Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát

Chương 97




Tống Văn làm xong an bài để Chu Hiểu cùng lão Giả mang theo vật chứng đi nhà Trương Tòng Vân kiểm tra, trong lòng anh lại càng phát ra bất an.

Nếu như ba bên đều đang tìm Hoắc Thiếu Khanh, bọn họ chuẩn bị có thể là không đầy đủ nhất, nghĩ đến chỗ này Tống Văn bấm Phó Lâm Giang điện thoại: "Này, Lâm Giang, các anh cần phải bắt được Hoắc Thiếu Khanh, hơn nữa phải cẩn thận Trương Tòng Vân, ông ta khả năng cũng sẽ đi sân bay, mang theo vật phẩm nguy hiểm, tôi hoài nghi ông ta có thể sẽ tiến hành trả thù Hoắc Thiếu Khanh."

Điện thoại di động đối diện ầm ĩ khắp chốn, đón lấy mới truyền đến âm thanh bất đắc dĩ của Phó Lâm Giang: "Tống đội, chúng tôi còn chưa tới nữa."

Tống Văn sững sờ: "Các anh không phải vừa nãy liền xuất phát sao?" Dựa theo thời gian như vậy, bọn hắn bây giờ cũng nên đến sân bay rồi chứ.

Phó Lâm Giang thở dài: "Đường cao tốc hướng lên sân bay đang kẹt xe nghiêm trọng, xe chúng tôi bị chặn ở bên ngoài, tài xế phía trước thường chạy con đường này bảo hôm nay nơi này số lượng xe chạy nhiều hơn vài lần."

"Là người bên kia?" Tống Văn cau mày hỏi, là Trương Tòng Vân ra tay? Hay là người của Hoắc gia?

Phó Lâm Giang nói: "Không rõ ràng, mà hẳn không phải là ngẫu nhiên, chúng tôi mới vừa hỏi mấy vị tài xế, bọn họ đều nói là ngày hôm qua tiếp được đơn đặt hàng của công ty, hơn nữa cũng nhận được tiền công."

"Tôi biết rồi, các anh mau chóng dành thời gian, hoặc là nghĩ biện pháp khác, nhất định phải mau tới đó." Hàng loạt lượng đơn đặt hàng như thế nhất định là bởi vì có người thao túng, sự tình có thể so với anh tưởng tượng đến nghiêm trọng hơn nhiều, Tống Văn suy nghĩ một chút lại nói: "Anh để tổng cục bên kia liên hệ sân bay khống chế tình hình một chút , làm tốt trạng thái chuẩn bị. Phía tôi bên này cùng Cố cục chào hỏi."

Phó Lâm Giang bất đắc dĩ nói: "Ai, được rồi, chúng tôi bên này chặn đến không nhúc nhích được, còn lại 2km cuối cùng thực sự không được thì tôi chạy tới đó."

Tống Văn nỗ lực để cho mình tỉnh táo lại, gọi điện thoại cho Cố cục báo cáo tình huống, Cố cục nghe sau đó cũng sốt sắng lên, bảo anh nhất định phải điều tra rõ tình huống.

Ấn tắt tai nghe Bluetooth, Tống Văn bắt đầu cân nhắc các loại khả năng. Nếu như lời giải thích của Lục Tư Ngữ là chính xác, như vậy Trương Tòng Vân không thể nghi ngờ là thập phần nguy hiểm, ông ta sẽ gϊếŧ người ở sân bay sao? Không... hẳn không phải là ở san bay động thủ, nếu như ông ta mang theo vật nguy hiểm, khả năng không có cách nào tới gần sân bay. Chỉ khi nào hắn mang theo những vật nguy hiểm đó đến bên ngoài sân bay, đồng thời tiếp được Hoắc Thiếu Khanh thì tình thế sẽ càng ngày càng mất khống chế.

Thời điểm nghĩ lại, xe Tống Văn đã lái đến tiểu khu Hoắc Thần đang ở, anh tại cửa lấy ra thẻ cảnh sát, một đường lái vào.

