Hóa Ra Bản Vương Mới Là Thế Thân

Chương 45: 45: Cứu Nguy





Đêm trên núi dường như đột ngột hạ xuống, một khắc trước còn một chút ánh sáng trước mắt, đột nhiên đất trời tựa như được đặt trong chiếc bao màu đen, chợt duỗi tay ra không thấy được cả năm ngón.

Bọn thị vệ thắp ngọn đuốc ngang qua khu rừng, khiến cho chim thú kinh sợ.

Cả đường Hoàn Huyên không nói thêm câu nào, tới khi hắn cùng Tùy Tùy đi ngang nhau, lại một mình cưỡi ngựa đi phía trước, phảng phất quên mất mọi thứ xung quanh, tiếng vó ngựa hỗn loạn như tâm trạng rối bời hắn.

Có lẽ hắn đã không còn tình cảm nam nữ đối với Nguyễn Nguyệt Vi, nhưng hắn vẫn không chút do dự mà đi cứu nàng.

Nếu Thái tử vì muốn hãm hại hắn mà để nàng làm con mồi, hắn càng không thể khiến nàng xảy ra chuyện.

Dù là xuất phát từ tình cảm cùng lớn lên hay xuất phát từ sự áy náy, hắn đều phải đến cứu.

Hắn cưỡi ngựa dẫn đầu, bọn thị vệ xa xa theo phía sau, Tùy Tùy một mình cưỡi Tiểu Hắc Kiểm đi ở giữa.

Nàng từ trước đến nay đều độc hành thế này, cũng không có gì là không tự tại.

Nàng đoán được Thái tử có thể sẽ dùng Nguyễn Nguyệt Vi làm con mồi, cũng đoán được Hoàn Huyên nhất định sẽ không ngồi yên không nhìn đến, nhưng hắn không chút do dự như vậy, vẫn khiến nàng có chút ngoài ý muốn.

Nàng có chút ngưỡng mộ hắn, tuy có người thương lại không thể chung thành quyến chúc*, nhưng chí ít trên đời còn có một người như vậy, có thể khiến hắn lao tới không chút do dự.

Nàng cũng có chút ghen tỵ với Nguyễn Nguyệt Vi, ít nhất trên đời còn có một người trước sau vẫn dùng trái tim chân thành để đối đãi nàng.

(Ji: *Chung thành quyến chúc - 终成眷属 - thành hôn)
Đoàn người Tề Vương bắt đầu từ khu đất trống Đại công chúa nhìn thấy Nguyễn Nguyệt Vi lần cuối cùng, tìm kiếm bốn phía dọc theo đường núi.

Bọn thị vệ tuy võ nghệ cao cường, bọn họ đã phát hiện rất nhanh, tìm người trong rừng ban đêm, nữ thợ săn Lộc Tùy Tùy này thạo hơn cả bọn hắn.

Nàng phán đoán tung tích đoàn người Thái tử phi từ hướng đổ ngã của cỏ cây, nhánh cây gãy, mùi do ngựa để lại —— thị vệ Đông Cung thêm thị vệ phủ công chúa, tổng cộng có hơn bốn mươi người, đông người như thế đi trong rừng, nhất định sẽ lưu lại rất nhiều dấu vết.

Tùy Tùy thời trẻ từng theo quân đến Kiếm Nam tiêu diệt phản quân, có kinh nghiệm truy lùng hành tung địch trong rừng, nhưng cũng không hề thần thánh quá, nàng có thể phán đoán ra hành tung của đoàn người Thái tử phi, chỉ là bởi vì trước đó nàng đã xem qua địa đồ, nơi Thái tử phi thất lạc cách nơi nàng khoanh tròn màu đỏ không xa.

Bọn họ vừa tìm vừa đuổi theo, đến một ngã rẽ, dấu chân ngựa chia thành hai đường.

