Hiệu Ứng Mỏ Neo

Chương 19: C19: Em là vũ tu




Diệp Ngữ Thần đầu tiên là sững sờ trong giây lát, rồi nhanh chóng nhận ra, Vũ Tu là muốn trả thù anh.

Nếu không, anh nghĩ không ra còn có lý do nào khác để Vũ Tu đưa ra lời mời này với anh.

Bao dưỡng, trở thành người tình, đối với mọi chuyện anh từng làm trước kia, làm cho anh yêu hắn lần nữa, không phải hắn thì không được, sau đó, lại giống anh năm đó, tàn nhẫn vứt bỏ anh.

Ăn miếng trả miếng.

Cho nên, đại minh tinh thất nghiệp rảnh rỗi như vậy sao?

Ngay cả loại thủ đoạn trả thù này cũng lấy ra được.

"Không có hứng thú sao?" Vũ Tu hơi lùi về phía sau, nhìn Diệp Ngữ Thần hỏi.

Sóng của bể tắm phản chiếu trong mắt hắn, ngụy trang cho đôi mắt sâu thẳm của hắn. Hắn thẳng thắn nhìn thẳng vào mắt Diệp Ngữ Thần, giống như thật sự chỉ là một người tìm việc bình thường.

Diệp Ngữ Thần biết anh không thể đồng ý chuyện này, bởi vì Vũ Tu đào hố này đã quá rõ.

Nếu anh thật sự cho rằng hai người có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước, trở thành người tình, vậy kết cục của anh sẽ chỉ là bị Vũ Tu đùa giỡn rất thảm mà thôi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Diệp Ngữ Thần cũng không phải là không thể hiểu được suy nghĩ của Vũ Tu.

Lúc trước chia tay, Vũ Tu chắc chắn đã bị đả kích và tổn thương, hiện tại hắn muốn trả thù cũng chỉ là chuyện thường tình mà thôi.

Mà Diệp Ngữ Thần vừa vặn là diễn viên xuất thân chính quy, nếu có thể diễn một vở kịch với Vũ Tu, xoa dịu oán hận trong lòng Vũ Tu, vậy nói như thế nào cũng là một chuyện công đức.

Với lại, giống như những gì vừa nói với Vũ Tu, cuộc sống của anh thật sự quá là nhàm chán, không cần phải từ chối niềm vui này.

Cho dù anh đồng ý lời mời của Vũ Tu, có thể sẽ có nguy cơ bị bại lộ thân phận biên kịch, nhưng đây là hòn đảo của anh, sơn trang của anh, hơn nữa anh là kim chủ, mọi thứ đều có thể nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Chỉ cần khống chế mình, chuyện này vừa có thể bớt nhàm chán, rủi ro cũng nhỏ, thật sự không việc gì mà phải từ chối.

Mà đối với chuyện khống chế mình, thầy Diệp đã gần ba mươi tuổi rất có lòng tin, anh đã quen với những ngày bình thản, sớm đã tâm lặng thính.

Được rồi, bỏ qua lý do đường hoàng ở trên không nói, nhìn khuôn mặt lớn lên hợp gu thẩm mỹ của anh và thân hình chín mọng như trái cây này, anh thật sự rất khó nói không có hứng thú.

Tất nhiên, loại chuyện như tìm việc này, nếu trúng tuyển quá dễ, vậy sẽ chỉ khiến người tìm việc đánh giá cao bản thân, từ đó coi thường công việc này và ông chủ.

"Bao dưỡng em, phải không?" Diệp Ngữ Thần chắp tay sau lưng, lại hơi ngửa ra sau, kéo chút khoảng cách nhìn Vũ Tu, "Không phải em mới nói em không cứng nổi sao?"


Cũng không biết là ai ở trên WeChat ồn ào muốn anh chịu trách nhiệm.

Vũ Tu bỗng chốc bị nghẹn, Diệp Ngữ Thần lại nâng cằm lên, chỉ vào giữa hai ch@n Vũ Tu: "Không có viên kim cương này, thì đừng ôm đồ sứ này sinh hoạt."

"Anh nói rất đúng." Vũ Tu bình tĩnh nói, rồi sau đó giữ tay Diệp Ngữ Thần lại, làm ra vẻ muốn kéo qua, "Có đủ tư cách hay không, tự mình sờ xem"

Lực tay Vũ Tu rất lớn, như là thật sự có ý định này.

