Hóa Ra St. Paul Không Đau Thương

Chương 54: (¯`v´¯) Nước mắt (08)






Editor: Yuè Yīng

Loan Hoan lái xe thẳng ra đến sân bay, cô mua vé máy bay rời khỏi Los Angeles nhanh nhất. Ba giờ sáng có một chuyến bay tới Uganda, cách chuyến bay khoảng một giờ, Loan Hoan ngồi ở phòng chờ.

Trên TV vẫn phát đi phát lại đủ loại những tin tức quan trọng, âm điệu cường điệu hoá đặc trưng của riêng nước Mỹ khiến Loan Hoan cảm thấy phiền chán. Trong những tin tức lướt qua thật nhanh đó Loan Hoan nghe thấy tên Dung Doãn Trinh. Trong một dòng tin ngắn gọn, phát thanh viên của đài truyền hình đưa tin, đợt nghỉ kéo dài một tháng của CEO tập đoàn Á Đông đã khiến giá cổ phiếu của tập đoàn có sự rớt nhẹ. Dung Doãn Trinh chưa bao giờ nghỉ phép, bỗng chốc nghỉ suốt một tháng trời đã khiến tất cả các nhân viên suy đoán đủ mọi thứ về tình hình nội bộ của tập đoàn Á Đông, do đó đã khiến giá cổ phiếu của tập đoàn Á Đông từ lúc đưa ra thị trường cho tới nay lúc nào cũng không ngừng tăng lên bỗng hạ nhiệt lần đầu tiên.

Loan Hoan nắm chặt hộ chiếu của mình, cô nhớ tới Dung Doãn Trinh nói về kỳ nghỉ tuần trăng mật một tháng của họ.

Ba giờ đúng, Loan Hoan không lên chuyến bay tới Uganda.

Cô lái xe đi dọc theo quốc lộ số 1, cuối cùng, cô dừng xe trên điểm dừng của đường quốc lộ, đợi mặt trời mọc.

Đáng tiếc là Loan Hoan cũng không chờ được tới ánh bình minh, sáng sớm nước mưa đã lặng lẽ đến thăm nơi đây.

Loan Hoan cứ thế lái xe trong mưa, trong màn mưa giăng đầy trời, đột nhiên Loan Hoan mới nhận ra mình không có bất kỳ nơi nào để đi. Cuối cùng, Loan Hoan lái xe trở về nhà trọ trong nội thành. Cô thấy nhớ hơn mười con chó nhỏ của cô, mấy đứa nhóc biết phân biệt, mỗi lần cô thức dậy sẽ luôn vây quanh cô.

Người làm thuê Loan Hoan tìm tới để chăm sóc lũ chó nhỏ tên là Kelly. Khi Kelly mở cửa xe thì Loan Hoan mềm nhũn tê liệt ngả xuống bờ vai cô ấy. Khi cô ấy muốn gọi cho bác sĩ thì Loan Hoan ra sức ngăn cản, Loan Hoan nói với Kelly rằng mình chỉ quá mệt mỏi. Cô đã lái xe suốt tám tiếng đồng hồ, trong suốt thời gian đó cô chỉ uống một ly cà phê hòa tan khi dừng ở cây xăng. Loan Hoan cam đoan với Kelly rằng chỉ cần cô tắm nước nóng, ngủ một giấc thật tốt thì sẽ không sao hết. Lúc Loan Hoan nói những lời này, cô cảm thấy dường như đang nói cho chính bản thân mình nghe.

Uống sữa nóng xong, tắm xong, gần như là đã giữa trưa, Loan Hoan định đi ngủ vùi thì nhận được cuộc điện thoại, cuộc gọi đến từ chính Lý Nhược Vân, giọng nói tự nhiên giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Hoan, chúng ta gặp nhau đi.”


Cũng đúng, người nói dối là Loan Hoan, không phải là Lý Nhược Vân.

Khi Loan Hoan lái xe tới nhà hàng Lý Nhược Vân hẹn thì Lý Nhược Vân đã chờ ở cửa. Mưa vẫn rơi, Lý Nhược Vân đứng ở nơi đó, trong tay cầm chiếc ô. Nhìn thấy Loan Hoan, cô vẫy tay với Loan Hoan rất tự nhiên.

Đây là một nhà hàng Hong Kong, Lý Nhược Vân bị ảnh hưởng bởi Phương Mạn thích thưởng thức văn hóa uống trà Hong Kong. Thời đi học cô thường cúp tiết cuối buổi chiều, sau đó trốn ở một nhà hàng Hong Kong uống trà chiều, nhưng uống trà chiều xong mới xảy ra vấn đề, cô ba nhà họ Lý phát hiện ra mình đã quên mang ví tiền.