Hoàn Huyên ghìm cương ngựa, chia mười mấy thị vệ thành hai đội, để Tùy Tùy và mấy người Quan Lục, Tống Cửu, Mã Trung Thuận đi theo mình, những người khác cưỡi ngựa theo đường còn lại.

Đoàn người đi vào nơi rừng sâu, cây cối ngày càng rậm rạp, dần dần không thể cưỡi ngựa, bọn họ bước xuống, nắm cương dắt ngựa.

Đi về phía trước ước chừng một dặm, chợt nghe truyền đến tiếng nữ nhân thét chói tai phía trước, nơi đó còn rất xa, tiếng kêu truyền đến chỗ của bọn họ cũng không quá rõ, nhưng ngay sau đó, liền có tiếng hú của chó sói, thay nhau vang lên, vang vọng trong núi.

Sắc mặt mọi người đều biến đổi, Hoàn Huyên tăng nhanh bước chân gần như lập tức.

! !
Bốn phía bóng tối mênh mông vô hạn, mấy ngọn đuốc trong đó như đom đóm nhỏ nhoi, chỉ có thể chiếu sáng được trong tầm tay.

Trong bóng đêm lại có một loại ánh sáng khác, đốm sáng xanh nhỏ nhỏ, xuyên qua đêm đen như mực, khiến xương cốt của người sắp đông thành băng.

Nguyễn Nguyệt Vi vừa lạnh vừa đói, mệt mỏi tới cực điểm, như sẽ ngất xỉu bất cứ lúc nào.

Nàng không biết làm sao bản thân rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Đây hết thảy đều giống một cơn ác mộng kỳ quái, cứ luôn mãi không tỉnh.


Mới đầu nàng chỉ muốn hồi hành cung sớm một chút, nhưng rõ ràng không có bao nhiêu đường, bọn họ vòng đi vòng lại trong núi nhưng lại không đến được, tiếp theo sắc tối liền buông xuống.

Thị vệ phát hiện không đúng, rút đao đặt lên cổ kẻ dẫn đường, nhưng không chờ hỏi ra kết quả, kẻ dẫn đường ngã quỵ "Bịch" xuống đất, thị vệ xem thử hơi thở của hắn, phát hiện hắn đã chết rồi, trước đó đã ăn độc dược.

Bọn họ vội vàng ra ngoài, lại không tìm được đường, trong đêm tối khó phân biệt phương hướng, phiến rừng rậm rạp này tựa như một mê cung lớn, nơi nào cũng giống hệt nhau.

Sắc tối càng ngày càng đen kịt, ngọn đuốc một cây rồi lại một cây châm hết, sau đó bọn họ gặp phải bầy sói.

Đứng đầu nhóm thị vệ này, hữu vệ phó soái Tề Đông Vinh của Thái tử gặp chuyện còn tính là bình tĩnh, báo mọi người bình tâm dưỡng khí, có đuốc thì cầm đuốc, những người còn lại cầm đao, giằng co với bầy sói.

"Đừng manh động, chậm rãi lui về sau," Tề Đông Vinh nói, "Ngàn vạn không được xoay người chạy.

"
Trong đầu Nguyễn Nguyệt Vi dường như có một sợi dây đàn, sau khi lạc trong mê lộ của rừng núi, dây đàn này càng căng càng chặt, thậm chí nàng không rảnh suy xét trong đó có âm mưu gì, kẻ chủ mưu có thể là ai, rốt cuộc làm như vậy có mục đích gì, nàng chỉ biết sợi dây đàn trong đầu mình đã căng tới cực hạn, nhẹ nhàng chạm vào liền đứt ngay.

Hai đốm sáng xanh dần áp sát, thanh âm "Hồng hộc" phảng phất ở ngay bên tai nàng, một cơn gió đêm thổi qua, mang theo hơi thở tanh hôi trong miệng chó sói.

Thật ra Nguyễn Nguyệt Vi được thị vệ bảo vệ phía sau, nơi nàng là an toàn nhất, nhưng nàng vẫn cảm thấy nguy hiểm gần trong gang tấc.

