Hình Xăm

Chương 37




Tiêu Khắc lái xe tới nhà Chu Tội, trước đó anh đã tới một lần, lần này quen đường quen nẻo. Chỉ có điều lần trước anh lòng vòng tìm chỗ đỗ xe bên ngoài khu, còn lần này có thể dễ dàng lái vào bãi đậu xe luôn.

Chu Tội lên tầng cũng không quên cầm theo bó hoa, trong thang máy còn có một anh trai sống cùng tòa nhà, anh ta nhìn họ mấy cái. Tiêu Khắc có ngả ngớn tới đâu cũng không dám làm càn ngay trước mặt hàng xóm, mãi đến khi anh ta đi ra, cánh cửa thang máy khép lại, Tiêu Khắc mới thở dài nói: “Cảm giác như anh giai kia không nỡ bỏ đi, cánh cửa tân thế giới gần ngay trước mắt, ấy vậy mà không tiện cất tiếng hỏi.”

Chu Tội cười cười, nắm chặt tay Tiêu Khắc.

Mở cửa, vào nhà, thay giày. Mãi đến lúc này vẫn gió êm sóng lặng, Tiêu Khắc định đi rửa tay, kết quả vừa xoay người đã bị Chu Tội ở phía sau cản lại, Tiêu Khắc chỉ cảm thấy cánh tay Chu Tội rất có sức lực, còn chưa thấy rõ động tác, đã bị người trước mặt siết chặt, sau đó không cho anh thời gian phản ứng, hắn hôn xuống đôi môi anh.

Thần linh ơi!

Tiêu Khắc không ngờ lại có một động tác kịch liệt và đột ngột như vậy đến từ Chu Tội, nhất thời không thể phản ứng lại. Thế nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, xưa nay Tiêu Khắc không để người ta phải chủ động ở mặt này, chỉ trong thoáng chốc anh đã ôm chặt lấy Chu Tội, nhắm mắt lại đón nhận nụ hôn của hắn.

Sự tiếp xúc thân mật đầy nam tính, quấn bện, liếm láp, đôi bên cùng rung động. Hormone nam tính ngập tràn trong không gian, tiếng thở ồ ồ trong lúc hai người hôn nhau nghe thật nặng nề, họ vồ vập đến với nhau.

Tiêu Khắc nửa quỳ đặt Chu Tội giữa mình và sofa, Chu Tội ngửa đầu tựa trên sofa, khoảng cách giữa hai người gần thật gần, khoảng cách giữa hai đôi môi không quá một tấc.

Chu Tội khàn giọng cất tiếng: “Thầy Tiêu à.”

Tiêu Khắc cong môi lên nở nụ cười, vuốt ve khóe mắt hắn, cũng khàn giọng trả lời: “Ơi, em đây.”

Gân xanh trên cổ Chu Tội nổi lên, Tiêu Khắc có thể thấy rõ từng nhịp đập của người đàn ông này. Chu Tội tựa đầu lên sofa, nhìn đôi mắt Tiêu Khắc, giọng nói khàn khàn nhưng rất đỗi thành khẩn, xuất phát từ tấm lòng mình: “Cảm ơn em đã đến.”

Tiêu Khắc nhắm mắt lại, sau đó nhẹ nhàng thơm đôi môi Chu Tội, cười nói: “Đừng khách sáo, tâm can.”

Những lời trước đó Tiêu Khắc nói với Chu Tội đều là sự thật, nếu không phải vì Chu Tội thì lần này đã rút lui từ lâu rồi. Con người Tiêu Khắc rất hào hiệp, nhưng vẫn có những thứ anh khăng khăng cố chấp, có những nguyên tắc xuất phát từ đạo lý nghĩa tình, có những thứ chỉ đơn thuần do nhân cách anh tốt. Nếu đã gọi là nguyên tắc thì không thể đụng vào, cuộc đời dù thế nào thì vẫn phải có những chuyện bản thân kiên trì.

Nếu không muốn thì không cần, nếu đã muốn thì phải có toàn bộ. Tiêu Khắc không sợ ai có tiền nhiệm, anh tự tin rằng bất kỳ tiền nhiệm nào cũng có thể thế vị trí, anh có thể làm lão đại chiếm trọn đỉnh cao. Thế nhưng tiền nhiệm của Chu Tội quá trâu bò, anh ta chết trên đỉnh cao ấy, dùng cách bi tráng này để chết bên cạnh Chu Tội, thậm chí còn ngâm cơ thể Chu Tội chìm trong máu mình.