Ngay lúc Lý Nhược Vân cầm ô đứng ở đây chào hỏi với Loan Hoan, cô có một ảo giác, giống như trở lại nhiều năm trước đây, sau giữa trưa, cô nhận được điện thoại của Lý Nhược Vân liền vội vã chạy từ trường học tới trả tiền thay Tiểu Vân quên mang tiền, Tiểu Vân làm bộ đáng thương trơ mặt ra.

Loan Hoan cầm ô đi tới trước mặt Lý Nhược Vân, cúi đầu, nhìn thấy Lý Nhược Vân đeo giày cao gót, hôm nay, Loan Hoan cũng mang giày cao gót. Lý Nhược Vân đeo giày cao gót màu trắng, Loan Hoan đeo giày cao gót màu đen. Nhìn hai đôi giày cao gót song song nhau, Loan Hoan biết, Tiểu Vân và Tiểu Hoan đeo giày làm bằng vải buồm đã biến mất không còn nữa.

Hai người đây vì một người đàn ông mang tên Dung Doãn Trinh.

Nhà hàng Hong Kong mang phong cách hoài cổ là kiểu Lý Nhược Vân thích nhất. hai người ngổi ở vị trí gần

cửa sổ, Lý Nhược Vân uống chén trà kia xong rồi, Loan Hoan không hề động tới chén trà trước mặt.

Buông chén trà xuống, Lý Nhược Vân nhìn Loan Hoan, sắc mặt Lý Nhược Vân tái nhợt, hốc mắt hõm sâu, ánh mắt đỏ bừng.

Cô thản nhiên nói: “Trách tớ vì chuyện xảy ra hôm qua à? Nếu như, người lừa dối tớ không phải là cậu thì chắc tớ sẽ không đến nỗi làm như thế. Giống như tớ đã từng nói, cậu đối với tớ như chị gái, như em gái, như bạn bè, cũng gần giống như người yêu. Hơn nữa, Loan Hoan, cậu đã từng chứng kiến tớ điên cuồng vì người đàn ông kia. Cậu luôn biết tớ vẫn luôn tìm anh ấy, chính vì như thế nên mới càng không thể tha thứ.”

“Cho nên, cậu cần dùng một đường dẫn để diễn tả tổn thương của cậu.” Loan Hoan không né tránh ánh mắt Lý Nhược Vân: “Cho nên, hiện tại cậu muốn biểu đạt là giữa chúng ta có thể huề nhau, cứ như vậy Tiểu Vân sẽ yên tâm thư thái.”

Lý Nhược Vân không nói gì, cô đưa tay với lấy ấm trà, cô ba nhà họ Lý luôn ngu ngốc trong cuộc sống bị ấm trà nóng khiến bỏng tay, cô nhảy dựng lên từ chỗ ngồi, miệng vẫn gọi giống y như trước, Tiểu Hoan.

Suýt nữa, Loan Hoan sẽ bật khỏi chỗ ngồi, chớp mắt Loan Hoan gắng gượng để thân thể mình không được rời khỏi chỗ.

Nhìn thấy Loan Hoan không bật đến trước mặt mình giống như trước kia, kiểm tra xem tay bị bỏng thế nào. Trong ánh mắt Lý Nhược Vân lúc ban đầu là kinh ngạc, sau đó, là thất lạc, sau nữa, cô liền ngơ ngác ở nơi đó, dùng đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn Loan Hoan, ánh mắt phức tạp, Loan Hoan khoanh tay yên tĩnh nhìn lại Lý Nhược Vân.

Trạng thái này duy trì trong vài giây, vài giây sau Lý Nhược Vân phục hồi tinh thần, nhớ ra nhiệm vụ khi tới đây của mình kỳ thực là tới đàm phán chứ không phải là đến làm nũng.

Loan Hoan đổ đầy trà cho Lý Nhược Vân một lần nữa.

Hít một hơi thật sâu, Loan Hoan nói: “Tiểu Vân, tớ xin lỗi vì hành động của mình.”

Lời xin lỗi này là vì sự tin tưởng của Lý Tuấn Khải dành cho cô.

Đối mặt với câu xin lỗi của Loan Hoan, biểu cảm của Lý Nhược Vân vô cùng lạnh nhạt, cô gật đầu, không khí có chút bế tắc. Loan Hoan uống một ngụm trà, đang chờ đợi Lý Nhược Vân mở miệng.

Ở khoảng cách ngày kỷ niệm kết hôn ba năm của Loan Hoan và Dung Doãn Trinh trôi qua mười lăm tiếng sau, Lý Nhược Vân nói với Loan Hoan:

“Hoan, trả lại anh ấy cho tớ đi, cậu cũng biết là ngay từ đầu anh ấy không thuộc về cậu!”

