Hồ Vương Thanh Liên

Chương 29: Tình địch vô song




Thanh Liên nhìn thoáng qua Bảo Bảo, ánh mắt dường như muốn nói, nhìn xem phiền toái do ngươi gây ra đã tìm tới nơi rồi.

Bảo Bảo cũng chu miệng định nói gì đó thì trong phòng đột nhiên xuấy hiện thêm một người, đó chính là Ảnh Nhiên đã chữa thương xong, trở về, nàng biết ở bên ngoài có người, không phải là lúc nói chuyện nên chỉ nhu thuận thi lễ với Thanh Liên và Bảo Bảo, sau đó im lặng đứng bên cạnh Bảo Bảo.

Thanh Liên thấy nàng đã trở lại, hơi hơi gật gật đầu.

Bắc Dao Bảo Bảo thì khó có lúc quan tâm tới người khác nên đưa mắt đánh giá toàn thân Ảnh Nhiên một cái, dường như thấy nàng không còn chỗ nào không thoải mái.

Ảnh Nhiên cảm kích, lắc đầu với Bảo Bảo, tỏ ý là nàng tốt lắm.

Ba người bọn họ vốn là linh vật nên chỉ dùng ánh mắt trao đổi cũng có thể hiểu được ý của đối phương, cho nên dù không nói một câu thì vẫn ăn ý với nhau.

Lúc này tiếng bước chân cũng đã tiến sát tới cửa, tiếng đập cửa cũng đã vang lên, Thanh Liên quay đầu lại, thoáng nhìn Bảo Bảo và Ảnh Nhiên một cái, hai người kia hiểu ý liền lui vào bên trong.

Thanh Liên lúc này mới bình tĩnh mở cửa, lại thấy bọn người áo lam lúc trước liền mỉm cười nói “ các vị sao lại quay lại? có điều gì còn nghi ngờ muốn hỏi tại hạ sao?”

” Thực thật có lỗi, Thanh Liên công tử, lại quấy rầy ngươi, chẳng qua là chủ tử của ta muốn gặp ngươi và tiểu thư”, nam tử lạnh lùng có vẻ như hơi ngượng ngùng.

” A?” Thanh Liên vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu, làm cho nam tử kia không thể không giải thích thêm “ là như thế này, thật ra chủ tử ta mấy ngày trước cũng có việc đến Dương Thành, sau khi xảy ra chuyện của Liễu Vân Song hôm qua, chủ tử liền ra lịnh cho chúng ta điều tra rõ chân tướng, chẳng phải lúc trước Thanh công tử lo sợ địa phận Giang Nam không an toàn sao? Hơn nữa Thanh công tử và tiểu thư đơn độc ra ngoài, không có hộ vệ bên cạnh thực sự là không thỏa đáng, tại hạ tuy là hạng vũ phu nhưng đối với Thanh công tử rất có hảo cảm, có nói qua với chủ tử về tình huống của các ngươi, chủ tử nghe vậy cũng muốn kết giao với Thanh công tử nên bảo ta đến đây mời ngươi cùng đồng hành. Chủ tử của ta đang ở dưới lầu”

Lạnh lùng nam tử nói một hơi, Thanh Liên nghe xong lại âm thầm kêu khổ, chỉ là kiếm cớ cho qua chuyện nhưng tên mặt lạnh này lại nhiều chuyện đi nói với chủ tử hắn, tuy rằng hắn có ý tốt, muốn chiếu cố mình và Bảo Bảo, lại không biết mình muốn tránh bọn họ còn không kịp.

Cái này có phải là tự mua dây buộc mình không?

Thanh Liên vừa nghĩ, còn giả bộ thụ sủng nhược kinh “ làm vậy sao được? thật sự là, thật sự là tại hạ rất kinh hỉ. Các vị có thể chờ một lát để tại hạ cùng xá muội thay quần áo rồi cùng bái kiến chủ tử của các người có được không?”

“Đương nhiên là được, Thanh công tử cứ tự nhiên, ta chờ ở bên ngoài, nếu có hành lý thì cứ gọi một tiếng, ta sẽ hỗ trợ”. Nam tử lạnh lùng mỉm cười, nhưng thật ra thần sắc có vài phần lạnh.

Thanh Liên dùng vẻ mặt hơi ngượng ngùng nói “ vậy Thanh Liên xin thất lễ”, nói xong thì đóng cửa lại, hướng mắt vào bên trong liền thấy Bảo Bảo và Ảnh Nhiên trong mắt đều có ý cười, những gì bọn họ nói, hai nàng đều nghe rất rõ.

