Họa Quốc

Quyển 1 - Chương 31



Trái tim đột nhiên như bị bóp chặt, đau đến mức không thở nổi, nàng không kìm được giãy giụa, hai mắt mở ra, bừng tỉnh thoát khỏi giấc mộng.

Đập vào mắt là: Di Phi lạnh lùng nhìn nàng, cười nhạt: "Nàng tỉnh rồi?".

Lúc này Khương Trầm Ngư mới nhớ ra, trước đó mình nhảy xuống hồ mò hạt châu, sau đó chân phải bị chuột rút, liền chìm xuống. Nàng vội nàng cúi đầu xem xét bản thân, phát hiện y phục vẫn còn nguyên, nhưng không biết vì sao mà đã khô ráo, còn mình vẫn nằm trên thuyền hoa, xem ra thời gian hôn mê không quá lâu, nhưng trong mộng cảnh ban nãy lại như đã qua một đời.

Nhớ đến mộng cảnh, nàng không khỏi bồi hồi.

Di Phi thấy nàng như vậy, cười mỉa: "Sao? Mơ thấy tình lang của nàng à?".

Khương Trầm Ngư sắc mặt trắng bệch, lẽ nào trong cơn mộng mị nàng đã nói những lời không nên nói sao? Đang thấp thỏm sợ hãi, Di Phi lại nói: "Yên tâm, hảo sư huynh của nàng đã thoát khỏi hiểm nghi rồi, tên thái giám giả mạo đó đã khai hết, đêm qua kẻ lén lút tư thông với La quý phi là hắn, còn hảo sư huynh của nàng chẳng qua là kẻ thế mạng xui xẻo mà thôi".

Khương Trầm Ngư ngước mắt, hàng lông mày nhỏ xinh khẽ cau lại. Hoàn toàn không tin lời giải thích này.

"Tại sao đêm qua sư huynh ta đến Tây cung?".

"Khi hắn khám bệnh cho phụ vương, phụ vương nói lúc bệnh người mới phát hiện là La quý phi đích thân chăm sóc, từng ghi chép tình hình ăn uống mỗi ngày của người, cho nên, Đông Bích hầu khám bệnh xong liền đến Tây cung, định hỏi xin La quý phi cuốn sổ ghi chép đó".

"Sau đó đụng phải chuyện xấu hổ kia? Đã không phải lỗi của huynh ấy, tại sao không chịu nói rõ".

Di Phi uể oải nói: "E là La quý phi đã cầu xin hắn gì đó, hắn đã nhận lời, để thực hiện lời hứa đành phải che giấu đến cùng".

Khương Trầm Ngư cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, khi ngước mắt lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Ngài cảm thấy ta sẽ tin lý do này sao?".

Di Phi nhìn nàng, một lát sau toét miệng cười: "Thật trùng hợp, ta cũng không tin lắm. Nhưng, lý do như thế đối với người khác cũng là đủ rồi".

Khương Trầm Ngư thầm nghĩ, trong chuyện này bí ẩn trùng trùng, nếu tiếp tục tìm hiểu sâu hơn, e rằng sẽ kéo theo nhiều người, nhiều âm mưu hơn nữa, vì thế, đối với những người không muốn bị liên lụy, lý do này quả thực là phù hợp nhất. Nói cách khác, cứ coi là có sự tình khác bên trong, cho dù có làm rõ, e là cũng chỉ có thể giấu kín trong lòng chứ không thể tiết lộ ra ngoài.

Nghĩ đến đây, nàng không kìm được đưa tay sờ dái tai, mà vừa sờ đến dái tai liền nhớ ra một chuyện, mặt lại biến sắc: "Hạt châu...".

Chết rồi, hạt châu vẫn ở dưới hồ!

Lập tức ngồi dậy định nhảy xuống đất nhưng bị Di Phi ngăn lại, nhìn nàng cười hì hì: "Làm gì thế?".

"Thả ta ra, ta phải đi tìm...".

"Tìm cái này?", trong tay phải Di Phi bỗng xuất hiện một vật, gã huơ huơ trước mắt nàng.

Khương Trầm Ngư nheo mắt nhìn, đó chẳng phải là hạt châu chứa độc Chiêu Doãn ban cho nàng sao?

"Ngài... giúp ta vớt lên?".

Di Phi phì cười, cánh tay chợt vung lên, vứt hạt châu đó ra khỏi khung cửa sổ đang mở. Khương Trầm Ngư kinh hãi, cuống quýt kêu: "Ngài!".

Mới nói được một tiếng, lại thấy hạt châu đó nằm trong tay gã, gã tiếp tục huơ huơ.

Di Phi nhìn biểu cảm ngây ngốc hiếm có của nàng, cười nói: "Thấy nàng nóng ruột thế, thật là thú vị".

