Hóa Ra Bản Vương Mới Là Thế Thân

Chương 47: 47: Trúng Tên





Sau khi Tùy Tùy trúng tên, mọi người mới phát hiện kẻ âm thầm hạ thủ lại là thị vệ phủ công chúa trước đó đã bị trọng thương đang phát sốt kia.
Hắn trước đó vẫn được đồng đội chăm sóc, không thể hạ thủ trước lúc Tề Vương đưa Thái Tử Phi rời đi, sau đó vẫn luôn ẩn núp, thừa dịp mọi người lộn xộn mà phóng ám tiễn.
Thân là tử sĩ, sau một kích thất bại tuyệt đối không còn ý sống tiếp, trước khi Tống Cửu và Mã Trung Thuận nhào về phía hắn, hắn đã dùng đao cắt đứt cổ mình.
Mã Trung Thuận mắng một câu, tức giận nói: "Cẩu nô này ban nãy còn uống rượu, ăn thịt khô của ta đấy!"
Lời này có chút buồn cười, nhưng chẳng ai bật cười, tất cả mọi người đều bất an nhìn Tề Vương và Lộc Tùy Tùy trong lòng hắn.
Khoảnh khắc đầu mũi tên xuyên qua thân thể Lộc Tùy Tùy, Hoàn Huyên chỉ cảm thấy vô cùng phẫn nộ, hắn hận không thể hung hăng mắng kẻ ngốc này một trận, ai cần nàng tự chủ trương chắn mũi tên thay hắn, ai cần nàng xen vào việc người khác mà cứu hắn, nàng cho rằng mình có bao nhiêu cái mạng?
Ngay sau đó, nỗi sợ lại ập tới.
Hắn nhìn mồ hôi lạnh không ngừng túa ra từ trán nàng, nhìn ánh mắt của nàng dần dần tan rã, nghe nàng thì thào gọi "Điện hạ", nỗi sợ hãi tột cùng đã nhấn chìm hắn.
Hắn có thể sẽ mất đi Lộc Tùy Tùy, suy nghĩ này vừa hiện ra, lập tức sự điên cuồng trong lòng hắn phình to, căng tới mức trái tim hắn sắp vỡ tung.
Hắn như thể chia thành hai nửa, một nửa trấn tĩnh chỉ huy bọn thị vệ bắt lấy hung thủ, kiểm tra miệng vết thương trên lưng Lộc Tùy Tùy, ước tính lực đạo của mũi tên kia, phải chăng đã tổn thương đến phủ tạng, kịp thời cắt đứt phần đuôi tên, đắp dược trị thương xung quanh miệng vết thương.

Một nửa còn lại của hắn kêu gào, ngươi sắp mất đi nàng, ngươi sắp mất đi người duy nhất trên đời toàn tâm toàn ý đối tốt với ngươi, nay cũng bởi vì ngươi, nàng cũng sắp chết rồi...
"Lộc Tùy Tùy, Tùy Tùy..." Hoàn Huyên chỉ có thể không ngừng gọi tên nàng.
Hàng mi dài của nàng khẽ run rẩy, trái tim hắn phảng phất ngừng đập.
Ánh mắt nàng chậm rãi hội tụ trên mặt hắn, sau đó bên miệng hiện ra nụ cười thỏa mãn: "Điện hạ...!Lần này...!Cuối cùng ta..."
"Đừng nói," Hoàn Huyên lấy mu bàn tay lau mồ hôi trên trán nàng, "Nàng sẽ không sao, ta sẽ đưa nàng về."
Hắn nói mấy lần liên tiếp, cuối cùng bản thân cũng có chút lòng tin, hắn ôm nàng lên lưng Tiểu Hắc Kiểm, để nàng ngồi đối diện, tựa vào lòng ngực hắn.
Trong rừng không có nước sạch, không có đại phu, ngay cả dược trị thương cũng có hạn, hắn không dám tùy tiện rút mũi tên ra cho nàng, chỉ có thể đưa nàng về hành cung trước.

