Hồ Đồ

Chương 18




Trình Đoan Ngọ kiên định ngẩng cao đầu, ánh mắt nghiêm nghị Quan Nghĩa rồi nói: “Quan Nghĩa, tôi không sợ, không sợ anh ta một chút nào. Tôi chẳng có bất cứ thứ gì, tôi không sợ anh ta, tôi cũng không có ý định đấu với anh ta, tôi chỉ muốn đi thật xa, không phải anh ta ức hiếp người quá đáng sao?!”

Quan Nghĩa chau mày, ánh mắt phức tạp, “Đoan Ngọ cô thực sự không có bất cứ thứ gì sao? Tại sao tôi lại thấy cô có rất nhiều thứ nhỉ? Tại sao tôi thấy trên người cô toàn điểm yếu? Anh trai cô, con trai cô, lại còn Du Đông nữa, hãy nói cho tôi biết, cô có thể từ bỏ người nào?”

Câu hỏi này của Quan Nghĩa khiến Trình Đoan Ngọ cứng họng, không nói được gì. Cô trợn tròn mắt nhưng lại phát hiện minhg không thể phản bác. Đúng vậy, cô chẳng có bất cứ thứ gì, nhưng trên người cô toàn điểm yếu, điều này khiến Lục Ứng Khâm sỉ nhục cô hết lần này đến lần khác.

“Đoan Ngọ, cô đã từng nghĩ tới chưa? Tại sao ông chủ lại hết lần này đến lần khác áp bức cô? Anh ấy thực sự rảnh rỗi như vậy sao? Giờ đây anh ấy đã có mọi thứ rồi, đối với anh ấy, cô chẳng là gì cả.”

“Đúng, tôi chẳng là gì cả, tôi chỉ hi vọng anh ta có thể rộng lượng mà quên đi quá khứ. Điều này cũng không được sao?!”

Thấy Trình Đoan Ngọ ngày càng kích động, Quan Nghĩa muốn cho thang máy dừng lại. Trình Đoan Ngọ như thế này đối đầu với Lục Ứng Khâm thì chẳng phải là trứng chọi đá sao? Anh ta thực sự cảm thấy không nhẫn tâm.

Quan nghĩa nhìn cô, nói rõ ràng: “Đoan Ngọ, những chuyện quá khứ, cô quên rồi sao?”

“Tôi…quên rồi…”

Trình Đoan Ngọ bỗng ngạc nhiên khi chính mình nói ra câu hùng hồn như thế.

Quan Nghĩa nhìn thấy nét mặt đỏ ửng đóTại sao cô lại nhìn anh bằng ánh mắt đó?

Trước kia… trước kia cô luôn theo dõi danh ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ, dường như cô yêu anh ta với tất cả sự ngưỡng mộ, còn giờ đây, cô đã thay đổi, cô thực sự thay đổi rồi.

Lục Ứng Khâm bỗng thấy không thể hiểu được cô nữa. cảm giác mất kiểm soát khiến anh ta khó chịu vô cùng.

Anh ta trừng mắt nhìn cô, trong ánh mắt hằn những tia máu, như muốn nhảy vào cắn xé người khác.

“Lục Ứng Khâm, cô nói lại lần nữa xem!”

Rốt cuộc cô cũng không thể hững hờ mà coi anh ta như kẻ xa lạ được, nhưng nếu anh ta đã chọn tuyệt tình với cô thì cô cũng chỉ có thể thuận theo sự lựa chọn đó mà thôi. Cô đã từng ngây thơ nghĩ rằng, cho dù họ không thể yêu nhau thì cũng không đến mức trở thành kẻ thù. Nhưng anh ta không muốn như vậy, anh ta luôn muốn cô và anh ta phải đứng ở hai thái cực khác nhau.

Cô chậm rãi nói: “Không nghe thấy à? Lục Ứng Khâm tôi hận anh!”

