đi ngủ không ngáy to, nhưng có vẻ như cũng không thành thật cho lắm.

Đồng hồ báo thức được đặt lúc bảy giờ nên cũng không sợ ngủ quên.

Vũ Tu để mặc cho Diệp Ngữ Thần ôm hắn gặm c ắn, sau đó lại nhắm mắt lại, định ngủ đến bảy giờ lại dậy.

Nhưng mà không bao lâu sau, người bên cạnh đột nhiên bừng tỉnh, Diệp Ngữ Thần ngẩng đầu lên, nửa tỉnh nửa mê nhìn Vũ Tu hỏi: "Mấy giờ rồi? Có phải ngủ quên rồi không?"

Nói xong, anh liền bật dậy muốn xuống giường đi rửa mặt, nhưng lại bị Vũ Tu tay thon dài kéo trở lại giường.

"Bây giờ mới có sáu rưỡi," Vũ Tu nói, "Anh còn có thể ngủ thêm một lúc."

"Vậy cũng được." Diệp Ngữ Thần thở phào nhẹ nhõm, cũng quên mất là ai khăng khăng đặt đồng hồ báo thức lúc sáu giờ, cả người như quả bóng xì hơi, lại ngả lưng xuống gối ngủ thiếp đi.

Khi đồng hồ báo thức reo lần nữa, bên cạnh Diệp Ngữ Thần đã trống rỗng.

Anh từ trên giường ngồi dậy với chóp tóc lộn xộn như ổ gà, nhìn Vũ Tu vừa từ nhà vệ sinh đi ra, hỏi: "Cậu rửa mặt xong rồi à?"

"Ừ." Vũ Tu nói, "Tôi tỉnh rồi thì không ngủ lại được."

Tối hôm qua, hai người cũng không đi ngủ sớm, vừa ăn khuya vừa trò chuyện đóng phim, lúc đi ngủ cũng sắp một rưỡi.

Sáu, bảy giờ sáng, tỉnh dậy liền không ngủ được, Diệp Ngữ Thần còn tưởng chỉ có người già mới như vậy.


"Cậu trở về thu dọn hành lý trước đi." Diệp Ngữ Thần xỏ dép lê, buồn ngủ đi về phía nhà vệ sinh, "Gặp nhau ở nhà hàng."

Rốt cuộc là ngủ không đủ giấc, Diệp Ngữ Thần bước đi lảo đảo, lúc đi tới cửa nhà vệ sinh, theo quán tính khiến anh ngã về phía trước, suýt chút nữa ngã dập mặt.

Vũ Tu đỡ lấy cánh tay Diệp Ngữ Thần: "Anh đừng để bị ngã."

"Làm sao có thể." Diệp Ngữ Thần xua tay, đầu óc dần tỉnh táo lại, anh đi tới toilet, đang định móc đồ ra xả lũ, nhưng thấy Vũ Tu vẫn canh ở cửa, liền buồn cười hỏi: "Tôi đi vệ sinh cậu còn nhìn à?"

Vũ Tu ngẩn người, nhanh chóng quay mặt đi: "Tôi trở về thu dọn hành lý."

Hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ muốn chạy trốn của Vũ Tu, Diệp Ngữ Thần lại nổi lên tâm tư muốn trêu đùa hắn. Anh duỗi cổ, nói vọng ra ngoài cửa: "Cậu là đang thẹn thùng sao? Vũ Tiểu Tu, đừng thẹn thùng mà, anh cho em xem."

Đáp lại Diệp Ngữ Thần là tiếng đóng cửa thật mạnh.

Đám người Đỗ Thụy ngủ muộn, lúc Diệp Ngữ Thần rời khỏi phòng, vẫn chưa có ai thức dậy. Anh gửi tin nhắn cho Đỗ Thụy, nói mình có việc phải đi trước, sau đó xách ba lô đi đến nhà hàng ở dưới tầng.

Lúc này, Vũ Tu đã tìm được một chỗ ngồi trong góc không có người, mặc dù hắn vẫn đội mũ lưỡi trai như cũ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có vài vị khách tò mò nhìn về phía hắn.

"Lúc nào rảnh cho tôi mấy tấm ảnh có chữ ký của cậu?" Diệp Ngữ Thần cầm đ ĩa đi tới ngồi xuống đối diện Vũ Tu, "Tôi bán đi lấy tiền."

Vốn là thuận miệng nói đùa một câu, không ngờ Vũ Tu lại dừng đũa, nghiêm túc nhìn Diệp Ngữ Thần hỏi: "Anh rất thiếu tiền sao?"

Diệp Ngữ Thần: "..."

Diệp Ngữ Thần thật sự rất muốn hỏi Vũ Tu là không nhìn thấy trên dưới người anh đều là hàng hiệu sao? Nhưng đúng lúc này điện thoại của Vũ Tu đột nhiên vang lên, cắt ngang suy nghĩ này của anh.

Vũ Tu nhìn ID người gọi, cũng không ý tránh né, nhận điện thoại trước mặt Diệp Ngữ Thần: "Mẹ."

