Hoa Miêu Miêu

Chương 122: Tiểu Mao gây họa




Nửa đêm ở thôn HoàngDương, bầu trời đầy sao cao vời vợi, đột nhiên bị mây đen che khuất,không lâu sau thì cuồng phong nổi lên, cát bay đá chạy, cành cây gãyrụng, suýt nữa còn tốc bay cả mái nhà. Xung quanh chỉ có sự yên tĩnh,ngay cả con chó hay sủa nhất lúc này cũng yên lặng, phảng phất như đangsợ hãi điều gì đó.

Trương Đại Ngưu vẫn ở ngoài đồng làm ruộng,chưa về. Bà Trương đội gió đi ra ngoài, kiểm tra một lượt tình hìnhphòng ốc, rồi lại ngoác miệng chửi, bảo Mã Thị đừng dệt vải nữa, mau điđóng cửa sổ, sau đó về phòng thổi tắt đèn dầu và đi ngủ.

Mã Thịngoan ngoãn đi kiểm tra một lượt các cửa, bóp bóp vai rồi đi về phòngmình, dường như thở phào nhẹ nhõm, nàng về tới phòng rửa mặt xong nằmlên giường, không lâu sau thì ngủ thiếp đi, hình như là vì quá mệt.

Quỷ hỏa nhấp nháy theo cơn gió bay đi, lướt vào sân vườn Trương gia, rồilại lách qua khe hở của cửa sổ, đi vào phòng bà Trương, như vô vàn conbươm bướm đang khiêu vũ, ánh sáng xanh soi rõ gương mặt bà ta, xác địnhlà bà ta đã ngủ say rồi, bèn âm thầm mở then cửa. Để cho hai bóng ngườilẻn vào.

Tiếng khóa lách cách rơi xuống sàn nhà, nghe như tiếngsứ giả Câu Hồn của địa phủ giáng lâm, đánh thức bà Trương dậy. Bà ta mởbừng mắt, thấy gương mặt một con ngựa to lớn, mặc chiếc áo choàng dàimàu đen đang trợn trừng đôi mắt khổng lồ lạnh lẽo lên nhìnmình.

“Á á á!!!” Tiếng hét thất thanh của bà Trương vang lên xé toang đêm tối.

Đứng bên cạnh Mặt Ngựa không phải là Đầu Trâu mà là một Đầu Mèo dễ thương,đang dùng ánh mắt màu xanh nhìn bà ta như cười như không, hàm răng nhọnhoắt đang nhe ra như chực lao vào cắn bà ta bất cứ lúc nào.

“Đừng… đừng câu hồn tôi… đừng giết tôi…” Bà Trương co người vào tận chân giường, run lập cập.

Đầu Mèo lật quyển sổ trong tay, dùng giọng nói lanh lảnh dễ nghe, dịu dàng giải thích:

“Đầu Trâu dưới địa phủ bị bãi chức rồi, giờ đến lượt bổn mao nhậm chức, saunày xin hãy gọi là Đầu Mèo Mặt Ngựa Câu Hồn, đừng nói là Đầu Trâu MặtNgựa nữa.”

Mặt Ngựa có vẻ nóng ruột:

“Giải thích nhiều làm gì? Cứ thế đưa về cho Diêm Vương đại nhân thẩm phán, chảo dầu đã chuẩnbị xong rồi, làm lỡ thời gian, lãng phí dầu thì chúng ta sẽ bị trừ tiềncông đấy.”

Đầu Mèo nghe nói thế thì lạch cạch sợi xích trong tay, nói với bà Trương:

“Bà hãy phối hợp một chút, đừng có chống cự, có điều gì muốn nói thì hãy chờ gặp Diêm Vương đại nhân.”

Bà Trương chưa kịp phản bác thì cả người đã bị xách lên, sau đó một mùithơm ập tới, thế là bà ta bất tỉnh nhân sự.