Nơi Hoắc gia ở là biệt thự thứ ba mươi sáu. Tống Văn ấn chuông cửa, liền có người như quản gia ra mở cửa, đem anh nghênh đón tiến vào phòng tiếp khách.

Tiểu biệt thự của Hoắc gia đầy đủ bốn tầng, trang trí bố trí đến phi thường xa hoa, Tống Văn lại không lòng dạ nào thưởng thức, vội hỏi: "Lão bản của các ngươi Hoắc Thần đâu? Tôi là cảnh sát, có chuyện quan trọng tìm ông ta!"

Dựa theo thời gian suy tính, máy bay của Hoắc thiếu mới vừa hạ xuống, từ lúc máy bay tiếp đất đến lúc đăng ký đi ra ngoài cần phải còn một lúc nữa, nhưng Tống Văn sốt ruột, người nơi này lại một chút cũng không sốt ruột. Quản gia kia như người mà cúi người một cái: "Hoắc lão bản biết điều này, nói anh ở nơi này chờ ông ấy, ông ấy lập tức liền xuống dưới."

Tống Văn đành phải ngồi ở ghế chờ, sau đó đầu anh chuyển hướng sang một bên cạnh, bỗng nhiên sửng sốt, gian phòng tiếp khách này trang trí rất không đồng đều, ở một mặt tường phía Tây có một cái tủ kính lớn trong suốt, cái tủ kính kia phải cao bằng một người lớn, bên trong che kín đồ vật dạng thạch trái cây màu xanh lam, lúc này ánh quang lên, lộ ra một loại u lam có chút khiếp người.

Tống Văn hơi nghi hoặc một chút, ngưng thần xem mới phát hiện, đây là một tủ kính nuôi kiến. Keo pha lê màu xanh lam có thể thấu quang, trong suốt, cách tầng vật chất kia cũng có thể nhìn thấy kiến hoạt động bên trong.

Nơi sâu trong tủ kính, những con kiến này đang bận bịu mà xây dựng sào huyệt. Phỏng đoán cẩn thận, một tủ kính này phải có hàng ngàn con kiến, những điểm nhỏ màu đen đang bận bận rộn rộn, bò khắp chung quanh.

Tống Văn khẽ cau mày, vị Hoắc lão bản này cư nhiên ở trong nhà nuôi nhiều kiến như vậy, anh cũng chẳng hề bài xích mọi người nuôi chút sủng vật đặc biệt, chỉ là bày nhiều kiến như vậy ở trong phòng tiếp khách, thoạt nhìn khiến người khác có chút không quá thoải mái.

Tống Văn đang nghĩ ngợi, phía sau truyền tới một thanh âm, "Tôi ở đây lúc không có chuyện gì làm liền thích ngồi xem những con kiến đó, có lúc, có thể xem một ngày."

Tống Văn nghiêng đầu, liền thấy một vị nam nhân hơn năm mươi tuổi phúc hậu từ cửa đi vào, đúng là người lúc trước anh thấy trong tài liệu trước điều tra Hoắc Thần.

Tống Văn đem thẻ cảnh sát của mình ra đưa tới: "Hoắc lão bản đây thực sự có một cái hứng thú khác với tất cả mọi người a."

"Cậu không cảm thấy, những con kiến này cùng xã hội của chúng ta rất giống sao, có mấy ngàn kiến thợ cùng binh mã, thượng tầng là kiến chúa, kiến phụ, chỉ có đứng đầu, mới có thể trở thành người thống trị của đàn kiến..."

Hoắc Thần cười, giống như mình chính là người thống trị của đàn kiến kia vậy, ông tự xưng là thông minh có tiền có thế, những người bình thường kia đều bị ông đùa bỡn với ở trong lòng bàn tay.

