Hoa Miêu Miêu

Chương 65: Lời nói dối của sư phụ




Không nhớ Bích ThanhThần Quân dặn tôi bao lâu mới được chui ra khỏi chăn, sau khi nhìn thấybọn họ càng ngày càng đi xa hơn, tiếng kêu gào thảm thương của Mạc Lâmcũng càng ngày càng nhỏ đi, tôi bèn cẩn thận bò ra khỏi chăn, rồi vươnngười ngáp một cái rất dài.

Sau một hồi chơi đùa, suýt chút nữaquên mất mình phải đi ngủ. Tôi tỏ vẻ sầu não dùng chân dụi dụi lên mặt,lại nhìn thấy chiếc giường dưới chân đã bị làm hỏng, liền quyết địnhthay đổi chỗ ngủ.

Sau khi phi thân nhảy ra khỏi giường, tôi pháthiện ra không chỉ chiếc giường bị vỡ, mà ngay cả gạch dưới nền nhà cũngbị vỡ làm lộ ra mấy mảnh giấy lấp ló phía dưới.

Khoan đã, mảnh giấy? Ánh mắt vội dừng lại nơi có mấy tấm giấy đó, dưới nền đất làm sao lại có những mảnh giấy này?

Tôi tò mò tiến lại gần, lấy tay gạt mấy viên gạch vỡ ra, thấy bên dưới cómột cuốn sổ mỏng nhỏ, ngoài bìa có đề ba chữ “Xuân Cung Đồ”. Đây chínhlà cuốn sổ mà trước đây La Sát đã tặng tôi, hóa ra Bích Thanh Thần Quânđem giấu ở đây, hèn gì tôi không thể tìm ra nó.

Hóa ra trước đâyHoàng tiên sinh có nói cái gì mà vô tình cắm hoa hoa lại nở thật là rấtđúng! Nhưng giờ đây tình cảm giữa tôi và Bích Thanh Thần Quân đang rấttốt, có cần thiết phải luyện thêm nội cung phòng the để đối phó với anhta không?

Tôi ôm cuốn ”Xuân Cung Đồ” mà mình không dễ mới có được ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định:”Cho dù không phải để đối phó với BíchThanh Thần Quân thì cũng có thể để đối phó với người khác! Cái thứ nộicung phòng the này vẫn nên học.”

Sau khi suy nghĩ xong việc này,tôi liền mở sách ra xem, chỉ thấy có người có trang phục có người khôngcó trang phục, còn có cả người chỉ mặc một nửa trang phục, ôm thành mộtđôi không biết là đang làm gì, bên cạnh cũng có phần giải thích nhưngđáng tiếc tôi chỉ nhận biết được khoảng ba phần mười số chữ trong đó.Tôi chỉ cảm thấy nội dung trong sách rất cao siêu, làm người xem khôngdễ gì lĩnh hội được.

Duy chỉ hiểu được cơ thể của những người đàn bà này đều rất dẻo, có thể thực hiện được những động tác siêu việt lạthường. Chẳng qua là bàn luận sự dẻo dai của cơ thể, loài mèo bẩm sinhxương rất mềm, nhất định sẽ không thua kém những người này.

Sauđó tôi bèn biến thành hình dạng con người, chọn lấy vaì hình vẽ trongsách rồi nằm ra, thử uốn mình tạo ra các tư thế kì dị giống trong sách,cảm thấy rất dễ dàng, không có gì là khó cả. Chỉ là, hình như không thấy phát sinh điều gì…

Tôi cứ như vậy duy trì những tư thế đó, mãicho đến khi gần như ngủ quên đi. Cuối cùng buồn bã thừa nhận bản thân đã làm sai ở chỗ nào đó, nên chẳng gặt hái được thành quả gì. Tôi lật lậtcái trang sách nghiên cứu kĩ hơn, đột nhiên phát hiện ra rằng trong mỗibức họa đều có một nam một nữ, một nữ mấy nam hoặc một nam mấy nữ, vậylà nhất định phải có nam giới thì mới luyện được như trong sách!

Tôi càng cảm thấy tự tin hơn với phát hiện anh minh sáng suốt này của mình, sau đó quyết định sẽ tìm một người nam giới để cùng tu luyện, nhưng tìm ai bây giờ? Bích Thanh Thần Quân tuyệt đối không được, anh ta đã cấmtôi xem cuốn sách này, Tiểu Lâm lại là người hay hắt xì hơi, Ngao Vâncũng bị cấm lén lút gặp gỡ, Tiếu Thiên thì tôi không thích, Thiếu Chúngthì lúc nào cũng kè kè bên Tiểu Tử… Vậy thì còn sót lại mỗi Ngân Tử, anh ta từ trước đên nay luôn yêu thương tôi, chắc chắn sẽ không từ chốiviệc cùng nhau luyện võ công phòng the?

