Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát

Chương 72




Điện thoại di động bị cúp, Lục Tư Ngữ gọi xong điện thoại, trong dạ dày liền đau đớn một hồi, cậu cuộn tròn đứng dậy, đau đến không nhịn được kêu thành tiếng.

Trong phòng là bóng tối vô cùng vô tận, cậu ôm cái gối đặt ở dưới thân, đau đớn vẫn như cũ không có cách nào giảm bớt, điện thoại di động từ trong tay của cậu trượt rơi xuống sàn nhà, phát ra bịch một tiếng, đánh thức Tiểu Lang. Con chó ở bên giường vòng tới vòng lui, phát ra tiếng nghẹn ngào, nhưng nó cũng không giúp được cậu.

Lục Tư Ngữ không ngừng mà thở hổn hển, cảm thấy chính mình như là một cái xác chết di động mà nằm ở trên giường, cậu cảm giác mình đang không ngừng đi xuống rơi xuống, cảm giác làm này cho cậu cực kỳ khó chịu, trong dạ dày đau đến không ngừng nghỉ, co giật đến lấy tay là có thể chạm được, trong đầu là các loại thanh âm huyên náo.

Thời khắc cậu bồi hồi, linh hồn như là xuất khiếu, sinh mệnh như là thoáng qua liền qua, tại khó chịu cùng trong thống khổ bên trong, bỗng có một cái tay nắm thật chặc cậu, tựa hồ là có người ở gọi tên của cậu, cậu nghe được, trầm thấp đáp một tiếng, gọi về thần trí.

Lục Tư Ngữ nỗ lực mở mắt ra, nhìn Tống Văn thở hổn hển, biết là anh chạy tới, "Tống đội... Anh vào bằng cách nào..." Chẳng biết vì sao, thấy được Tống Văn, cậu liền cảm thấy đau đớn trong cơ thể hóa giải một phần.

Tống Văn nói: "Tầng cao nhất, đi cửa sổ. Sổ khám bệnh cùng chứng minh thư để ở chỗ nào?"

Lục Tư Ngữ đôi mắt có chút không mở ra được, chỉ chỉ một cái tủ bên cạnh.

Chuyến này vẫn luôn dằn vặt đến bệnh viện, Lục Tư Ngữ đều cảm thấy ý thức mơ mơ hồ hồ.

Tựa hồ là qua hồi lâu, lại giống như chỉ một lát sau, Lục Tư Ngữ rốt cục tỉnh lại. Trước mắt là ánh sáng trắng toát, bên tai là các loại âm thanh xa lạ ầm ĩ, cậu duỗi ra một cái tay muốn che chắn đi ánh đèn trên đầu, mới phát hiện trên tay bị đâm kim truyền dịch. Sau đó cậu mới phát giác ra, mình hiện tại đang nằm trong phòng cấp cứu trong bệnh viện truyền chất lỏng.

Cách một cái rèm, Lục Tư Ngữ có thể nghe được âm thanh bác sĩ cùng Tống Văn nói chuyện, có chút không quá rõ ràng: "... Trước cậu ấy từng có dạ dày xuất huyết, thân thể còn tương đối suy yếu cho nên lần này tái phát, cũng may đưa đi cấp cứu tương đối đúng lúc, chắc hẳn chỉ là loét dạ dày dẫn đến co giật kịch liệt, không có xuất huyết, dùng thuốc ngừng co giật, hiện tại cơ thể đã đỡ hơn rồi, chờ sau đó tỉnh lại liền sẽ không có chuyện gì..."

Tống Văn hỏi cái gì đó, lời của bác sĩ liền đứt quãng truyền đến, "Loại thuốc giảm đau kia vật đối với công năng của tim phổi có tác dụng phụ nhất định... Đã bắt đầu hô hấp biến nhỏ, số lần giảm bớt, nhịp tim không đồng đều... Hơn nữa thuốc giảm đau bản thân đối với dạ dày có kích tính, lâu dài dùng dược hiệu cũng sẽ hạ thấp, còn có thể hình thành tính ỷ lại... Tuyệt đối không thể lại dùng quá lượng... Kiến nghị tạm thời đình chỉ công tác cao..."