Người này thật sự lợi hại, Chu Tội sẽ mãi mãi khắc ghi anh ta, không ngày nào quên được. Xem ra anh ta rất thành công, không uổng công chấp niệm đến vậy.

Chuyện này đương nhiên Tiêu Khắc không thể chấp nhận, chỉ cần người còn sống thì Tiêu Khắc chẳng sợ Chu Tội ghi nhớ ai, có đau đáu bao nhiêu cũng chẳng hề gì, thầy Tiêu giàu mị lực như vậy sớm muộn gì cũng có thể khiến hắn quên sạch sành sanh. Thế nhưng người ta chết rồi, thầy Tiêu có giàu mị lực đến đâu cũng không có cơ hội, máu người ấy đã thẩm thấu vào trong lòng Chu Tội.

Chuyện này không thể nghĩ, càng nghĩ càng khó xử, khoảng thời gian này Tiêu Khắc cũng dằn vặt bản thân quá chừng. Đối với nhiều người, chuyện này không tính là cái gì, không thèm để ý, nhưng Tiêu Khắc không làm vậy được. Anh nói mình khiết phích trong tình cảm cũng không phải nói dối. Lâm An mới chỉ có suy nghĩ muốn kết hôn với người khác thôi mà Tiêu Khắc đã ra đi kiên quyết như vậy, con người anh không chịu được người yêu mình có một chút xíu suy nghĩ không trung thành, tình cảm có vấn đề là chuyện anh khinh thường nhất.

Nhưng Chu Tội thì anh thật sự không nỡ buông tay.

Quá khứ hỗn loạn như vậy không phải lỗi của hắn, Tiêu Khắc vừa bí bách lại cũng vừa thấy đau lòng, bảo bối mà anh nâng niu theo đuổi dụ dỗ, kết quả trước đây lại bị người ta hành hạ như vậy, Tiêu Khắc cũng rất tức giận. Đủ tâm tình dằn vặt anh ngày ngày, thế rồi Tiêu Khắc cảm thấy như mình đang đi vào ngõ cụt, bước vào con đường nào anh cũng thấy không thoải mái, trong lòng rất ngột ngạt.

Nhưng đợi đến khi gặp lại Chu Tội rồi, những tâm tình ngổn ngang cũng đều tan biến, chỉ còn sót lại một suy nghĩ —— Thầy Tiêu thương anh.

Thầy Tiêu thực sự thương người ta, đè hắn xuống sofa mà cướp đoạt không khí trong cơ thể hắn, hôn đến khi não thiếu oxi mới dừng lại. Sau đó anh dịu dàng từ tốn hôn xuống đôi môi hắn, ngậm lấy cắn đùa, nói: “Em ở trên, thầy Chu có nguyện ý nhường em không.”

Thực ra câu hỏi này rất khó trả lời, vừa nhìn đã biết Chu Tội không phải người ở phía dưới, sao có thể chịu đựng được? Chu Tội nhường người ta đè xuống ư? Không thể. Thế nhưng Chu Tội gần như không do dự, Tiêu Khắc thấy cơ hàm hắn giần giật, sau đó thấy Chu Tội khàn giọng trả lời: “Em tới đi.”

Tiêu Khắc nở nụ cười, cọ lên chóp mũi hắn, sau đó một tay kéo áo khỏi bả vai.



Ngày tình thăng hoa, hai cơ thể nam tính va chạm giao hòa, nồng cháy, ngang tàng, tiêu hồn thực cốt.

Đến khi mọi chuyện lắng xuống trời đã tối rồi, Tiêu Khắc mặc bản thân nằm liệt trên giường, dưới đất trên giường bừa bộn ngổn ngang không muốn quản mà cũng chẳng buồn ngắm, lúc này anh thả lỏng hoàn toàn. Một hồi hoan ái đã ép khô anh rồi, thầy Chu trâu bò quá.

Chu Tội mở nước tắm đi ra, nửa quỳ xuống bên người Tiêu Khắc, muốn bế anh đi tắm.

Tiêu Khắc vội nói: “Ây đừng chạm vào em!”

“Sao vậy?” Chu Tội có chút bận lòng, “Không thoải mái à?”