Diệp Ngữ Thần hoảng sợ, anh đương nhiên không thể nào sờ thật, anh giả vờ bình tĩnh giữ vững tay mình: "Được rồi, biết em đủ tư cách mà."

Vũ Tu thu lực, xoay người ngồi xuống bên cạnh Diệp Ngữ Thần, thở ra một hơi nói: "Anh đương nhiên biết."

Diệp Ngữ Thần đột nhiên nhớ tới lúc trước khi anh và Vũ Tu quyết định trên dưới, anh vốn dĩ muốn ở trên.

Nhưng Vũ Tu đáng thương gọi anh là anh à, anh liền mềm lòng làm người ở dưới.

Sau này, anh và Vũ Tu mỗi lần làm chuyện đó đều rất sướng, anh cũng dần quên đi ý định ban đầu của mình.

Bây giờ, nếu anh thật sự trở thành kim chủ của Vũ Tu, anh sẽ có cơ hội trở mình nhưng eo của anh... rõ ràng là không thể là người ở trên.

Thật là một chuyện đáng tiếc lớn của đời người.

"Anh nghe nói em lấy được mấy trăm triệu tiền bồi thường." Diệp Ngữ Thần nói, "Em có tiền như thế còn cần người ta bao dưỡng?"

"Có tiền, vẫn có thể ở bên người giàu có mà." Vũ Tu vẻ mặt thản nhiên, "Vừa rồi anh cũng nói, thật đáng tiếc không có ở bên người giàu có như anh đó thôi."

Đó chỉ là Diệp Ngữ Thần trêu chọc Vũ Tu nói đùa mà thôi, không ngờ hắn lại dùng cách khác trêu chọc lại anh.

"Không phải em chỉ đặt phòng trong ba ngày thôi sao?" Diệp Ngữ Thần lại đổi vấn đề.

"Em không có việc làm, muốn ở lại bao lâu cũng được." Vũ Tu nói.

Làm người phỏng vấn cũng không dễ dàng, đôi khi không còn câu hỏi nào nữa, cũng phải hỏi đông hỏi tây, để tiếp tục cuộc phỏng vấn.

Diệp Ngữ Thần tiếp tục đặt câu hỏi với người tìm việc này: "Em không sợ lời đồn sẽ lan truyền, gây tổn hại đến danh tiếng ảnh đế của em sao?"

"Diệp Ngữ Thần." Vũ Tu quay đầu lại nhìn anh, giọng điệu bình thản nói, "Em không muốn làm việc nữa, tóm lại anh có nuôi em không?"

Người tìm việc đã mất kiên nhẫn rồi.


Diệp Ngữ Thần vốn đã lên kế hoạch trả nợ, thở dài bất lực, nói: "Nuôi."

"Được." Vũ Tu nói xong liền từ trong nước đứng lên, "Em đi thay quần áo."

Đã gần đến giờ ăn tối, Diệp Ngữ Thần cũng định quay trở về trên núi.

Anh giơ một chân lên muốn đi ra khỏi bể tắm, nhưng đúng lúc này, tự dưng thắt lưng đau nhức, khiến chân anh lại rơi xuống nước.

Chứng đau lưng của Diệp Ngữ Thần có thể gọi là chứng đau Schrödinger, đôi khi có thể chỉ là không cẩn thận lôi kéo cũng sẽ đau một lúc lâu.

Đương nhiên, đau cũng không sao cứ chịu đựng là được, nhưng lúc này, cơn đau đớn đến bất chợt, bởi vì Diệp Ngữ Thần không muốn Vũ Tu phát hiện anh ngay cả một chuyện đơn giản như đi ra khỏi bể tắm cũng không làm được.

"Anh làm sao vậy?" Vũ Tu mặc áo choàng tắm, nhìn Diệp Ngữ Thần không nhúc nhích hỏi.

Diệp Ngữ Thần muốn viện cớ mình muốn ngâm thêm một lúc nữa, để cho Vũ Tu đi trước, nhưng trên trán anh đã lấm tấm những giọt mồ hôi, dù là ai cũng có thể nhìn ra anh có gì đó không ổn.

"Ngâm lâu, cảm thấy có chút chóng mặt." Diệp Ngữ Thần nói.

