Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát

Chương 41




Lúc này đã qua buổi tối sáu giờ rưỡi, sắc trời dần dần tối đen đi, giữa bầu trời là màu da cam tà dương cùng màu xanh lam bóng đêm giao hoà lẫn nhau, như là một bộ tranh màu nước cực mỹ lệ. Mấy người hoặc đứng hoặc ngồi xổm ở tại đám mồ đầu thôn, không lòng dạ nào thưởng thức mỹ cảnh nơi sơn thôn này.

Nghe Lục Tư Ngữ nói, Trương Đại Hải nhíu lông mày sửa lại một chút dòng suy nghĩ: "Vậy nói như thế, đứa trẻ có thể mới là người bị hại thứ nhất? Cả nhà bọn họ đều chết bởi một hung thủ, hung thủ gϊếŧ đứa trẻ còn chưa hết giận, mấy tháng sau còn gϊếŧ cả nhà bọn họ?"

Mọi người nhất thời trầm mặc, bọn họ hồi tưởng toàn bộ vụ án, bên trong có rất nhiều chi tiết nhỏ, lần đầu tiên điều tra không cảm thấy đặc thù, hiện tại tỉ mỉ hồi tưởng có chút ớn lạnh. Trong không khí vẫn như cũ có nồng nặc mùi xác thối, nhưng mà bởi vì hiện trường ở lâu rồi, mọi người cũng đều thích ứng.

Lục Tư Ngữ lại có điểm đau dạ dày, đứng lên sắc mặt tái nhợt dựa vào cây bên cạnh, cúi đầu nhắm mắt im lặng không lên tiếng. Cậu trầm tư chốc lát, nghĩ rõ một ít nguyên do, mở miệng nói: "Tôi cảm thấy được có hai loại khả năng, loại thứ nhất chính là anh nói kia."

"Một loại khác thì sao?" Trương Đại Hải kinh ngạc hỏi.

"Một loại khác, chỉ sợ sẽ là đứa trẻ kia là bị chính cha mình gϊếŧ chết."

Nói chuyện, Lục Tư Ngữ cúi đầu nhìn về phía thi thể của đứa trẻ, mí mắt thi thể đã mục nát, một đôi nhãn cầu như lòi r ngoài, thoạt nhìn như là chết không nhắm mắt.

Xem mọi người trên mặt hiện ra biểu tình nghi hoặc, Tống Văn suy nghĩ rõ ràng phân đoạn trong đó, thay cậu giải thích: "Đứa trẻ là theo chân Chu Sở Quốc đi ra ngoài, đến tột cùng xảy ra chuyện gì, các anh chỉ có thể nghe lời một bên từ Chu Sở Quốc, lúc trước tôi nghe người trong thôn nói qua một cái chi tiết nhỏ, người ở hai bờ sông vẫn luôn không nghe thấy tiếng kêu cứu của đứa trử, có thể chính là bởi vì Chu Sở Quốc đã hạ thủ, đứa nhỏ mới có thể không có cách cầu cứu, bởi vì kia vốn là người nó tín nhiệm. Đứa nhỏ là Chu Sở Quốc mang đi ra ngoài, cũng là hắn nói cho người trong thôn không thấy con mình, hắn có thời gian gây án, sau đó cũng mấy lần cản trở giải phẫu, khả năng chính là sợ bị người phát hiện."

Lâm Tu Nhiên cũng phản ứng lại, cúi đầu suy nghĩ một chút, nói bổ sung: "Nếu như là Chu Sở Quốc gϊếŧ, cái đùi gà kia có thể là bởi vì hắn áy náy, mới mua cho đứa trẻ, cũng bởi vậy dụ dỗ đứa trẻ đến bên dòng suối nhỏ." Nếu như vậy, rất nhiều chuyện là có thể nói được thông.

Cái quan điểm này nghe tới cảm thấy được khó có thể lý giải được, nhưng liên hệ vừa nãy Trương Đại Hải nói tới, cha đứa trẻ thường thường đánh chửi nó, cuối cùng trước khi gϊếŧ chết lại mua đùi gà cho con mình, có chút khiến người khác sau lưng lạnh cả người.