Cuối cùng, cô cũng thừa nhận, yêu Lục Ứng Khâm thực sự là một cơn ác mộng, tỉnh không được ngủ chẳng xong. Cô giống như đang bước trên một lớp băng mỏng nhưng dù thế nào cũng không thể thoát ra. Cô đối với anh ta, rất giống câu mà người xưa từng nói “Tình thâm bất thọ, cường cực tắc nhục!”

Trình Đoan Ngọ nắm chặt tay, dường như cô chẳng cần biết đến thứ gì mà chỉ trích: “Lục Ứng Khâm, tại sao anh không muốn buông tha cho tôi? mà cho dù anh không muốn buông tha anh cũng không nên làm hại Du Đông như vậy. Chẳng phải anh cũng là anh em với anh ấy sao? Lục Ứng Khâm, tại sao anh lại có thể vô tình như vậy chứ? Tại sao?”

Nhắc đến Du Đông rốt cuộc cô cũng tỉnh ngộ. Quan Nghĩa nói đúng, trên người cô toàn là điểm yếu? cô đến đây cũn có ý nghĩ gì chứ? Cô run thời gian cứ từng giây từng phút giày vò cô. Cô cảm thấy vừa lạnh vừa mệt, cảm giác bất lực này cứ bám riết cô như hình với bóng vậy.

Cô cười bất lực, nụ cười ấy đắng ngắt khiến cổ họng cô nhói đau. “Lục Ứng Khâm, anh muốn làm thế nào thì tùy anh, nhưng Du Đông vô tội.”

“Vô tội?” Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng . “Chuyện của Du Đông, cô biết được bao nhiêu? Nếu không có vẫn đề gì thì tại sao lại bị cảnh sát tóm?”

“Cứ cho là anh ấy có vẫn đề đi chăng nữa cũng không đến mức phải đến trừng trị, đúng không? Chúng tôi muốn rời khỏi nơi này, anh còn muốn chúng tôi phải làm thế nào nữa?”

“Chúng tôi?” Lục Ứng Khâm lại cười lạnh lùng, giọng điệu châm chọc. “Nói nghe thân mật thế! Sao, ngủ với nhau rồi à? Vì anh ta đến vậu cơ à?”

“Thì đã sao chứ? Anh ấy sẽ lấy tôi, tôi vì anh ấy là điều đương nhiên. Sau này tôi sẽ yêu anh ấy, kính trọng anh ấy, anh ấy là chồng tôi!” Trình Đoan Ngọ có thể để người khác xúc phạm mình, anh ta có nói những câu khó nghe về cô thế nào cũng được, nhưng với Du Đông thì tuyệt đối không thể. Du Đông nhẹ nhàng như vậy. cô không thể chịu đựng được Lục Ứng Khâm nhục mạ anh ấy.

“Chồng? Trình Đoan Ngọ, xem ra tôi đã nhìn lầm cô rồi. Hóa ra leo lên giường với đàn ông là thói quen của cô, phải không?” Anh ta liếc nhìn cô với ánh mắt căm ghét, độc địa, phun ra từng lời: “Trình Đoan Ngọ cô thật dơ bẩn!”

“Đúng!” Trình Đoan Ngọ khịt mũi, cười lạnh lùng nói rõ ràng: “Tôi là loại dơ bẩn, tôi dơ bẩn nên tôi mới leo lêm giường với anh! Tôi có lỗi vơi Du Đông bởi vì tôi đã lên giường với loại người như anh. Tôi dơ bẩn nên mới sinh con với loại người như anh. Tôi dơ bẩn! tất cả những thiws dơ bẩn đó đều do anh ban tặng cả đấy, Lục Ứng Khâm!” Trình Đoan Ngọ hét lớn khi nói những câu cuối cùng. Cô còn chưa dứt lới, Lục Ứng Khâm đã đứng bật dậy.