Hắn một tay điều khiển cương ngựa, một tay đỡ nhẹ vai nàng, nhẹ nhàng ôm nàng trong ngực.
"Tùy Tùy, đừng ngủ," hắn hôn lên đỉnh đầu nàng, dùng thanh âm gần như không thể nghe thấy, "Cầu xin nàng, đừng ngủ."
......
Nguyễn Nguyệt Vi và Triệu Thanh Huy cùng cưỡi một con ngựa, tâm tình lại khác lúc nãy một trời một vực, vừa rồi bởi vì vui sướng mà vứt nỗi sợ ra sau đầu, hiện giờ mệt mỏi lại một lần nữa ập tới.

Nàng cảm thấy bụng lạnh buốt, đau âm ỉ, tựa như tảng đá rơi trúng, hương Cửu Hòa* trên người Triệu Thanh Huy hòa cùng mùi thuốc và mồ hôi, trong vị ngọt ngấy xen lẫn đắng chát, khiến não nàng căng phình.
(Ji: *một loại hương được hòa trộn bởi các loại thảo mộc thời xưa, công thức được giữ kín.)
Nàng chỉ mong có thể mau chóng đến hành cung, rửa sạch thân thể đầy bùn đất máu tanh, dùng chút canh nóng, ngủ một giấc thật thoải mái.
Triệu Thanh Huy không biết suy nghĩ trong lòng biểu tỷ, chỉ mong đoạn đường này càng dài càng tốt, hắn ghì dây cương, để ngựa đi chậm về phía trước, quan tâm hỏi: "Sao biểu tỷ lạc đường thế? Xảy ra chuyện gì sao?"
Nguyễn Nguyệt Vi kể lại chuyện bọn họ vào núi lạc đường, gặp phải bầy sói bao vây, ảm đạm thở dài: "Tiếc cho những thị vệ kia, vì bảo vệ ta mà bỏ mạng ở nơi đó."
"Biểu tỷ luôn thiện lương như vậy," Triệu Thanh Huy ôn nhu an ủi, "Trung thành bảo vệ chủ nhân là chức trách của thị vệ, bọn họ có thể bảo vệ tỷ chu toàn, đó là chết có ý nghĩa, bọn họ dưới suối vàng biết được chỉ cảm thấy vui mừng vinh hạnh, nếu biểu tỷ không yên tâm, hậu táng bọn họ rồi ban thêm cho người nhà chút tiền tài là được."
"Đa tạ biểu đệ khuyên giải," Nguyễn Nguyệt Vi ấm áp trong lòng, "Chờ trở về thành, ta liền thỉnh cao tăng chùa Hộ Quốc giúp bọn họ làm lễ pháp hội."
Triệu Thanh Huy nói: "Biểu tỷ gặp chuyện đáng sợ như vậy còn suy nghĩ cho người khác, thật sự là phúc phận bọn họ tu mới có được."
Ngừng một chút nói: "Biểu tỷ ắt hẳn rất mệt rồi, ta để ngựa đi vững một chút."
Nói rồi xê dịch thân mình về phía trước, lại không dám dán lên lưng người trong lòng, để tránh mạo phạm giai nhân.
Trong lòng hắn, Nguyễn Nguyệt Vi là hoa trong mây, chỉ có thể nhìn từ xa, không thể hái xuống, sinh ra ý niệm đê hèn đều sẽ làm bẩn nàng.
Dù cho người trong lòng khắc này đang trong ngực, hắn cũng không dám sinh ra ý niệm đến gần.
Tiến lên phía trước một đoạn, Triệu Thanh Huy đột nhiên hỏi: "Ban nãy sao Tề Vương lại vội vã chạy về vậy?"
Nguyễn Nguyệt Vi vừa nghe hắn nhắc tới Hoàn Huyên, ủy khuất hóa thành nước mắt trào ra, nàng miễn cưỡng nói: "Có mấy thị vệ bị thương ở lại chỗ cũ..."

"Thị vệ?" Triệu Thanh Huy liếc mắt, "Chỉ là mấy thị vệ, chết thì làm sao."
Nguyễn Nguyệt Vi nghe lời nhẫn tâm hờ hững của hắn, trái tim đập mạnh: "Cũng không thể nói thế..."
Triệu Thanh Huy nói: "Ta chỉ không tin Tề Vương sẽ mạo hiểm quay lại vì mấy thị vệ."
Ngừng một chút: "Biểu tỷ có chuyện gì đều có thể nói với ta, ta nhất định đặt trong lòng, tuyệt đối không nói ra ngoài.

