Hoa Gian Diễm Sự

Chương 8: Chương 8






phần 2: công chúa của ta
- ------------------------------
Vị Đình hoàng này muốn chinh chiến quốc gia hải vực gần nhất, sau đêm đó, cứ cách vài ngày lại phóng ngựa ra bãi biển, tâm tình Hoa Ly không tốt giải trừ hôn ước, thường xuyên sẽ nổi lên vào ban đêm, mới đầu nàng ngồi trên bãi đá ngầm, sau này cùng hắn ngồi trên bờ.

"Hắn vứt bỏ ta, vì công chúa loài người mà từ bỏ mọi thứ, ta trộm đi xem nữ nhân kia, nàng ta không xinh đẹp như ta, hắn vì cái gì muốn làm như vậy?"
Phần lớn thời điểm đều là nàng khổ sở phun tào, hắn lẳng lặng nghe, thẳng đến khi nước mắt nàng khóc lạc trân châu đầy bàn tay hắn, hắn mới có thể an ủi nàng vài câu, biểu tình vĩnh viễn là lãnh đạm.

"Bởi vì yêu."
"Yêu? Yêu là gì? Ta yêu hắn là đủ rồi, tại sao hắn không yêu ta?"
Nàng là công chúa tiên cá đẹp nhất, lại cũng không tránh được đơn thuần, Oguroth đem nước mắt trân châu để vào tay nàng, ánh mắt lạnh lạnh ngắm nhìn mặt biển, mà là một mảnh u trầm nàng không thể hiểu được.


"Hắn không đáng để ngươi khóc, công chúa của ta."
Trong vài tháng tiếp theo, Hoa Ly dần dần rất ít nhắc tới vị hôn phu, nàng bắt đầu tò mò trong miệng Oguroth nhân loại đại lục, tinh linh, đá quý, ma pháp, mỹ thực...đây đều là những điều mới lạ mà thế giới dưới biển không có.

"Còn có thể thuần long?!"
"Đương nhiên, ta có trong vương cung, đó là một hỏa long rực lửa, ngươi muốn xem không?"
Tiểu công chúa đơn thuần lại do dự, sự vui sướng hiếm lạ cũng phai nhạt chút, kiên định phe phẩy đầu:
"Không, ta không muốn rời khỏi đây, trên đại lục cũng có không có nhiều đồ vật như đáy biển, chẳng bao lâu phụ vương liền sẽ vì ta tìm được vị hôn phu khác, lần này ta muốn càng dụng tâm thích hắn, hắn nhất định sẽ không vứt bỏ ta."
"Đúng không."
Ban đêm gió biển mát lạnh, vỗ động tóc dài kim sắc của công chúa nhân ngư, ở phía sau nàng, ánh mắt Oguroth dần dần lãnh khốc, nàng cũng không phát hiện, xoay người đem một con ốc biển đưa cho hắn.

"Ngươi là con người đầu tiên làm bạn với ta, trong đây có nước mắt của ta, tặng ngươi, ta có thể không đến mặt biển nữa."
Hắn tiếp nhận, ốc biển no đủ trân châu tản ra ánh sáng oánh nhuận, trắng như làn da nàng, trân châu đẹp nhất mà hắn từng thấy, đây là nước mắt nàng biến thành, là lễ vật ly biệt vô cùng trân quý.


"Chiến tranh đã phân thắng bại, ta cũng nên rời khỏi đây trở về vương cung, ba ngày sau, ngươi nguyện ý muốn gặp ta lần cuối không?"
Rốt cuộc quen biết mấy tháng, là bằng hữu đầu tiên, có khả năng về sau sẽ không gặp lại, Hoa Ly gật gật đầu, mềm mại cười:
"Có thể, ngươi muốn thế nào? Dưới đáy biển có rất nhiều bảo vật, ta có thể tặng cho ngươi."
Vu sư và con người trên thế giới này đều thèm muốn những báu vật dưới đáy biển, nhưng cho tới bây giờ không ai có thể lấy được, nàng thành kính muốn đưa cho hắn, hắn lại cự tuyệt.

"Không cần, những cái đó đều không phải ta muốn."
Hắn đi rồi, Hoa Ly cao hứng về tới đáy biển, cho dù hắn cự tuyệt trân bảo, nàng vẫn phải lựa chọn thứ tốt nhất đưa cho hắn, người bạn thân không tham lam này.

Ba ngày sau, công chúa nhân ngư xinh đẹp đi đến bờ biển ôm trong tay cái rương đựng đầy châu báu.

"Ta không thể tìm thấy những tốt nhất, ta đã chọn rất nhiều bảo bối cho ngươi...!Bọn họ là ai?"
Lần này hắn không đến một mình, đằng sau hắn là hàng chục bóng người ăn mặc áo đen càng giống thân ảnh u linh, có hơi thở vu thuật khiến Hoa Ly sợ hãi.

"Họ chỉ đến để giúp ta đưa ngươi ra khỏi đây, công chúa của ta.".