Sắc mặt anh ta càng trở nên u ám, một tay tóm lấy Trình Đoan Ngọ, anh ta thô bạo ép sát cô vào góc tường, không chút thương tiếc. Cô lảo đảo, khi phản ứng lại được thì bàn tay anh ta đã siết chặt chiếc cổ mảnh dẻ của cô, dùng hết sức mình như muốn dồn cô đến chỗ chết. Anh ta dường như đã mất hết lý trí Trình Đoan Ngọ thấy không thể bỏ được, không khí trong ngực như bị rút hết ra ngoài, mạch máu cũng không thông, cư tích tụ trên đỉnh đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy như mình sắp chết.

Cảm giác cận kề với cái chết dường như cũng không khó khăn như vậy, so với những ngày tháng cực khỏ mà cô phải trải qua suốt bảy năm, cô cảm thấy giờ đây cáu chết lại nhẹ nhõm quá!

Cảm giác nhẹ nhõm này khiến cô không giãy giụa nữa. cô giống như một thi thể không còn chút sinh khí, mặc cho Lục Ứng Khâm làm gì đi nữa, cô cũng không phản kháng.

Có lẽ… có lẽ giết cô rồi, anh ta sẽ cảm thấy thoải mái chăng?

Có lẽ.. có lẽ không có cô, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn chăng?

Du Đông sẽ không phải ngồi tù, Đông Thiên cũng không phải chịu khổ, tất cả mọi người sẽ không bị liên lụy.

Hóa ra, anh cô đã nói sai rồi. ngay cái chết cũng không sợ thì hà cớ gì phải sợ sống chứ?

Cô sợ, cuộc sống của cô quá thống khổ rồi, cô sợ vô cùng… Nếu có thể, cô nguyện được chết…

“Ầm” một tiếng. Lục Ứng Khâm thô bạo tóm chặt Trình Đoan Ngọ, vì anh ta dùng lực quá mạnh nên cô vô tình đạp vào chiếc bàn để đồ cổ gần đó.

Âm thanh đó làm Lục Ứng Khâm bừng tỉnh. Lúc này sắc mặt Trình Đoan Ngọ đã tím ngắt vì bị thiếu không khí, rõ ràng rất đâu nhưng vẻ mặt cô không có chút biểu hiện. Cô nhắm nghiền mắt, lông mày cũng dãn ra. Lục Ứng KHâm chỉ nhìn thấy trên khuôn mặt cô là sự giải thoát.

Anh ta cảm thấy tay mình như bỏng rát, lập tức buông cô ra.

Lúc này, toàn thân cô như không còn chút sức lực, người mềm nhũn ngã xuống sàn nhà, cổ họng đau đến mức cô không chịu nổi mà ho dữ dội, khắp người đau nhức , gặp đại nạn không chết nhưng cô chẳng thấy vui sướng chút nào.

Môi tái nhợt nhưng cô vẫn cố gắng cao đầu,hướng về phía Lục Ứng Khâm mà quát lớn: “Tại sao không giết tôi đi? Giết tôi đi! Giết tôi đi!” cô bám chặt vào thành chiếc bàn cạnh đó, gần như trút hết sức lực còn lại, giọng trở nên khàn khàn, nghe như đang nức nở. Tất cả sự bình tĩnh của cô đã bị Lục Ứng Khâm biến thành tro tàn.

Cuỗi cùng, cô vẫn trở về một Trình Đoan Ngọ yếu đuối, ngay cả lớn tiếng quát tháo, cô củng chẳng bằng anh ta. Ngoài cái chết, cô chẳng thể nghĩ được mình còn có thể thắng được anh ta cái nữa.

Cô không sợ chết, cô chỉ sợ sống một cách thống khổ mà thôi.

“Tại sao không giết tôi? Tại sao không giết chết tôi đi cho xong? Giết tôi để giải hận, giết tôi xong thì mọi chuyện cũng kết thúc, giết chết tôi xong thì coi như tôi và anh chẳng còn nợ nần gì nhau nữa, cái mạng này tôi xin đền bù cho tất cả những nỗi căm hận của anh, như thế đã đủ chưa?! Lục Ứng Khâm, đã dủ chưa?!” Cô nhắc đi nhắc lại, lẩm nhẩm một mình giống như con robot, liên tục chất vấn anh ta tại sao không giết cô.