"Chuẩn bị cho buổi thử vai như thế nào rồi?" Vũ Mẫn hỏi.

"Rất tốt." Vũ Tu nói.

"Cứ phát huy như bình thường là được, vai diễn này là của con." Giọng Vũ Mẫn nghe không có chút lo lắng nào, "Chín giờ, chú Đổng sẽ đón con ở cổng sau của trường học, đừng đến muộn."

"Không cần bảo chú Đổng đến đón con đâu." Vũ Tu nói, "Con không ở trường."

Đầu bên kia trầm mặc trong chốc lát, khi Vũ Mẫn lên tiếng lần nữa, giọng điệu rõ ràng trầm xuống vài bậc.


"Con không ở trường là có ý gì? Không ở trường thì con ở đâu?"

"Lớp tổ chức du lịch mùa thu, con ở biển."

"Không phải mẹ đã nói hôm nay phải đi thử vai, bảo con đừng đi sao?"

"Bây giờ, con ngồi xe của bạn trở về, tới kịp."

Từ bạn này được thốt ra từ miệng Vũ Tu, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy lạ.

Vũ Tu có đồng nghiệp, có tiền bối, có cộng sự mà hắn quen biết trong công việc, nhưng hắn lại không có bạn bè thực sự.

"Bạn nào?" Vũ Mẫn hỏi, "Không phải mẹ đã dặn con là không được kết bạn lung tung rồi sao?"

"Mẹ từng gặp rồi." Giọng điệu Vũ Tu rất bình tĩnh, "Trước đây, người từng chụp ảnh bìa tạp chí Tết Nguyên Đán với con."

Nói đến đây, Vũ Tu ngẩng đầu lên nhìn Diệp Ngữ Thần, mà đúng lúc anh cũng đang nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: "Mẹ cậu còn nhớ tôi không?"

Đầu bên kia lại trầm mặc, một lúc sau, Vũ Mẫn không chắc hỏi: "Họ Diệp?"

"Vâng." Vũ Tu gật đầu với Diệp Ngữ Thần.

Vũ Mẫn hỏi vài câu, bao gồm Diệp Ngữ Thần học năm mấy, khoa nào, sau đó lại nói: "Nếu mẹ nhớ không lầm thì thằng bé có quan hệ họ hàng với viện trưởng Chu."

"Vâng." Vũ Tu đáp.

"Được rồi." Giọng điệu Vũ Mẫn thoải mái lại, "Đừng đến muộn, bảo thằng bé lái xe chú ý an toàn."

"Vâng."

Tuy nói trong công việc, Vũ Tu đều nghe theo sự sắp xếp của Vũ Mẫn, nhưng trong rất nhiều chuyện khác, hắn cũng không để ý lắm đến thái độ của Vũ Mẫn.

Ví dụ như hắn thích ăn mặc thoải mái nhưng Vũ Mẫn lại chê không đẹp, hắn thích ăn đậu phụ thối nhưng Vũ Mẫn lại chê khẩu vị của hắn không hợp với hình tượng.

Sở thích của hắn đừng bao giờ hy mong sẽ được Vũ Mẫn tán thành, nhưng...


Vũ Mẫn ngầm đồng ý cho hắn kết bạn với Diệp Ngữ Thần, điều này khiến tâm trạng hắn không hiểu sao có chút vui vẻ.

"Người nhà cậu đều có trí nhớ tốt như vậy sao?" Diệp Ngữ Thần cắn một ngụm nửa quả trứng gà, một bên má phồng lên.

"Dù sao, mẹ tôi cũng là người quản lý của tôi, bà ấy nhớ rất rõ mọi chuyện trong công việc."

Vũ Tu không có nói tại sao hắn nhớ, bởi vì hắn không thể nói mấy câu như Tôi có ấn tượng sâu sắc với anh vì anh đẹp được.

Cũng may, Diệp Ngữ Thần cũng không có hỏi tới, anh nhai vài lần rồi nuốt trứng gà xuống, nói: "Mau ăn đi, chúng ta đi sớm một chút."

Bumblebee đậu ở bãi đỗ xe của khách sạn rất bắt mắt, Vũ Tu tự giác ngồi vào ghế lái phụ, nhưng thành thật mà nói, với chiều cao 1m85 của hắn ngồi vào thật sự có chút ngột ngạt.

"Cậu điều chỉnh ghế ra sau đi." Diệp Ngữ Thần nhìn Vũ Tu không duỗi thẳng được chân, nói: "Lúc trước, Đỗ Thụy từng ngồi, cậu ấy thấp hơn cậu."

Vũ Tu nhìn phía dưới bên phải, đưa tay tìm nút điều chỉnh ghế ngồi, nhưng hắn tìm một lúc lâu cũng không tìm được.

"Lùi lại đi." Diệp Ngữ Thần sợ kẹt xe trong thành phố, thấy Vũ Tu vẫn còn lề mề ở đó, chủ động xoay người qua, một tay chống lên tựa đầu lái phụ, một tay lần mò bên chân Vũ Tu, tìm nút điều chỉnh, đẩy về phía sau.