Cuối cùng, con sói tựa hồ cảm giác cứng đối cứng cùng nhóm người này không có lợi, có ý lùi bước, rống lên một tiếng với đồng bọn.

Nhưng tiếng rống này lại làm sợi dây trong đầu Nguyễn Nguyệt Vi hoàn toàn căng đứt.

Nàng phát ra một tiếng hét sợ hãi thảm thiết, xoay người chạy đi.

Nàng vừa chạy đi, bầy sói theo bản năng đuổi theo nàng, hữu vệ phó soái Tề Đông Vinh thầm mắng một tiếng, nghiến răng, gắn tên kéo cung, hướng về phía con sói gần Thái tử phi nhất.

Một mũi tên xuyên qua bụng sói, nó phát ra một tiếng gào rống thống khổ.

Tề Đông Vinh hô to: "Còn thất thần làm gì, giết!"
Một khi đã khai sát giới, chỉ có thể không chết không ngừng với bầy sói.

Bầy sói mất đi đồng loại không còn sợ hãi ngọn đuốc, không sợ chết mà lao về phía trước.

Bọn thị vệ tuy có cung tiễn, nhưng bóng đêm lại là bạn tốt nhất của mãnh thú, chỉ thấy mắt sói trong bóng tối chớp động như ma trơi, thường mũi tên đầu bắn không trúng, mũi tên thứ hai không kịp lên dây cung, đã bị chó sói vồ xuống đất cắn đứt cổ.

Nguyễn Nguyệt Vi sợ tới mức cả người đều run rẩy, bọn thị vệ chắn trước mặt nàng, dùng thân thể đầy máu tươi đúc thành tường đồng vách sắt, nhưng thị vệ ngã xuống càng lúc càng nhiều, bốn dặm tràn ngập mùi máu tươi dày đặc, nàng ngồi dưới đất, không nhịn được mà rùng mình, ngay cả thanh âm cũng không phát nổi.

Đúng lúc này, chỉ nghe thấy bầy sói bắt đầu kêu gào một tiếng tiếp một tiếng, hết đợt này đến đợt khác vang khắp sơn cốc, ngay sau đó, từ nơi sườn núi cách không xa vang lên tiếng gào rống, tựa như đang cùng nhau hô ứng.

Trái tim Tề Đông Vinh trầm xuống, đây chính là đám sói đang kêu gọi trợ giúp từ đồng loại.

"Gần đây còn có một đám sói!" Hắn cao giọng hô lên.

Thân thể Nguyễn Nguyệt Vi rung mạnh, gần như té xỉu trên mặt đất, hai hàng nước mắt rơi xuống lã chã.

"Ai tới cứu ta," nàng lẩm bẩm nói, "Cầu xin ai đó tới cứu ta! "
Nàng nghĩ tới Hoàn Huyên, nghĩ tới trượng phu, thậm chí nghĩ tới Triệu Thanh Huy, mặc kệ là ai, chỉ cần có thể cứu nàng từ địa ngục này ra là được rồi.

Mũi tên bọn thị vệ mang theo có hạn, không bao lâu, mũi tên gần như dùng hết rồi, bọn họ chỉ có thể rút đao, vật lộn cùng bầy sói.

Bầy sói mới rất nhanh đuổi tới, bầy sói này lại càng lớn hơn đàn sói gặp phải ban đầu, Tề Đông Vinh nhìn lướt qua sơ lược, phỏng chừng có gần hai mươi con, bầy sói ban đầu chỉ còn lại năm sáu con.


Hôm nay e rằng phải để lại di ngôn ở chỗ này rồi, hắn cười khổ, nhớ tới thê tử vừa qua cửa trong nhà, hai ngày trước khi ra ngoài, hắn còn thề thốt đáp ứng bắt cho nàng hai con hồ ly, làm một áo lông cáo dài đến bắp tay mặc vào mùa đông!
Nhớ tới đôi mắt cười ôn nhu của thê tử, hắn không khỏi phân tâm, vì một khắc phân tâm này, một đôi mắt sáng màu xanh xẹt qua như sao băng.