Lúc này Bảo Bảo lại hưng phấn cười “ ca ca, xem ra mị lực của ngươi không gì sánh bằng, chỉ nói mấy câu đã làm cho bọn họ nói tốt về chúng ta trước mặt chủ nhân bọn họ, lúc này người rước lấy phiền toái không phải ta a”

” Bảo Bảo, ngươi cái quỷ linh tinh, còn vui sướng khi người gặp họa? Nếu không phải ngươi chọc Liễu Vân Song kia thì làm sao có chuyện như bây giờ?”, Thanh Liên ngoài miệng tuy oán giận, nhưng ngữ khí không có ý trách cứ.

Ảnh Nhiên thì có chút hổ thẹn “ nếu không phải vì ta…”

“Ảnh Nhiên, chuyện này không liên qua tới ngươi, ai biểu tên kia sớm không tới muộn không tới, lại nhằm lúc ta vất vả lắm mới có cơ hội thân cận với Thanh Liên thì xuất hiện, đáng đời hắn”. Lẽ ra nữ tử thích nam tử thì phải giấu trong lòng nhưng Bảo Bảo không chút e ngại mà nói thẳng ra, tựa hồ như sợ người ta không biết nàng thích Thanh Liên. Ảnh Nhiên được thì thấy ngượng ngùng mà Bảo Bảo lại thản nhiên “ Ảnh Nhiên, một lát ra ngoài thì nhớ đừng gọi sai, đừng bao giờ gọi Hồ vương đại nhân, sau này ngươi gọi ta là tiểu thư, còn hắn là Thanh Liên công tử”

“Dạ, tiểu thư” Ảnh Nhiên lập tức gật đầu đáp.

Thanh Liên vốn định sau khi rời khỏi nơi này sẽ thay đổi bộ dáng để hành tẩu nhân gian, nhưng lúc này phải gặp Liễu Vô Song, xem ra không thể thay đổi bộ mặt được nữa, dù sao hôm qua cũng đã có nhiều người nhìn thấy Bảo Bảo, nếu lúc này thay bằng một khuôn mặt bình thường thì sẽ làm người ta nghi ngờ.

“Được rồi, mau thay đổi xiêm y lần nữa rồi đi ra ngoài”. Dù sao vẫn có người đang đợi ngoài cửa, không thể không đi ra, bọn họ có thể rời đi nhưng như vậy sẽ gây ra phiền toái lớn, đột nhiên trong phòng lại biến mất hai người, không phải sẽ làm kinh hãi thế tục sao?

Liễu Vô Song tốt xấu gì cũng là nhân vật có tiếng tăm, lần này gặp gỡ hắn một chút cũng không sao.

Bao người vẫn không nhúc nhích nhưng quần áo trên người đã đổi khác, hơn nữa để đề phòng người khác nghi ngờ nên trên giường cũng xuất hiện hai bọc hành lý, Ảnh Nhiên lập tức tuân thủ bổn phận, cầm lấy hai bọc hành lý đó.

Thanh Liên dẫn đầu đi ra bên ngoài, mở cửa, ngượng ngùng nói với đám người bên ngoài “ để cho các vị đợi lâu, đây là xá muội, còn kia là nha hoàn của nàng”

Đám người này nhìn thấy Bảo Bảo sau lưng Thanh Liên thì biểu tình chẳng khác gì kẻ đăng đồ tử, ngây ngốc, mắt sáng lên, mỹ nữ đã gặp qua không ít, chủ tử nhà mình cũng là mỹ nam tử, mà Liễu nương nương cũng là một mỹ nhân tuyệt sắc nhưng so với nữ tử trước mắt thì vẫn khác nhau một trời một vực, khó trách dưới lầu cùng khu vực chung quanh đều đầy nam tử, đây là vì muốn ngắm dung nhan của mỹ nhân a.

“Tiểu nữ gặp qua các vị đại hiệp”, Bảo Bảo bày ra tư thế e thẹn của thiếu nữ, lên tiếng chào rồi nhanh chóng núp sau lưng Thanh Liên.

Đám người kia mới phát hiện mình có chút đường đột, sợ làm tiểu thư người ta sợ, nam tử lạnh lùng lại mở miệng lên tiếng trước “ Thanh công tử, Thanh tiểu thư, mời. Người dưới lầu đã được thu xếp, tiểu thư không cần lo lắng và sợ hãi”

” Đa tạ quý chủ tử suy nghĩ chu đáo!” Bắc Dao Bảo Bảo cúi đầu, giống như thẹn thùng, cho nên việc ứng đối vẫn sẽ giao cho Thanh Liên.

Lúc này Thanh Liên mặc áo bào xanh nhạt, bên hông đeo ngọc bội màu xanh cánh trả, mái tóc dài dùng cái trâm xanh ngọc búi thành búi tóc công tử, dưới chân mang đôi giày màu xanh, bước đi tạo thành âm thanh êm tai.