Tống Văn không rảnh cùng ông nói chuyện tào lao này đó, tận lực nói tóm tắt: "Hoắc lão bản, chúng tôi bây giờ hoài nghi con trai của ông Hoắc Thiếu Khanh cùng vụ tai nạn xe cộ phát sinh vào đêm giáng sinh năm quái có tương quan, hi vọng Hoắc lão bản có thể phối hợp với công việc của chúng tôi."

Hoắc Thần ngồi xuống các ghế xoay bên cạnh bàn: "Cảnh sát Tống, cho nên cậu hi vọng tôi làm cái gì đây?"

"Hoắc gia các ông phái người đi sân bay đón hắn đúng không? Tôi hi vọng các người có thể đem hắn giao cho lực lượng cảnh sát..."

Tống Văn lời còn chưa nói hết, liền bị Hoắc lão bản đánh gãy: "Chờ chút, cảnh sát Tống, cậu nói con trai của tôi gây ra tai nạn xe cộ, còn là tai nạn xe cộ vào năm ngoái, theo tôi biết, con trai của tôi năm ngoái không có bất kỳ ghi chép điều khiển xe trái pháp luận nào, chuyện này... cảnh sát các người làm việc cần phải có chứng cứ đi." Ông nhìn về phía Tống Văn, ánh mắt giống là đang nhìn một con kiến nhỏ bé.

Tống Văn đã sớm ngờ tới sẽ không thuận lợi như vậy, lúc này bị ông ta nó trắng ra, lông mày hơi nhíu lại, Hoắc lão bản này một bộ dáng không vội không nóng nảy, làm cho anh thập phần chán ghét. Anh chịu đựng tính tình để giải thích: "Hoắc lão bản, tôi muốn hỏi thăm một chút chiếc xe Porsche kia của ông hiện tại ở nơi nào? Chúng tôi trước đó tiến hành tìm kiếm tổng cộng có mười mấy chiếc xe cùng màu sắc và cùng khoản ở Nam thành, trong đó chỉ có một chiếc tình huống bây giờ không rõ, chính là chiếc xe của Hoắc lão bản ông."

Hoắc Thần tiếp tục không chút hoang mang: "Chiếc xe kia bán cho một vị bằng hữu ở công ty, một tay giao tiền, một tay giao hàng, bọn họ xử lý như thế nào, đều là chuyện của bọn họ."

"Vậy tôi hỏi thêm một cái, con trai ông Hoắc Thiếu Khanh năm ngoái vào đêm giáng sinh đến sáng sớm lễ giáng sinh đã đi nơi nào."

"Con trai của tôi đêm giáng sinh luôn luôn ở nhà."

"Có thật không? Người trong quán rượu này chẳng lẽ không phải là Hoắc Thiếu Khanh?" Tống Văn đã sớm chuẩn bị, đem một tấm hình đẩy lên trước mặt Hoắc Thần.

"Bức ảnh mơ hồ như vậy, tôi thực sự không nhìn rõ có phải là con trai của tôi hay không. Lại nói, các anh nếu như muốn bắt con trai của tôi liền đi tìm hắn, tới nơi này hỏi tôi làm gì?" Hoắc lão bản nói chuyện cầm lấy một điếu thuốc, đối Tống Văn nở nụ cười, ông không thèm để ý lời nói dối của mình bị đâm thủng, đây là đang thăm dò lực lượng cảnh sát, nhìn xem bọn họ nắm giữ được bao nhiêu đồ vật.

Tống Văn tâm lý rõ ràng, người này, hiển nhiên là ở trong lòng hiểu rõ lại giả bộ hồ đồ. Hoắc Thần hoàn toàn đem kinh nghiệm trong lĩnh vực kinh doanh dùng nhầm chỗ, còn mang theo một loại tư thái ngạo mạn, anh đè lên tức giận trong lòng nói: "Hoắc lão bản, Hoắc Thiếu Khanh hiện tại cũng đã xuống máy bay, tôi hi vọng ông hiện tại có thể rõ ràng tình cảnh của hắn. Ngoại trừ cảnh sát chúng tôi ra, người nhà người bị hại của tai nạn xe cộ lúc đó cũng đang tìm hắn. Chúng tôi hoài nghi Hoắc Thiếu Khanh có thể sẽ gặp nguy hiểm. Hi vọng ông có thể phối hợp với công tác của lực lượng cảnh sát!"