Nghe Tống Văn cùng Lâm Tu Nhiên nói, Trương Đại Hải đôi môi đều run, hắn cơ hồ không nhận biết thôn trang đã sinh trưởng từ nhỏ này, đều nói hổ dữ không ăn thịt con, hung thủ sát hại đứa trẻ tại sao có thể là chính cha của nó? Này so với vụ án điện giật trước mắt còn muốn cho hắn khó bề tin tưởng hơn: "Chu Sở Quốc cũng chính là lúc thường đối đứa trẻ có chút nghiêm khắc, hắn cũng không phải điên rồi chứ, tại sao muốn gϊếŧ con của mình, còn là con trai. Động cơ của hắn sẽ là cái gì?"

Tống Văn quay đầu lại nhìn một chút hài cốt kia, hồi tưởng thông tin đã biết trước đó nói, "Về phần động cơ..." Nói tới chỗ này, con mắt của anh híp lại, lông mày hơi nhíu, con ngươi khẽ run lên, bỗng nghĩ thông suốt sự việc trong đó.

"Các anh có chú ý tới không, ở nhà, bọn họ không có làm linh vị cho đứa trẻ, mộ phần cũng không có vết tích viếng mồ mả, người trong thôn nói bên dòng suối nhỏ có tiếng khóc, có thể là Dương Lê đang len lén tế bái." Tống Văn nói tới chỗ này nhìn về phía Trương Đại Hải, "Lúc trước tôi cùng người trong thôn hỏi thăm về đứa trẻ, người trong thôn có chút ấp úng, khi đó tôi không nghĩ ra, hiện tại tôi rốt cuộc cũng hiểu. Thân thế của đứa nhỏ này, có phải là có vấn đề?"

Trương Đại Hải bị Tống Văn nhìn chằm chằm, cúi đầu: "Cái kia, trong thôn là có một chút lời nói bóng gió như vậy, nhưng mà những điều này đều là các thôn dân đùa giỡn a."

"Đem lời nói rõ ràng ra."Tống Văn tiếp tục ép hỏi hắn.

Trương Đại Hải nuốt ngụm nước bọt nói: "Được rồi, ta nói, thi thể của Dương Lê các anh đã thấy qua, lớn lên cũng rất đẹp, người trong thôn hoài nghi Dương Lê có thể là đội mũ xanh cho nam nhân của cô ta. Nhưng mà, trong thôn chính là như vậy, luôn là có những lời đàm tiếu linh tinh, trà dư bát quái, thật sự cũng hảo, giả cũng được, đều truyền đích thực thật, kỳ thực phần lớn đều là giả, mọi người rảnh rỗi tụ tập bát quái mà thôi."

"Không quản lời đồn là thật là giả, Chu Sở Quốc vẫn tin." Tống Văn đồng tử toả sáng, một đôi mắt đen trắng rõ ràng, tựa hồ thấy rõ tất cả: "Hắn muốn gϊếŧ đứa trẻ này, rất có thể là cảm thấy được đứa trẻ không phải là con của hắn, hoặc là nói, có phải là con của hắn hay không không quan trọng, hắn cho là có phải hay không mới quan trọng."

Tống Văn tiếp tục phân tích nói: "Chu Sở Quốc là kế toán, tư duy bảo thủ, có chút giáo điều, trong nhà của hắn quét tước thập phần sạch sẽ, hết thảy thói quen một chút cũng không thay đổi. Lời đồn đãi có thể gϊếŧ người, e rằng hắn là từ vài chi tiết nhỏ lúc sinh hoạt bình thường, cùng với một ít đôi câu vài lời của vơi mình mà tăng thêm nghi ngờ, người như hắn, không thể nào tiếp thu được vợ mình bất trung, càng không thể nào tiếp thu được đứa trẻ bên người mình dưỡng dục nhiều năm không phải con của mình."

"Ban đầu Chu Sở Quốc khả năng cũng chỉ là hoài nghi xuất thân của con mình mà thôi, dần dần, người nói vô tâm người nghe hữu ý, Chu Sở Quốc đem chuyện này làm nỗi khúc mắc của chính mình, trên đầu xanh biếc như là một cái cây đâm cắm ở trong lòng hắn, mỗi khi thấy con mình, liền đêm không thể chợp mắt."

