Hoa Duyên Chỉ Nở Một Lần!

Chương 33: LẠNH CẢM!




Vạn Tuyết Cơ cứ như thế ngủ 1 mạch đến sáng và Phụng La cũng như thế ngồi cả đêm để nàng gối đầu,nhúc nhít cũng không dám vì sợ nàng ấy sẽ tỉnh giấc lại đòi xuống cưỡi ngựa với đại ca mình.

Phụng La cả đêm không thể chợp mắt được!hương thơm Đinh tử trên cơ thể của Tuyết Cơ cứ thoang thoảng bên mũi nàng,khiến nàng mỗi khi nhắm mắt, lại mườn tượng ra những cảnh ân ái của hai người,lòng nàng vì thế cả đêm cứ rạo rực không thôi,thật quá khổ sở cho nàng rồi!

Khi ánh sáng bắt đầu rọi vào trong xe,Phụng La lại lấy tay che lên mặt Tuyết Cơ sợ ánh sáng sẽ làm nàng khó chịu!nhưng hình như Tuyết Cơ đã cảm nhận được nên mi mắt khẽ di chuyển,Phụng La thấy vậy bèn giả vờ nhắm mắt lại.

Vạn tuyết Cơ vươn người thức tỉnh thì chợt giật nảy mình khi nhìn thấy nàng đang tựa đầu lên chân của Phụng La..

Nàng liền bật dậy,đầu óc nàng hoang mang vô cùng,nàng nhớ hôm qua nàng ngồi cùng ngựa với ca ca mình làm sao sáng nay lại thành ngủ trên xe vậy,đã thế còn dựa lên người hoàng thượng mà ngủ rất ngon lành!

Nàng suy đoán hoàng thượng chắc chắn sẽ không thể nào đưa nàng vào xe được,vậy chỉ có thể là tên đại ca ngốc của nàng thôi,đúng vậy chắc là do thấy nàng ngủ nên mới bế nàng vào trong xe ,đúng lúc đó hoàng thượng cũng đang ngủ nên cũng không biết nhưng nàng nghĩ mãi vẫn không hiểu làm cách nào nàng có thể lăn 1 cái liền nằm lên chân hoàng thượng được chứ??nếu để nàng ấy phát hiện không biết có bao nhiêu là mất mặt nữa.Nhân lúc nàng ấy đang say ngủ hay là len lén đi ra bên ngoài xe ngồi cùng phu xe cũng được!

Nghĩ vậy nàng đứng dậy thì xe ngựa lại đột ngột dừng làm cho nàng chao đảo té về phía sau

Nàng nghĩ thầm, xong rồi thể nào cũng bầm cả người cho xem ai ngờ lại cảm giác rất mềm mại!1 giọng nói nhàn nhạt cất lên:

-Nàng tính ngồi mãi trên người trẫm vậy sao??

Nàng thất kinh hồn vía hé mắt nhìn mới thấy nàng thật bất cẩn,ngã đâu không ngã lại ngã ngay trên người hoàng thượng!nhưng mà rõ ràng nàng ngã về phía bên phải cơ mà sao lại thành ra chính giữa thế này!(nàng đâu biết Phụng La đã nhanh tay kéo vạt áo nàng để nàng có thể té về phía nàng ấy đâu!)

Tính âm thầm bỏ đi để không phải xấu hổ mà bây giờ thì thành thế này!

Phụng La thấy vẻ mặt nàng lúng túng thì rất buồn cười nhưng vẫn gắng giằng lại cơn tức cười trong lồng ngực.

Vạn Tuyết Cơ hốt hoảng đứng bậc dậy,chỉnh trang lại y phục rồi sau đó ,nàng bực mình vén rèm cửa xe lên tính hỏi ca ca có chuyện gì lại thắng gấp như vậy,đã thấy huyện Tây Vũ hiện ra trước mắt.

Vạn Trương Hàn đang bước đến nhìn thấy nàng liền tươi cười

-Muội muội ,muội dậy rồi sao?chúng ta đã tới huyện Tây Vũ!sớm hơn dự định...

......................