Vừa mới uống trà xong, dạ dày Loan Hoan bắt đầu nhộn nhạo, Loan Hoan cô gắng nuốt cảm giác chua xót này xuống, gằn lên từng tiếng: “Có lẽ, đây là ý của Dung Doãn Trinh.”

Ánh mắt lạnh lùng dõi theo Loan Hoan chợt quay đi, hướng ra ngoài cửa sổ: “Không phải.”


Loan Hoan không thở dài một hơi, lại uống một ngụm trà.

Lý Nhược Vân lại mở miệng: “Ở trong lòng tớ, Hoan là người thông minh so với bất cứ ai, bởi vì thông minh, tớ cho rằng tớ không cần phải nói rõ ràng thì cậu cũng có thể hiểu. Có một số chuyện không thích hợp để đàn ông nói.”

Trong mắt Loan Hoan, bộ dạng này của Lý Nhược Vân vẫn giống hệt như lúc trước, chỉ có điều, cuối cùng thì đây chỉ là cô gái ngu ngốc, trong mắt chỉ có thuốc màu, nhìn đi, ngay cả khi nói những lời này cũng không dám nhìn thẳng vào cô.

Loan Hoan nhàn nhạt cười: “Tiểu Vân, cùng lắm là mới chỉ có mười lăm tiếng đồng hồ trôi qua, có một câu nói: “Lời lẽ tầm thường”, nhưng tớ vẫn muốn nói cho cậu biết, Dung Doãn Trinh không phải là đồ vật thuộc sở hữu của ai, tớ cho rằng đạo lý như vậy hiển nhiên là cô ba nhà họ Lý sẽ hiểu rõ hơn ai hết.”

Lý Nhược Vân há hốc miệng, cuối cùng gục đầu xuống, cũng không nói gì hết.

“Còn nữa, Tiểu Vân, tớ cần phải nói cho cậu biết, cuộc hôn nhân giữa nam nữ không phải nét vẽ bừa trong lúc ngẫu hứng của cậu, ở bên nhau hay chia tay đều không phải là một chuyện dễ dàng gì. Tớ còn muốn nhấn mạnh một điểm rằng, cho dù ở bên nhau hay chia tay thì đây cũng là chuyện riêng của tớ và Dung Doãn Trinh. Trước khi mọi chuyện được rõ ràng thì ngay cả người thứ ba như cậu cũng không được tính.”

“Tớ biết, tớ đều biết, cũng xin cậu coi giây phút này ngồi đây của tớ là nhất thời ngẫu hứng.” Ánh mắt lạnh nhạt còn lại chút dư tàn, cảm xúc này điều khiển Lý Nhược Vân nói: “Hơn nữa, cậu biết rõ hơn bất cứ ai rằng người Dung Doãn Trinh thực sự muốn cưới là ai, tớ hỏi cậu, khi anh ấy tặng cậu chiếc xe cổ điển, tặng cậu vòng tròn ngựa gỗ, thậm chí tất cả những món quà tới tay cậu, cậu không cảm thấy chột dạ sao?”

Chột dạ, Tiểu Vân đưa ra một vấn đề rất được.

Đúng vậy, đối với những món đồ Dung Doãn Trinh tặng luôn khiến Loan Hoan cảm thấy chột dạ. Rốt cuộc thì cảm giác chua trong miệng không thể đè nén được nữa đã làm cho Loan Hoan rời khỏi chỗ chạy tới một góc nhà hàng. Loan Hoan vịn vào tường, không kiềm chế được nôn ra liên tục.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng chạy tới hỏi có cần gọi bác sĩ hay không. Đuổi được người nhân viên phục vụ kia đi rồi, Loan Hoan quay đầu, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Lý Nhược Vân đứng ngay sau lưng mình.

Loan Hoan cảm thấy buồn cười, người mắc bệnh dạ dày cũng không phải là cô ta.

Đứng thẳng người lên, Loan Hoan nghe thấy Lý Nhược Vân hỏi một vấn đề như này.

“Hoan, có phải cậu mang thai hay không?”

Loan Hoan sửng sốt, trong góc có chiếc chum sành chạm trổ hoa văn hình chữ nhật in bóng hai khuôn mặt trắng bệch của cô và Lý Nhược Vân.

“Không cần phải để ý, sẽ không xảy ra chuyện như vậy đâu Lý Nhược Vân.” Hôm nay, Loan Hoan nói với Lý Nhược Vân như thế.

Sau một hồi đàm phán của hai người phụ nữ, vì tiết mục xen giữa này mà chấm dứt không có kết quả.