Hoắc lão bản đốt thuốc lá trong tay, hút một khẩu: "Ồ. Đa tạ cảnh sát Tống nhắc nhở, tôi cảm thấy chính mình vẫn có thể bảo vệ tốt con trai của mình. Những việc này, cũng không nhọc đến cảnh sát Tống phí tâm."

Ngu xuẩn, thật sự là ngu xuẩn...

Tống Văn biết, Hoắc Thần ở đây nói chuyện cùng anh, là đang trì hoãn thời gian, ông ta nhất định là ở sân bay làm chặt chẽ an bài, tự tin có thể vòng qua lực lượng cảnh sát bảo vệ cẩn thận Hoắc Thiếu Khanh. Có lẽ ở trong lòng của ông ta còn cảm thấy những thứ này là Tống Văn biên ra dọa ông.

Tống Văn tuốt ống tay áo, đang chuẩn bị nói cái gì, điện thoại di động của Hoắc Thần để ở trên bàn chợt vang lên, đó là tiếng chuông của điện thoại Iphone. Chỉ có nháy mắt, Tống Văn dư quang liếc mắt một cái, vẫn thấy được trên điện thoại di động có hai chữ "Con trai", điện thoại kia là Hoắc Thiếu Khanh gọi tới, xem ra hắn đã tiếp đất.

Hoắc Thần rõ ràng xuất hiện do dự, chần chờ nháy mắt, có nên ở trước mặt Tống Văn tiếp cú điện thoại này hay không.

Chuông điện thoại vẫn luôn vang lên không ngừng, vẫn luôn vang lên bốn tới năm thanh, đối phương cũng không chịu cúp điện thoại, Hoắc Thần lúc này mới nhận: "Alo..."

"Cha, cứu con!" Trong điện thoại di động bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu cứu, tiếng kêu cứu kia rất lớn, ngay cả Tống Văn đứng ở bên cạnh cũng có thể rõ ràng nghe thấy.

Tống Văn lông mày nhíu lại, chuyện xấu nhất đã xảy ra, người của bọn họ không có đuổi đến kịp, người của Hoắc gia cũng không có đón được Hoắc Thiếu Khanh. Mặc dù bây giờ không biết dùng phương pháp gì, thế nhưng Trương Tòng Vân đã nhanh chân đến trước.

Hoắc Thần sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt. Thanh âm của con trai ông tuyệt đối sẽ không nghe lầm.

"Alo... Alo! Thiếu Khanh? ! Con ở đâu?" Hoắc Thần lấy điện thoại di động hô gấp.

Đầu bên kia điện thoại di động trả lời ông là một trận ầm ĩ, sau đó coong một tiếng, dường như là âm thanh điện thoại di động bị vứt ra ngoài cửa sổ, sau đó điện thoại liền bị cúp, Hoắc Thần tâm đột nhiên lạnh xuống.

"Hoắc lão bản, hiện tại ông cuối cùng cũng coi như nên tin lời của tôi rồi chứ?" Tống Văn mở miệng nói.

Hoắc Thần ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh, tựa hồ còn muốn giãy dụa, ông run rẩy bấm điện thoại di động, vội vàng bấm điện thoại của thủ hạ: "Alo, các người không có đón được Thiếu Khanh sao?"

"Lão bản, chúng tôi luôn đợi ở thông đạo nơi này, nhưng Hoắc thiếu cậu ấy vẫn luôn chưa hề đi ra a..."

