Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng

Chương 29: Thực sự không cố ý.




Chương 29. Thực sự không cố ý.

Chu Đình Vũ đã quay về.

Hàn Linh Hi vừa đến công ty, đã thấy mấy đồng nghiệp ra nước ngoài nhiều ngày dựa vào cạnh bàn đầy phấn khởi thảo luận về trải nghiệm và gặt hái từ lần này.

Nếu những người này đều đã về, tất nhiên Chu Đình Vũ không có lý do nào ở lại Paris một mình. Chỉ có điều cô gái kia quay về thì quay về, nhưng có vẻ cực kỳ cực kỳ bận rộn, cả ngày Hàn Linh Hi chỉ thấy cô một lần, còn là liếc mắt vội vàng khi cô đi vào phòng làm việc của Tiếu Mặc báo cáo công việc.

Tan làm về đến nhà, vali của Chu Đình Vũ đã về, yên yên tĩnh tĩnh tựa vào góc tường, nhìn mọi nơi lại không thấy cái bóng của Chu Đình Vũ. Hàn Linh Hi ăn tối tắm rửa đánh răng theo thường lệ, đè lên vị trí cũ trêи sô pha một cái hố mới, ngồi đợi Chu Đình Vũ về.

Nam nữ chính phụ quần chúng thay nhau diễn trêи ti vi, Hàn Linh Hi xem một lúc thì dần dần thất thần, rõ ràng là không cố ý, nhưng mắt lại không tự chủ được nhìn lên đồng hồ treo tường. Cảm giác buồn bực này không thể nói rõ cũng không tả nổi này khiến Hàn Linh Hi càng thêm buồn bực, dứt khoát đứng dậy đi tới tủ lạnh cầm một ly sữa chua ăn.

Từ nhỏ mẹ đã dạy mình, nói người đi suốt đêm không về là người buông thả, cái tên buông thả kia sao vẫn còn chưa quay về? Chẳng lẽ là ở chung với Khương Tử Doanh ở Paris vui quá, vui đến quên cả trời đất luôn rồi à?

Khoảng chừng đến mười giờ, Hàn Linh Hi nghe tiếng chìa khóa vặn ổ khóa. Chu Đình Vũ lê tấm thân mệt mỏi vào phòng, phát hiện đèn phòng khách sáng rực, còn có người ngồi trêи ghế sô pha, không khỏi kinh ngạc vô cùng, "Cậu còn chưa ngủ à."

Dựa theo mọi khi, giờ này Hàn Linh Hi đã nằm trêи giường của cô làm công tác chuẩn bị làm đẹp cho vẻ đẹp của cô, hơn nữa cô cần chu kỳ giấc ngủ dài hơn so với "người thường", tại sao mình lệch múi giờ, cậu ấy cũng lệch múi giờ?

"Tạm thời chưa có ý muốn ngủ, tại sao cậu về trễ như thế."

"Làm xong quảng cáo phải nhanh chóng bắt đầu tung ra, có rất nhiều việc phía sau cần xử lý, thời gian không đủ dùng, nên tăng ca ở công ty."

Chu Đình Vũ đổi dép tháo dây cột tóc nói: "Mình đi tắm, cậu mau ngủ đi."

Từ khi đặt chân trêи đất tổ quốc cô chưa từng nghỉ ngơi, tám giờ làm việc cộng thêm năm giờ tăng ca, Chu Đình Vũ chịu đựng đến mức này đã mệt rã rời. Cô cũng không quá để ý đến cảnh vật xung quanh, chỉ muốn nhanh chóng tắm xong lên giường ngủ một giấc thật ngon.

Nghe tiếng nước truyền đến từ nhà vệ sinh, Hàn Linh Hi khoanh tay ngồi ngay thẳng như trước trêи sô pha, nếu người đã trở về, dù sao cũng nên an tâm đi ngủ, nhưng hình như cái ʍôиɠ và chân này không phải của mình, dính trêи sô pha không chịu di chuyển.