Tri huyện của Tây Vũ là Hà Quốc Thái đã 1 thân áo bào đứng trước cổng từ sáng sớm,hôm qua ông đã nhận được tin báo đoàn người của hoàng thượng sẽ đến sớm hơn dự kiến nên hôm nay mới tờ mờ sáng đã tập hợp 1 đội ngũ ra cổng đứng chờ.

Thấy được bóng dáng xe ngựa,Hà quốc Thái lật đật chạy đến bên xe chấp tay tính hô Hoàng thượng vạn tuế thì đã bị Dương Phụng La cản lại,nàng nhỏ giọng:

-Hôm nay ta cải trang vi hành nên không cần quá lộ liễu!ai hỏi chỉ cần nói ta làm quan tam phẩm là được!

-Thần tuân lệnh,mời hoàng thượng cùng di giá về gia trang thần để nghỉ ngơi

-Đã nói đừng xung hoàng thượng cứ xưng Hoàng đại nhân là được!

-Vâng,vâng...thần sẽ ghi nhớ

-Kính mời Hoàng th...à không Hoàng đại nhân!

...........

Đoàn người lại di giá đến Huyện phủ ,lần này Tuyết Cơ lại bị bắt ngồi yên trong xe,vì đại ca nàng bảo nếu để nàng xuất đầu lộ diện thì đường đi sẽ bị tắc nghẽn mất nên nàng mới ủy khuất ngồi yên 1 chỗ.Thật ra Vạn Trương Hàn nói cũng đúng,Tây Vũ dù sao cũng chỉ là 1 huyện nhỏ lại còn là huyện nghèo,các nữ nhân nơi đây không phải là không đẹp nhưng bởi vì quá nghèo khổ nên ăn mặc thiếu thốn,tự nhiên cũng không thể có ai có được dung mạo như Nhị tiểu thư phủ tể tướng-Vạn Tuyết Cơ rồi!mà chưa kể đến nàng sinh ra đã sắc đẹp vô song,cả kinh thành còn không có người sánh bằng huống chi nơi thâm sâu này...

Phụng La cũng ngồi trong xe âm thầm mỉm cười,tên Vạn Trương Hàn này vậy mà lại thông minh,nàng cũng không muốn Tuyết Cơ lại bị tất cả nam nhân nhìn sạch sẽ như vậy được ,nên lòng âm thầm khen Vạn Trương Hàn thật biết thời.

Vạn Tuyết Cơ thập phần ngại ngùng ngồi xoay lưng về phía cửa xe không thèm liếc nhìn đến Phụng La ,Phụng La thấy vậy thì khó chịu vô cùng,nàng ta chẳng lẽ thật sự lạnh cảm với ta vậy sao?

"Cũng đáng đời ngươi,Phụng La à Phụng La ngày trước ngươi băng lãnh với nàng ra sao thì bây giờ khi con tim ngươi đã biết run động vì nàng lại bị nàng lạnh cảm ngược lại...cũng thật quá khôi hài haizzz"

Phụng La thở dài buồn bã nhưng lại vô tình lọt vào tai Tuyết Cơ, nàng lại nghĩ tiếng thở dài đó là sự chán ghét giành cho nàng.Chắc chắn không muốn nàng ngồi chung xe nên mới vậy!

Nàng thực hận bây giờ không thể nhãy xuống xe được.

Cũng may từ cổng đến gia trang Huyện phủ cũng không phải quá xa, chưa đầy 1 nén nhan đã tới!

Vạn Tuyết Cơ mau chóng bước xuống xe , nhưng vừa mở rèm ra trước mặt nàng lại xuất hiện 1 bàn tay của nam nhân...

-Để ta giúp nàng,Vạn tiểu thư, nghe danh đã lâu!

Người trước mặt nàng vận 1 bộ y phục màu tím hoa cà,nét mặt không gọi là quá tuấn tú nhưng cũng có nét rất nho nhã ,phong trần,nhất là nụ cười của hắn rất có duyên ,chắc chắn ở huyện Tây Vũ này hắn đích thực là đệ nhất mỹ nam rồi!thấy nàng còn chần chừ,hắn mới tự giới thiệu bản thân

-Ta là Hà Yên Bác nhi tử của Hà Quốc Thái,tri huyện của Tây vũ này!nghe danh đệ nhất tài nữ đã lâu,thật vịnh hạnh khi hôm nay lại được gặp mặt!