Khương Trầm Ngư tự biết mình bị đùa giỡn, lập tức sầm mặt, không nói câu nào. Di Phi biết nàng nổi giận, không đùa nữa, nhét hạt châu vào tay nàng, đi đến bên cửa sổ, mở từng cánh cửa ra.

Gió nhẹ thổi vào trong phòng, tấm màn lụa khe khẽ phất phơ, gã chăm chú nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng bên ngoài, chợt nói: "Ngu thị, hãy liên thủ với ta".

Khương Trầm Ngư sững sờ.

Tay áo của Di Phi căng phồng, bay phấp phới như cánh bướm, giữa trang phục màu sắc hoa lệ, gương mặt gã nhợt nhạt, mày mi đậm màu, gương mặt không còn vẻ bỡn cợt, khinh mạn như trước: "Nàng nhìn nơi chân trời kia gió nổi mây đùn, mưa lớn sắp ập tới, chúng ta lại ngồi cùng thuyền, không trốn đi đâu được. Chi bằng liên thủ, sớm cập bờ bên kia".

Lời gã nói rất chân thành, Khương Trầm Ngư nghe xong, im lặng một lúc mới trả lời: "Ta là một dược nữ quèn".

Di Phi bật cười, quay người lại nhìn nàng, chậm rãi nói: "Ta nghĩ một dược nữ bình thường không cần một chiếc hoa tai chứa Hồng Trậm".

Ngón tay Khương Trầm Ngư run run, hạt châu nhỏ xíu trơn bóng đó bỗng trở nên nặng tựa ngàn cân trên tay nàng.

Di Phi lại tiếp: "Mà một dược nữ bình thường, bên mình cũng không cần hai cao thủ thượng thừa bí mật đi theo".

Độc châu trong tay nàng nóng như lửa đốt, cơ hồ cầm không chắc.

Một bầu không khí im lặng bao trùm trong khoang thuyền.

Hai người đều không nói gì, chỉ có gió, từng trận từng trận gió thổi vào làm tóc nàng và tóc gã không ngừng tung bay.

Qua một thời gian rất lâu, Khương Trầm Ngư mới ngẩng đầu lên, khẽ nói: "Ngài cần ta làm gì?".

Di Phi nghiêm mặt nói: "Bước thứ nhất đương nhiên là điều tra ra ở Tây cung đêm đó đã xảy ra chuyện gì". Nói đến đây, lông mày gã lại nhướng lên châm chọc, giọng nói lại trở nên cợt nhả, "Nếu ta đoán không nhầm, ở Tây cung đêm đó, ngoài sư huynh nàng và La quý phi còn có người thứ ba, mà người thứ ba đó tuyệt đối không phải là Phúc Xuân".

Khương Trầm Ngư nghĩ đến khả năng nào đó, dường như để khẳng định suy nghĩ của nàng, Di Phi đồng thời nói: "Mà là một trong hai huynh trưởng của ta".

Một tiếng sấm rền vang ầm ầm vọng tới, sắc trời trong chốc lát tối sầm lại, Khương Trầm Ngư và Di Phi nhìn nhau, đều nhìn thấy biểu cảm của mình trên gương mặt đối phương.

Mình thật ngốc... Khương Trầm Ngư nghĩ, từ sau khi sự việc xảy ra, nàng chỉ cho rằng Trình quốc bày kế cố ý hãm hại họ, chỉ cho rằng Giang Vãn Y bị oan mà chưa từng nghĩ khi Chiêu Doãn chọn người cầu hôn Di Thù, cũng ngầm xác định người kế vị Trình vương. Nàng có thể đảm nhận sứ mệnh khác, Giang Vãn Y đương nhiên cũng có thể. Đêm đó trong Tây cung, có lẽ hắn đã gặp mặt hoàng tử mà Chiêu Doãn chọn lựa, không ngờ nửa đêm Trình vương đột nhiên tỉnh giấc đòi tìm hắn, không có cách nào khác, đành dùng tiếng xấu để che giấu âm mưu cơ mật, hy sinh một ả quý phi còn tốt hơn sự tình bại lộ dẫn đến lên ngôi không thành.

Nàng vốn là một người tinh ý, bây giờ được Di Phi nhắc nhở, những chuyện không hiểu trước đó trong tích tắc xâu chuỗi lại với nhau, trở nên rõ ràng. Vậy thì, rốt cuộc Chiêu Doãn lựa chọn vị hoàng tử nào?

Là Lân Tố? Hay Hàm Kỳ?

Còn Di Phi sao có thể chịu ngồi chờ chết, liệu sau lưng gã còn có nước nào ủng hộ không? Nước ủng hộ gã là Yên quốc hay là Nghi quốc?

Vừa nghĩ đến Nghi quốc, bỗng nghe Sơn Thủy bên ngoài khoang thuyền bẩm báo: "Tam điện hạ, Nghi vương đến".