Lục Tư Ngữ giãy dụa muốn ngồi dậy, thân thể vẫn là mềm nhũn. Cậu nghiêng đầu liếc mắt nhìn, điện thoại di động bị Tống Văn đặt ở đầu giường. Cậu lấy sang xem xem, thời gian bây giờ là sáng sớm năm giờ rưỡi.

Một lát sau, tiếng bước chân vang lên, Tống Văn đi vào, anh nhìn một chút Lục Tư Ngữ: "Tỉnh rồi? Chuyện tối ngày hôm qua cậu bây giờ còn nhớ nhiều hay ít?"

Lục Tư Ngữ ho nhẹ một tiếng, đem thân thể hướng trong chăn hơi co lại: "Phần lớn, đều nhớ." Cậu nhớ tới có một đoạn là bị Tống Văn ôm, vừa nghĩ tới chuyện này liền mặt đỏ như phát sốt, chỉ có thể hướng trong chăn trốn.

Tống Văn cho là cậu còn không thoải mái nên hỏi: "Còn khó chịu lắm sao?"

Lục Tư Ngữ ngộp đang chăn nói: "Không sao rồi."

Hai người nói tới chỗ này, điện thoại di động vừa vang, Tống Văn cầm lên nhìn một chút, là Lâm Tu Nhiên phát tin tức trong nhóm, xem ra tối hôm qua, hắn liền thức suốt đêm. Tống Văn trực tiếp nói ra: "Kết quả kiểm nghiệm DNA đã có rồi, bộ xương khô kia là Hạ Vị Tri."

Lục Tư Ngữ liệu đến kết cục này, nhưng chính tai nghe thấy vẫn cảm thấy trong lòng rung động. Cậu từ trong chăn chui ra, một đôi mắt ngắm nhìn vách tường bệnh viện màu trắng.

Một câu nói này, giống như một cục đá, rơi vào trong ao sâu không thấy đáy, giống như bao bọc vô số oan hồn, trong khoảng thời gian ngắn vạn quỷ khóc thét, sóng lớn từ dưới nước lăn lộn mà lên, trên mặt nước bốc lên một trận khói đen lít nha lít nhít.

Bọn họ trước tại viện dưỡng lão nói chuyện một câu thành tiên tri, trên thế giới khó tìm nhất chính là người bị chết, Hạ Vị Tri không có đi ra khỏi viện dưỡng lão này.

Mười tám năm sau, nữ nhân khiến Nam thành mười tám năm trước gặp ác mộng rốt cục cũng bị người phát hiện đã sớm chết ở bên trong Vu Sơn viện dưỡng lão. Sẽ là ai gϊếŧ cô ta đây? Là nam nhân kia sao?

"Vậy bây giờ, nói thế nào?" Lục Tư Ngữ lại hỏi, nghe được tin tức này, cậu cảm giác máu toàn thân đều lạnh xuống, sắc hồng trên mặt cũng đã rút đi.

Tống Văn lại nhìn một chút thông tin phía sau Lâm Tu Nhiên phát tới nói: "Đã nói cho Cố cục, sau đó mấy bộ ngành hẹn sáng sớm mười giờ mở họp."

Lục Tư Ngữ nghe lời này, không biết lấy khí lực từ nơi nào đến, lập tức từ trên giường ngồi dậy, nhìn một chút bình treo còn lại không nhiều kia: "Chờ chút nữa chúng ta chạy tới."

Tống Văn như xem người điên mà nhìn về phía cậu: "Tối hôm qua ai đau dạ dày chết đi sống lại? Hiện tại vừa khá một chút? Cậu liền lên tinh thần rồi? Còn có, cậu còn nhớ hôm nay là ngày hẹn bác sĩ Chu không?"

Lục Tư Ngữ phản ứng một chút: "Nhớ chứ, tám giờ rưỡi sáng. Chờ chút thời gian là tới kịp."

