Hoa Sơn Tiên Môn

Chương 428: Khó khăn tăng lên (hạ)




Người Hoa Sơn tiên môn rống gầm, tuy biết Lục Nguyên không nghe được chỗ này cổ vũ nhưng muốn rống một lần. Họ vô cùng tin tưởng Lục Nguyên có thể lại sáng tạo kỳ tích, vì hắn vốn chính là người luôn sáng tạo sự tích, ở Hoa Sơn không biết tạo ra bao nhiêu điều kỳ diệu. Thế Thiên Minh cơ bản bị một mình hắn đánh thành trạng thái suy nhược, bây giờ đến thử thách trăm quốc hãy tiếp tục sáng tạo kỳ tích đi.

- Chưởng môn nhất định thành công!

Thanh âm vô cùng kiên quyết, người Hoa Sơn chém đinh chặt sắt, giọng nói tràn ngập tự tin.

Đúng vậy, tin tưởng vào chưởng môn.

Bởi vì chưởng môn đáng giá chúng ta tin tưởng.

Thông Thiên Tháp, cửa thứ hai mươi hai.

Cửa này số lượng yêu thú chắc là chín trăm con, nhưng Lục Nguyên kinh ngạc xuất hiện trong số yêu thú dễ thấy nhất là băng giao đứng trong đó. Giao long to lớn dài mấy chục trượng, con băng giao nhẹ vẫy đuôi, dấy lên không biết bao nhiêu phong vân.

Đến mức này thì không gọi là yêu thú đó mà xưng là thần thú.

Đến mức này thì không thể gọi là yêu nữa mà nên gọi thần, thần ma minh chi.

Một con giao có lực lượng lớn bao nhiêu? Tại Tấn quốc tu tiên giới có thể có lực giao là có thể khống chế một phần Tấn quốc, bây giờ chín trăm con yêu thú bao vây Lục Nguyên có một con thần thú, quả nhiên Thông Thiên Tháp càng lúc càng khó, giao long đều đi ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Lục Nguyên không căng thẳng, đúng là hắn chưa từng đối phó thần thú giao long, tuy nhiên, thực lực hiện tại muốn đối phó một con giao long thì không khó lắm. Lục Nguyên vẫn là lấy kiếm làm chỉ, kiếm chỉ tung hoành, lấy thập đại thiết tắc luân hồi khống chế con thần thú. Hắn muốn thử xem lực luân hồi của mình có thể khống chế được thần thú này không.

Dường như băng giao muốn giãy dụa, nó cố gắng đối kháng, nhưng lực luân hồi quá lớn, xuyên qua đời này đến đời khác, luân hồi sinh sinh tử tử, vô tận hư không, vô tận ngũ hành, đều ở trong luân hồi, dù là thần thú cũng không thể tránh khỏi bị rót vào lực luân hồi.

Quả nhiên, lực luân hồi của mình ngay cả thần thú đều không thể chống cự, vậy cửa ải này không có gì khó. Lực luân hồi dựng lên, chỉ thấy chín trăm con yêu thú thấy Lục Nguyên làm trung tâm đụng độ nhau, chúng muốn kiểm soát thân thể mình nhưng bất lực.

Cửa thứ hai mươi hai, xông qua!

Hắn đi ra cửa thứ hai mươi hai, đến cầu thang trung gian, phát hiện cửa này cũng có rất nhiều bị đào thải, nhưng không có ai quen mặt cả. Hắn quen biết toàn là người đại đạo cảnh ngũ tầng, sớm bị đào thải rồi, không khả năng chống đến cửa này. Cửa thứ hai mươi hai khá là khó khăn, chống đỡ đến tận đây là cực kỳ hiếm hoi.

Lục Nguyên không vội vã, lấy ra gà nướng và rượu, trước ăn một bữa rồi tính tiếp, khiến đám người trên cầu thang nhìn tròn mắt ra. Những người này đến chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để đến trung ương thiên triều, linh kiếm, linh thạch, thần hồn thạch vân vân không sót một món, nhưng giống Lục Nguyên chuẩn bị gà nướng và rượu không có mấy ai, ăn hàng đúng là ăn hàng, trong thử thách quan trọng vậy mà vẫn chuẩn bị đồ ăn.

Lục Nguyên không thèm để ý ánh mắt kinh ngạc của đám người, thản nhiên ngồi ăn.

Liếc sơ thứ hạng thì thấy hiện mình xếp ở hạng bốn ngàn ba trăm, so với hơn bảy ngàn người thấp nhất đã tăng hơn ba ngàn, thứ bậc leo cực nhanh.

- Ân Vô Kỵ, thất bại cửa thứ ba mươi ba.

- Quách Khản, thất bại cửa thứ ba mươi ba.

- Lưu Quá, thất bại cửa thứ ba mươi hai.

- Hư Không Tử, thất bại cửa thứ ba mươi hai.

- Mộ Dung Hoàng Phục, thất bại cửa thứ ba mươi hai.

- Chiết Tử Xung, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

- Phó Xung, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

- Trầm Vũ, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

- Tống Bi Phong, thất bại cửa thứ ba mươi mốt.