Anh nhớ đã đọc ở đâu đó một câu nói rằng ngâm chân trong vòng 15 phút là tốt nhất, nếu không sẽ dễ bị mệt mỏi toàn thân.

"Anh ngâm chân thôi mà cũng chóng mặt?" Vũ Tu nghiêng đầu, không hiểu lắm.

"Ừ." Diệp Ngữ Thần nói, "Không sao, em đi trước thay..."

Anh còn chưa nói xong, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một cái bóng đen.

Vũ Tu đi đến chỗ Diệp Ngữ Thần, bước một chân xuống nước, cúi người xuống bế Diệp Ngữ Thần đang ngồi bên bể lên.

Diệp Ngữ Thần bị bế bất ngờ không kịp đề phòng, anh vô thức vòng tay qua cổ Vũ Tu, trừng mắt nhìn cằm hắn, trong lúc nhất thời chức năng phát âm có chút rối loạn: "Em..."

"Còn chóng mặt không?" Vũ Tu hơi rụt cằm, nhìn Diệp Ngữ Thần trong ngực hỏi.

Diệp Ngữ Thần rất muốn nói không chóng mặt, mau thả anh xuống, nhưng...

Anh không thể.


Vũ Tu thả anh xuống là anh phải tự mình đi, nhưng lúc này thắt lưng của anh vẫn còn đau, khi anh bước đi, Vũ Tu chắc chắn sẽ nhìn ra anh bị bại liệt nửa th@n dưới.

Vì thế, sau khi kìm nén một lúc, Diệp Ngữ Thần chỉ có thể kiên trì đến cùng, kìm nén nói ra một câu: "Vẫn còn chóng mặt."

"Phải không." Vũ Tu ung dung quan sát nét mặt Diệp Ngữ Thần, "Anh muốn em bế thì cứ việc nói thẳng."

Diệp Ngữ Thần: "..." Anh không có!

Anh thừa nhận câu vẫn còn chóng mặt này của mình đúng là có chút giả dối, dù sao cũng không có ai ngâm chân mà sẽ chóng mặt cả?

Nhưng thể diện của người trưởng thành chính là nhìn thấu mà không nói ra sự thật, tại sao bao nhiêu năm rồi mà Vũ Tu một chút tiến bộ cũng không có?

"Nhìn đường!" Diệp Ngữ Thần nhíu mày, đơn giản thô bạo chuyển đề tài.

Vũ Tu cầm theo dép của Diệp Ngữ Thần, bế anh đến khu nghỉ ngơi gần quầy lễ tân.

Cô bé ở quầy lễ tân còn đang gật gù buồn ngủ vừa ngẩng đầu lên liền trông thấy ông chủ của mình được Vũ Tu bế ra, lập tức tỉnh ngủ, đứng như trời trồng, trợn tròn hai mắt nhìn hai người bọn họ.

Vũ Tu đi vào phòng thay đồ thay quần áo, Diệp Ngữ Thần bày ra vẻ uy nghiêm thường ngày của thầy Diệp, liếc nhẹ cô gái: "Buồn ngủ thì trở về ngủ đi."

"Không buồn ngủ!" Cô gái vội vàng xua tay, chăm chú nhìn màn hình máy tính.

Ngồi nghỉ một lúc ở khu nghỉ ngơi, cơn đau lưng của Diệp Ngữ Thần đã giảm bớt đi, ít nhất đi bộ cũng không còn trở ngại nữa.

Lúc Vũ Tu thay quần áo xong đi ra, đi thẳng tới trước mặt Diệp Ngữ Thần hỏi: "Còn muốn em bế không?"

Sau màn hình máy tính ở quầy lễ tân, dường như có hai tia bắn về phía anh.

"Không cần." Diệp Ngữ Thần đứng dậy đi ra ngoài cửa lớn, cũng mặc kệ Vũ Tu có đuổi kịp hay không, lên xe đưa đón vẫn chờ ở bên ngoài.

Vũ Tu rất có tự giác, đi theo sau Diệp Ngữ Thần lên xe, ngồi bên cạnh anh.

"Bây giờ, em đi đâu?" Diệp Ngữ Thần hỏi.

Lúc này, Vũ Tu rất có thể sẽ đến nhà hàng để ăn, nhưng quán bar bên bờ biển cũng có thể ăn tối, vì vậy Diệp Ngữ Thần không chắc lắm.