Hắn chỉ cảm thấy cổ họng tanh ngọt, máu tươi tóe ra từ trong cổ họng.

Nguyễn Nguyệt Vi hoảng hồn cảm thấy bức tường máu thịt người phía trước càng ngày càng mỏng, bên tai tràn ngập tiếng thét, gào rống của người và sói, tiếng lưỡi dao đâm xuyên da thịt.

Chợt thị vệ phía trước nàng ngã xuống, đôi mắt chó sói nhìn nàng chằm chằm trong bóng đêm, dần dần lui về phía sau, sau đó dừng lại.

Hai chân Nguyễn Nguyệt Vi đã hoàn toàn tê liệt, dù muốn chạy cũng không đứng dậy nổi, cả người nàng đều mất đi tri giác, nước mắt chảy xuống tựa hồng thủy trút xuống.

Thân thể con sói chậm rãi hạ thấp, Nguyễn Nguyệt Vi biết đây chính là thế chuẩn bị sẵn sàng tiến công của dã thú, con mèo của nàng bắt chuột cũng như thế.

Nhìn mèo bắt chuột là một loại lạc thú, nhưng lúc bản thân trở thành con mồi, lại không hề thích thú chút nào.

"Cứu mạng! Người tới!" Nàng dùng hết sức lực toàn thân để kêu cứu, giọng nói nghẹn ngào đến mức biến dạng.

Nhưng thị vệ kẻ bị thương người thì chết, mấy người còn lại cách nàng rất xa, trong tay lại không có cung tiễn, không ai có thể cứu nàng.

Con sói nhảy lên như tia chớp, đẩy ngã nàng dễ như trở bàn tay.

Nguyễn Nguyệt Vi cảm thấy cái mõm ướt đẫm của con sói đã dán tới trên mặt nàng, hơi thở tanh tưởi nóng rực phả lên mặt nàng, khiến nàng gần như nôn ọe.

Nàng không nhịn nổi nghiêng mặt đi, con sói há miệng ra, muốn táp lên cổ nàng.

Trong tức khắc, nàng chợt nghe bên tai truyền đến tiếng mũi tên xé toạc không trung, không chờ nàng hồi thần, một mũi tên đến từ phía sau nàng xuyên qua mắt trái của con sói.

Con sói buông nàng ra, gào thét lăn lộn trên mặt đất mấy cái, cuối cùng không động đậy nữa.

Một mũi tên trúng đích, Hoàn Huyên lập tức lại rút thêm một cây, kéo cung gắn tên, bắn về phía một con sói khác, mũi tên phá không trung, trúng ngay giữa trán con sói.

Tùy Tùy cũng không nhịn được thầm khen một tiếng tiễn pháp thật giỏi ở trong lòng.

"Cẩn thận," Hoàn Huyên xoay người nói với Tùy Tùy, "Đừng cậy mạnh.

"
Tùy Tùy "Ừm" một tiếng, kéo cung bắn tên, một mũi tên rời cung, trúng ngay chính giữa mắt một con.

Trái tim Nguyễn Nguyệt Vi đập mạnh, cơ hồ khóc vì quá mừng, là giọng của Hoàn Huyên, Hoàn Huyên thật sự tới cứu nàng rồi.

Nàng đã gần như sụp đổ, chỉ dựa vào một tia hy vọng mà chống đỡ, dây đàn buông lỏng, trái lại ngất đi.

Tùy Tùy nhanh tay lẹ mắt kéo Nguyễn Nguyệt Vi tới nơi an toàn, lúc này mới cúi người xem xét hơi thở của nàng, nói với Hoàn Huyên: "Không sao, hẳn là sợ quá ngất rồi.

