Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát

Chương 151




Ngoài cửa sổ là biển rộng vô bờ màu xanh lam, trong không khí gió biển thổi phất mà qua, thân thuyền tùy theo không ngừng chập trùng lên xuống. Có thể cảm giác được thuyền đang nhanh chóng mà chạy đi.

Tống Văn đem hai tay đan lại, chống ở trên đầu gối, đây là một cái động tác anh quen dùng bên trong thẩm tra: "Từ thời điểm em rời nhà đi để tính toán, có thể điều tra, anh đều tra xét. Không phải không thừa nhận, em ẩn giấu rất khá, lúc mới bắt đầu, anh không có phát hiện quá nhiều manh mối. Anh điều tra thân phận thông tin của em, không có bất kỳ phát hiện."

"Sau đó anh nghĩ em đi ra ngoài nhất định là cần thiết một cái thân phận mới, sau đó anh liền liên tưởng đến, vào buổi tối hôm trước em nói tới bằng hữu có thể tìm tới điện thoại di động, anh liền điều ghi chép trò chuyện điện thoại di động của em, sau đó liền thông qua cú điện thoại kia liên lạc với Tào lão bản."

Tra xong vụ án viện dưỡng lão, Lục Tư Ngữ liền từng để Tào lão bản làm một phần tư liệu giả cho mình, kia vốn là dự sẵn dùng cho bất cứ tình huống nào, sau khi Hứa Trường Anh xảy ra chuyện, Lục Tư Ngữ phản ứng đầu tiên là dùng đến bao đồ vật kia.

Lúc này nghe Tống Văn nói như vậy, Lục Tư Ngữ thở dài, cậu thiên tính vạn tính, còn đánh giá thấp năng lực tìm kiếm manh mối của Tống Văn, chỉ là cậu vẫn còn có chút khó có thể tin: "Tào lão bản liền đem đồ vật cho anh?"

"Anh cũng không có tiền như em vậy, còn tốn chút công phu." Tống Văn nói tới hời hợt, ban đầu Tào lão bản cự tuyệt không thừa nhận, anh thiếu chút nữa đem cả quán bar huỷ đi.

Lục Tư Ngữ cúi đầu trầm tư, sau đó lại hỏi anh: "Anh là thế nào đi ra ?"

Tống Văn nói: "Xin nghỉ..."

Anh mới vừa thăng lên chi đội trưởng, tất nhiên không thể liều mạng như là Lục Tư Ngữ liền chạy ra, anh nhìn một chút người trước mắt, bất đắc dĩ nói, "Bao gồm cả chuyện của em, anh cũng giúp em xin nghỉ, có thể giải thích thì cùng lãnh đạo giải thích. Anh chính là cùng Cố cục bảo đảm, em và vụ án Hứa Trường Anh không có liên lụy, chỉ là mắt thấy hiện trường tai nạn xe cộ, tâm tình không tốt, đi ra ngoài đi dạo một chút, qua một đoạn thời gian sẽ trở lại. Những thứ khác, chờ quay lại chúng ta lại thương lượng sau, như thế nào cùng bên trên nói, lại nên làm sao đối phó những người kia..."

Tống Văn đáp xong, ngẩng đầu hỏi Lục Tư Ngữ, "Em nói một chút đi, Hứa Trường Anh đến tột cùng để lại tin tức gì cho em? Mà em lại thế nào tra được bên này?"

Lục Tư Ngữ lần này cũng không có giấu giấu diếm diếm, mà là trực tiếp bắt đầu giảng giải: "Chuyện này phải nói từ vụ án 519, anh biết vụ án này là áo treo nhiều năm chưa phá đi? Liên quan tới vụ án này anh liền hiểu bao nhiêu?"

"Anh ban đầu biết rõ, hẳn là từng tới hiện trường vụ 519, từ tốt nghiệp trường cảnh sát đi đến Nam thành Cục thành phố sau đó, anh cũng từng tìm hiểu qua một ít tình huống." Tống Văn dừng một chút, nhìn về phía Lục Tư Ngữ, đó là ác mộng tuổi ấu thơ của anh, ác mộng nhiều năm, gian tầng hầm u ám kia, thi thể khắp nơi vẫn luôn lưu giữ ở trong ký ức của anh.