Tống Văn tiếp tục suy đoán vụ án, "Hắn với người nhà thái độ càng ngày càng ác liệt, loại tâm tình này theo đứa đứa lớn lên tháng ngày tích lũy, Chu Sở Quốc không có dũng khí mang con mình đi xét nghiệm xem có phải là con trai ruột hay không, mà là nhẫn tâm, lựa chọn một loại phương thức giải quyết cực đoan khác, một ngày kia, hắn mang theo đứa trẻ ra cửa, đến tiệm tạp hóa đầu thôn mua cho nó một cái đùi gà, sau đó hai người một đường đi tới bên dòng suối nhỏ..."

Bi kịch liền như vậy mà phát sinh.

Một bên cạnh lính cảnh sát tiểu Mạnh nghi hoặc hỏi: "Hoài nghi không phải con của mình, tại sao không ly hôn?"

Trương Đại Hải nhớ tới cái gì đó nói: "Đại khái là cảm thấy lại tìm vợ cũng khó, hơn nữa chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài..... Khi đó tôi còn nhớ, đứa trẻ chết rồi sau đó Chu Sở Quốc an ủi Dương Lê, nói bọn họ còn trẻ, còn có thể tiếp tục sinh."

"Đứa trẻ là con ai, hiển nhiên là phải xét nghiệm qua mới có thể có định luận, khuôn mặt cùng đặc thù cũng không nhất định chuẩn xác." Lâm Tu Nhiên nói chuyện, xe vận chuyển thi thể đến, bọn họ đem thi thể đứa trẻ bỏ vào túi bọc thi thể, vận chuyển đến nhà tang lễ làm thêm kiểm tra cặn kẽ. Chờ đợi kết quả DNA đi ra, mới có thể có định luận cuối cùng.

Tống Văn đi tới móc ra thẻ phòng đưa cho Lâm Tu Nhiên, Lâm Tu Nhiên khoát tay một cái nói: "Thôi, tôi tối nay khẳng định ngủ ở trấn trên, có thể hay được ngủ hay không còn chưa chắc chắn đây."

Chờ bên này tất cả thỏa đáng, Lâm Tu Nhiên cùng lão Lý lên xe đồng thời chạy tới nhà tang lễ. Tống Văn liền quay đầu nhìn về phía Trương Đại Hải: "Thôn này bên trong còn có chuyện gì mà anh chưa có nói cho chúng tôi biết? Nam nhân có quan hệ cùng Dương Lê sẽ là ai?"

Trương Đại Hải nói: "Anh vừa nãy phân tích như vậy, tôi ngược lại thật ra nghĩ tới, liên quan tới một nhà này, thật còn có chút chuyện cũ năm xưa, trước khi Dương Lê gả cho nhà họ Chu, từng ở trong thôn này có một đối tượng, gọi là Tiết Cảnh Minh, nói đến, người này cùng Chu gia còn có chút quan hệ họ hàng, mẹ của Tiết Cảnh Minh và mẹ của Chu Sở Quốc là chị em họ."

"Mấy năm trước, Tiết Cảnh Minh cùng Dương Lê là hai bên tình nguyện, là một đôi trong thôn người người ước ao, nhưng cha của Tiết Cảnh Minh chết sớm, trong nhà cũng nghèo, không có tiền sính lễ. Vì vụ hôn nhân này, Tiết Cảnh Minh cùng mẹ mình đi tìm các thân thích để vay tiền, thậm chí đi qua Chu gia. Nhưng là bà Tiết dù sao cũng chỉ là một tang phu quả phụ, quan hệ thân thích đã sớm đều đứt đoạn mất. Đến cuối cùng tổng cộng cũng không mượn được bao nhiêu, bọn họ bởi vì sính lễ quá ít bị Dương gia đuổi ra ngoài, việc kết hôn cũng là không thành. Sau đó, bọn họ không nghĩ tới Dương Lê lại gả cho Chu Sở Quốc, bị thân thích của chính mình hớt tay trên, bà Tiết trong cơn tức giận sinh bệnh nặng, không mấy năm liền qua đời."

"Lại nói Chu gia bên này, Dương Lê sau đó gả cho Chu Sở Quốc, sau đó rất nhanh liền sinh con trai, khi đó Chu gia lão gia tử vẫn còn, làm tiệc trăm ngày cho đứa trẻ rất lớn. Nhưng là... dau đó mọi người phát hiện, Chu Sở Quốc là mắt một mí, đứa trẻ nhưng là mắt hai mí, Chu Sở Quốc mặt dài, đứa trẻ lại mặt tròn, lớn lên không giống......"