Tôi liền vui vẻ giấu cuốn sách vào trong người, nhân lúc Mạc Lâm vẫn đang ở nơi luyện võ côngcùng Bích Thanh Thần Quân, không có ở nhà, tôi vội vàng đi tìm Ngân Tử.

Đi được nửa đường bỗng bắt gặp Cẩm Văn, cô ta còn dắt theo một bé gái lạ mặt, vừa đi vừa vui vẻ chuyện trò.

Tôi liền trốn sang một bên lén quan sát bọn họ, không ngờ cô bé đó bỗng vui vẻ quay sang hỏi tên tôi:”Là Miêu Miêu cô nương đúng không?”

Sựtình càng lúc càng làm tôi không thể vờ như không quen, chỉ còn cáchngoan ngoãn đi tới trước bọn họ chào hỏi, Cẩm Văn liền vội vã giớithiệu:”Đây là em gái Cẩm Nhàn của muội, năm đó nhờ có Tiên Đơn mà đượccứu giúp, hiện tại sức khỏe đã khá hơn, hôm nay là muốn tới cảm ơn ơncứu mạng của Thần Quân và Miêu Miêu.”

Tôi quay sang nhìn cô béđó, cảm thấy mặt mũi có nét giống với Cẩm Văn, chỉ là thiếu một chútxinh đẹp, chua ngoa, hơn một chút thuần khiết, dịu dàng.

Cô ta tỏ vẻ khó xử nói với tôi:”Lúc đó Tiểu Nhàn bị kẻ xấu làm hại, toàn thânthương tích, gần như bỏ mạng. May mắn được người trượng nghĩa như MiêuMiêu cô nương cứu giúp, lại được tiên đơn của Thần Quân đại nhân cứumạng, đại ân đại đức này, Tiểu Nhàn khắc cốt ghi tâm.”

“Đâu cóđâu”, tôi không dám kể công khi nghe thấy những lời ca tụng này từ côta, vội vàng nói rõ, “Lúc đó là do ta ăn trộm mấy miếng thịt bò khô, làm cho Cẩm Văn suýt chút nữa phải lên trảm yêu đài, thế nên người cứu mạng là sư phụ, không phải ta.”

Cẩm Nhàn vội vàng nắm lấy tay tôicười nói:”Tuy Miêu Miêu cô nương không lấy trộm được tiên đơn, nhưng nếu không vì Miêu Miêu liều mình giúp đỡ làm cho Thần Quân đại nhân độnglòng, thử hỏi đại nhân có đem tiên đơn ra cứu người không?”

“Không phải…Tiên đơn là do sư phụ đưa cho Cẩm Văn, sau đó Cẩm Văn đưa cho ngươi.” Tôi vội vàng giải thích.

Cẩm Văn vội vàng tiến tới giải thích cụ thể cho tôi hiểu, phải mất tới nửacanh giờ, cuối cùng tôi cũng mới hiểu được toàn bộ sự việc. Hóa ra MiêuMiêu lại vĩ đại như vậy…

Khi vẫn còn đang dương dương tự đắc, Cẩm Nhàn lại nắm lấy tay tôi rối rít tạ ơn. Tôi tạm thời không đi luyện võcông phòng the nữa, liền cùng cô ta tới hậu hoa viên đi tham quan.

“Đây là hoa cúc mới nở, ăn rất ngon, bên kia là cây mẫu đơn, ăn rất chán…” Tôi tỉ mỉ giới thiệu từng thứ một.

Cẩm Văn ở bên cạnh nét mặt bỗng biến sắc, cô ta liền túm lấy tôi hỏi:”Lẽnào hậu hoa viên bị giày xéo làm hỏng cả một khoảnh lớn lúc nửa đêmcũng là do tỷ làm?”

“Meo woo~” Tôi làm bộ tủi thân cúi đầu xuống,”Mèo cũng phải ăn một chút cỏ cây… Vậy mới tốt cho tiêu hóa.”

“Tỷ… Tỷ không biết ăn ở bên ngoài sao!” Cẩm Văn tức đến nỗi cả người runlên,”Cây cối ở đây có rất nhiều loại quý hiếm! Chăm bón rất khổ cực, cómột số muội trồng để cho Mạc Lâm Tiên Nhân làm thảo dược đó!”

Côta giận dữ chắc là ở câu nói cuối cùng… sau khi tôi hứa từ nay về sau sẽ không ăn cây cỏ do cô ta trồng nữa, cơn thịnh nộ của Cẩm Văn mới lắngxuống, còn chỉ cho tôi vài khoảng tôi có thể ăn được, dặn trước khi ănphải rửa sạch, nếu không sẽ bị đau bụng.