"Người chết tổng cộng có 6 người, tầng hầm có năm thi thể, bao gồm ba tên cướp cùng hai vợ chồng người bị hại, đứa con lớn nhất của hai vợ chồng này sau đó bị phán định tử vong, chỉ có đứa con trai nhỏ làm người sống sót duy nhất trong vụ án này. Thời điểm lực lượng cảnh sát đến, thi thể tầng hầm thi thể đã thối rữa hơn nửa, khi đó... ở hiện trường, anh hình như đã từng mở ra một cái tủ..." Tống Văn nhẹ giọng nói.

Nếu như đoạn ký ức kia không có sai, hẳn là anh phát hiện ra Lục Tư Ngữ đang thoi thóp trong tủ.

"Khi đó, em liền ở trong tủ." Lục Tư Ngữ ngẩng đầu lên, tầm mắt hướng xa xa tung bay đi, bên ngoài là mặt biển bao la, màu xanh lam, nhìn không thấy boè, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào con mắt của cậu, lại khiến cả người cậu càng ngày càng cô đơn.

Cậu vốn cho là đã nhiều năm như vậy, truy tìm chân tướng lâu như vậy, cậu mới có thể bình tĩnh mà cùng người khác đàm luận chuyện này, nhưng hoá ra, chỉ cần nhắc đến, tâm sẽ đau đến không thể thở nổi.

Ánh mắt của cậu chuyển đến trên người Tống Văn, nhẹ giọng nói, "Em nghe thấy cha anh gọi anh là Tống Tiểu Lang."

Hoá ra Lục Tư Ngữ đã sớm biết!

Tống Văn bỗng nhiên khóe miệng có chút co rúm, không biết nên dùng biểu tình gì đến đối mặt với một khắc chân tướng bị vạch trần này: "Cho nên em liền đặt tên này cho con chó nhà em?"

Đây là một vấn đề làm anh nghi hoặc rất lâu, nguyên bản bầu không khí bi thương nghiêm túc bỗng nhiên bị phá vỡ.

Lục Tư Ngữ xoay đầu lại, một đôi mắt đẹp đẽ nhìn anh, con mắt của cậu bên trong ngậm nước: "anh không biết cái tren này đối với em ý vị như thế nào, vào lúc ấy, em hoài nghi mình đã chết rồi, mà cái tên này, là em chiếm được đáp lại của sinh mệnh. Em nhớ tới, là cái người kia, đem em kéo trần thế. Là cái ôm ấp kia khiến em từ từ minh bạch mình còn sống hiện thực."

Một ngày kia, là giờ chết của cậu, cũng là ngày cậu giành lấy cuộc sống mới.

Sau khi bị bắt cóc, bọn cướp ban đầu còn cấp cho bọn họ một ít đồ ăn, đến lúc sau cũng chỉ có nước trắng.

Sau khi cha mẹ bị dằn vặt đến chết, bên trong bọn cướp bên dường như xảy ra một vài vấn đề, trong đó một tên đối với bọn họ tương đối khách khí đã cởi dây thừng trói bọn họ ra, để cho cậu cùng anh trai chạy thoát...

Trong ký ức, khi đó tên cướp cầm đầu như biến thành một người điên, hắn đánh chết đồng bạn của mình, cầm súng, khắp phòng mà tìm kiếm bọn họ.

Lục Tư Ngữ trốn ở một cái hộc tủ rất lớn kia, lúc đó cậu là bị anh trai đẩy mạnh đi. Dưới tình thế cấp bách, anh trai đem cậu giấu ở trong tủ, sau đó chính mình chạy ra dẫn tên cướp cầm đầu đi.

Cậu trốn ở trong tủ, nghe tiếng súng bên ngoài không dứt bên tai, không lâu sau đó, tất cả yên tĩnh trở lại.

Đó chính là ký ức cuối cùng của cậu liên quan tới anh trai.

Cậu bị giam ở trong tủ chừng mấy ngày, nơi đó một mảnh đen nhánh, không biết thời gian.

Cậu lúc mới ban đầu còn có ý thức, nghĩ hết các loại phương pháp muốn từ bên trong tủ đi ra, cậu không ngừng mà đá đạp cửa tủ, cũng từng lớn tiếng kêu cứu, khóc lớn lên. Nhưng trong cái biệt thự cũ nát vẫn yên tĩnh như vậy, không có bất kỳ người nào trả lời cậu, cậu bỗng nhiên ý thức được, những người khác đều chết hết.