Một thân quý khí lại mang theo vài phần ưu nhã, nên dù mặt mày bình thường thì vẫn toát ra phong thái bất phàm, so với Bảo Bảo phía sau cũng không thua kém.

Thong thả đi xuống, liếc mắt thấy giữa sảnh đường đã có một nam tử tuyệt trác ngồi chờ, đoán người đó chính là đương gia trẻ tuổi của Liễu gia, năm nay hai mươi tám tuổi nhưng quyền thế khuynh thiên hạ lại có dung mạo tuyệt mỹ, Liễu Vô Song.

Lúc này, Liễu Vô Song cũng đang kinh ngạc đánh giá Thanh Liên và Bảo Bảo.

Lúc đầu nghe hộ vệ nhắc tới huynh muội Thanh Liên, hắn cũng không trông mong gì nhiều, dù sao hắn vốn tự cho mình rất cao, thiếu niên đắc ý, thuận buồm xuôi gió ngồi lên vị trí cao, nhiều năm qua cũng chưa thấy ai hoàn mỹ, xuất sắc như hắn. Chẳng qua lúc này hắn đang rảnh đến nhàm chán, vừa lúc không có chuyện gì để làm lại thấy tên hộ vệ mặt lạnh có vẻ bội phục đối phương, còn nhắc tới trước mặt mình nên tò mò đi xem thử.

Không ngờ lần này hắn đúng là không có nhìn lầm, hai huynh muội đang thong dong từ trên lầu đi xuống nhìn chẳng khác gì một đôi tiên đồng ngọc nữ, ngay cả nha hoàn bên cạnh cũng rất trầm ổn, không biết bọn họ đến từ phương nào, nếu biết thiên hạ còn có những người như vậy thì hắn đã sớm tìm đến, còn hơn là mấy năm qua toàn nhìn những kẻ tục nhân.

Đợi đến khi nhóm người Thanh Liên đi xuống tới bậc thang cuối cùng thì Liễu Vô Song cũng đứng lên, mỉm cười, nhóm hộ vệ thì cung kính lùi ra sau, âm thầm kinh ngạc cũng âm thầm cao hứng. Liễu Vô Song là minh chủ võ lâm, hiếm có người nào làm cho hắn phải đích thân nghênh đón, ngay cả gặp hoàng đế cũng không phải quỳ, nhưng lúc này hắn lại tự mình đón chào hai huynh muội chưa rõ lai lịch, làm sao người ta không ngạc nhiên cho được?

Đồng thời hộ vệ đã báo cho Liễu Vô Song chuyện của huynh muội Thanh Liên cũng cao hứng, xem ra chủ tử nhà mình cũng thích hai người này nha. Từ khi nhìn thấy Thanh Liên, bọn họ liền có cảm giác chủ tử nhà mình cũng sẽ thích người này, hiện tại xem ra là đoán đúng rồi.

“Thanh Liên và xá muội bái kiến Liễu đại nhân”, Thanh Liên ôn nhã thi lễ nói.

Bắc Dao Bảo Bảo cũng theo sau thiếu hạ thấp người, âm thầm đánh giá Liễu Vô Song, mày kiếm mắt sáng, mũi cao, hơi thở trầm ổn, là một nhân vật xuất sắc hiếm có, không thua kém cha nuôi Trần Ngọc Bạch của nàng, chỉ đáng tiếc người này lại có quan hệ với tên rác rưởi Liễu Vân Song kia.

Bất quá hắn cũng biết tên rac rưởi kia không ra gì nên cũng không thực sự muốn trị tội người đã đả thương Liễu Vân Song, nghĩ thế, Bảo Bảo quyết định tạm thời tha cho hắn.

“Nghe Mã Vân nói trong Dương thành nho nhỏ này lại gặp được người thanh trần xuất thế, ta lúc trước còn cho rằng hắn nói khoác nhưng lúc này xem ra lời hắn nói còn cách Thanh Liên công tử và tiểu thư rất xa, tại hạ Liễu Vô Song, thành tâm muốn kết giao với huynh muội hai người, không biết hai vị có cho tại hạ vinh dự này hay không?”

So với thái độ của Thanh Liên thì Liễu Vô Song hiển nhiên nhiệt tình hơn, đôi mắt tỏa sáng nhìn bọn họ, trong mắt lộ vẻ chờ mong như một thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, thậm chí còn dùng những từ hoa mỹ để lấy lòng, chuyện này chưa từng xảy ra a. Làm cho đám người đi theo ngây ngốc.