Lạc Lạc và Kiếm Nam đang xách nước từ phía đằng xa tiến lại, Lạc Lạc nhìn thấy có người lạ liềnvội vàng chào hỏi rồi núp ra phía sau lưng Kiếm Nam, Kiếm Nam nghe thấycuộc nói chuyện của chúng tôi, bước tới cười nói:”Miêu Miêu cô nươngthích ăn cỏ như vậy, ta sẽ chuyên tâm trồng một số loại cỏ thích hợp cho mèo, vị rất ngon. Miêu Miêu cũng không cần phải ăn hoa mà làm cho CẩmVăn cô nương tức giận.”

Cẩm Nhàn ở bên cạnh không ngừng dùng khăn đội đầu che miệng cười, làm tôi cảm thấy có chút xấu hổ, lập tức chuyển sang chủ đề khác:”Cẩm Nhàn thường ngày muội thích làm gì?”

“À?” Cẩm Nhàn quay đầu lại không cười nữa,”Muội thích thêu hoa, hoặc luyện thư pháp, tỷ tỷ nói muội thật nhàm chán.”

“Muội không thích ra ngoài chơi, nên sức khỏe không được tốt.” Cẩm Văn tỏ vẻ tức giận nói.

“Đúng đúng đúng, phải nghe lời đại tỷ dạy dỗ, sau này nhất định sẽ ra ngoài chơi nhiều hơn.” Cẩm Nhàn cười nói.

Lúc này Cẩm Văn mới quay đầu lại nói:”Khi nhàn rỗi hãy đến đây tìm ta,việc bếp núc của đại tiệc sắp diễn ra ở Huyền Thanh Cung đều do ta mộttay chỉ huy, muội hãy tới giúp đỡ ta.”

“Ha ha, tỷ tỷ đã nói vậy, làm sao có thể không nghe lời.”

Hai người cười cười nói nói, rồi Cẩm Văn cáo biệt tôi, nói không còn sớm nữa, phải đưa Cẩm Nhàn quay về.

Đợi sau khi hai người đi khuất tầm mắt, Lạc Lạc mới từ sau lưng Kiếm Nam bước ra, khẽ nói:”Hình như… Có điều gì đó kì lạ.”

“Cái gì mà kì lạ?” Tôi không hiểu hỏi.

“Cái cô nương Cẩm Nhàn đó không phải là không thích ra ngoài sao?” Lạc Lạccúi đầu nói:”Vậy sao cô ta lại đi đôi giày mà những người yêu thíchluyện võ công mới đi như vậy?”

Tôi ngẫm nghĩ rồi nói:”Có thể làsở thích của mỗi người, giày da mềm khi mang vào đi lại rất thoải mái,cũng thuận tiện cho việc chạy nhảy nữa, ta cũng thích đi.”

KiếmNam cũng giải thích:”Hoặc để tiện cho việc đi xa hôm nay nên cô ta mớiđi giày mềm, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, mau tiếp tục đi tưới hoa.”

Lạc Lạc nhíu mày cau có, ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cũng đi tưới hoa cùng với Kiếm Nam.

Tôi thấy bốn bề xung quanh không có ai, chợt nhớ tới cuốn “Xuân Cung Đồ”trong người, liền vội vàng chạy tới chỗ Ngân Tử. Cái con quạ ngốc NgânTử đó đang đứng ngây ra trên một cái cây ngô đồng ngắm trời mây, trêntay cầm một cuốn sách y dược, cũng không biết có phải đang ngủ gà ngủgật hay không/

Tôi không màng tới bọn thị đồng, nhanh chóng trèolên cây, bẻ một cành nhỏ rồi nhè nhẹ khều lên mặt anh ta. Ngân Tử liềnxoay người lại, tỏ vẻ khó chịu nói:”Ầm ĩ quá.”

“Ngọc quý của ngươi bị cắn vỡ rồi.” Tôi vừa nói vừa cười.

“Cái gì!” Ngân Tử lập tức mở to mắt, thấy tôi đang vung vẩy cành cây trướcmặt, mới thở phào nói,”Còn cắn ngọc quý nữa, ta quyết không tha.”

“KHông cắn không cắn.” Tôi nhanh nhảu đáp.

Lúc này Ngân Tử mới quay hẳn người lại, yếu ớt đáp:”Nàng không phải chuẩnbị cho hôn lễ hay sao? Sao lại rỗi rãi mà tới đây trêu đùa ta?”