Chẳng lẽ biểu tỷ còn không tin ta sao?"
Tuy Nguyễn Nguyệt Vi không quá thích biểu đệ này, nhưng nàng bị Hoàn Huyên bỏ rơi nửa đường, đúng lúc thương tâm ủy khuất, có một người dùng lời nói chân thành ấm áp an ủi nàng như vậy, khó tránh khỏi thêm vài phần thân thiết với hắn, lập tức nói: "Sao mà ta không tin đệ chứ."
Cắn môi, thấp giọng nói: "Ngoại trạch phụ lần trước đệ nói tới kia, cũng nằm trong đám thị vệ...!Tề Vương quay lại là vì nàng ta..."
Triệu Thanh Huy vừa nghe lời này, khó tin nói: "Hắn thế mà lại vì một tiện phụ mà bỏ rơi tỷ sao?"
Nguyễn Nguyệt Vi không muốn nhất là mình bị lấy ra so sánh với Ngoại Trạch phụ kia, những lời này của biểu đệ như đánh nàng một bạt tai, hai hàng nước mắt lập tức lăn xuống, chỉ khẽ khóc nức nở, xem như là ngầm thừa nhận rồi.
Triệu Thanh Huy càng thêm căm phẫn: "Hắn lúc đầu làm ra vẻ thâm tình chân thành, quyết chí không thay đổi như vậy, nay thế mà lại thấy sắc quên nghĩa, vì một thứ đồ chơi như vậy mà phụ tấm chân tình của tỷ..."
Nguyễn Nguyệt Vi trong lòng cả kinh: "Biểu đệ thận trọng lời nói!" Vội liếc sang Vũ Lâm vệ phía sau, sợ rằng lời này bị bọn họ nghe thấy.
Triệu Thanh Huy thấp giọng nói: "Biểu tỷ đừng lo lắng, ta sẽ giúp tỷ giữ bí mật tuyệt đối."
Nguyễn Nguyệt Vi chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh, mệt mỏi nói: "Đệ đừng hồ ngôn loạn ngữ, ta với hắn..."
"Ta biết," Triệu Thanh Huy nói, "Biểu tỷ nói là cái gì thì là cái đó."
Nguyễn Nguyệt Vi không dám tiếp tục nói với hắn, hai người một ngựa đi vài dặm, từ xa có thể mơ hồ nhìn thấy được ngọn đèn của hành cung, cuối cùng nàng thở phào một hơi nhẹ nhõm.
"Biểu tỷ," Triệu Thanh Huy bỗng nhiên nói, "Lần trước ta từng nói, nếu tỷ không muốn gặp lại tiện phụ kia, ta có thể bớt chút việc khó..."
Nguyễn Nguyệt Vi muốn mở miệng ngăn cản, bỗng nhớ tới ánh mắt vừa rồi của Hoàn Huyên nhìn về phía ngoại trạch phụ kia lúc đưa nàng rời đi, lại nuốt xuống những lời đã lên tới miệng, thấp giọng nói: "Tề Vương đối với nàng không bình thường, đệ sẽ gặp phải rắc rối đấy..."
Triệu Thanh Huy thấy nàng chần chừ không quyết, cười nhạt nói: "Chẳng qua là một cơ thiếp ngoại trạch, chỉ vì có vài phần tương tự với biểu tỷ mới lọt vào mắt hắn, hiện tại là hứng thú ban đầu, chỉ cần rời khỏi tầm mắt, ai còn đối xử tận tâm nữa chứ."

