Hóa Ra Chúng Ta Vẫn Còn Yêu

Chương 55: Uyển Đình Hai Mươi Bảy Tuổi, Yêu Cậu Mười Hai Năm!




Sau buổi họp báo đưa tin, Lã Thư Di là quá đắc ý với những gì mà Vũ Thần đã làm cho cô ta! Âu Dương Vũ Thần vẫn cứ dịu dàng cưng chiều cô ta như con.

Trong lòng Thư Di đương nhiên vẫn là hả hê với mọi việc cứ suôn sẻ diễn ra!

Một tên đần độn ngu ngốc vẫn luôn là tin lời cô ta nói! Hễ cô ta nói một là sẽ một làm sao mà Vũ Thần dám nói hai!

" Cố Uyển Đình, là do cô ngu mà thôi... Cô rõ biết anh ta không yêu cô, nhưng vẫn cứ mê muội tự đâm đầu chỗ chết "

Nếu mọi chuyện cứ diễn ra như trước cô ta đã sắp đặt.. Thì chắc chắn không sớm thì muộn tất cả sẽ thuộc về mình.

Nhân lúc Vũ Thần đi ra ngoài bàn việc thì Thư Di ở bên trong Lí Cung Nam là đã âm thầm gọi điện cho người khác..

- Làm tới đâu rồi, đã chuẩn bị đầy đủ?

- Xong tất cả rồi, bây giờ chỉ là còn đợi tới lúc chín mùi mà thôi. Cô nhớ rõ lời đề nghị của mình chứ? _ Đầu dây phía bên kia là một giọng nam trung niên..

Nghe phớt qua có vẻ rất giang hồ giận dữ chẳng hạn! Lã Thư Di nghe vậy rồi chỉ cười tủm tỉm. Vụ việc này quá lời.

- Tôi nhớ! Cuối tuần này, anh cứ giống lời mà tôi dặn rồi làm? Tốt nhất đừng để lộ ra sơ hở gì cả, nhắm tới bà Âu đi.

Cả hai người nói chuyện luân hồi một lúc rồi cúp máy, Lã Thư Di ngồi xuống ghế sofa trong phòng mỉm cười khoái chí. Trong lòng cô ta quả thật rất mưu mô, đầy toan tính mọi chuyện? Bà Âu phu nhân cản đường sao, thì dọn dẹp.

Tất cả rồi sẽ thuộc về một mình cô ta!

- ---------

Bar Bullim, thành phố Z. Âu Dương Vũ Thần ngồi bắt chéo chân ở trên bộ ghế sofa đắt tiền phòng VIP. Tay cầm lấy ly rượu champagne màu đỏ lắc lư lắc lư!

- Người anh em! Cậu thật sự cảm thấy loại chuyện hoang đường đó xảy ra à?

Ngồi đối diện Vũ Thần là Diệp Tiêu và Thiệu Huy, hai người anh em đã cùng ở chung với anh bao nhiêu năm nay...

Hai người họ vừa được nghe sơ qua về việc Lã Thư Di trở về! Mọi chuyện vẫn cứ hoang đường như vậy mà tin sao??

Đường Thiệu Huy đột ngột biết tin Lã Thư Di còn sống thì vẫn vui mừng mà.

Nhưng hôm nay chính mắt anh chứng kiến Thư Di ở trên tivi cùng chung với Vũ Thần, lòng anh nguội lạnh đi hẳn..

Đôi mắt này ngày trước thân thuộc và trìu mến biết bao, sao bây giờ nhìn lại anh cảm thấy nó thật xa lạ, xa lạ giống như chưa bao giờ gặp qua người này!!

- Hoang đường. Cậu nghĩ làm sao vậy.

Vũ Thần uống một hớp rượu, gắt gỏng lên tiếng đáp trả câu hỏi của bạn thân.

- Chẳng phải sao? Mất tăm mất tích cả mười năm liền, rồi bây giờ quay về à?

Diệp Tiêu lắc đầu ngao ngán, bản thân mình cùng Thiệu Huy đương nhiên cứ vẫn không tin cái loại chuyện này rồi.

- Chỉ cần Thư Di nói một, thì đối với tớ là một, căn bản không bao giờ có hai?

Quả thật Âu Dương Vũ Thần bênh Thư Di còn hơn mẹ bênh con nữa chứ, vậy còn cô em dâu Uyển Đình của họ thì...

- Uyển Đình..Cậu tính như thế nào hả.

Hai người họ biết rõ tính của Vũ Thần còn hơn hai bác nữa, có khuyên nhiêu cũng là đều vô ích cả thôi! Quan trọng là hỏi vào vấn đề chính vẫn cứ tốt đi..

- Ly hôn, tớ với cô ta thì còn gì để nói?

Hai chữ ly hôn từ trong miệng anh cứ thốt ra một cách lưu loát đến mức này.

- Cậu đợi Thư Di mười năm vẫn được! Cố Uyển Đình cô ấy yêu cậu ba năm ở cấp ba, rồi bốn năm đại học! Còn hiện tại đã là mười hai năm rồi? Cô ấy hai mươi bảy tuổi, yêu cậu mười hai năm! Rốt cuộc chỉ có một cái danh phận à?!

Đường Thiệu Huy gắt gỏng lớn tiếng...

Nếu có người yêu anh như vậy, thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén chứ. Còn ở đây Vũ Thần thì không hề biết điều đó mà còn chà đạp lên tình cảm đó nữa?

- Tớ yêu Thư Di, ban đầu đã nói rất rõ.

Anh cầm lấy điếu cigar cuba rồi hút là một hơi thật dài, nhả ra khói xám xịt!

- Thông cảm cho tính tớ nói thẳng cậu có bị vấn đề về não không. Nếu được.. thì cứ trực tiếp để tớ phẫu thuật free!.

Diệp Tiêu chán ngán với Vũ Thần, anh chẳng hiểu một cái gì gọi là tình cảm.

- Cuộc đời này, cậu phải biết có những thứ ban đầu ở kề bên mình nhưng bản thân mình lại không biết trân trọng, ai rồi cũng sẽ phải rời đi! Nhưng một khi đã đi rồi.. cơ hội tìm lại chỉ là một con số không tròn trịa. _ Đường Thiệu Huy nói rồi đứng dậy rời đi, Diệp Tiêu thấy vậy cũng rời đi theo. Căn phòng chỉ là còn một mình Vũ Thần, vậy cái quyết định mà anh đưa ra, thật sự có đúng?

- -----------

[ Tác giả: @seunghyunttop ]