Nên chờ Chu Đình Vũ tắm xong trùm khăn tắm lau tóc đi ra, thì thấy cô gái này vẫn ở lại phòng khách khoanh hai chân đè bắp đùi.

"Linh Hi, sao vẫn chưa ngủ?"

Bất ngờ biến thành hoang mang, Chu Đình Vũ khó hiểu hỏi: "Sao vậy, cậu có tâm sự, muốn nói với mình à?"

"..."

Nếu bản thân biết điều đó, cô đã không ngồi không ở chỗ này. Có chuyện, có chuyện gì, là nói với cô chuyện tủ giày bị khóa hay là nói cô nói dối với Lôi Dương? Trước khi Chu Đình Vũ chưa quay về, Hàn Linh Hi thật sự vắt hết óc sưu tập các loại hành vi phạm tội của người này chuẩn bị nghiêm túc dạy dỗ. Nhưng mà, đợi đến khi cô thật sự xuất hiện trước mặt mình, mà còn mang theo gương mặt mỏi mệt, trái tim Hàn Linh Hi có từng đợt từng đợt không đành lòng, ngược lại nhớ đến các loại dịu dàng săn sóc của Chu Đình Vũ ngày trước.

Không không, nhân từ với tình địch là tàn nhẫn với bản thân, hỏi nhanh, hỏi tại sao người kia lại nói dối, không phải mày rất tò mò à?

Hàn Linh Hi cau mày ngẩng đầu quan sát Chu Đình Vũ, muốn tìm kiếm một lý do cho một loạt cảm xúc kỳ lạ này, bỗng một màn tuyết trắng hiện ra trong tầm mắt, là làn da sáng rực hết sức nổi bật dưới ngọn đèn.

Chỗ mũi tê dại, lập tức nóng lên. Hàn Linh Hi thấy ánh mắt Chu Đình Vũ từ mù mịt biến thành kinh ngạc, chợt nhào về phía mình.

Người này muốn làm gì?!

"Cậu..."

Mới thốt lên một chữ, vừa lúc Chu Đình Vũ dùng khăn lau tóc trực tiếp đâm vào mặt, Hàn Linh Hi bị khăn mặt chặn miệng mũi không mở miệng được, chỉ có thể giương cặp mắt nhìn líu ríu líu ríu kháng nghị.

"Mũi, chảy máu."

Chu Đình Vũ bỗng buông ra, dùng khăn mặt đỡ dưới mũi cô, "Đừng lộn xộn."

Hàn Linh Hi phun mấy cọng vải ngậm trong miệng, thật là thấy từng mảng đỏ sẫm trêи khăn mặt, nhiệt độ trêи mặt cô đột nhiên tăng cao, khí huyết dâng trào dưới mũi lại nóng lên. Sao cứ luôn mất mặt trước mặt Chu Đình Vũ vậy, đây là tình huống gì, không đến nỗi chỉ nhìn vai Chu Đình Vũ đã chảy máu mũi chứ? Nhất định là di chứng bị đấm!

"Mình đã nói với cậu rồi, mấy thứ đồ ăn vặt đó ăn ít thôi, đến hè rồi, khí huyết của con người khá cao, cậu không ngoan ngoãn ăn cơm, dễ bị thượng hỏa."

Chu Đình Vũ đè vai trái Hàn Linh Hi xuống, muốn cô hất cằm lên, khom người tỉ mỉ lau chùi vết máu trêи mặt cô. Tóc dài ẩm ướt chảy xuống mơn trớn gương mặt, là mùi dầu gội đầu. Hàn Linh Hi lại thấy được ánh mắt này, chăm chú, dịu dàng, hàng lông mi nhỏ dài nhấp nháy như bươm bướm phủ cánh trêи chiếc lá. Có phải Chu Đình Vũ đều giữ thái độ nghiêm túc như vậy đối với mọi thứ?

Đôi mắt khép hờ, vô tình cô liếc về phía khăn tắm bọc trêи người Chu Đình Vũ đang dần dần lỏng ra, còn có xu hướng trượt xuống, cô nghĩ ngợi không chút nào giơ tay ra đè chặt lại một góc đang rơi xuống.