Mà Thanh Liên cùng Bảo Bảo thấy hắn cốt cách thanh kỳ, thiên đình no đủ, trên đầu còn có phúc tinh chiếu rọi thì biết là người phú quý trường thọ, hiển nhiên là do đời trước tính đức không ít, cả đời sẽ luôn phú quý, cùng người như vậy kết giao thì cũng là phúc khí của yêu tinh bọn họ, hơn nữa Liên Vô Song cũng là nhân vật phong lưu tuấn nhã, võ công cao cường, hiện giờ hắn lại nhiệt tình như thế thì Thanh Liên và Bảo Bảo sao có thể từ chối được.

“Thật không dám nhận, Liễu công tử quá mức khách khí làm Thanh Liên thụ sủng nhược kinh, Liễu công tử nguyện ý kết giao với huynh muội tại hạ, chúng ta cao hứng còn không kịp, làm sao còn dám chiết tết nhất giao, đây không phải đang đùa ta sao?” Thanh Liên cũng khéo đưa đẩy, biểu tình chân thành, Liễu Vô Song lập tức lộ vẻ vui mừng.

Lập tức tiến lên cầm tay Thanh Liên, cao hứng nói “ thật tốt quá, nếu chúng ta đã là bằng hữu thì còn xưng hô công tử làm gì, tại hạ năm nay hai mươi tám không biết Thanh Liên bao nhiêu tuổi?”

Chuyện này thực sự làm khó Thanh Liên và Bảo Bảo, bọn họ đều là yêu tinh, không thể khai tuổi thật được, nghĩ ngợi một chút, Thanh Liên liền tao nhã nói “ cũng hai mươi tám”

“Ai nha, thật đúng là trùng hợp, nếu tuổi tác không cách biệt, chúng ta có thể xưng tên với nhau, Thanh Liên thấy thế nào?”

“Như vậy Thanh Liên cung kính không bằng tuân mệnh” Thanh Liên cũng không từ chối, hào phóng nhận lời.

Kể từ đó, không bao lâu, mấy người như bằng hữu lâu năm, cũng đáp ứng lời mời cùng ngao du Giang Nam của Liễu Vô Song, dù sao Thanh Liên và Bảo Bảo cũng là muốn du lịch nhân gian, lúc này có người bao ăn bao ở, kiêm luôn dẫn đường, là chuyện tốt cỡ nào nên có lý đâu mà từ chối.

Cho nên việc Liễu Vân Song bị mất hai mắt cũng không ai để ý tới, dù sao hắn cũng không phải là bà con quá thân thích, Liễu Vô Song bỏ qua cho hắn chuyện dựa hơi Liễu gia mà sinh sự bên ngoài đã là quá rộng lượng, làm sao còn để ý tới chuyện của hắn.

Mà khi mọi người đi ra thì không ai dám công khai nhìn Bảo Bảo nữa, dù sao lúc này nàng cũng đang ở cùng với Liễu Vô Song, trước sau đều có người đi theo, uy nghiêm và quyền thế của Liễu gia thì ai mà chẳng biết, mỹ nữ thì không thể so với tính mạng rồi nên vẫn phải kiêng dè.

Xe ngựa của Liễu gia so với xe ngựa bọn họ sử dụng lúc trước xa hoa hơn nhiều, do tám con ngựa kéo, xe ngựa này là vì Bảo Bảo mà chuẩn bị, nói nàng là nữ, không thể cỡi ngựa nên vội vàng tìm, dù vậy trong xe vẫn được trang bị xa hoa và cực thoải mái, không một chút tục khí, có thể thấy được Liễu Vô Song thực sự làm người ta yêu thích.

Nhưng mà Bắc Dao Bảo Bảo giờ phút này trong lòng lại không vui, bởi vì trong xe ngựa chỉ có nàng và Ảnh Nhiên, Thanh Liên và Liễu Vô Song đang cỡi hai con ngựa đi phía trước, không biết là đang nói chuyện gì, thỉnh thoảng nghe được tiếng cười động lòng người của Thanh Liên, Bảo Bảo lại như ăn dấm chua. Tuy rằng Liễu Vô Song là nam tử nhưng cũng là mỹ nam tử tuấn tú vô song a, hơn nữa đã có tiền lệ của đệ đệ Mặc Mặc, nên nàng mới không khờ dại mà nghĩ rằng không có chuyện nam tử thích nam tử.

Mà điều làm cho Bảo Bảo lo lắng không chỉ có chuyện Liễu Vô Song và Thanh Liên nói chuyện vui vẻ với nhau, mà còn vì Liễu Vô Song ngoại trừ ngày đầu có chút kinh ngạc vì dung nhan của nàng thì sau đó lại như không có gì, ngược lại hắn chú ý ngày càng nhiều tới Thanh Liên. Chuyện này trong mắt Bảo Bảo hiển nhiên là rất không bình thường, cho nên bọn họ chỉ mới quen biết được ba ngay thì nàng đã xếp Liễu Vô Song vào hàng tình địch.