"
Hoàn Huyên thấy Nguyễn Nguyệt Vi không nguy hiểm đến tính mệnh, thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhất thời cũng không rảnh lo cho nàng, cùng bọn thị vệ bắn chết mấy con sói còn lại.

Trong lúc nguy cấp Tùy Tùy cũng không rảnh giấu nghề, "Vút vút vút" mấy tiếng, mũi tên bắn ra như sao băng, mỗi một mũi tên bắn ra, đều có một tiếng gào rú của chó sói theo đó ngã xuống.


Nhưng vào lúc này, một con sói vồ tới từ phía sau nàng, Tùy Tùy nhất thời không quan sát, chờ phản ứng được liền vội vàng vươn cánh tay che chắn, đồng thời tránh sang bên cạnh, cánh tay vẫn bị móng vuốt của chó sói cào xước.

Con sói rơi xuống mặt đất, xoay thân thể, lại hướng tới nàng lần nữa.

Tay trái Tùy Tùy rút bội đao bên hông ra, đang định đón đánh, đột nhiên bị người khác túm lấy kéo về phía sau.

"Bảo nàng đừng cậy mạnh!" Nam nhân lạnh lùng nói.

Mắng người không khiến hắn chậm trễ xuất đao, chỉ nghe một tiếng xé vang lên, bụng con sói bị lưỡi dao rạch một đường dài, nó kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống đất.

Mấy con còn lại thấy không có phần thắng, con đầu đàn hú lên một tiếng, lập tức nhảy vào bụi cây, biến mất trong nháy mắt.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, Tùy Tùy quan sát xung quanh, thấy mấy chục thị vệ đi theo Nguyễn Nguyệt Vi chỉ còn không đến mười người đứng đó, thi thể chó sói và người nằm ngổn ngang trên mặt đất, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào lục phủ ngũ tạng.

Hoàn Huyên đang định đến xem thử tình hình của Nguyễn Nguyệt Vi, chợt nghe hai tiếng nhánh cây gãy "Răng rắc răng rắc" từ nơi xa truyền đến, trái tim nảy lên.

"Dập tắt đuốc!" Hắn cùng Tùy Tùy đồng thanh hô to.

Thân vệ của Hoàn Huyên đều từng theo hắn chinh phạt trên chiến trường bằng đao thật kiếm thật, vốn được huấn luyện tốt, lập tức hiểu ra xung quanh có mai phục, vội vàng dập đuốc.

Thị vệ Đông Cung và phủ công chúa lại phản ứng không nhanh, không đợi bọn họ hồi thần, chỉ nghe "vút vút" hai tiếng, hai mũi tên đã ghim vào cơ thể hai thị vệ Đông Cung.

Tùy Tùy cùng Hoàn Huyên giương cung tiễn lên gần như đồng thời, lần lượt bắn tên theo hướng mũi tên vừa bay đến, chỉ nghe hai tiếng "Phập phập" đầu mũi tên xuyên qua da thịt vang lên, hai kẻ kia thét lên rồi ngã gục.

Thị vệ còn lại lúc này cuối cùng mới phản ứng, dập tắt đuốc.

Ánh lửa duy nhất bị dập tắt, tức khắc cả mảnh rừng đen kịt, lúc này thứ bọn họ đối mặt chính là người không phải mãnh thú, hai bên đều không có năng lực nhìn thấy trong bóng tối.

Hoàn Huyên, Tùy Tùy cùng mấy thị vệ tạo thành một vòng không chút do dự, tựa lưng vào nhau, dựa vào lỗ tai xác định vị trí trong rừng của đối phương.

Theo địch nhân dần đến gần, Tùy Tùy ước đoán tử sĩ vây quanh bọn họ tầm ba mươi người, vốn dĩ nên đông hơn, hẳn là người của nàng đã âm thầm giải quyết rồi.

Bọn họ bên này có mười mấy người, có điều thị vệ Đông Cung và phủ công chúa không có kinh nghiệm đối địch, phần lớn không thể trông cậy nổi.