Lòng bàn tay đè lại khăn tắm đồng thời cũng đè lên một vật ấm áp mềm mại. Hàn Linh Hi sửng sốt, vậy mà mình... lại chộp được ngực đối phương...

Rõ ràng là Chu Đình Vũ cũng không nghĩ tới sẽ có biến cố, nhất thời cô ngây người, đối mặt với Hàn Linh Hi, gương mặt thanh tú đỏ lên với tốc độ ấn tượng, cuối cùng cả khuôn mặt đều giống như thấm ra máu.

Chu Đình Vũ đoạt lấy khăn tắm Hàn Linh Hi chộp được trong tay nhanh chóng trốn khỏi phòng khách vào phòng ngủ, đóng cửa lại cái rầm, tốc độ nhanh khiến Hàn Linh Hi chỉ có thể kịp nhìn bên tai đỏ thấu của cô. Loại phản ứng khốn cùng này khiến Hàn Linh Hi cảm giác như mình lưu manh đùa giỡn, mà có lẽ trong lòng cảm thấy tội lỗi với nạn nhân.

Hàn Linh Hi nhàm chán sờ sờ gương mặt, hoàn toàn quên dựa theo phản ứng theo bản năng ngày thường của Chu Đình Vũ đáng lý ra cô phải hưởng thụ một cái tát đúng ngay vào mặt thật mạnh, tự nhủ nói thầm: "Kϊƈɦ động gì chứ, tôi đâu có cố ý sờ cậu..."

Mấy phút sau, Chu Đình Vũ điều chỉnh xong cảm xúc mở cửa phòng ngủ, cô đã thay váy ngủ, cầm một hộp đồ đi đến bên cạnh Hàn Linh Hi.

Hàn Linh Hi lập tức giải thích: "Vừa rồi tôi không cố ý, là do khăn tắm cậu sắp rớt."

Chu Đình Vũ khôi phục gương mặt túng quẫn vừa rồi lại như thường, không phải cô cố ý mặc khăn tắm cho Hàn Linh Hi xem, ai biết tắm xong cô gái này vẫn còn ở đó.

"Hôm nay nhiều việc, quên nói với cậu. Đây là quà cho cậu."

Đó là một bộ mỹ phẩm dưỡng da, Chu Đình Vũ biết thường này Hàn Linh Hi rất coi trọng những thứ này, liền làm cô vui.

"Cảm ơn." Hàn Linh Hi cũng nghĩ đến gì đó, "Đúng rồi, sau khi cậu ra nước ngoài Tề Chính đã tới đây, nhờ tôi giao đồ cho cậu."

Cô mang dép quay lại phòng lấy hộp ra, "Tề Chính nói đây từng là ước mơ của anh ta, bây giờ trả lại cho cậu, coi như là một loại kỷ niệm với quá khứ, xử lý thế nào, tùy ý cậu. Hy vọng tôi nhắn lại lời chúc phúc và xin lỗi."

Chu Đình Vũ mở hộp ra, vuốt ve bộ váy cưới đó. Vốn tưởng rằng có lẽ bản thân cô sẽ cảm thán không thôi, thậm chí không kiềm chế được nỗi lòng mà khóc lên, nhưng từ đầu đến cuối, Chu Đình Vũ đều tỏ ra rất bình tĩnh.

Kỳ lạ, hai người đó, sao phản ứng ngược vậy, bắt cá hai tay khóc giàn giụa nước mắt, bị bắt cá hai tay giống như người không có chuyện gì.

Tình cảm mười hai năm nước chảy về biển đông, đừng nói là người trong cuộc, bản thân đây bị lừa dối tuổi trẻ tươi đẹp đều sẽ nhức nhối, phụ nữ đẹp nhất là tuổi mười tám đến hai mươi lăm tuổi, đây là độ tuổi tốt nhất cô lại theo bên cạnh Tề Chính, từ khi anh ta hai bàn tay trắng đến khi sự nghiệp thành công lại trở thành tên đàn ông chân đạp đá, nói thay lòng đổi dạ liền thay lòng, ai tưởng sẽ cảm thấy cam tâm?