Đầu Mèo với Mặt Ngựa xách theo bà ta, cưỡi lên một con quái cẩu bốn chân biết phun lửa, bay đi.

Bay một lúc lâu, con quái cẩu dừng lại trước một cung điện nguy nga tránglệ, Đầu Mèo Mặt Ngựa thả bà Trương xuống, sau đó đẩy vào một Nha mônđược trang hoàng vô cùng trang nghiêm, trên Nha môn có treo một tấm biển “Thanh Chính Liêm Minh”, chính giữa đại đường có một chảo dầu đang sôiùng ục. Hai bên là các nha dịch hình thù kỳ quái đứng xếp hàng, trongtay cầm gậy thủy hỏa, trông vô cùng uy vũ.

Mặt Ngựa xách đến mộtthùng nước, hắt vào bà Trương cho tỉnh, bà ta ngẩng đầu lên, nhìn thấycảnh tượng này lại sợ hãi hét toáng lên, Đầu Mèo bịt tai lại, chau mày.

Các nha dịch khác thấy Đầu Mèo có vẻ không vui thì lập tức hét lên mộttiếng “Này vũ”, Diêm Vương thân hình cao lớn, mặt râu ria, thân mặchoàng bào, trên đầu còn đội một cái mũ miện bước vào. Ông im lặng ngồitrên cao đường, dùng ánh mắt hung dữ nhìn bà Trương, rất lâu sau mới đập bàn quát:

“Kẻ quỳ dưới công đường kia là ai?”

Bà Trương lúc này đã mềm nhũn như con chi chi, chẳng nói được lời nào.

Thế là một nam nhân ngồi cạnh trông có vẻ giống phán quan đứng lên, giở quyển sổ trong tay ra nói:

“Điêu phụ Trương Tứ Nương, người thôn Hoàng Dương, tính tình hung hãn, đanghi, bình thường đánh người đá mèo, sát hại sinh linh vô số, tội ácchất chồng, nay dương thọ đã tận, bắt về âm phủ chịutội.”

Nói xong, viên phán quan đó cườicười tinh nghich, lè lưỡi ra, chiếc lưỡi dài cả trượng, gần như đã liếmvào mặt bà Trương, khiến bà ta sợ hãi lăn bò ra đất rồi lại rụt nhanh về như điện, Đầu Mèo vội vàng ra dấu bảo hắn nghiêm chỉnh một chút, thế là hắn thu nụ cười về, lại bày ra vẻ nghiêm trang.

Diêm Vương ho một tiếng:

“Nếu đã như thế thì bắt mụ ta xuống chảo dầu, người đâu, ném xuống.”

Đầu Mèo và Mặt Ngựa nghe lệnh, lại gần tóm lấy bà Trương định ném vào chảo, chảo dầu đang sôi sùng sục khiến bà ta hét toáng lên:

“Diêm Vương xin tha mạng! Xin tha mạng! Tôi không dám nữa!”

“Chờ chút.” Phán quan đột nhiên đứng lên, nói với Diêm Vương, “Hình như trong án quyển có sai sót.”

Thế là bà Trương bị đặt xuống, mặt bà ta tái nhợt, thở hổn hển, váy ướt sũng, hóa ra là sợ quá nên tè cả ra quần.

Che mũi, Đầu Mèo dịch đi mấy bước. Diêm Vương cau mày:

“Sai ở chỗ nào?”

“Tội ác lớn nhất của điêu phụ này là ép chết con dâu Mã Thị, bởi vậy mới bịném vào vạc dầu, nhưng… hiện nay… hình như thời gian hơi bị sai lệch,con dâu mụ ta phải sống hai năm nữa mới chết.” Phán quan hơi do dự.

Bà Trương nghe thế thì lập tức điên cuồng reo lên:

“Con dâu tôi còn sống! Chưa chết, chưa chết!”

“Hay là thôi đi.” Phán quan nói lấy lòng, “Dù sao thì hai năm nữa cũng bị ép chết, chết sớm chết muộn cũng như nhau, vẫn là tội của mụ ta.”