Nàng còn lại bảy mũi tên, có lẽ Hoàn Huyên còn năm sáu cây, độ chính xác của bọn Quan Lục không bằng bọn họ, trong bóng tối lại càng không biết có thể bắn trúng mấy tên, dù thế nào cũng đều không đủ, sau khi bắn hết mũi tên thì chỉ có thể chiến đấu ở khoảng cách gần.

Cũng may thân vệ của Tề Vương đều thân kinh bách chiến, mấy bọn đạo chích tử sĩ không thể so được.

Trong lòng biết rõ căn nguyên, Tùy Tùy hít một hơi sâu, chậm rãi giương cung, nghe âm thanh phân rõ vị trí, chỉ nghe tiếng dây cung vang trong bóng đêm, vũ tiễn phá không, liên tục có người phát ra tiếng kêu thảm.

Cũng may có bóng tối yểm hộ, cũng không ai biết là ai đã bắn tên, tiễn vô hư phát* của nàng cũng sẽ không khiến người hoài nghi.

(Ji: *Tiễn vô hư phát - 箭无虚发 - không bao giờ trượt, luôn bắn trúng đích)
Mũi tên đã bắn hết, người mai phục trong rừng cũng giảm hơn phân nửa, bọn họ bên này có mấy thị vệ cũng bị mũi tên của đối phương gây thương tích, nghiêm trọng nhất là Quan Lục Lang, chân trái trúng một mũi tên, không thể đứng vững, đành phải lùi sang một bên.

Mũi tên của đối phương cũng đã bắn hết, cuối cùng mang đao chui ra từ trong rừng, tiến lên chiến đấu sống còn với bọn họ.

Hoàn Huyên cản Tùy Tùy ở phía sau: "Ở phía sau ta.

"
Tùy Tùy vốn định hỗ trợ, thế mà Hoàn Huyên lại chắn trước mặt nàng, còn lấy tay vòng ra phía sau ôm lấy nàng, một khi nàng động chỉ sợ sẽ khiến hắn nhìn ra manh mối, nhất thời có chút dở khóc dở cười.

May mà Tề Vương cùng mấy thị vệ cũng dư sức ứng phó với mấy tử sĩ, tuy thị vệ Đông Cung và Phủ Trưởng công chúa không mấy có ích, nhưng hai ba kẻ vây quanh tấn công một người bao giờ cũng có chút phần thắng.

Cuối cùng chỉ còn hai ba người, bọn họ bao quanh lại.

Hoàn Huyên nói: "Để lại người sống.

"
Lời vừa cất lên, liền nghe "xoạt xoạt" mấy tiếng, mấy kẻ đó thế mà lại trở tay chém đứt cổ họng mình, một khắc sau liền trút hơi thở cuối cùng.


Hoàn Huyên sớm đã đoán được kết quả này, nếu đã là tử sĩ phụng mệnh hành sự tới ám sát thân vương, đương nhiên sẽ không để lại người sống cho bọn họ thẩm vấn.

Hắn xác nhận qua bốn phía không còn có tử sĩ khác, mới đặt đao vào vỏ, ôm Tùy Tùy đến bên cạnh: "Nàng không sao chứ?"
Tùy Tùy đang muốn trả lời, thì đằng sau đại thụ cách đó không xa truyền đến tiếng khóc của nữ tử.

Câu nói "Không sao" của Tùy Tùy bị mắc lại trong cổ họng nửa vời, Hoàn Huyên đã xoay người đến chỗ của Nguyễn Nguyệt Vi.

Nguyễn Nguyệt Vi vịn thân cây đứng lên, nức nở một tiếng, nhào vào lòng ngực Hoàn Huyên, khóc lóc nói: "Tam Lang, Tam Lang, ta biết đệ nhất định sẽ đến cứu ta! "
Cơn sợ hãi lúc sắp chết cùng niềm vui sống lại nơi tuyệt cảnh đã khiến nàng gần như điên mất rồi, nhất thời quên mất còn có người khác ở đây, không lo không quản mà ôm eo Hoàn Huyên gắt gao.