“Không phải không thoải mái, thoải mái chết đi được ý.” Tiêu Khắc mỉm cười, liếm bờ môi bị cắn nát, anh kêu “Ai” một tiếng, từ từ ngồi dậy, “Sướng quá đâm ra hơi nhạy cảm, anh chạm vào em em sợ lên đỉnh trong tư tưởng mất.”

Chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi, chẳng có gì mà Tiêu Khắc không nói ra được. Nói xong anh cũng thấy mình không được ý tứ, bèn chạy tới phòng tắm, quay đầu lại gọi Chu Tội: “Qua đây nào thầy Chu, tắm nào.”

Nước trong bồn tắm cũng chảy nhẹ nhàng, vừa mở chức năng massage liền thấy cảm giác ê ẩm trên người giảm đi đáng kể. Trong lòng Tiêu Khắc thầm nói có đối tượng đại gia đúng là hời quá, phòng tắm nhà anh chủ Chu đúng là quá xa hoa, nằm trong bồn tắm mười hai vạn cũng rất hưởng thụ.

Ban nãy anh cũng coi như được mở ra cánh cửa thế giới mới, xưa nay chưa từng được trải nghiệm qua. Là anh chủ động nằm xuống, cũng chẳng phải sự kính dâng vĩ đại gì, chỉ là bản thân anh cảm thấy đè lên Chu Tội có hơi vất vả. Vóc dáng hai người vẫn có một chút chênh lệch, hơn nữa trong lòng Tiêu Khắc cũng không muốn để Chu Tội nằm dưới, anh thích con người Chu Tội, tướng mạo, khí chất, mọi đặc điểm của hắn đều khiến Tiêu Khắc mê mệt, nhất là khí chất cường công của hắn.

Từ ngày đầu tiên theo đuổi anh đã nghĩ tới chuyện này, vượt qua lằn ranh trong lòng cũng chẳng thấy có gì, đúng là rất thoải mái. Hơn nữa được thầy Chu đè lên làm đến mức xuất ra, chỉ riêng chuyện này thôi đã đủ kích thích rồi. Thậm chí Tiêu Khắc còn không dám nhớ lại mấy phút trước và sau khi thầy Chu xuất ra, nhớ lại sẽ chào cờ mất. Mấy phút ấy quyến rũ Tiêu Khắc chết đi được, anh không khống chế được mình.

Chỉ muốn cắn hắn một cái thật mạnh, nhìn gân xanh hằn trên trán hắn, nhìn đôi mắt đỏ au của hắn. Quá nam tính, Tiêu Khắc chưa từng say đắm như vậy.

Anh chà xát trên đầu gối Chu Tội, hỏi hắn: “Đây là gì vậy?”

Chu Tội không nói gì, chỉ hôn lên cánh tay anh.

Tiêu Khắc không quen ngủ khỏa thân, Chu Tội lấy quần lót mới cho anh, Tiêu Khắc ngủ trước một chút. Đúng là hơi mệt mỏi, không biết vì sao ở dưới còn mệt hơn ở trên. Chiếc giường đã được Chu Tội dọn gọn, đổi sang đồ mới, ngay cả giấy và bao đã dùng vương vãi dưới sàn nhà cũng đã được dọn sạch sẽ.

Tiêu Khắc chợp mắt một lúc rồi tỉnh lại, Chu Tội đã nấu mì xong. Ăn xong Tiêu Khắc ngồi ngả người trên sofa, mặc áo phông và quần thể thao của Chu Tội. Nửa người trên Chu Tội không mặc gì, nửa người dưới thì mặc quần đùi. Vị trí trên đầu gối hắn khoảng 3cm có một hình xăm. Trước đây Tiêu Khắc chưa từng thấy hình xăm này, ít nhất là thời điểm năm ngoái hắn mặc quần đùi còn chưa có.

Lúc Chu Tội đi tới Tiêu Khắc không cho hắn ngồi, kéo hắn tới trước mặt mình nhìn hình trên đùi hắn. Đại khái là một hàng chữ, nét rất mảnh, ngòi bút mang theo sự phóng khoáng tùy ý, rất ngầu, rất đẹp. Tiêu Khắc nhìn nửa ngày mới đoán được đại khái là chữ gì, anh ngẩng đầu lên nhìn Chu Tội, hỏi hắn: “Chữ gì vậy?”

Chu Tội ngồi bên cạnh anh, nói: “Hôm qua chết, hôm nay sinh.”

Tiêu Khắc hỏi hắn: “Làm khi nào vậy?”

Chu Tội nói: “Hai, ba hôm.”