Cậu có thể ngồi, nằm, rồi nằm, nhưng cậu chính là từ bên trong thoát không ra được.

Cậu ban đầu vẫn còn bình tĩnh, kiên cường, cho là sẽ có người tới cứu cậu, nhưng sau đó, các loại tâm tình ép tới khiến cậu sắp muốn chết.

Cậu rất khát, nhưng khát vẫn tính là có thể nhẫn nại, càng khó chịu hơn chính là đói bụng.

Không có đồ ăn, dạ dày liền bắt đầu xót ruột mà đau, vô luận ngón tay làm sao ấn, thân thể làm sao cuộn mình cũng không làm nên chuyện gì, trong dạ dày đau như đao vắt, cái bộ phận kia tựa hồ sắp đem mình nung chảy.

Tất cả tư duy đều bị loại cảm giác đó chi phối, làm cho cậu sắp điên rồi, cậu không ngừng mà cắn ngón tay của chính mình, cắn cho đến khi đầu ngón tay rách toạc ra chảy máu, cậu không ngừng liếm môi khô khốc, muốn giảm bớt cảm giác đói bụng, nhưng không làm nên chuyện gì.

Bởi đói bụng, hạ đường huyết cùng thiếu nước, ý thức của cậu càng ngày càng mơ hồ.

Sau đó cậu nghĩ tới, chính mình khả năng liền phải sống sờ sờ mà đói bụng chết ở bên trong cái tủ này.

Cậu dường như rơi vào con đường của ác quỷ, sắp hóa thành một bãi máu.

Cậu cũng không biết mình bị giam ở bên trong chuẩn xác là bao lâu, một ngày, hai ngày, hay là ba ngày...

Mãi đến có một ngày, cậu thấy được một bó ánh sáng màu da cam xuyên thấu qua khe hở cửa tủ chiếu rọi tiến vào trong tủ, như là nắng ấm ngày đông, liền như là ánh sáng phóng xuống từ thiên đường.

Cậu khi đó sắp bị chết đói, trong cổ họng không phát ra được một chút thanh âm nào, chỉ có thể dùng một chút khí lực, nhẹ nhàng đẩy cửa tủ.

Cái cửa tủ kia liền bắt đầu hồi hộp hồi hộp có quy luật mà vang lên...

Tại thời điểm cậu sắp ngất đi, tủ bỗng nhiên bị người mở ra, cậu bị người ôm vào trong lòng, từ trong tủ kéo ra ngoài.

Liền tại thời khắc sinh tử hấp hối kia, cậu cảm thấy một cái ôm có chút ấm áp, sau đó cậu nghe có người đang nói chuyện, còn có cái âm thanh đang kêu: "Tiểu Lang, con là ở nơi nào phát hiện cậu bé."

Khi đó, cậu mới ý thức được mình còn sống, trước khi hôn mê trước, cậu nhớ kỹ cái tên đó.

Lục Tư Ngữ hồi ức đến trong này, nhẹ nhàng cúi xuống: "Thời điểm em đặt cho con chó cái tên này, không nghĩ tới sẽ có lần thứ hai gặp lại anh."

Đã nhiều năm như vậy, Lục Tư Ngữ từ lâu đac không nhớ rõ dung mạo hài tử kia ra sao, mặc quần áo gì, tuổi tác bao lớn, chỉ có nhớ kỹ hai chữ kia.

Người khác sẽ không biết, hai chữ kia, một cái người kia, đối với cậu ý vị như thế nào.

Cậu đã từng vô số lần nhớ tới anh, thời điểm cô độc, thời điểm bất lực, thời điểm mê man.

Cái danh tự kia, đã từng là một vệt ánh sáng trong sinh mệnh của cậu sáng lên, xua tan hắc ám.

Đó là an ủi lớn nhất trong hơn hai mươi năm trong sinh mệnh to lớn này của cậu, là cái tên vào lúc nửa đêm tỉnh mộng thì sẽ không tự chủ mà gọi ra, là ánh sáng hi vọng trong tuyệt vọng.

Chỉ cần nghĩ đến hai chữ kia, băng lãnh trong lòng cậu sẽ sinh sôi ra ấm áp.

Cậu cũng từng hiếu kỳ, tại sao một đứa bé sẽ xuất hiện trong hiện trường phát sinh án mạng.