"Nhưng nàng ấy cũng là kẻ đáng thương, cũng chưa làm sai điều gì..." Nguyễn Nguyệt Vi cúi đầu ngập ngừng nói.
Triệu Thanh Huy cười nhạt một tiếng: "Ta đương nhiên biết biểu tỷ vừa mềm lòng vừa thuần khiết lương thiện, tỷ yên tâm, ta cũng không hại đến tính mạng của nàng ta, chỉ là đưa nàng ta ra khỏi Trường An, để nàng ta không thể cản đường biểu tỷ thôi."
Ngừng một chút nói: "Chỉ là tiễn đi thật xa, cùng lắm thì giúp nàng ta tìm một nhà, làm cơ thiếp hoặc kế thê của tiểu hộ, không tốt hơn là làm ngoại trạch sao? Nàng ta phàm không phải là kẻ ngu xuẩn lòng tham vô đáy, bản thân chắc chắn cũng sẽ nguyện ý thôi."
Nguyễn Nguyệt Vi nhíu mày suy xét hồi lâu, thầm nghĩ Hoàn Huyên sắp phải thành hôn rồi, Lục muội muội của nàng cũng không phải người có thể dung chứa người khác, dù ngoại trạch phụ kia vào Vương phủ cũng không có kết cục tốt, thay vì đến lúc đó bị chủ mẫu hành hạ, hiện tại đưa nàng đi, trái lại là làm một việc thiện.
"Đệ thật sự sẽ không hại tính mạng của nàng? Thật sự sẽ giúp nàng tìm một nơi tốt sao?" Nàng do dự nói.
Triệu Thanh Huy thở dài nói: "Biểu tỷ vẫn không tin ta...!Dù gì nàng ta cũng có chút tương tự với tỷ, ta sao sao có thể nhẫn tâm hại nàng ta chứ."
Nguyễn Nguyệt Vi gật đầu: "Nhớ hành sự cẩn thận, ngàn vạn đừng để Tề Vương biết là đệ làm..."
Biểu đệ này là dạng người gì, trong lòng nàng lờ mờ hiểu được, nhưng khi một người muốn làm một chuyện, luôn dễ dàng tìm một cái cớ cho bản thân, lừa mình dối người.
"Biểu tỷ yên tâm," Triệu Thanh Huy cẩn thận kề sát cổ Nguyễn Nguyệt Vi, ngửi hương thơm trên người nàng, "Dù thế nào ta cũng sẽ không liên lụy tỷ, tỷ chỉ cần làm như không biết chuyện này."
......
Đường núi quanh co phảng phất không có điểm cuối, Hoàn Huyên ôm Tùy Tùy, cưỡi ngựa chạy, một tay cẩn thận đỡ nàng, một tay điều khiển dây cương.
Trước đó hắn bị chém một đao dưới sườn trái khi chiến đấu với tử sĩ, trước khi đưa Nguyễn Nguyệt Vi trở về đã băng bó qua loa một chút, lúc này máu lại chảy ra, hắn không màng xử lý, cũng không cảm giác được đau đớn, chỉ ôm chặt Tùy Tùy, không ngừng gọi tên nàng bên tai, thường xuyên thăm dò hơi thở của nàng, mỗi lần ngón tay truyền đến hơi thở yếu ớt nhưng ấm áp ẩm ướt của nàng, liền tựa như có một bàn tay kéo hắn ra khỏi hầm băng.
Cả một đường lo sợ bất an như thế, cuối cùng hành cung đã gần ngay trước mắt.
Hắn lập tức cho người đi mời y quan tùy giá, cưỡi ngựa đi thẳng một mạch vào trong, đưa Tùy Tùy về Tinh Thần Điện.
Hắn nhẹ nhàng bế nàng lên, cẩn thận đặt lên giường, như thể vừa chạm vào nàng sẽ vỡ mất.
Lúc Tùy Tùy bị dịch chuyển phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống, trên mặt nàng đã không còn một tia huyết sắc, ánh đèn vừa chiếu lên, trắng bệch như giấy Tuyên Thành.
Hoàn Huyên dùng dao găm cẩn thận cắt y phục của nàng, lộ ra miệng vết thương phía sau lưng, dùng bông tơ mềm mại sạch sẽ nhúng nước ấm giúp nàng lau vết máu quanh miệng vết thương.
Trong Tinh Thần Điện có rất nhiều cung nhân, nhưng hắn không muốn để người khác làm những việc này.
Sườn trái của hắn còn đang rướm máu bên ngoài, nhưng hắn hoàn toàn không biết.
Chỉ chốc lát sau, y quan đã tới.
Nội thị mời đến chính là Trịnh phụng ngự của Thượng Dược cục, vị phụng ngự này rất giỏi trị ngoại thương, vì thế Thu Tiển tùy giá tới Li Sơn, chính là vì để phòng ngừa vạn nhất.