“Không phải! Tôi còn chưa ép chết con dâu mà! Xin hãy giơ cao đánh khẽ!” BàTrương nước mắt nước mũi ròng ròng khắp mặt.

Diêm Vương suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lại đập bàn, quát:

“Giờ có sai sót, mà âm phủ không phải là nơi không thấu tình đạt lí, tạmthời cho ngươi hoàn dương, chờ hai năm sau con dâu ngươi chết rồi mớikéo ngươi xuống ném vào vạc dầu.”

“Không chết đâu, nó không chếtđâu.” Bà Trương được tha thì ra sức dập đầu, lại hỏi, “Nếu hai năm nữanó chưa chết thì tôi có bị xuống vạc dầu nữa không?”

“Vớ vẩn,không ép chết người thì tội này cùng lắm chỉ bị đánh một trận, làm saomà xuống vạc dầu được.” Phán quan bực bội xua tay. “Nếu tích thiện nhiều thì còn được tha tội, có điều ta thấy ngươi chắc chẳng làm được việcthiện gì.”

“Có… có, sau này chắc chắn có.” Bà Trương toát mồ hôi hột.

“Đưa đi!” Diêm Vương lạnh lùng ra lệnh, rồi phất tay áo bỏ ra khỏi công đường.

Lại một mùi hương quyến rũ ập đến, bà Trương lại một lần nữa ngất đi.

Đầu Mèo, cũng chính là tôi, cuối cùng cũng yên tâm biến cái đầu mèo quay về hình dạng yêu quái bình thường, rồi dùng mũi chân đá bà ta vài cái, xác định là đã ngủ say rồi mới ra lệnh cho Mã yêu La Mã:

“Ngươi đưa bà ta về là không sao nữa.”

La Mã có vẻ khó chịu:

“Mụ ta tè cả ra quần rồi, ta đưa mụ ta đến đây, bây giờ không muốn đụng vào nữa đâu, bảo người khác làm đi.”

Mấy kẻ giúp đỡ chạy tới, Tiểu Trà cầm cái quạt Ba Tiêu mượn ở chỗ La Sát, ai oán nói:

“Hôm nay muội quạt gió mãi rồi, không đưa mụ ta về đâu.”

Tiểu Tử cũng lấy khăn tay ra bịt mũi:

“Ta thả bươm bướm giấy phát quang đi mở cửa, lại cung cấp bột thơm, thế nên việc còn lại ta không làm nữa.”

“Phán quan.” Thiếu Chúng cũng lại gần, ôm Tiểu Tử nói:

“Ta phải đưa phu nhân về ngủ đây, phần còn lại Miêu Miêu tự lo đi.” Nói xong hắn quay đầu bỏ đi một mạch.

Diêm Vương lại đi ra, lắc người biến thành Kiếm Nam, phái hai tiểu yêu quáicó xuất thân thấp kém, không có quyền phát ngôn đưa bà Trương về. Lạidặn dò mọi người mang các đạo cụ lấy trộm từ Nha môn và gánh xiếc trả về chỗ cũ.

Tiểu Trà vô cùng hưng phấn:

“Cách muội nghĩ hữu dụng chứ?”

“Hữu dụng thì hữu dụng.” Lạc Lạc thấy người lạ đã đi hết, cuối cùng cũng thò đầu ra, “Nhưng mà quá không giống, chưa bao giờ có chuyện Đầu Mèo đicâu hồn, hơn nữa việc thẩm phán này hoàn toàn giống với công đường củangười bình thường khi đưa phạm nhân lên đoạn đầu đài, thấy giả lắm.”

“Yên tâm đi, có ích là được.” Tôi hào sảng nói, “Huống hồ Ngưu Ma Vương đạica không có nhà, thời gian thì cấp bách, tìm người đóng vai Đầu Trâu khó lắm.”