Tống Văn nói: "Nghe như thế , Tiết Cảnh Minh có hiềm nghi rất lớn, việc trọng yếu như vậy, anh tại sao không nói sớm?"

Trương Đại Hải bị hắn mắng đến cái cổ co rụt lại: "Hai nhà này đã sớm không lui tới. Muốn nói có ân oán cũng đều là trước đây, coi như Tiết Cảnh Minh tức giận bất bình, cũng sẽ không qua đến mấy năm mới báo thù chứ? Trước tôi cho là hài tử tử vong chính là bất ngờ, sẽ không nghĩ tới phương diện này."

Tống Văn nghe đến này, tháo xuống cái bao tay dùng một lần, bọc một bọc chuẩn bị ném xuống, quay đầu nhìn về phía Trương Đại Hải cùng tiểu Mạnh còn đang ở một bên ngẩn người: "Các người sững sờ làm gì? Nếu đều nói đến Tiết Cảnh Minh kia, người này có trọng đại hiềm nghi, mau chóng xác nhận xem hắn có hay không còn ở trong thôn. Còn có, tìm mấy người trẻ tuổi trong thôn đến lấp cái hố này đi. Đào hố không lấp là không đạo đức."

"Cái kia, Tiết Cảnh Minh là ai a." Bên cạnh tiểu Mạnh nói chen vào hỏi Trương Đại Hải: "Tôi ở trong thôn nhiều năm như vậy, không nghe nói có người này a."

Trương Đại Hải nói: "Chính là chín ngón, cái người mất một cái đầu ngón tay cái kia đó, trong thôn có tiếng là lão lưu manh." Thôn này bên trong mọi người lúc thường nói chuyện, dùng biệt hiệu nhiều hơn dùng tên thật, Tiết Cảnh Minh cùng lính cảnh sát này chênh lệch tuổi lớn, hắn không biết tên cũng là chuyện bình thường.

Tiểu mạnh a một tiếng, rồi mới nói, "Người kia không phải có tiếng là đại hiếu tử sao? Thời điểm mẹ của hắn bệnh nặng, hắn vẫn luôn không rời không bỏ. Hơn nữa hắn rất yêu thích trẻ con, thường thường đi phụ cận trường học cùng vườn trẻ chia kẹo cho bọn nhỏ, tôi có một lần liền thấy, hắn và con trai Chu Sở Quốc đang nói chuyện."

Tống Văn nghe lời này khẽ nhíu mày: "E rằng đúng là do loại hành vi này của hắn, thêm vào lời đồn đãi trong thôn, mới để cho Chu Sở Quốc hạ xuống quyết tâm muốn gϊếŧ con trai của chính mình."

Lục Tư Ngữ nói chen vào hỏi một câu: "Các anh nói Tiết Cảnh Minh này là làm công việc gì ?"

Trương Đại Hải nói: "Hắn đã từng giúp người trang trí làm chút nghề mộc mà sống, sau đó có một lần lúc làm việc, bị cưa điện cưa đứt một ngón tay, cũng không có cách nào công tác, lúc này mới tìm sản vật núi rừng mà sống."

Tống Văn phân tích: "Nếu như hắn làm qua nghề mộc, nói không chắc cũng học qua một chút về điện, như vậy xem nghề nghiệp liền đúng rồi. Nếu như Tiết Cảnh Minh cho là đứa bé kia là con của hắn, lại ngẫu nhiên biết được là Chu Sở Quốc cố ý gϊếŧ đứa bé, rất có thể sẽ làm ra việc diệt môn cực đoan như thế này, sợ rằng, đây chính là động cơ gϊếŧ người của vụ án diệt môn này."

Cho tới bây giờ, chứng cứ đã tìm được hơn nửa, lô-gic cũng đã làm theo.

Trương Đại Hải ở một bên cạnh sửa sang lại dòng suy nghĩ: "Như vậy ngọn nguồn, có thể là Chu Sở Quốc hại chết đứa trẻ, Tiết Cảnh Minh sẽ gϊếŧ cả nhà bọn họ?"