Hoàn Huyên theo bản năng kéo cánh tay nàng ra, tránh thoát khỏi: "Thái tử phi không sao chứ?"
Một tiếng "Thái tử phi" này cuối cùng đã gọi thần trí của Nguyễn Nguyệt Vi trở về, nàng thanh tỉnh lại một chút, khịt khịt mũi, cúi đầu nói: "Đa tạ tam đệ liều mình tương trợ.

"
Hoàn Huyên đếm số người còn sót lại, người Nguyễn Nguyệt Vi mang đến cơ hồ bị diệt toàn quân, mấy hầu cận của hắn cũng đều bị thương.

Hoàn Huyên nói với mọi người: "Rời khỏi đây trước rồi nói sau.

"
Mùi máu tươi rất dễ thu hút dã thú, trước mắt bọn họ đã không có sức lực tiếp tục vật lộn cùng dã thú nữa.

Nguyễn Nguyệt Vi lê chân đi hai bước, liền đỡ trán lung lay sắp ngã.

Trong tất cả mọi người ở đây chỉ có Tùy Tùy là nữ, Hoàn Huyên liền nói với nàng: "Nàng đỡ Thái tử phi chút đi.

"
Tùy Tùy đáp vâng, lập tức tiến lên đỡ Nguyễn Nguyệt Vi.

Thân thể Nguyễn Nguyệt Vi cứng đờ, cánh tay bị chạm tới bất giác co rụt lại, như thể chạm phải thứ gì đó dơ bẩn.

Nhưng nàng thật sự quá sợ hãi, cả người mềm như bông không còn sức lực, để nàng tự đi chỉ sợ chưa đi vài bước đã muốn mềm oặt ngã xuống đất.

Nàng đành phải ráng nhịn sự khó chịu, dựa vào cánh tay Tùy Tùy.

Tứ chi nàng mềm nhũn vô lực, cả người gần như treo trên cánh tay Tùy Tùy.

Cánh tay phải Tùy Tùy bị chó sói cào thương, cứ thế không quan tâm băng bó, nàng nặng nề tựa lên như vậy, đau đến mức trước mắt tối sầm.

Cũng may nơi bọn họ để ngựa lại cách chỗ này không xa, nhịn một chút cũng qua rồi.

Tới nơi để ngựa vừa nhìn đến, mọi người lại sững sờ, lúc bọn họ tới tổng cộng có năm con ngựa, hiện giờ lại chỉ còn Tiểu Hắc Kiểm của Tùy Tùy, có lẽ trong lúc tình thế cấp bách dây thừng không buộc chặt, ngựa nghe thấy bầy sói kêu rú trong rừng, kinh hãi thoát khỏi dây buộc rồi chạy mất.

Việc khẩn cấp trước mắt tất nhiên là mau chóng đưa Nguyễn Nguyệt Vi đến nơi an toàn, gạt sang mọi chuyện khác, nàng vẫn là Thái tử phi đương triều.

Nhưng chỉ có một con ngựa.

Hoàn Huyên bất giác nhìn sang Tùy Tùy.

Tùy Tùy cướp lời hắn trước: "Thuộc ở lại nơi này.

"
Nàng trước giờ là một kẻ thừa thãi, cho nên chưa từng đặt mình vào hoàn cảnh được lựa chọn.

Giọng nàng cực kỳ trấn tĩnh, Hoàn Huyên nhìn Lộc Tùy Tùy, nhưng mà trong rừng tối mịt, không thấy rõ được thần sắc trên mặt nàng.

Trong lòng hắn như bị chắn bởi một cuộn len mềm ẩm ướt, nhíu mày, thấp giọng nói: "Một khi ta tìm được Vũ Lâm Vệ sẽ lập tức trở về tìm nàng.

".