Có lẽ, đây chính là cái gọi là duyên phận, cũng chính là bởi vì những chuyện này, cho nên cậu mới có thể lần thứ hai yêu Tống Văn, từng bước hãm sâu.

Tống Văn ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú của cậu, bỗng nhiên có chút động tình đưa tay ra, anh nắm chặt ngón tay có chút lạnh lẽo của Lục Tư Ngữ, hai người mười ngón đan vào nhau.

Tống Văn nhẹ giọng nói: "Anh biết rồi, bất kể là Tiểu Lang nào, chúng ta đều sẽ bồi tiếp em, hiện tại em không đơn độc."

Một câu nói làm cho đôi mắt Lục Tư Ngữ lại có điểm ẩm ướt.

Cậu hiện tại không chỉ có một con chó, còn có một người, một người toàn tâm toàn ý yêu cậu.

Lục Tư Ngữ nỗ lực ổn định một chút tâm tình của mình, liếm môi một cái nói tiếp: "Vụ án lúc đó chắc anh cũng có chút biết rõ, ba tên cướp, bắt cóc nhà thủ phủ của Nam thành một nhà bốn người làm con tin. Cũng chính là cha của em, mẹ, anh trai, còn có em. Cha mẹ em bị mấy tên cướp tra tấn đến chết, mà mấy tên cướp cũng chết ở bên trong ngôi biệt thự kia. Anh trai của em mất tích, thế nhưng căn cứ những vết máu ở hiện trường, cùng với những vỏ đạn nhuốm máu đến xem, bọn cướp cần phải tử vong trước khi sát hại anh ấy."

Tống Văn gật gật đầu, đây cùng bản thân anh biết gioings nhau.

"Lực lượng cảnh sát luôn đi tìm kiếm chân tướng trong đó, cũng đang tìm kiếm người giật dây lấy đi hết thảy tiền tài. Sau đó bọn họ thông qua khám nghiệm thi thể phát hiện, trên người đám cướp có một loại dược vật mãn tính, nói cách khác, bọn cướp có thể là trúng độc bỏ mình. Bọn họ tìm kiếm khắp cả toàn bộ Nam thành, vào một năm sau đó, cùng một vụ án khác có liên quan đến."

Tống Văn trong lòng sáng tỏ: "Vu Sơn viện dưỡng lão, Hạ Vị Tri."

Lục Tư Ngữ gật đầu: "Đây chính là nguyên nhân tổ chuyên án 519 điều tra vụ án Vu Sơn viện dưỡng lão, bọn họ cho là nguồn gốc của độc lúc đó, có thể là đến từ tay Hạ Vị Tri, cũng chính là Hạ Vị Tri cùng người giật dây có liên hệ, hoặc là nói, trước đó có thể là Hạ Vị Tri đang cung cấp dược cho hắn."

Nhưng sau đó Hạ Vị Tri mất tích cùng tử vong, liền làm cho cả vụ án nhiễm phải một tầng sương mù.

Tống Văn cau mày nghe, Lục Tư Ngữ lại tiếp tục nhỏ giọng nói: "Liên quan tới vụ án 519, lúc đó tổ chuyên án còn tiến hành điều tra những thứ khác, trong đó còn có một nhánh manh mối, chính là liên quan tới tên cướp thứ tư của bản án."

Tên cướp thứ tư này chỉ tồn tại ở trong hồ sơ của lực lượng cảnh sát dân chúng cũng không rõ ràng.

Lục Tư Ngữ nhẹ giọng nói: "Lực lượng cảnh sát phát hiện, lúc đó bên trong vụ bắt cóc, là có người cấp kia ba tên cướp kia đưa đồ ăn đến, truyền tin tức bên ngoài đến đó. Mà tên cướp thứ tư này, khả năng chính là tình nhân của một trong ba tên cướp đó, là một cô gái tên là Ngô Hồng Du."

Nghĩ đến cũng phải, bọn cướp sau khi bắt cóc xong, cũng không tiện lộ diện nữa, vào lúc này, cần thiết một người có thể tin được, người tạm thời không bị hoài nghi, giúp bọn họ làm một vài chuyện.

Làm lúc đó tình nhân của tên cầm đầu Long Tiến Vinh là Ngô Hồng Du không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.