Hoắc Thần cúp điện thoại, nhìn phía Tống Văn, trong mắt tràn đầy khiếp sợ, ông ta lần này rốt cục tin rồi. Sau đó cả người ông đều giống như bị sét đánh trúng, sắc mặt một mảnh mồ hôi, lăng lăng ngồi nơi đó, nhìn Tống Văn gọi điện thoại cho Cục thành phố thỉnh cầu viện trợ: "Đúng, tôi đang ở Hoắc..... Hiện tại cơ bản xác nhận Hoắc Thiếu Khanh đã bị Trương Tòng Vân bắt cóc... Các người hợp tác với sân bay phong tỏa hết tất cả con đường, mục đích của đối phương khả năng không phải là bắt cóc mà là báo thù gϊếŧ người..."

Gϊếŧ người? !

Nghe được cái từ này, Hoắc Thần mới tựa như sống lại, tròng mắt của ông chuyển động, nhìn về phía Tống Văn vừa mới gọi xong điện thoại, giống như là nhìn thấy một cái phao cứu mạng cuối cùng.

Hoắc Thần hơn năm mươi tuổi tóc tai hoa râm bỗng nhiên rầm một tiếng quỳ trên mặt đất, hai tay run rẩy lôi kéo góc áo Tống Văn."Cảnh sát Tống, van cầu cậu, mau cứu Thiếu Khanh. Tôi chỉ có một đứa con trai này. Tôi... Tôi phối hợp với công việc của các cậu."

Tống Văn cúi đầu nhìn Hoắc Thần: "Hoắc lão bản, tôi hi vọng ông có thể nói thật cho tôi, tràng tai nạn xe cộ năm ngoái kia là cùng Hoắc Thiếu Khanh có quan hệ đúng không....."

Hoắc Thần cắn răng, nhìn Tống Văn không nói một lời, trên trán xuất hiện mồ hôi lạnh.

Ông tự xưng là thương yêu nhất đứa con trai này, đem tất cả những thứ tốt nhất đều cho hắn, nhưng hôm nay, ông làm tốt tầng tầng an bài, tự cho là thông minh tránh thoát khỏi lực lượng cảnh sát, lại dường như tự tay đem Hoắc Thiếu Khanh đưa cho Trương Tòng Vân. Cuối cùng không biết là giúp hắn hay là hại hắn.

Trong phòng khách chậu pha lê chiếu lên gương mặt Hoắc Thần một mảnh lam quang, trước đây sau mấy phút thái độ biến hóa, làm cho ông thoạt nhìn như một tên hề.

Tống Văn cứ như vậy từ trên cao mà nhìn xuống ông, từ góc độ này nhìn sang, vóc người Hoắc Thần cũng không cao lớn lắm, trên ngón giữa tay phải có đeo một cái nhẫn lớn. Tống Văn bỗng nghĩ đến khi phát hiện thi thể của Trần Nhan Thu ở cái nhà máy hóa chất kia cũng phát hiện vết tích trên găng tay ngón tay giữa có chút quái dị.

"Hoắc lão bản, ông trước đây làm giàu, từng cùng người xây dựng nhà xưởng hóa chất đúng không?" Hoắc Thần đã từng cùng người hùn vốn gây dựng sự nghiệp, thế nhưng những tin tức mà lực lượng cảnh sát thu được kia cũng không có viết rất rõ ràng.

"Như vậy, người đem thi thể Trần Nhan Thu quăng ở nhà xưởng Thanh Hà Nam, cũng là ông sao!" Tống Văn nói chuyện đi về phía trước một bước.

Phút chốc, con ngươi Hoắc Thần run rẩy dữ dội.

Ông quá khứ đã từng dò xét qua chính mình từng có đầu tư nhà xưởng, biết đến nơi đó hẻo lánh, sau lại bị vứt bỏ, cho nên sau khi gϊếŧ chết Trần Nhan Thu liền quăng thi thể ở đó. Ông vạn lần không ngờ lực lượng cảnh sát không chỉ tra được tai nạn xe cộ lễ giáng sinh, còn tra được vụ án này.....

.