Khương Trầm Ngư vô thức cau mày, lẽ nào Hách Dịch thực sự câu kết với Di Phi? Chẳng ngờ, Di Phi nghe xong, quay lại cười giảo hoạt: "Chúc mừng nàng, anh hùng đến cứu mỹ nhân rồi".

Nàng vẫn chưa hiểu ý gã, liền nghe giọng Hách Dịch từ bên ngoài vọng vào: "A Ngu cô nương có trên thuyền không?".

Di Phi vén rèm, bước ra ngoài, Khương Trầm Ngư nghe gã đứng trên mũi thuyền cười nói: "Thật không ngờ, chỉ là một dược nữ của Bích quốc lại có vinh dự lớn thế, được đích thân Nghi vương đến đón".

Hách Dịch cũng cười: "Tính mệnh quan trọng, không thể không đến. Thực không dám giấu, tiểu vương trên người còn có vết thương chưa lành, đều là A Ngu cô nương châm cứu chữa trị cho, bây giờ đã đến giờ châm cứu, tiểu vương toàn thân đau nhức khôn xiết, đi đến dịch trạm lại nghe nói A Ngu cô nương đến phủ tam điện hạ, bèn vội vàng lao đến đây".

Di Phi cười: "Hóa ra là thế, quả nhiên tính mệnh quan trọng. Đã như vậy, ta cũng không dám giữ Ngu cô nương, làm hỏng đại sự của bệ hạ. Mời bệ hạ đón nàng về".

Khương Trầm Ngư nghe gã chịu thả mình đi, vội vàng đứng dậy bước ra, thấy thuyền hoa đã chèo về phía bờ, Hách Dịch đang đứng trên bờ, toàn thân hồng y, nụ cười ấm áp rạng ngời.

Giờ này phút này, gặp nhau như thế, thật đúng là tựa như đã trôi qua một đời.

Không đợi thuyền cập bờ, Hách Dịch đã đưa tay ra, Khương Trầm Ngư vội đưa tay cho y, y khẽ nắm lấy, nửa ôm nửa đỡ nàng lên bờ. Di Phi thu trọn vẹn cảnh tượng ấy vào trong tầm mắt, ánh mắt gã bỗng hơi tối đi.

Đến khi nàng đứng vững, Hách Dịch liền chắp tay nói với Di Phi: "Chúng ta xin cáo từ".

Di Phi cười mỉm: "Đi cẩn thận, không tiễn".

Hách Dịch đưa Trầm Ngư lên xe, xe ngựa thuận lợi rời khỏi vương phủ, không hề gặp bất cứ trở ngại nào.

Lại một tia chớp xé rạch bầu trời, trời mưa như trút nước. Những hạt mưa to bằng hạt đậu gõ lên nóc xe, đập vào vách xe, Khương Trầm Ngư nhìn bầu trời mờ mịt, không kìm được hỏi: "Bây giờ là mấy giờ?".

"Nàng không biết?". Hách Dịch vừa cười vừa nhìn nàng, cũng không úp mở, đáp: "Bây giờ là giờ Tị". Thấy Khương Trầm Ngư sững người, lại bổ sung: "Mùng ba tháng sáu".

Khương Trầm Ngư kinh ngạc kêu lên: "Cái gì? Cũng có nghĩa là...".

"Cũng có nghĩa là chiều hôm qua nàng vào phủ tam hoàng tử, cả đêm không về. Sư huynh nàng trong lòng lo lắng, đúng lúc ta đến chỗ hắn nhờ chữa trị, hắn bèn nhờ ta ra mặt đón nàng".

Khương Trầm Ngư không ngờ nàng hôn mê một đêm, lúc mới tỉnh dậy, nàng còn tưởng cùng lắm mình chỉ ngủ hai canh giờ. Cũng chẳng trách bọn Giang Vãn Y lo lắng. Có điều, coi như hắn thông minh, cũng biết đường nhờ Nghi vương ra mặt đón người.

Ngước mắt, thấy Hách Dịch cười có vẻ mờ ám, liền tức tối hỏi: "Bệ hạ cười kiểu gì thế?".

Hách Dịch ho mấy tiếng, thong thả nói: "Nàng... có biết bộ dạng của mình bây giờ không?".

"Bộ dạng? Bộ dạng gì chứ?"

Thấy nàng không hiểu, Hách Dịch đảo mắt, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ mò ra một chiếc khay đồng đưa cho nàng.

Khương Trầm Ngư không hiểu nhưng vẫn nhận chiếc khay, mặt sau chiếc khay được mài nhẵn bóng, giống như một chiếc gương đồng, phản chiếu hình dáng của nàng lúc này: Mái tóc rối bời, hai mắt sưng húp, bờ môi nhợt nhạt, lại thêm áo quần nhàu nhĩ, nhìn giống như vừa bị chà đạp, lại cả đêm không về...