Bà ta năm ấy 29 tuổi, là nữ nhân can đảm cẩn trọng, cho nên trong toàn bộ kế hoạch, bà ta có tiến có lui, tự do ở ở ngoài.

Bà ta cũng là do Long Tiến Vinh sợ vụ án xuất hiện sai lầm, lưu xuống một hậu chiêu.

Lục Tư Ngữ tiếp tục nói: "Chỗ kỳ hoặc của vụ án 519 là ở chỗ, không chỉ có người bắt cóc gϊếŧ con tin, bọn cướp cũng tử vong, khoản tiền cũng không cánh mà bay, trong đó còn có rất nhiều điểm đáng ngờ. Lực lượng cảnh sát đã từng hoài nghi, có phải là tên cướp thứ tư Ngô Hồng Du chiếm được khoản tiền bị cướp hay không, nhưng bà ta sau vụ án 519, tìm thân thích mượn một chút tiền, cấp tốc trốn đi, tất cả thân thích, bằng hữu, cũng không biết hướng đi của bà ta."

Nếu như Ngô Hồng Du chiếm được khoản tiền bị cướp, như vậy bà ta không thể nghi ngờ là không cần vay tiền thân thích, có thể thấy được khoản tiền lúc đó chẳng hề ở trong tay bà ta.

"Từ đó về sau, người này vẫn luôn tiêu thanh không để lại dấu vết, mười chín năm trước, rất nhiều kỹ thuật đều không đầy đủ, truyền tin cũng so với bây giờ lạc hậu hơn rất nhiều, khi đó lực lượng cảnh sát tìm kiếm khắp nơi, đều không tìm thấy tung tích cô gái này."

"Lần này, Hứa Trường Anh lại một lần nữa tra vụ án 519, cùng dòng suy nghĩ lúc đó giống nhau, đầu tiên là từ vụ án Vu Sơn viện dưỡng lão ra tay, anh ta rất nhanh tra được trên người Cố Tri Bạch, thế nhưng rất đáng tiếc, cũng không có thu hoạch, vì vậy sau đó Hứa Trường Anh điều chỉnh phương hướng điều tra, bắt đầu toàn lực tìm kiếp tên cướp thứ tư đã biến mất này."

"Sau nhiều tìm kiếm, có một cái manh mối dẫn tới sự chú ý của Hứa Trường Anh, anh ta đi địa phương nơi người nhà Ngô Hồng Du từng ở qua tìm kiếm."

"Ở trên ghi chép của lực lượng cảnh sát, người nhà Ngô Hồng Du cũng sớm đã chuyển đi, một chỗ kia cũng có các gia đình mới ở. Hứa Trường Anh lại kiên trì muốn tận mắt tới đó thử xem. Ở thời điểm bọn họ chuẩn bị rời đi, phát hiện ở cửa có một hòm thư bỏ đi nhiều năm của cư dân."

Ở bên ngoài rất nhiều khu chung cư, đều từng có loại hòm thư này, mỗi hộ một cái, có thể đưa báo cùng thư tín tới, sau đó biến thành nơi rất nhiều thương gia nhét quảng cáo. Cho tới bây giờ, theo chuyển phát nhanh tiến nhập cuốc sống của mọi người, rất nhiều hòm thư đã sớm không người sử dụng.

Lục Tư Ngữ nói: "Những hòm thư đó sớm thành trang trí. Hứa Trường Anh lúc đó căn cứ ý nghĩ không buông tha bất kỳ manh mối nào, cạy hòm thư ra, phát hiện bên trong trừ một chút rác thải cùng quảng cáo, còn có một vài thứ đồ khác..."

Ở trong phòng trà, âm thanh Lục Tư Ngữ giảng giải rất nhỏ, cậu nói đến chỗ này, hơi hơi dừng lại.

Tống Văn không nhịn được hỏi: "Là cái gì?"

Lục Tư Ngữ trầm giọng trả lời anh nói: "Là ba tấm bưu thiếp."

Đây là chứng cứ mang tính then chốt, cũng chính là ba tấm bưu thiếp này chỉ dẫn cậu đến đó.