Dừng lại vài giây, Tống Văn hít một hơi, đem thân thể hướng về phía trước một ít nói: "Lục Tư Ngữ, tôi phải cùng cậu nghiêm túc nói một chút." Người này...tại sao có thể như vậy, anh rõ ràng lo lắng cho cậu đến đau lòng, cậu lại hoàn toàn không đề cao bản thân.

"Nói chuyện gì?" Lục Tư Ngữ mơ hồ biết đến anh muốn nói gì, cậu nghiêng đầu, gương mặt trắng nõn dưới ánh bạch quang chiếu rọi xuống, ánh mắt có vẻ hơi ác liệt mà mẫn cảm.

"Chuyện thân thể của cậu." Tống Văn có chút bất đắc dĩ, trực tiếp làm rõ, cách thời gian cậu lần trước xuất viện còn chưa đủ nửa tháng, Lục Tư Ngữ lại đối với thân thể của chính mình không một chút nào yêu quý, giống như bộ thân thể này chỉ là công cụ không thể không tạm dùng.

Lục Tư Ngữ thấp đầu, cân nhắc một chút trả lời Tống Văn: "Lần này, chỉ là ngoài ý muốn."

Tống Văn mò ra vết thương trên cổ tay mình nói: "Trước cậu đau dạ dày đến lôi kéo tay của tôi không buông, ở trên tay tôi để lại vài vết móng tay cậu còn nhớ không?"

Vài vết hồng hồng kia có chút rách da, Lục Tư Ngữ thường thường cắn móng tay, cho nên móng tay rất ngắn, dù vậy, vẫn là ở trên tay Tống Văn vẽ ra vết tích. Có thể tưởng tượng khi đó cậu dùng bao nhiêu sức, lại có bao nhiêu thống khổ.

Còn có chút mơ mơ hồ hồ ấn tượng, Lục Tư Ngữ có chút chột dạ mà cúi thấp đầu đi.

"Còn có, thuốc giảm đau là dùng để giảm đau, cũng không thể chữa bệnh, hơn nữa dùng quá liều cũng sẽ tạo thành tổn thương tới thân thể, hình thành tính ỷ lại, những đứa bé l đều biết đạo lý này, cậu còn không hiểu?" Tống Văn nhìn cậu, không biết nên nói cậu như thế nào, lời nói cạn thì không nghe, nặng lời, lại sợ cậu suy nghĩ nhiều.

"Thuốc kia là trước đây bác sĩ kê, tôi từng thử các loại thuốc giảm đau, chỉ có loại thuốc này hiệu quả tốt nhất." Lục Tư Ngữ ngồi ở trên giường bệnh, cúi đầu thấp giọng nói: "Có lúc không ăn, sẽ đau dạ dày đến ngủ không được." Cậu dừng một chút, khá giống là tại cầu xin anh, "Tống đội, anh đừng nói cho những người khác, tôi sẽ cố gắng không ảnh hưởng công tác..."

Một câu nói này làm cho Tống Văn không còn hỏa khí, trong phòng nhất thời yên tĩnh, chỉ có thể nghe đến máy móc tí tách.

Tống Văn suy tư một chút, làm sao đem lời nói đến mức càng uyển chuyển, biểu hiện chính mình không phải là ghét bỏ cậu: "Cảnh sát hình sự là nghề nghiệp nhiều áp lực, có một ít cảnh sát cũng sẽ dùng một ít dược vật, số lượng vừa phải thì có thể, thế nhưng như cậu ăn nhiều thuốc giảm đau như vậy, rất nguy hiểm cho tính mạng của cậu."

Tống Văn lại nói: "Vừa nãy bác sĩ nói, theo lý thuyết cậu hôm nay là phải nằm viện quan sát." Anh nói chuyện rồi đắp chăn cho Lục Tư Ngữ, "Nếu như cậu còn muốn làm trở lại, vậy đợi lát nữa truyền xong chất lỏng, làm cái thân thể kiểm tra, chúng ta lại đi tìm bác sĩ Chu làm quyết định."