Bên trong hai cái vụ án này, án chết chìm trước, án điện giật ở phía sau, nhìn như không có quan hệ, có thể kỳ thực án chết chìm này mới là nguyên nhân dẫn đến cả sự kiện này.

Tống Văn: "Suy luận theo manh mối là như vậy, e rằng bên trong còn có các chi tiết nhỏ chúng ta chưa biết được. Cụ thể có phải như vậy hay không, còn phải bắt được Tiết Cảnh Minh hỏi một chút xem."

Trương Đại Hải lại hỏi: "Đứa nhỏ này, đến tột cùng là con ai a?"

Tống Văn nói: "Chờ kết quả xét nghiệm DNA đi." Tại trước khi có kết quả, bọn họ suy đoán cũng chỉ là suy đoán mà thôi, bọn họ bây giờ có tàn thuốc hung thủ lưu xuống, Chu Sở Quốc cùng thi thể đứa bé, chỉ cần tìm được Tiết Cảnh Minh lấy DNA của hắn, tất cả là có thể tìm ra chân tướng.

Trương Đại Hải vò đầu hỏi: "Tôi hiểu được lô-gic của các anh, nhưng Tiết Cảnh Minh tại sao liền nay cả Dương Lê đều gϊếŧ chết? Kia dù sao cũng là nữ nhân hắn yêu trước đây a."

Tống Văn suy nghĩ một chút: "Lâu như vậy rồi, tình cảm của Tiết Cảnh Minh ban đầu đối với Dương Lê mong mà không được sợ là sớm đã hóa thành hận, hơn nữa sau kho đứa trẻ tử vong, hắn cảm thấy được Dương Lê cũng có một phần trách nhiệm. Còn đối với bà Chu, đại khái cùng năm đó hắn đã từng đi qua Chu gia vay tiền, cuối cùng không có cưới được Dương Lê có liên quan đi. Nhưng mà, hai người kia không phải người mà hắn chủ yếu muốn gϊếŧ, hắn chủ yếu là vì trả thù Chu Sở Quốc, giả thiết bà Chu cùng Dương Lê ý thức phòng bị rất mạnh, nếu như sau khi Chu Sở Quốc bị điện giật không có vội vã tiến lên, như vậy hai người kia, có thể sẽ tránh được một kiếp."

Trương Đại Hải bị Tống Văn thuyết phục, ở một bên cạnh gật đầu nói: "Chi tiết nhỏ đều hợp lý, hơn nữa người kia chiều cao cũng phù hợp, chớ nhìn hắn lúc thường có chút lưng còng, thế nhưng vóc dáng cũng không thấp. Tiểu Mạnh cậu gọi tiểu Trương, đi đem hắn kêu đến."

Mấy người càng phân tích, cảm thấy được người này hiềm nghi càng lớn, Tống Văn cau mày nói: "Đừng kêu đến, dành thời gian, trực tiếp tìm người đi gia đình hắn trông chừng là được rồi. Chúng ta cũng lập tức chạy tới." Hắn suy nghĩ một chút lại nói: "Người đến trông trừng nhất định phải chú ý an toàn, chỉ xác nhận xem có hay không ở nhà là được rồi." Nếu như Tiết Cảnh Minh chính là hung thủ của vụ án diệt môn này, sợ là sớm đã là kẻ liều mạng, tùy tiện tiếp cận có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Trương Đại Hải lúc này mới như vừa tình giấc chiêm bao, gọi điện thoại kêu người nhanh chân đến nhà Tiết Cảnh Minh trông chừng, không lâu lắm điện thoại lại gọi tới, Tiết Cảnh Minh trong nhà cửa đóng chặt, hỏi hàng xóm, nói là sáng sớm tám giờ liền thấy hắn ra cửa, thu thập một cái ba lô to, hỏi hắn đi chỗ nào thì không có trả lời.

Trương Đại Hải vội vàng mang theo bọn họ vào thôn, xuyên qua mấy con phố đi tới cửa nhà Tiết Cảnh Minh, nơi này ở phía Nam của làng, có chút lâu đời, cửa cũng có chút cũ, mặt trên nước sơn loang lổ, lúc này đèn rực rỡ mới lên, rất nhiều nhà đều thắp sáng đèn dầu, nơi này là một mảnh đen nhánh. Mấy người đứng ở ngoài cửa, Lục Tư Ngữ đem điện thoại di động điều chỉnh thành đèn pin, đầu tiên là hướng trên đất soi soi, sau đó mở miệng nói: "Dấu chân giống nhau." Sau khi nói xong hắn nhìn một chút một cái tàn thuốc ở cửa, "Nhãn hiệu thuốc lá cũng giống vậy."