Ở bãi đỗ xe, khi thấy rõ ràng rằng Lý Nhược Vân không lái chiếc xe cổ lỗ sĩ không biết Dung Doãn Trinh muốn tặng cho ai tới đây, Loan Hoan không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Giờ phút này, Loan Hoan phát hiện trong lòng mình vẫn còn chút hy vọng. Giống như Lý Tuấn Khải đã nói, tình yêu không phải là một chuyện đơn giản. Cũng như điều cô vừa mới nói với Lý Nhược Vân, nam nữ ở bên nhau hay chia tay lại càng không phải là chuyện đơn giản.

“Hoan, tớ yêu anh ấy, tớ yêu anh ấy còn sớm hơn cả cậu, cậu cũng biết điều đó.” Lý Nhược Vân gào lên sau lưng Loan Hoan.

Bãi đỗ xe vang lên tuyên bố tình yêu của Lý Nhược Vân, thật dứt khoát, không dông dài.

Trên đường lái xe về nhà Loan Hoan cười không ngừng, vì vấn đề Lý Nhược Vân hỏi “Hoan, có phải cậu mang thai hay không?”

Mang thai? Rất buồn cười, không phải sao?

Cô sẽ mang thai với ai đây, nhớ tới lúc hỏi vấn đề này thì khuôn mặt nhỏ nhắn của Lý Nhược Vân tái nhợt, Loan Hoan lại cười.


Shit, khi ấy đáng lẽ cô nên giả vờ rồi trả lời Lý Nhược Vân rằng cô mang thai thật, sau đó, không biết liệu Tiểu Vân có chạy tới trước mặt Dung Doãn Trinh chất vấn hay không. Rồi sau nữa, chắc hẳn Dung Doãn Trinh sẽ suy tính tới chuyện rốt cuộc là tên khốn kiếp nào dám đội mũ xanh lên đầu anh.

Ừm, như vậy sẽ biến thành phim truyền hình thô tục tầm thường nhất thời đại “Là ai làm cô to bụng”.

Dần dần, Loan Hoan không cười nổi nữa.

Bầu trời trở nên u ám, cuối cùng thì Loan Hoan lái xe về nhà trọ trong nội thành. Trước cửa nhà trọ, Loan Hoan gặp Lý Nhược Tư đang đứng bên cột trụ đèn màu trắng.

Dừng xe xong, Loan Hoan không mở cửa xe ngay, cô gục đầu ở trên tay lái, vừa mới ứng phó với em gái xong, cô không còn sức lực để đối phó với anh trai.

Loan Hoan nghĩ, có lẽ, hẳn là cô nên nghỉ ngơi một lát.

Lý Nhược Tư đập vỡ cửa sổ xe, cô biết.

Lý Nhược Tư lay lay bả vai cô, gọi tên cô, cô cũng biết.

Sau đó, dường như dáng vẻ của Lý Nhược Tư rất tức giận, liên tục gào lên bên tai cô.

Sau đó, đầu óc trở nên hỗn loạn, ý niệm duy nhất là không thể rời khỏi nơi này, bởi vì hôm nay là thứ sáu. Dung Doãn Trinh nói qua chủ nhật sẽ cùng cô đi hưởng tuần trăng mật. Tuần trăng mật thực sự. Không phải Lý Tuấn Khải đã nói, tình yêu không đơn giản như vậy, không phải sao.

Lần này, hiển nhiên là con buôn chiến tranh Dung Doãn Trinh tức giận rồi, tức giận đến nỗi rút hết những vệ sĩ luôn đi theo bảo vệ cô, cho nên, cô phải để anh tìm được cô thật dễ dàng.

Lý Nhược Tư gào lên bên tai cô, giọng nói kích động, người phụ nữ như cô không nên vì một người đàn ông mà biến thành bộ dạng này.

Cô không khiến bản thân biến thành cái dạng gì cả, cô chỉ quá mệt mỏi không còn sức lực mà thôi, chẳng qua là cô muốn biết vào chủ nhật Dung Doãn Trinh liệu có tới tìm cô hay không, cứ như vậy thôi mà.

Thanh âm của Lý Nhược Tư rất ầm ĩ, làm cho Loan Hoan muốn đi ngủ, trước khi ngủ, Loan Hoan hướng về phía trước thỉnh cầu, thỉnh cầu thượng đế tha thứ cho sự yếu đuối của cô.

Từ một loại ý nghĩa nào đó, trong thế giới tình cảm, cô là một kẻ nghèo hèn, những kẻ nghèo hèn luôn để ý coi chừng tài sản thuộc về họ, đó là thứ họ không dám động tới.

Cho nên, Loan Hoan muốn chờ, đợi đến chủ nhật, nhìn Dung Doãn Trinh sẽ xuất hiện hay không .