Ghế điện di chuyển về phía sau, đôi chân cong lên cuối cùng cũng có thể duỗi thẳng.

Diệp Ngữ Thần ở trong tư thế này, nhìn Vũ Tu hỏi: "Còn muốn lùi ra sau chút nữa không?"

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Vũ Tu thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở của Diệp Ngữ Thần phả vào má hắn.

Hắn nhìn lông mi Diệp Ngữ Thần, vô thức gật đầu, nhưng sau khi lấy lại tinh thần thì lập tức lắc đầu nói: "Không cần, chỉ là lưng ghế còn hơi thẳng."

Diệp Ngữ Thần điều chỉnh lại lưng ghế ra sau, khoảng cách chóp mũi hai người cuối cùng cũng giãn ra một chút.

"Đúng là đại minh tinh." Diệp Ngữ Thần trêu chọc một câu, thuận tay giúp Vũ Tu thắt dây an toàn, "Còn phải để tôi hầu hạ."

Vũ Tu quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, buồn bực nói một câu Cảm ơn.

Bumblebee đi dọc theo con đường ven biển, phong cảnh hai bên khiến người ta vui vẻ thoải mái.

Sáng chủ nhật không có nhiều xe, đôi khi nửa ngày cũng không thấy bóng dáng chiếc xe nào trên đường, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người.

"Cậu biết lái xe không?" Diệp Ngữ Thần trò chuyện với Vũ Tu.

Vũ Tu không nói không biết, chỉ nói: "Đóng xong bộ phim này sẽ đi học."

Cửa sổ xe không đóng lại, gió biển thổi qua, hai người câu được câu không trò chuyện, thời gian trôi qua rất nhanh, Vũ Tu chỉ cảm thấy không bao lâu, Diệp Ngữ Thần đã lái xe trở về trung tâm thành phố, dừng ở trước cửa khách sạn nơi hắn thử vai.

Đổng Vưu không đi cổng sau của trường đón Vũ Tu, mà trực tiếp đi tới khách sạn đợi.

Trông thấy Vũ Tu đi xuống từ một chiếc xe thể thao nóng bỏng, hắn lập tức đi tới, vừa nhận ba lô trong tay Vũ Tu, vừa hơi khom lưng, chào hỏi Diệp Ngữ Thần đang ngồi trong xe: "Xin chào, Tiểu Diệp, tôi là trợ lý của Vũ Tu."


Vũ Tu tiếp lời, "Chú ấy là chú Đổng."

Diệp Ngữ Thần vốn không có ý định xuống xe, nhưng thấy có người lớn chào hỏi mình, anh bước ra cửa xe, cách nóc xe gật đầu với người đối diện: "Chào chú Đổng."

"À, xin chào." Đổng Vưu cười nói, "Chú nghe nói cháu đã năm ba, Tiểu Tu của chúng tôi mới lên năm nhất, sau này nếu nó có điều gì không hiểu, cháu dẫn dắt nó nhiều một chút."

Diệp Ngữ Thần không quen đối phương, ngắn gọn đáp lại Vâng.

Nhưng sau khi đáp xong, anh lại nhìn về phía Vũ Tu, cố ý bắt chước gọi: "Tiểu Tu."

Vũ Tu nhìn đi chỗ khác, không ai chú ý tới vành tai hắn có chút ửng đỏ.

"Vậy chúng tôi đi trước." Đổng Vưu nói, "Cháu đi đường chú ý an toàn."

Ba người tạm biệt nhau, Diệp Ngữ Thần đang định trở lại xe, nhưng lúc này Vũ Tu đột nhiên gọi anh lại: "Bây giờ, anh trở về trường sao?"

"Ừ." Diệp Ngữ Thần nói, "Sao vậy?"

"Có việc gì cần trở về trường à?"

"Đi ngủ."

Vũ Tu suy nghĩ một chút, nói: "Nếu anh không có việc gì, thì có muốn đi thử vai với tôi không?"

"Hả?" Diệp Ngữ Thần không hiểu ý Vũ Tu, "Ý cậu là muốn tôi chờ cậu, lát nữa đưa cậu về?"

"Không phải." Vũ Tu nói, "Ý tôi là đi lên thử vai, xem có vai diễn nào thích hợp với anh không."

Hiểu được ý Vũ Tu, Diệp Ngữ Thần ngẩn người, theo bản năng lùi lại: "Có đột ngột quá không? Người ta có mời tôi đi thử vai đâu?"

"Tôi nói một tiếng là được." Vũ Tu nói.

Diệp Ngữ Thần tỏ ra do dự: "Nhưng ngay cả sơ yếu lý lịch tôi cũng không có."

"Không cần." Vũ Tu nói.

"Nhưng mà..."

"Diệp Ngữ Thần." Vũ Tu ngắt lời anh, "Anh không dám à?"

Diệp Ngữ Thần đời này không thể chịu được nhất chính là người khác coi thường anh, huống chi người này còn là Vũ Tu.

Anh đóng sầm cửa xe lại, ném chìa khóa vào tay em trai đỗ xe rồi nói: "Thử thì thử."