"Tám phần mười chính là người này." Tống Văn nói xong từ phía sau rút ra súng, tích góp sức lực một cước đạp ra cửa nhà bị khoá. Oành một tiếng thanh âm vang lên sau, cửa theo tiếng mà mở ra. Tống Văn nhìn một chút bên trong không có động tĩnh, lúc này mới tiến vào, đối với phía sau Trương Đại Hải nói: "Chú ý bảo vệ hiện trường, đem vật chứng nhân viên kêu đến, chiết xuất vật chứng, phong tỏa nơi này."

Trương Đại Hải ai một tiếng, vội vàng đi gọi điện thoại.

Tống Văn vào cửa, Lục Tư Ngữ đứng ở phía sau anh dùng di động chiếu sáng.

Màu trắng tia sáng rạch ra kia mảnh hắc ám, trong phòng đồ vật từ từ rõ ràng lên.

Đây là nhà của một nam nhân độc thân, tổng cộng hai gian, là thông nhau, trong phòng thu thập coi như sạch sẽ, ở gian trong đặt hai cái giường, hiển nhiên thu thập qua, không tính ngổn ngang. Vị trí gần bên trong, đặt một cái TV cũ kỹ, trên tường chỉnh tề dán một ít bằng khen, đã sớm không nhìn rõ chữ viết. Tống Văn nhìn thấy chỗ dựa vào cửa treo một đồ vật màu xanh sẫm, đi vào vừa nhìn, đó là một bộ quần áo mưa dài. Tống Văn nhớ lại lời trước đó của thôn dân, xoay người lại hướng về phía Lục Tư Ngữ, hung thủ vô cùng có khả năng chính là người này.

"Bên trong có phát hiện sao?" Trương Đại Hải âm thanh truyền tới, bên trong phòng một mảnh đen nhánh, hắn mới vừa nói chuyện điện thoại xong kêu người lại đây, lúc này vào cửa chuẩn bị bật đèn, Lục Tư Ngữ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, thấp giọng kêu một tiếng: "Cẩn thận!"

Trong đen kịt, Trương Đại Hải vừa sửng sốt, liền bị Lục Tư Ngữ chặn lại, có chút không rõ ý nghĩa.

Dựa vào ánh sáng đèn pin, Lục Tư Ngữ đến gần công tắc đèn, tỉ mỉ tra xét một phen, sau đó cẩn thận dùng đôi đũa gỗ trên bàn bên cạnh trên bàn nâng lên một đoạn dây đồng lộ ra. Nơi này cũng sớm đã tiến hành cải tạo, làm thành cạm bẫy.

Tống Văn lúc này cũng nhìn thấy sợi giây điện kia, nếu như trong đêm đen chạm vào, rất dễ dàng tạo thành thương vong, cũng may bị Lục Tư Ngữ phát hiện, anh thấp giọng mắng một câu: "Tiên sư nó, thật ác độc."

Trương Đại Hải trong lòng nghĩ đến thảm trạng của mấy bộ thi thể vào sáng sớm kia, chỉ cảm thấy được chính mình kiếm về một cái mạng, cả người mồ hôi lạnh ứa ra, vỗ vỗ ngực nói: "Làm tôi sợ muốn chết, tiểu huynh đệ, cậu đây là đã cứu tôi một mạng a, chờ vụ án này kết thúc, tôi nhất định phải mời cậu uống rượu báo đáp."

Lục Tư Ngữ lạnh lùng ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, một chữ quý như vàng mà từ chối, "Tôi không uống rượu."

Trương Đại Hải vốn là chuẩn bị một bụng nịnh nọt muốn nói, bị bốn chữ này đỉnh đầu, nhất thời nghẹn ở nơi đó, nói không ra lời. Trong thành này cảnh sát có trình độ nghiệp vụ không tồi, thế nhưng thế nào đều không hiểu nhân tình như thế chứ......