Sau đó Lục Tư Ngữ liền giải thích cặn kẽ: "Ba tấm bưu thiếp kia, không có viết người gửi là ai, chỉ viết địa chỉ nhận, mặt trên có đóng dấu bưu kiện, có thể xác định theo thứ tự là cách hiện tại bảy năm, tám năm, chín năm vào đầu năm mùng một gửi ra. Ở trong đó trên tấm bưu thiếp cách hiện nay chín năm kia, anh ta phát hiện một dấu vân tay của Ngô Hồng Du."

Có bưu cục là cả năm không nghỉ ngơi, có người vì mùng một gửi bưu kiện, chuyên môn sẽ đi đến bưu cục. Mà thiên về bưu cục xa một chút, đầu năm mùng một ngày đó chỉ mở ra nửa ngày, người đến cũng tương đối ít.

Chỉ là kia một dấu vân tay không đáng chú ý, có thể để cho Hứa Trường Anh kết luận, tấm bưu thiếp này là Ngô Hồng Du nhớ nhà sốt ruột mà gửi ra.

Bà ta quanh năm trốn ở bên ngoài, lại muốn cùng người nhà báo cái bình an, liền nghĩ ra phương pháp này, nhưng bà ta không ngờ tới chính là, người nhà đã sớm chuyển đi, ly khai nhà cũ.

Tống Văn trầm tư trong chốc lát nói: "Liên tục ba năm, cố định gửi bưu thiếp, đây là có tâm làm pháp, chắc chắn, Ngô Hồng Du không dám liên hệ người nhà của mình, lại muốn tự nói với m người nhà của mình tin tức bình an, cho nên mới nghĩ ra phương pháp như vậy. Người nhà không có bất kỳ đáp lại nào, bà ta cũng dừng lại loại hành vi này."

Lục Tư Ngữ gật đầu: "Bởi vì thời gian đặc thù, mấy tấm bưu thiếp kia lại là bản năm mới, giới hạn phát hành, đều có chuyên môn đánh số đem bán, Hứa Trường Anh liền bắt đầu tìm kiếm địa điểm mấy tấm bưu thiếp chuyển phát nhanh ra đến, căn cứ số đánh trên bưu thiếp, còn có dấu bưu kiện cùng các loại thông tin, anh ta xác nhận bưu thiếp này là từ cảng Tân Xuyên, cũng chính là bưu cục phụ cận bến cảng chúng ta vừa nãy xuất phát chuyển ra."

"Hứa Trường Anh liền dò hỏi người bên bưu cục kia, xác định lúc đó mua cùng phát ra tấm bưu thiếp này chính là một nữ nhân trung niên. Tân Xuyên bưu cục cách bến cảng rất gần, căn cứ thời gian nữ nhân kia đến bưu cục, có thể suy tính ra là ngồi một tốp thuyền nào đến nơi đó, bởi vậy có thế kết luận ra, người gửi ra bưu thiếp này cần phải ở trên Đảo Nam Sa."

"Sau đó Hứa Trường Anh tra xét máy ghi hình phụ cận, may mắn chính là, thời điểm cách hiện nay bảy năm, ở phụ cận một ngân hàng có lắp máy ghi hình, khi đó theo dõi đều là phải copy ta ra tạo thành đĩa CD để xử lý. Vì thế anh ta tại đoạn thời gian đó, phát hiện một người phụ nữ từ bưu cục đi ra, thân ảnh đi tới máy ATM rút tiền, so với thông tin rút khoản ở ngân hàng sau đó, xác nhận bà ta là một nữ nhân tên là Trương Hồng Kiều ở Đảo Nam Sa."

Lục Tư Ngữ liền liếm môi một cái: "Vì vậy, Hứa Trường Anh hoài nghi, nữ nhân này chính là Ngô Hồng Du. Anh ta mới vừa điều tra tới đây, vẫn không có cùng phương diện Đảo Nam Sa đối chiếu thân phận Trương Hồng Kiều, đã không may mắn gặp nạn..."

Điện thoại thời gian có hạn, Hứa Trường Anh chỉ là cùng Lục Tư Ngữ nói đơn giản quá trình trong đó, rất nhiều bù đắp là Lục Tư Ngữ sau đó thuận theo manh mối hắn để lại nghĩ rõ ràng.

Vụ án mười mấy năm trước, lúc đó rất nhiều người đương sự cũng đã chết đi hoặc là già đi, thời gian nhạt đi ký ức, phần lớn manh mối đều bị tiêu diệt. Lấy đến tay chỉ có một ít chứng cứ không hoàn toàn, toàn bộ quá trình tìm kiếm cực kỳ gian khổ, tên cướp thứ tư này, chính là ở gần người giật dây nhất lúc đó.