Hàn Linh Hi cố gắng nắm bắt từng biểu tình nhỏ của Chu Đình Vũ, "Cậu... không có chuyện gì chứ?"

"Mình vẫn ổn." Chu Đình Vũ nháy nháy mắt, "Đều đã qua, giữa bọn mình đã nói rất rõ. Lấy thân phận một người bạn, mình cũng hy vọng cuộc sống sau này của anh ấy được thoải mái."

Hàn Linh Hi tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Trái lại cậu thật rộng lượng."

"Không phải rộng lượng, là không có gì cần thiết phải ghi hận." Chu Đình Vũ sửa lời, "Bởi như vậy, mình đang lấy sai lầm của người khác để nghiêm phạt bản thân. Không ai có nghĩa vụ nhất định phải bên cậu đến đầu bạc răng long, nói thế nào bọn mình cũng là bạn chơi từ nhỏ đến lớn, sau này gặp lại, vẫn có thể làm bạn bè, coi như là quay trở về điểm xuất phát ban đầu khi làm bạn bè bình thường."

Cô xếp lại váy cưới, "Tạm thời giữ lại coi như là kỷ niệm, không quan tâm ý nghĩ của bản thân ra sao, tác phẩm của anh ấy đều cần được tôn trọng."

"Cậu không đau lòng?"

"Đau lòng có ích lợi gì?"

"..."

Bây giờ Hàn Linh Hi tán đồng những lời Lôi Dương và Đỗ Dật nói, so với người bình thường, suy nghĩ của Chu Đình Vũ thật sự không giống người, nên nói cô thông minh sâu sắc, hay là máu lạnh đây?

Cô hơi trầm tư, đột nhiên hỏi: "Đình Vũ, cậu nghĩ Lôi Dương, con người anh ta thế nào?"

"Nhân phẩm không xấu." Chu Đình Vũ nhìn đôi mắt của Hàn Linh Hi nghiêm túc trả lời, "Mình với anh ta gặp nhau không nhiều, chỉ nói chuyện qua vài lần, cá nhân cảm thấy người đàn ông này ăn nói không tầm thường, lời nói và hành động khéo léo, là một người bạn đáng để kết giao."

"Ồ, là vậy à."

"Làm sao vậy?"

"Không có gì. Tôi tùy tiện hỏi chút thôi, cậu không cần để tâm đâu."

Hàn Linh Hi không đi sâu vào chủ đề, đứng dậy ném khăn mặt dầm dề máu vào thùng rác, đến nhà vệ sinh rửa mặt sạch, Hàn Linh Hi quay sang gương soi soi, xác định không còn vết máu, mũi cũng đã cầm máu, thì rút khăn giấy ra lau nước đọng. 

Mới vừa rồi, bỗng nhiên cô thay đổi chủ ý, nếu như đối thủ là Chu Đình Vũ, cô sẵn sàng cạnh tranh công bằng với đối phương, cô cam đoan rằng trong lòng bản thân sẽ không trả đũa, bởi vì để ý chẳng khác nào nghi ngờ thực lực của bản thân. Mặc dù nhiều năm học tập như vậy, chưa bao giờ Hàn Linh Hi thắng được Chu Đình Vũ, mà thua thất bại thảm hại. Nhưng trêи phẩm chất và sức quyến rũ Hàn Linh Hi có tự tin tuyệt đối, đây dù sao cũng là ưu thế lớn nhất trong cuộc đời của cô.

"Nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai còn phải đi làm, đúng rồi, tôi quên nói với cậu." Khó có khi Hàn Linh Hi lộ ra nụ cười hòa bình hữu nghị với Chu Đình Vũ: "Chào mừng về nhà."

Đợi đối phương trở về phòng nghỉ ngơi, Chu Đình Vũ ngồi một mình trêи ghế sô pha một lúc, khóe miệng khẽ nâng lên, vẫn luôn cười cười, cầm theo hộp đi vào phòng ngủ.

Hy vọng ngày mai, là một ngày đêm tốt hơn.

***