“Hôn sự lần này dẫu gì ta cũng không phải tham gia chuẩn bị”, tôi chạy tớingồi cạnh Ngân Tử, rồi tỏ vẻ bí hiểm móc ra cuốn “Xuân Cung Đồ ” đưatới trước mặt anh ta, ”Ngươi xem cái này xem.”

Ngân Tử liếc nhìncuốn sách, liền vội vàng mở vài trang ra xem, sắc mặt bỗng đỏ lên, tôiđoán chắc tại anh ta xem được một bí kíp võ công hiếm thấy, cho nên mớiphấn khích cao độ như vậy.

Một hồi lâu sau, anh ta run rẩy hỏi:”Cuốn… cuốn sách này từ đâu tới?”

Tôi liền lấy tay che miệng anh ta lại, rồi ngó nghiêng xung quanh, khi thấy không có ai nghe trộm mới khẽ trả lời:”Là ta lấy được ở trong phòng của Bích Thanh Thần Quân, không dễ dàng gì! Ngươi tuyệt đối không được đểngười khác biết.”

“Bích… Bích Thanh Thần Quân sao lại xem loại sách này?” Trên trán Ngân Tử xuất hiện vài giọt mồ hôi.

Tôi liền kể lại sự việc La Sát tặng tôi cuốn sách này, còn nói thêm:”Anh ta đã cướp cuốn sách này rồi đem giấu đi, hôm nay ta mới lấy lại được.”

“Là… Là anh ta trả lại cho nàng, muốn nàng đọc cuốn sách này sao?” Ngân Tử tiếp tục truy hỏi.

Ăn trộm là không tốt, nói dối cũng không tốt, để Bích Thanh Thần Quân biết được tôi trộm xem cuốn sách này lại càng không tốt. Thế là sau khi nghe Ngân Tử hỏi, tôi lập tức cụp đôi tai xuống, đỏ mặt không dám trả lời.

Ngân Tử thấy tôi không buồn trả lời, không biết vì sao bỗng nhảy lên giận dữ quát:”Cái đồ khốn nạn đó! Để cho nàng xem cái loại sách dâm ô này sao?Thật đáng trách! Thật đáng giận! Ta đã sớm đoán được anh ta không phảilà người tốt!”

Tôi không rõ Ngân Tử nói ai khốn nạn… bèn tiếp tục nói mục đích tới đây lần này của mình:”Những nội dung trong sách rấthuyền bí, ta xem không hiểu.”

“Nhảm nhí! Nàng hiểu mới là lạ!” Ngân Tử vẫn chưa hết giận dữ.

“THì không hiểu mới tới tìm ngươi!” Tôi vội giật lại cuốn sách từ trên tayanh ta, sau đó lật một trang sách ra cho anh ta xem:”Ngươi xem, tại sao ở đây lại có mấy người đang nâng một người phụ nữ lên? Sao ở đây lại trói người này lại? Sao ở đây lại còn vừa đu dây vừa chồng cây chuối? Sao ởđây lại…? Tại sao…? ”

Sắc mặt Ngân Tử ngày một đỏ hơn, anh tanhìn nhìn cuốn sách rồi lại quay sang nhìn tôi. Bỗng nhiên có vài giọtmáu chảy ra từ mũi Ngân Tử, thấy không hay, tôi vội vã móc chiếc khăntay mà Oa Oa thêu cho ra rồi lau cho anh ta, vừa lau vừa tiếp tụcnói:”Ngươi làm sao vậy? Sức khỏe không tốt sao?”

“Nàng mang cáithứ này đến hỏi ta làm gì? Sao không trực tiếp hỏi cái tên khốn đó?”Ngân Tử đẩy tôi ra, tự mình lấy tay áo lau máu trên mũi.

Tôi bèn nói lớn:”Ta tới tìm ngươi để cùng nhau luyện võ công giống trong sách!”

“Cùng… cùng ta luyện võ?” Ngân Tử há hốc mồm nhìn tôi, máu trên mũi ngày càngchảy nhiều hơn, làm thế nào cũng không ngừng lại. Cuối cùng anh ta bỗngtừ trên cây ngã nhào xuống, đầu đập vào một hòn đá, mê man bất tỉnh.

Tôi nhìn thấy vội vàng nhảy xuống dưới gốc cây, bỏ cuốn sách vào trongngười rồi lớn tiếng kêu cứu. Mọi người cùng chạy tới giúp một tay đưaanh ta vào trong phòng băng bó.

Lần này… Chắc không phải do tôilàm hại chứ. Trong lòng có chút lo lắng, tôi không dám bỏ đi, sau đó cứngồi bên cạnh Ngân Tử chờ anh ta tỉnh lại, còn sai người đi bẩm báo sựviệc cho Bích Thanh Thần Quân, nói tôi sẽ về muộn.