Lục Ứng Khâm thấy Trình Đoan Ngọ bị giày vò đến bộ dạng không còn ra hình người nữa. Anh ta cũng cảm thấy có chút ảo não. Tại sao chỉ vì mấy câu nói của cô anh ta lại tức giận đến vậy chứ?

“TRình Đoan Ngọ…” Anh ta gọi tên cô những chẳng nói gì nữa.

Anhh ta muốn bước đến, đỡ cô dậy, nhưng chưa kịp chạm vào người thì cô đã vung tay, dùng hết sức tát anh ta một cái thật mạnh.

“Bốp!” Lục Ứng Khâm không hề đề phòng nên lĩnh trọn cái tát đó.

“Cút!” Trình Đoan Ngọ nói với vẻ đầy căm hận. “Cút!!! Đừng có động vào tôi!”

Lục Ứng Khâm bấu chặt lấy bả vai của Trình Đoan Ngọ, giọng điệu châm chọc một cách gay gắt: “Không cho tôi chạm vào à? Không cho tôi chạm vào mà chỉ cho Du Đông chạm vào hả?” Anh ta hổ thẹn quá mà hóa tức giận: “Trình Đoan Ngọ, cô hận tôi? Tôi nói cho cô biết. cô hận tôi thì cô cũng phải thỏa hiệp với tôi! Cô không thể đấu nổi tôi đâu!”

“Hơ!” Trình Đoan Ngọ cười khinh bỉ. “Vẫn còn muốn tôi phải thỏa hiệp à? Lục Ứng Khâm, hoặc là giết tôi, hoặc là thả Du Đông. Tôi chẳng có bất ức thứ gì, cái mạng này nếu anh muốn lấy thì cứ lấy đi!”

“Cô nguyện chết vì Du Đông sao, Trình Đoan Ngọ”. lúc hỏi câu này, Lục Ứng Khâm cảm thấy hình như có một mũi dao vô tình đặt ngay cạnh tim mình, chỉ có chạm chẹn một chút tôi là máu me sẽ tuôn xối xả.

“Đúng! Tôi nguyện chết vì anh ấy! Tôi sẵn sàng làm bất cứ việc gì vì anh ấy!” Trình Đoan Ngọ mở to mắt, mặc dù sức đã kiệt nhưng cô vẫn cố dồn sức lực cuối cùng để nói ra điều này.

“Tốt lắm, tốt lắm!” Lục Ứng Khâm bỗng buông tay ngẩng mắt lên trời cười to.

Rõ ràng tiếng cười nghe sung sướng nhưng lại chứa sát khí khiến người nghe cảm thấy hoảng sợ. Rồi anh nhanh chóng thu tiếng cười, xoay người lại nói: “Trình Đoan Ngọ, không phải cô rất vĩ đại sao? Không phải cô sẵn sàng làm bất cứ thứ gì vì anh ta sao? Đơn giản thôi tranh thủ, lúc tôi vẫn còn đang có hứng thú với cơ thể nhơ nhuốc của cô, hãy ngủ với tôi, cho đến khi tôi thỏa mãn tôi sẽ that Du Đông.”

Trình Đoan Ngọ gần như không tin vào tại mình, Trước kia, lời lẽ của Lục Ứng Khâm có thô bỉ như thế nào thì cũng không bao giờ sỉ nhục cô đến mức như vậy, cô cắn chặt môi, nắm chặt tay. “Lục Ứng Khâm, anh thật sự khiến tôi cảm thấy buồn nôn!”

“Hơ!” Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng. “Nếu đã như vậy thì chúng ta cũng chẳng có gì để nói nữa, mười năm sau cô có thể tiếp tục mối nhân duyên với anh ta rồi. Tôi Nghĩ mười năm cũng không quá lâu đâu nhỉ?”

“…”