Liên tiếp chín tin thất bại truyền vào tai quốc chủ Đại Dung quốc, Chu Trung Dung. Chu Trung Dung chắp tay sau lưng, bây giờ chỉ còn lại hai người, một là Tiêu Phong Hùng đã trùng kích đến ba mươi tám ải, một là người thanh niên còn đang ở phía chót xông lên.

Chu Trung Dung thuận miệng hỏi:

- Phải rồi, thanh niên đso tê nlà gì?

Lần này thiên tài tham gia quá nhiều, đến một vạn, tuy Chu Trung Dung ký ức siêu quần nhưng không cần nhớ từng người, giờ hỏi một câu không phải vì Lục Nguyên đáng để lão nhớ, chỉ thuận miệng hỏi thôi.

- Người này…

Bên cạnh lập tức có phó thủ tra tư liệu, một lúc sau mới nói:

- Người này đến từ Tấn quốc, là thiên tài Tấn quốc, tuổi rất trẻ, hơn nữa lúc thử thách tư cách Tấn quốc thì được…sáu mươi điểm!

- Cái gì!?

Chu Trung Dung bị chấni knh, hỏi lại:

- Sáu mươi điểm!?

Lão biết sáu mươi điểm có ý nghĩa gì.

Chu Trung Dung khó hiểu hỏi:

- Nếu là sáu mươi điểm thì hắn nên biểu hiện tốt hơn hiện tại mới đúng chứ, thực lực không nên là vậy.

Phó thủ giải thích:

- Hắn ba mươi hai tuổi.

Ba mươi hai tuổi!

Chu Trung Dung vuốt râu bàn tay cứng lại, ngây như phỗng.

Hai người cuối cùng!

Tiêu Phong Hùng xông ở cửa thứ ba mươi tám và Lục Nguyên xông ở cửa thứ hai mươi ba.

Tiêu Phong Hùng tất nhiên là trăm triệu người chú ý, người hai trăm bốn mươi chín quốc gia đều nhìn uy thế của gã, ba mươi tám cửa, đây chính là ba mươi tám cửa. Kỳ thực lúc này Tiêu Phong Hùng phát huy hơi vượt qua bình thường, người này phóng khoáng uống rượu, sức chiến đấu cứ tăng lên trên đúng là không thể tin được.

Hàng Long nhị thập bát chưởng vốn tiêu hao pháp lực nhiều, nhưng đối với người này dường như là liên miên bất tận đánh ra Hàng Long nhị thập bát chưởng.

Đây là một người trời sinh đại khí phách, đại hào khí.

Nhưng đến cửa thứ ba mươi tám thì gã thở không ra hơi, quá khó chống đỡ.

Cái gọi là năm mươi bốn cửa, năm mươi cửa đủ điểm quả nhiên có đạo lý, ngay cả tuyệt thế thiên tài như Tiêu Phong Hùng mà đến cửa thứ ba mươi tám còn mệt cỡ đó, đủ thấy năm mươi bốn cửa khó khăn. Nhưng năm đó Việt Nữ A Thanh, người số một trong lịch sử vạn vạn năm của nam cảnh lại có thể phá tan thứ năm mươi lăm cửa, khiến người ngưỡng mộ phong thái người xưa.

Khi mọi người chú ý Tiêu Phong Hùng thì cũng nhìn người khác, dù sao nhìn chằm chằm Tiêu Phong Hùng sẽ thấy chán, tất nhiên chuyển chú ý sang hắn.

Người Tấn quốc càng chú ý Lục Nguyên.

Tấn quốc, Thủy Kính châu Thủy Kính huyện.

Người Hoa Sơn luôn kiên định tin tưởng Lục Nguyên sẽ thắng, luôn kêu gào chưởng môn tất thắng, nhìn Lục Nguyên luôn leo lên. Khi Lục Nguyên đột phá cửa thứ hai mươi ba thì đã xếp hạng ba ngàn chín trăm.

Lại đột phá cửa thứ hai mươi bốn là xếp hạng ba ngàn năm trăm.

thứ hạng luôn tăng lên, người Hoa Sơn hét to:

- Hay!

Người tiên môn khác vốn không tin Lục Nguyên lại sáng tạo kỳ tích đều kinh ngạc trợn mắt, không lẽ lần này hắn sẽ lại sáng tạo kỳ tích sao?

Trên mặt Thủy Kính thuật, Lục Nguyên đã lao vào cửa thứ hai mươi lăm.

Cửa thứ hai mươi lăm, ải hên xui!

Lúc trước đã thực nghiệm rồi, chỉ có người đại đạo cảnh thất tầng mới qua nổi, coi như là Mạc Tử Hạc đỉnh đại đạo cảnh lục tầng cũng gục gã trong ải này, không cách nào tiến tới. Cửa thứ hai mươi lăm đào thải rất nhiều người, vượt qua số người mấy cửa trước. Trừ mười một người đại đạo cảnh thất tầng là thông qua cửa thì không còn ai làm được nữa.