Mấy phút trước đây, ở đại sảnh cao cao trong sân bay Nam thành dòng người vẫn đi lại đông đúc như cũ, phát thanh phát hình các loại thông tin chuyến bay, lối ra chuyến bay quốc tế, mấy vị bảo tiêu tại của Hoắc gia ở lối đi Vip sốt sắng mà đợi người. Bọn họ từng người từng người ngóng trông nhìn quanh, nhưng mắt thấy người đều đi hết sạch, còn không thấy bóng dáng Hoắc Thiếu Khanh.

Lúc này, một nam tử mang theo mũ và khẩu trang từ lối ra của tiếp viên hàng không đi theo mấy vị nhân viên công tác đi ra, sau đó đối với hai vị nữ tiếp viên hàng không dấn hắn ra nói tiếng cám ơn.

Nam thành sân bay có ba lối ra, người bình thường lại chỉ biết là thông đạo thường cùng thông đạo VIP, kỳ thực, còn có một lối ra vào chuyên cung cấp cho tiếp viên hàng không.

Nam nhân kia chính là Hoắc Thiếu Khanh đã thay đổi chuyến bay, mới vừa về nước. Hành lý của hắn toàn bộ đã sớm đưa về, trên người chỉ đeo một cái túi nhỏ, như là từ nước ngoài nghỉ phép trở về.

Hoắc Thiếu Khanh trước thường thường mang theo mấy cô hotgirl xuất ngoại chơi, cũng câu đáp qua nữ tiếp viên hàng không, những bảo tiêu thuộc hạ tới đón người đó tất nhiên không có hiểu biết sân bay Nam thành như hắn, huống chi hắn bây giờ có ý định trốn tránh những người này, há lại là dễ dàng có thể bị tìm tới như vậy.

Hoắc Thiếu Khanh một đường đi tới bãi đậu xe bên ngoài sân bay, có chút kỳ quái mà nhìn một chút xe quân cảnh tuần tra sân bay, không biết có phải là ảo giác của hắn hay không, ngày hôm nay xe tuần tra giống như so với ngày xưa đều nhiều hơn.

Sau đó hắn đi tới bãi đậu xe bên ngoài, mở điện thoại di động ra nhìn một chút, đối chiếu một chút biển số xe, hướng về một chiếc xe ô tô màu đen đi tới. Chiếc xe này cửa sổ xe đều là màu đen, từ bên ngoài không thấy rõ tình huống bên trong, Hoắc thiếu nhưng lại quyết định, kéo cửa ra ngồi xuống.

Vừa lên xe, Hoắc Thiếu Khanh liền ngửi thấy được mùi nước hoa quen thuộc, hắn ôm lấy thiếu nữ đang ngồi ở sau xe, hôn một cái: "Lục Lục, cũng chỉ có em tốt, tới đây đón anh. Em không biết vừa nãy có bao nhiêu mạo hiểm, những người hộ vệ kia của cha anh từng người từng người ở bên ngoài trong coi, chà chà... Anh cũng không muốn trở lại, bị cha anh nhốt ở nhà như là ngồi tù vậy."

Mỹ nữ bên cạnh chính là nữ streamer Triệu Lục Nhi, lúc này cô nghe Hoắc Thiếu Khanh líu lo không ngừng có chút lúng túng cười cười, "Nếu không phải hỏi anh một chút, em cũng không biết ngày hôm nay anh sẽ trở lại."

"Đúng vậy a, cha anh không biết động kinh cái gì, cứ bắt anh phải thay đổi vé máy bay, cứ cho người của ông ấy chờ đi thôi." Hoắc thiếu đầy mặt hả hê.

Xe chậm rãi khởi động, lái ra khỏi sân bay, sau đó ngoành một cái hướng lên đường cao tốc đi vào thành phố.

Phía sau xe, một ít công nhân viên chạy tới, bắt đầu tiến hành phong toả đường.

Thời gian này tổng cộng cũng chỉ diễn ra mấy chục giây...

Lái xe rất nhanh, rất vững vàng.

Hoắc thiếu liếc mắt nhìn phía ngoài cửa sổ một cái: "Ngày hôm nay một bên khác lại kẹt xe a."