Vạn Tuyết Cơ không muốn cản trở Dương Phụng La bước xuống xe nên nhanh chóng đưa tay cho Hà Yên Bác đỡ xuống

Sự việc cứ thế thu vào tầm mắt Dương Phụng La, nàng nắm chặt tay ,lòng nóng như thêu đốt..

Ở đâu tự nhiên lại xuất hiện cái tên Hà Yên Bác này chứ!!!Vạn Tuyết Cơ, thanh danh tài nữ và vẻ đẹp của nàng cũng quá câu dẫn ong bướm rồi!thật không biết ai lại đi phong danh hiệu tài nữ này cho nàng ta nữa!đáng chết!!!

Dương Phụng La âm thầm chửi mắng nào đâu biết tiên đế nếu còn sống ắt hẳn phải hắt xì rất nhiều lần!!!

Lại nói đến Hà Yên Bác từ lâu nghe danh về Vạn Tuyết Cơ đã âm thầm mến mộ nàng,nghe nói nhan sắc nàng đệ nhất tuyệt mỹ lại còn thêm cầm kỳ thi hoa đều tinh thông,văn chương đối ẩm của nàng cũng không hề thua kém bất cứ nam nhân nào!chưa kể đến mới đây nàng vừa được hoàng thượng sắc phong quan tứ phẩm,....1 người hoàn hảo như vậy không chỉ có Yên Bác hắn si mê mà cả vạn nam nhân ở Nam Triều này e rằng cũng đều si mê nàng như hắn thôi!

Đúng là lời đồn quả không sai,từ khi nàng vén rèm xe lên hắn vừa nhìn đã biết đây đích thị là Đệ nhất mỹ nhân trong lời đồn rồi.

Vẻ đẹp của nàng dù nhìn có hơi mệt mỏi vì bụi đường nhưng cũng không thể làm lưu mờ đi được!tuyệt sắc giai nhân quả thật vừa sinh ra đã như tiên nữ khiến hắn mê mẩn mất vài giây!thân hình nàng thì như liễu rủ,nhẹ nhàng uyển chuyển khiến bất cứ ai cũng muốn ôm màng vào lòng, 1 đời che chở!

-Khụ khụ....

Dương Phụng La ho khẽ vài tiếng,Hà Yên Bác mới giật mình tỉnh cơn mê!nhìn lại người trước mắt thì bổng hốt hoảng chấp tay hành lễ,hắn liếc sơ cũng biết đây là ai...

-Thần Hà Yên Bác ra mắt bệ hạ!

-Miễn lễ!

Người này 1 thân tuy không phải hoàng bào nhưng vãi vóc đều là cực phẩm,cử chỉ từ tốn đầy uy quyền!nàng ta cũng rất tuyệt mỹ chỉ là nét đẹp lại nghiêng về nam tính nhiều hơn nữ tính,nàng ta mặc nam trang e là còn tuấn mỹ hơn cả hắn!nếu không phải cha hắn đã nói trước với hắn hoàng thượng là nữ nhân,thì chắc chân hắn sẽ không thể biết được!

Hai thân người trước mặt hắn nếu như là 1 đôi sợ rằng cả thiên hạ không có cặp phu thê nào có thể sánh bằng,còn may hoàng thượng là nữ nhân nếu không hắn sẽ chẳng còn tự tin mà để mắt đến Vạn Tuyết Cơ rồi!

Lúc này tri huyện Hà Quốc Thái mới đến nói nhỏ vào tai Hà Yên Bác, hắn mới cuối đầu thì thầm

-Xin hoàng thượng bỏ qua cho,thần không biết người cải trang vi hành!!!

-Được rồi, không biết không có tội!

Thật ra lòng Phụng La cảm thấy hắn có tội quá đi chứ, dám nhìn trừng trừng Tuyết Cơ như vậy,nhưng dù sao nàng và Tuyết Cơ bề ngoài cũng chỉ là Vương và thần thôi ,sao có thể lộ ra vẻ ghen tuông được ,nên hắng giọng

-Được rồi ,mau vào trong bàn đến chính sự!

-Tuân lệnh!