Sau đó Tiêu Khắc không nói gì nữa, anh mỉm cười. Một lúc sau lại kéo hắn qua, sau đó nói: “Em biết tâm ý của thầy Chu rồi.”

Có lẽ là Chu Tội hơi ngượng ngùng, hắn nhìn sang bên cạnh, một lúc sau mới quay đầu lại. Tiêu Khắc càng nhìn hắn lại càng thích, mất nửa năm cuối cùng cũng đưa được miếng thịt này vào miệng. Ầyyy đúng là thỏa mãn quá.

Hai người đều trong trạng thái thả lỏng, Tiêu Khắc nghiêng người tựa vào Chu Tội, một tay Chu Tội nhẹ nhàng vân vê vành tai anh, hắn nói: “Thầy Tiêu à, trước đây anh không xăm hình lên người, anh không thích lưu lại hình trên người, cảm thấy trên đời này không có gì đáng để mình mang theo tới chết. Trước đó… rất nhiều lần đòi xăm hình cho anh, anh đều từ chối, cũng bởi vì chuyện này mà cãi nhau rất nhiều lần.”

“Nhưng bây giờ anh rất muốn xăm hình lên người, muốn cho em xem, chủ yếu nhất là cho chính bản thân anh xem. Nếu hôm nay em không tới, qua một tuần nữa anh sẽ tới tìm em, anh chỉ định cho em một tháng thôi, lâu hơn nữa anh không chịu được, không chờ được.”

Chu Tội nghiêm túc nói từng câu, người này bất kể làm gì cũng khiến người ta cảm thấy hắn rất nghiêm túc, không qua loa, Tiêu Khắc mê mệt bộ dạng đàng hoàng chân thành này của hắn.

“Đến khi đấy có lẽ anh sẽ cho em xem câu nói này, anh muốn em biết tuy rằng anh từng có quá khứ, có lẽ em sẽ không thích, chính bản thân anh cũng không thích. Nhưng anh muốn tiến về phía trước, muốn giống như em không quay đầu lại.”

Chu Tội nhìn đôi mắt Tiêu Khắc, đoạn nói: “Đến khi đấy anh cũng muốn hỏi em một chút, thầy Tiêu à.. em có thể tin anh một lần không.”

Tiêu Khắc trầm mặc rất lâu, cuối cùng vành mắt đỏ lên mới gật đầu, giọng nói khàn cả đi: “Lúc đó em sợ như vậy cũng không buông tay, anh nhớ lại xem có phải em không buông lỏng một giây nào không. Sao em có thể không tới được, đợi em là được rồi.”

Hai câu nói của Thang Á Duy khiến đầu óc Tiêu Khắc đờ đẫn, nhưng từ đầu tới cuối đều nắm chặt tay Chu Tội không buông, thậm chí còn theo bản năng nắm chặt lại, nắm tay Chu Tội đi.

Chu Tội gật đầu: “Anh còn nhớ, nhưng mà anh vẫn sợ. Em quá tốt đẹp, anh lại tệ hại, anh sợ em sẽ không đến nữa.”

Con người hắn bình thường không biết mở miệng nói chuyện, nhưng một khi đã thật lòng nói thì không ai chống đỡ được. Hắn phơi bày trái tim của mình, thành ý của mình cho bạn xem, thái độ thành khẩn, ánh mắt thành kính, thành thật đến mức khiến người ta vừa buồn cười mà cũng lại thấy thật đau lòng.

Tiêu Khắc nhận lấy tấm lòng hắn, người đàn ông ngầu thật ngầu khiến anh rung động nay lại dè dè dặt dặt thổ lộ tâm tình với anh, Tiêu Khắc cảm thấy mình cũng thật viên mãn, ba mươi tuổi tìm được tình yêu chân thành, hi vọng đây sẽ là bến đỗ cuối cùng.

Bầu trời bên ngoài đã tối đen, khu nhà của Chu Tội ở tít bên trong không có ánh đèn đường. Cả khung cửa sổ là màn đêm thăm thẳm, phản chiếu lại ánh sáng ấm áp trong căn phòng, cảm giác này thật thoải mái, khiến người ta cảm thấy thật an toàn. Bên ngoài lạnh giá tối đen, nhưng bên cạnh mình là hơi ấm.

—— Mọi thứ trước đây, coi như chết đi từ hôm qua. Mọi thứ sau này, coi như sinh ra từ hôm nay.