Tìm tới người này, như tìm được một cái chìa khóa.

Đại khái là trong lúc truy tra đã kinh động người nào, hay hoặc là bởi vì bên trong Cục cảnh sát có nội gián, Hứa Trường Anh chưa kịp tra được càng nhiều tin tức hơn, hắn ở bề ngoài thấy thì chết vì tai nạn xe cộ, nhưng thật ra là chết trong tay người giật dây, gϊếŧ người diệt khẩu.

Này đó, chính là nguyên nhân cậu bước lên trình tự này, cậu đi lên con đường Hứa Trường Anh còn chưa đi xong.

Đem nguyên một câu chuyện nói xong, Lục Tư Ngữ rũ xuống mi mắt, lông mi run rẩy.

Tống Văn thở dài nói: "Hứa Trường Anh, là một vị cảnh sát tốt."

Hiện tại này đó chỉ là Lục Tư Ngữ miêu tả, từ giữa không khó nghe ra Hứa Trường Anh đã hạ xuống bao nhiêu công phu, cần phải kiên trì, cần phải chấp nhất, mới có thể tìm tới những đầu mối này.

Điều tra án treo nhiều năm, giống như là gặp câu đố rất khó, không có đáp án.

Có lẽ sẽ có một trăm các loại manh mối bày ở trước mắt, thế nhưng trong đó chín mươi chín cái cũng có thể là manh mối không có hiệu lực cùng không có thông tin, sẽ cho người tay trắng trở về.

Có thể trợ giúp cho bọn họ, khóa được hung phạm, có lẽ là một ít cực kỳ nhỏ bé, chi tiết nhỏ dễ dàng bị mọi người quên, ví dụ như một cái vết máu, một sợi tóc, một mảnh lá cây, một chút đất...

Có thể ở trong nhiều manh mối như vậy lột ti đánh kén, tìm tới một con đường đúng đắn, sau đó thuận theo tìm xuống dưới, làm đội trưởng Tống Văn biết rõ, đó là một chuyện đáng quý cỡ nào.

Lần này Hứa Trường Anh tìm được ba tấm bưu thiếp, chính là ba tấm card nhỏ của mấy năm trước, mặt trên thông tin có hạn, làm cho bọn họ thấy được hi vọng tìm được nghi phạm lẩn trốn mười mấy năm.

Hứa Trường Anh có lẽ chỉ có chút cố chấp, liền đã từng cùng bọn họ phát sinh qua một ít ma sát, nhưng hắn đủ chấp nhất, đủ liều mạng, hắn là một vị  cảnh sát tốt hết chức trách, suốt đời truy hung tìm ác.

Lục Tư Ngữ nhìn về phía Tống Văn, ánh mắt lưu chuyển nói: "Hứa Trường Anh khi đó điện thoại cùng em nói, trong Cục cảnh sát có người đang lan truyền tin tức cho đối phương, mà anh ta lại tìm ra em chính là người sống sót cuối cùng của vụ án 519, nên cuối cùng bất đắc dĩ, anh ta lựa chọn đem di thư truyền lại cho em."

Đang điều tra giai đoạn cuối cùng, Hứa Trường Anh lâm vào mê cục, xung quang tựa hồ cũng là người có các loại mục đích, tiền tài mê hoặc, sinh mệnh uy hiếp, rất nhiều người đều không chịu đựng được thử thách.

Thậm chí bởi vì sự tình tổ chuyên án năm đó giải tán, thông tin cụ thể, hắn cũng không có nói cho Tống Thành.

Tin tức này khiến Hứa Trường Anh đưa tới họa sát thân, Lục Tư Ngữ được hắn gọi điện đến, không thể nghi ngờ cũng sẽ bị đối phương chú ý tới.

Đây chính là nguyên nhân thực sự Lục Tư Ngữ rời khỏi Cục thành phố, lựa chọn một mình điều tra, tuy rằng trước đã ở trong thư Lục Tư Ngữ lưu xuống biết đại khái, thế nhưng bây giờ nghe cậu chính miệng nói ra những điều này, Tống Văn vẫn là nhất thời trong lòng chua xót, trầm mặc không nói.