Triệu Lục Nhi gật gật đầu, run giọng đáp lời nói: "Em đến sớm, nhưng vẫn hơi hơi kẹt lại một hồi, ngày hôm nay xe hơi nhiều."

Hoắc thiếu hiển nhiên là đối với thái độ có chút lạnh nhạt của Triệu Lục Nhi có ý kiến, nữ nhân này hoàn toàn không thân mật giống như lúc liên lạc với hắn vậy, bất quá xem ở phân nhượng cô ta đến đón mình, Hoắc thiếu kiên nhẫn kéo khẩu trang xuống cười: "Ai, bảo bối, em có phải là mấy tháng không gặp anh nên ngại ngùng không? Sáu tháng không gặp, để anh nhớ đến chết rồi, em không biết, đám người nước ngoài kia một chút cũng không hề tốt như em....."

Hoắc Thiếu Khanh nói chuyện, tay đặt ở trên eo Triệu Lục Nhi, táy máy tay chân sờ lên, sau đó hắn ngây ngẩn cả người, trên cái eo nhỏ nhắn của Triệu Lục Nhi lúc này bị buộc lên một cái trang bị quái dị. Mặt trên còn có con số đang đếm ngược.

Hoắc Thần xem qua vô số điện ảnh cùng phim truyền hình, vật này hắn nhận ra là thuốc nổ hẹn giờ, mặt trên đếm ngược còn một giờ nữa, hắn lập tức co rụt lại về sao, "Cái này là cái gì? Không phải cùng anh chơi đùa đấy chứ?"

Triệu Lục Nhi duỗi ra một cái tay, chính mình đem quần áo kéo xuống, chặn lại cái máy định giờ, cô ta run giọng nói: "Hoắc ca, xin lỗi, xin lỗi... Em cũng chẳng còn cách nào khác, em không có cách nào." Cô ta nói chuyện, từ trên người Hoắc Thiếu Khanh móc điện thoại di động ra, đưa cho tài xế hàng trước.

"Mật mã." Tài xế nhận lấy điện thoại di động của Hoắc Thiếu Khanh, dùng thanh âm có chút già nua hỏi.

Hoắc Thiếu Khanh hơi sốt sắng mà liếm môi một cái, không nói gì, Triệu Lục Nhi liếc mắt nhìn hắn, kéo lại cánh tay của hắn năn nỉ nói: "Hoắc ca... Nghe ông ấy đi, bằng không điều khiển từ xa mà ấn xuống, hai chúng ta đều phải chết... Ông ấy không phải gạt người đâu... Ngày hôm qua ông ấy biểu diễn qua cho em..."

Như vậy tình huống bây giờ là.. mình bị người bắt cóc? Hoắc Thiếu Khanh trên đầu đổ mồ hôi, hắn báo ra mấy con số, tài xế ngồi ở hàng trước kia mở ra danh bạ điện thoại, lựa chọn "Cha" rồi gọi đi, thanh âm ông ta trầm thấp mà khàn khàn: "Hiện tại, nói một câu với cha cậu đi."

Điện thoại qua một hồi lâu mới nối thông được. Hoắc Thiếu Khanh hô lên một tiếng: "Cha, cứu con..."

Hắn chỉ kịp nói ra ba chữ này, tài xế kia bỗng nhiên đem cửa sổ xe mở ra, sau đó đem điện thoại di động ném ra ngoài cửa sổ.

Theo âm thanh điện thoại di động vỡ tan truyền đến, một tia hy vọng cuối cùng cũng bị chém đứt, Hoắc Thiếu Khanh chỉ cảm thấy một luồng lãnh ý từ lòng bàn chân dâng tới đỉnh đầu, hắn hướng về phía tài xế kia hô: "Ông đến tột cùng là ai? Ông tại sao muốn bắt cóc tôi? !"

Tài xế hàng trước quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn, dưới vành mũ lộ ra một gương mặt già nua, cặp mắt kia thập phần sắc bén, tràn đầy hận ý: "Tôi là người muốn gϊếŧ cậu."