Mặt nàng đỏ lựng lên, cuối cùng đã biết vì sao Hách Dịch cười ám muội đến thế.

Cạch, chiếc khay bị úp xuống, Khương Trầm Ngư ngước mắt lên, nhìn Hách Dịch chằm chằm, Hách Dịch nhướn mày, lại cười tủm tỉm với nàng. Không biết vì sao, rõ ràng y không cười trêu ghẹo cũng không cười chế nhạo nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy thấp thỏm, không nhịn được phân bua: "Sự tình không như bệ hạ nghĩ đâu!".

"Ta nghĩ những gì, nàng làm sao biết được?".

"Tiểu nữ với Di Phi không xảy ra bất cứ chuyện gì".

"Ta biết". Hách Dịch ngừng lại, nói thêm: "Di Phi tuy tiếng xấu đồn xa, nhưng không đến nỗi cưỡng bức thiếu nữ".

"Vậy sao bệ hạ cười như thế?".

Hách Dịch thở dài: "Oan uổng quá đại tiểu thư ơi, ta luôn cười như thế mà".

Tuy biết lời y nói là sự thực, người này xưa nay luôn cười vẻ mờ ám, nhưng lúc này nhìn điệu cười đó, không khỏi cảm thấy chướng mắt, nàng sa sầm mặt, nói: "Không cho ngài cười nữa!".

Hách Dịch hơi ngẩn ra, nụ cười trong mắt càng đậm hơn.

Khương Trầm Ngư giận dữ nói: "Ngài còn cười, ngài ngài...", dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy bên ngoài hình như là một khu chợ, liền lập tức kêu to: "Dừng xe! Dừng xe cho ta!".

Xe ngựa lập tức dừng lại.

Nàng mở cửa xe bước xuống, cũng không để ý Hách Dịch nghĩ gì, đội mưa tiến vào một cửa hàng trong chợ.

Đây là một hiệu bán tơ lụa, đoạn nhiễu, nàng vừa vào cửa đã có người của cửa hàng chào mời đon đả: "Cô nương, mua chút gì nhé?". Vừa nói đôi mắt vừa đảo một vòng nhìn khắp người nàng.

Khương Trầm Ngư chỉnh lại y phục, nói: "Nhìn cái gì? Lấy y phục tốt nhất ở đây ra cho ta xem".

"Vâng vâng". Miệng gã vâng dạ, nhưng chân vẫn không nhúc nhích, nghi hoặc hỏi: "Cô nương... này, chỗ chúng tôi tiền trao cháo múc, không bán chịu... cô... có mang theo bạc không?" Gã nhắc nhở thế, bấy giờ nàng mới nhớ ra từ lúc đi sứ đến giờ trên người không mang theo lạng bạc nào, đang lúc khó xử, một giọng nói uể oải vang lên sau lưng: "Cô nương này muốn gì cũng đem hết ra đây".

Nàng quay đầu lại, chỉ thấy Hách Dịch không biết đã vào cửa hiệu từ lúc nào, y đang đứng dựa cửa, hai tay khoanh trước ngực, tươi cười nhìn nàng.

Chưởng quầy vốn cúi đầu tính toán sổ sách trên tủ quầy ngẩng đầu lên trông thấy Hách Dịch, mặt chợt biến sắc, vội vàng bước tới, nhấc vạt áo, chuẩn bị bái lạy thì bị Hách Dịch ngăn lại: "Đang ở nước ngoài, mấy cái lễ tiết rườm rà đó miễn đi".

"Vâng". Chưởng quầy cung kính vâng lời, quay sang mắng gã bán hàng: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Không mau đi lấy y phục đẹp nhất trong hiệu ra cho cô nương này chọn?".

Gã vội vã vào trong, không lâu sau liền ôm một đống y phục ra, bày ra trước mặt Khương Trầm Ngư với vẻ nịnh nọt lấy lòng: "Mời cô nương xem, có bộ nào vừa ý không?".

Khương Trầm Ngư quay đầu nhìn Hách Dịch, Hách Dịch nhướng mày, đưa tay làm tư thế mời với nàng. Nàng cũng không từ chối, chọn lấy một bộ tương đối vừa mắt trong đó rồi đi vào phòng trong để thay đồ.

Khi thay áo xong mới phát hiện, hóa ra mình đã vô thức lấy bộ đồ váy dài bằng lụa sa trắng và một chiếc áo ngoài màu tím nhạt. Kiểu dáng, màu sắc đều rất giống bộ nàng đã mặc lần đến Hồng viên gặp Cơ Anh trước đây.

Trong gương đồng phản chiếu một thiếu nữ eo Sở t