Tất nhiên một "thị vệ" không thể thỉnh được ngự y, bởi vậy khi Hoàn Huyên cho người đi mời, là dùng danh nghĩa bản thân bị dao chém bị thương bên mạn sườn.
Trịnh phụng ngự cho rằng mình tới để trị thương cho Tề Vương, lại không ngờ Tề Vương ngồi mép giường, người bị thương nằm trên giường mặc y phục thị vệ, nhìn từ khung xương lộ ra phía sau, rõ ràng là một nữ tử.
Đi lại giữa nhiều nơi thâm cung cao môn, Trịnh phụng ngự biết phàm sự không thể hỏi nhiều, cũng không thể quản nhiều, chỉ cần vùi đầu chẩn trị cho bệnh nhân là được.
Ông kiểm tra vết thương trúng tên sau lưng Tùy Tùy một chút, gật đầu nói: "May mà lực đạo mũi tên này không tính là mạnh, lại đâm theo hướng xiên, hẳn không tổn thương đến phủ tạng, đã kịp thời đắp dược trị thương, xem tình trạng bên ngoài cũng không tệ, chỉ là thời gian đầu mũi tên ở trong cơ thể hơi dài, lão phu giúp vị...!thị vệ này rút đầu mũi tên ra, cắt bỏ phần thịt thối rữa, nếu mấy ngày này miệng vết thương không mưng mủ, nghỉ ngơi mấy tháng có thể không đáng ngại nữa."
Sợi dây căng chặt trong tim Hoàn Huyên thả lỏng, xương cốt tứ chi như được người rút ra trong nháy mắt, thẳng cho đến lúc này, hắn mới nhận ra sự run rẩy.
"Làm phiền Trịnh phụng ngự," thanh âm của hắn cũng khẽ run lên, "Thỉnh Trịnh phụng ngự phải dùng hết toàn lực."
"Tất nhiên tất nhiên," Trịnh phụng ngự nói, "Sắc mặt điện hạ cũng không tốt, có phải thân thể cũng có thương tích hay không?"
Hoàn Huyên nói: "Chút vết thương nhỏ, phụng ngự giúp nàng trị trước."
Trịnh phụng ngự thầm kinh ngạc, không dám nhiều lời, mở rương thuốc, lấy dụng cụ cắt, lấy túi vải bố cho Tùy Tùy cắn trong miệng, bắt đầu giúp Tùy Tùy khoét đầu mũi tên.
Tuy Tùy Tùy có thể nhịn đau, nhưng loại đau đớn xuyên tim cắt thịt này vẫn khiến nàng ứa ra mồ hôi lạnh, cả người run rẩy.
Hoàn Huyên duỗi cánh tay cho nàng, Tùy Tùy vô thức nắm thật chặt, móng tay đâm thật sâu vào da thịt hắn, hắn chỉ tùy ý để nàng siết lấy.
Thật lâu sau, một thanh âm "đinh" vang lên, đầu mũi tên rơi xuống khay bạc, tay Tùy Tùy chợt buông lỏng, rũ xuống vô lực.
Hoàn Huyên khẽ vỗ về bờ vai run rẩy của nàng, giúp nàng thả lỏng: "Tốt rồi, không sao rồi."
Y quan giúp nàng đắp dược trị thương tốt nhất, băng bó miệng vết thương xong, cho nàng uống một ít canh thuốc an thần giảm đau, lúc này mới lau mồ hôi trên trán: "Lão phu giúp điện hạ xem thử vết thương trên người."
Dù thế nào thì ông là tới giúp Tề Vương trị thương, sau này bệ hạ hỏi tới cũng dễ giải thích.
Hoàn Huyên hiểu ý của hắn, đang muốn cởi xiêm y để ông trị thương, liền nghe thấy một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài điện, một nội thị vội vàng đi vào, là Trung quan bên cạnh Thái Tử.
Hắn hướng Hoàn Huyên thi lễ: "Bái kiến Tề Vương điện hạ, điện hạ không có bất tiện chứ?"
Hoàn Huyên gật đầu: "Chuyện gì?"
Nội thị kia nói: "Nô tài phụng mệnh tới thỉnh Trịnh phụng ngự đến Thiếu Dương viện một chuyến."
Mi tâm Hoàn Huyên hơi động: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Nội thị nói: "Không gạt điện hạ, Thái Tử điện hạ tìm Thái Tử Phi trong núi, không cẩn thận bị phục kích, đao chém bị thương.".