"Em đưa anh đi lên trước." Vũ Tu nói.

Cũng không phải là không thể.

Diệp Ngữ Thần phát hiện mặc dù Vũ Tu xấu tính, trở nên kiêu căng ngạo mạn hơn, nhưng tổng thể mà nói thì vẫn rất ngoan, mặc dù động cơ bao dưỡng không mấy thuần khiết, nhưng vẫn biết quan tâm đúng lúc.

Diệp Ngữ Thần gọi điện thoại cho Triển Dương, bảo dì chuẩn bị bữa tối, dường như tài xế cũng muốn tan tầm sớm, nên lái xe nhanh hơn bình thường một chút.

Vài phút sau, xe đưa đón dừng lại ở lối vào biệt thự trên đỉnh núi.


Diệp Ngữ Thần dặn dò tài xế đưa Vũ Tu xuống là có thể tan tầm, nhưng ai ngờ Vũ Tu lại đi theo anh xuống xe, cũng nói với tài xế: "Anh tan tầm đi, tôi không đi xuống nữa."

Tài xế vui vẻ thoải mái, không chút do dự đạp chân ga rồi lái xe đi.

Diệp Ngữ Thần vẻ mặt khó hiểu, rời mắt khỏi xe đưa đón, nhìn Vũ Tu hỏi: "Sao em không đi xuống?"

"Em ăn cơm ở đây." Vũ Tu sải bước dài muốn đi vào trong phòng.

"Không phải chứ," Diệp Ngữ Thần vội vàng gọi Vũ Tu lại, "Bây giờ, anh không cần em ăn cơm cùng anh."

"Tại sao?" Vũ Tu hỏi, "Bởi vì có người ăn cùng anh rồi đúng không?". Truyện Quân Sự

Có người trong miệng hắn đương nhiên là ám chỉ Triển Dương, người đã nói chuyện điện thoại với Diệp Ngữ Thần hai lần.

"Đó không phải là vấn đề." Diệp Ngữ Thần kiên nhẫn nói, "Nơi này là nhà anh, anh không có mời em qua."

Tạm thời không đề cập đến Diệp Ngữ Thần còn chưa thích ứng với mối quan hệ mới giữa bọn họ, cho dù đã thích ứng, nếu anh không hiểu lầm, thì kim chủ bình thường đều nuôi người yêu bé nhỏ ở nơi khác chứ? Ai sẽ rước người yêu bé nhỏ về nhà?

"Không phải anh muốn nuôi em sao?" Vũ Tu nhìn thẳng Diệp Ngữ Thần hỏi, "Tại sao ngay cả cơm cũng không cho em ăn?"

Nói đến đây, Vu Tu hơi rụt cằm lại, làm cho tầm mắt của hắn nhất định phải ngước mắt lên mới có thể nhìn thẳng mặt Diệp Ngữ Thần.

Mà tư thế nhìn người từ dưới lên, đại diện cho người đáng thương, cầu xin, yếu đuối...

Còn rất biết diễn.

Chút mánh khóe này đương nhiên không lừa được Diệp Ngữ Thần, anh cũng không quên người đáng thương trước mắt này là ảnh đế.

"Được rồi, nghe lời." Diệp Ngữ Thần dứt khoát bày ra thân phận mới của mình, "Anh là kim chủ."

Quả nhiên, Vũ Tu ngay lập tức thu lại dáng vẻ đáng thương của cún con, vẻ mặt thản nhiên nói: "Em là Vũ Tu."

Nói xong câu này, hắn liền sải bước dài, đi thẳng vào trong phòng.

—— Anh là kim chủ.

—— Em là Vũ Tu.

Rõ ràng kim chủ mới là người chỉ tay năm ngón, nhưng Vũ Tu lại đáp lại bằng tên của hắn. Đây giống như là đang nói hắn là đại minh tinh giá mấy chục triệu, là ảnh đế mới được người ta săn đón, một kim chủ nhỏ bé sao mà quản được hắn.

Quả nhiên, giọng nói kinh ngạc của Triển Dương vang lên trong phòng, Diệp Ngữ Thần quyết định thu lại ý nghĩ vừa rồi của mình.

Ai nói Vũ Tu rất ngoan?

Đàn em thối này luôn chọc tức anh khiến anh phải đau đầu mà.