Lục Tư Ngữ hơi nhướng mày, tâm lý có chút dự cảm không tốt: "Tống đội, anh phê chuẩn báo cáo phục chức cho tôi rồi mà."

Tống Văn trả về cậu bốn chữ: "Tôi hối hận rồi."

.

Vì vậy Chu Dịch Ninh sáng sớm đi làm, liền thấy Tống Văn cùng Lục Tư Ngữ chờ hắn ở ngoài cửa phòng khám, đây là đã sớm hẹn trước, nhưng bầu không khí giữa hai người cũng không giống như vậy, Chu Dịch Ninh trước tiên chào hỏi, sau đó đem Tống Văn gọi vào.

Chờ Tống Văn đem tình huống gần đây nói xong, Chu Dịch Ninh thở dài mở miệng nói: "Trên thực tế, nếu như dựa theo quy trình, tôi cảm thấy cậu ấy nhất định là có thể thông qua. Làm phụ đạo tâm lý của cục cảnh sát, tôi đã làm công tác tôi có thể hoàn thành, cũng cho cậu thiện ý nhắc nhở. Còn về phương diện thân thể, vẫn là phải để bác sĩ cố vấn. Nếu không, cậu suy nghĩ một chút kiến nghị lúc trước tôi nói cho cậu ấy chuyển việc?"

Tống Văn trong nháy mắt tạc mao nói: "Vậy cũng không được, đội chúng tôi vốn là thiếu người."

"Nhưng tình huống hiện tại này..." Chu Dịch Ninh cũng chỉ là thăm dò anh một chút, cũng không có chuẩn bị đem người điều đi thật, hắn lộ ra một cái biểu tình hơi bó tay, gọn gàng dứt khoát nói, "Tống đội, cậu đây là... chính mình không cản được, liền muốn tìm người đội nồi a, tôi có thể giúp cậu phê chuẩn cho cậu ấy lại nghỉ mười ngày nửa tháng, nhưng cậu cảm thấy, điều này có thể giải quyết vấn đề căn bản sao?"

Tống Văn lắc đầu một cái, đáp án không thể nghi ngờ là không thể, anh mở miệng nói: "Nửa đêm hôm qua việc cùng cậu ấy đi bệnh viện ta vẫn không có báo." Dừng một chút lại nói, "Tôi cũng không yên lòng cậu ấy ở một mình."

Chu Dịch Ninh cảm thấy Tống Văn làm khó dễ, chuyển động bút trong tay nói: "Được rồ, tôi đã biết rồi, cũng chỉ có anh làm lãnh đạo như thế, cũng không biết nên làm sao với cậu ấy." Hắn suy nghĩ một chút lại hỏi, "Trước...cái chuyện tôi nói chuyện với cậu ý? Cậu để ý không? Thuộc hạ này của cậu, xác định không có vấn đề ?"

Tống Văn nhìn một chút Chu Dịch Ninh, chuyện đến nước này, anh cũng không biết nên đánh giá cùng định nghĩa Lục Tư Ngữ như thế nào, trả về hắn một câu: "Vẫn đang quan sát."

"Vậy tôi biết rồi. Trừ điểm này ra không đề cập tới..." Chu Dịch Ninh xoay chuyển một chút bút trong tay tổng kết nói: "Sự tình căn bản, là cậu ấy hiện tại cần thiết an dưỡng, đem thân thể dưỡng cho tốt, từ bỏ thuốc giảm đau, mới có thể làm việc cho giỏi, tiến hành phục chức, cũng chính là cần phải có người chăm sóc cậu ấy, giám sát cậu ấy. Nếu như nói phương pháp giải quyết, tôi thật ra có một cái, thế nhưng, chỉ sợ Tống đội cậu cũng phải làm ra chút hi sinh."

"Cái gì?" Tống Văn hỏi.

Chu Dịch Ninh không có trả lời anh, mà là nhấn chuông, để tiểu y tá ngoài cửa đem Lục Tư Ngữ gọi vào.

Lục Tư Ngữ vào cửa sau đó cúi thấp đầu, còn không biết hai vị lãnh đạo này thương lượng ra cái kết quả gì.

Chu Dịch Ninh thanh hạ cuống họng, trực tiếp nói vào đề tài chính: "Liên quan tới việc cậu phục chức, tôi và Tống đội đã thảo luận qua, hình thức hóa nói chuyện tôi cảm thấy không cần lãng phí thời gian của mọi người."

"Chủ yếu vấn đề của câuh ở chỗ, lần trước hành động tạo thành thân thể chấn thương, cũng để lại nhân tố không ổn định. Xét điều này, tôi và Tống đội thương lượng cho rằng cậu cần thiết khôi phục thân thể cùng tâm lý. Dưỡng cho tốt thân thể, giới hạn thuốc giảm đau, điều này cũng phải cần nỗ lực thời gian dài..."

Chu Dịch Ninh nói tới chỗ này nêu ý chính: "Cho nên khoảng thời gian gần đây này, từ thân thể cùng tình hình của cậu cân nhắc, tôi kiến nghị cậu không nên sống một mình, nên tìm một người ở chung."

Lời nói này vừa ra, Lục Tư Ngữ sửng sốt, Tống Văn cũng sửng sốt.

...Phạm trù của kiến nghị này giống như đã vượt ra khỏi đánh giá tâm lý phục chức.

Chu Dịch Ninh lại toàn bộ không thèm để ý ánh mắt kinh ngạc của hai người, ngẩng đầu lên hỏi Tống Văn: "Tống đội, câuh lần trước cùng tôi nói, phòng anh thuê sắp hết hạn đang tìm nơi ở thích hợp đúng không?"Nói xong còn hướng về phía Tống Văn ra hiệu.

Tống Văn nhất thời bị câu nói này của hắn làm cho nghẹn họng, toà nhà anh ở chính là nhà anh, trong nhà trừ mấy phòng anh ở còn có mấy chỗ phòng ở bị phá dỡ và di dời, không nói nhà dân, cửa hàng cũng có, tiền thuê nhà cái gì đó Lý Loan Phương đều cho anh. Bây giờ bị Chu Dịch Ninh nói chuyện, nhất thời làm cho giá trị con người anh ít đi vài con số.

Chu Dịch Ninh quay đầu lại hỏi Lục Tư Ngữ: "Tôi nhớ tới, trước phỏng vấn cậu nói nhà mình điều kiện coi như không tệ, cậu bên kia còn có phòng trống không? Tôi cảm thấy Tống đội cùng cậu ở với nhau rất hợp, vừa có thể tiến hành giám sát hành vi của cậu, lại có thể chăm sóc cho thuộc hạ. Cậu ấy lại đang tìm phòng thích hợp, đây là một biện pháp vẹn toàn đôi bên."

Chu Dịch Ninh nói chuyện, chuyển bút trong tay, ngòi bút liền trên phần cho phép phục chức trên giấy lướt qua lướt lại, hắn một đôi mắt nhìn về Lục Tư Ngữ, ý tứ như là cậu không đáp ứng tôi sẽ không ký tên.

Lục Tư Ngữ nhìn về phía Tống Văn bên cạnh im lặng không lên tiếng còn đang có chút mơ màng, lông mi dài khẽ nhúc nhích, mắt sóng gió lưu chuyển, cân nhắc một chút nói: "Nếu như Tống đội không có ý kiến, chỗ của tôi phòng trống còn nhiều..."

Tống Văn ho khan một tiếng vội nói: "Tôi không có ý kiến gì, cậu cho tôi chiếc chìa khóa, lần sau tôi cũng không cần leo cửa sổ nữa."

Chu Dịch Ninh thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy được chính mình phi thường cơ trí, sự tình xử lý phi thường viên mãn, hắn tại tờ đơn phục chức ký tên nói: "Vậy cứ như thế, nếu như trong ba tháng phục chức, xuất hiện tình huống cùng vấn đề thế nào, đều sẽ làm tiếp xử lý, bất quá tạm thời, cậu đi về công tác trước đi..."