Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Chương 55




“Tiểu Dĩnh rời giường” Cung Thủ Hằng ngồi ở trên bàn cơm lẩm nhẩm đọc báo, đôi mắt mang kính nhìn Lôi Dĩnh từ trên lầu đi xuống

“Ông, chào buổi sáng” Lôi Dĩnh đi tới bàn ăn liền dịu dàng nói, ông thức dậy thực sớm, hiện tại đã gần 7 giờ, xem ra ông hẳn là 6 giờ sáng đã thức dậy rồi

“Chào” Cung Thủ Hằng buông tờ báo trong tay ra, hướng vào nhà bếp nói “A Phương, có thể dọn bữa sáng rồi”

A Phương là từ mà ông thường hay gọi Lưu thẩm , Lưu thẩm tên đây đủ gọi là Lưu Phương, chuyện này cũng là từ miệng Liễu Tình mà Lôi Dĩnh biết được “Gia gia, thật ngại, làm cho ông phải chờ” Lôi Dĩnh có chút áy náy nói

“Tối qua ngủ có ngon giấc ko?” Cung Thủ Hằng hỏi

“Dạ, tốt lắm” Lôi DĨnh trả lời

“Giữa trưa cùng ông ăn cơm rồi hẳng trở về!” Cung Thủ Hằng cũng ko muốn cho Lôi Dĩnh đi, nhưng là ko có biện pháp, ngày mai nàng phải đi làm, chỉ còn mình hắn một ông già cô đơn

“Được” Lôi Dĩnh gật đầu đáp

Ăn xong bữa sáng, Lôi DĨnh cùng Cung Thủ Hàng dạo quanh hoa viên, hàn huyên chuyện cuộc cùng chuyện của Hạo lúc trước, nhưng thật may là ông ko hỏi quá nhiều, chỉ có hỏi sơ sơ

Sau khi ăn cơm trưa xong, ông lại như trước bảo nàng đi đưa cơm cho Hạo, theo như ý ông, hẳn là muốn bồi đắp cảm tình của nàng cùng Hạo!! Lôi Dĩnh ko thể từ chối, chỉ có thể kiên trì đến tòa nhà Cung thị

“Thiếu phu nhân, sao cô ko đi vào?” Lão Lưu từ trên xe đi xuống hỏi

“Tôi vào liền, Lưu thúc, ông ở đây chở tôi 1 chút, lát nữa tôi phải đi siêu thị mua vài thứ” Lôi Dĩnh nói

“Dạ được” Lão Lưu cung kính trả lời

“Lưu thúc, ở trước mặt tôi, thúc ko cần câu nệ như vậy”

“Vâng, thiếu phu nhân” Lão Lưu cười nói, thiếu phu nhân tâm tính rất tốt, rất thiện lương

“Ừ, tôi lên 1 chút sẽ xuống liền” Lôi Dĩnh cười nói xong

“Thiếu phu nhân , xin chào” nhân viên phụ vụ trước quầy mỉm cười lên tiếng

“Lôi DĨnh hướng tới nữ nhân viên gật đầu cười, cũng nói “Xin chào” ” Nàng liền hướng về thang máy hôm qua đã vào bước tới

“Oa! Thiếu phu nhân nhìn qua thật nhỏ nha!!” Vương tiểu thư m nhân viên phục vụ trước quầy nhìn bóng lưng nàng nói

“Ừ, nhưng lại rất hiền lành” Tần tiểu thư cũng phụ họa

Lôi Dĩnh nhìn cổ tay, đã gần 12 giờ rưỡi, khó trach vừa mới vào cửa đã ko thấy người nào, hẵn là mọi người đã tan ca ăn trưa hết rồi

Thang máy kêu lên 1 tiếng, nàng chưa có đủ thời gian suy nghĩ đã lên đến tầng cao nhất, nàng bất đắc dĩ thở dài, mang theo hộp cơm bước ra thang máy, chào đón nàng là một nữ nhân cao gầy, tinh tế, phi thường mỹ lệ

“Ko thể nào?” Lâm thư kí kinh ngạc hô nhỏ, cô gái nhỏ này lại là tổng giám đốc phu nhân sao!!? Nhất định là có chuyện lầm lẫn rồi!! Có lẽ nàng là thân thích của tổng giám đốc phu nhân “Xin hỏi cô là……..” Nàng hỏi thử, ko dám hỏi quá rõ ràng, vì sợ vô lễ

“Tôi là Lôi Dĩnh”

“Trời ạ! Là thật!” Lâm thư kí che miệng thở, kinh động quá mứa khiến cho nàng trong chốc lát phá hủy đi hình tượng thư ký chuyên nghiệp của mình. Nàng trưởng thành rồi sao? Hay là tổng giám đốc có bệnh thích con nít ! (Rin: haha…chết Hạo ca nha!! lớn già đầu mà dụ dỗ con nít!!)

“Thật có lỗi” Lôi Dĩnh đại khái cũng biết vị nữ nhân mỹ lệ này suy nghĩ cái gì

Thật có lỗi? Lâm thư kí hồ nghi nhìn vị tổng giám đốc phu nhân trước mắt?nàng nói thật có lỗi là có ý gì? Bất quá, mặc kệ nó là cái ý gì đi nữa,nàng đều rất khó tiếp thu, tổng giám đốc lúc trước nhìn ngắm cái đẹp rất có tiêu chuẩn, làm sao lại có thể lấy nàng về nhà?? Quên đi, vẫn là đừng đoán mò thì hay hơn, chuyện của tổng giám đốc ko phải là chuyện nàng có thể hỏi

“Xin hỏi, Hạo……………ko đúng, tổng giám đốc có ở đây ko?” Lôi Dĩnh hỏi, trước mắt vị nữ nhân cao gầy mỹ lệ này, nàng là thư kí của hắn, liệu bọn họ có thể phát sinh chuyện gì hay ko?? Nghi vấn trong đầu nàng hiện lên

“Tổng giám đốc đang ở văn phòng, xin mời theo tôi” Lâm thư kí xua tay nói, tuy rằng nhìn qua nàng rất nhỏ, nhưng vẫn rất đáng yêu, xem ra tổng giám đốc đã thay đổi khẩu vị

Lâm thư kí đi vào bàn làm việc của mình, đè núm trò chuyện xuống “Tổng giám đốc ,thiếu phu nhân đến đây” Thanh âm của nàng rất máy móc, ko có kinh ngạc chỉ có chuyên nghiệp

“Mời nàng vào đây”

“Vâng, tổng giám đốc” Nàng đi đến cửa văn phòng, gõ 2 cái, sau đó liền mở cửa, đối với Lôi Dĩnh nở nụ cười thân thiết “Mời vào, thiếu phu nhân”

Lôi Dĩnh đi vào văn phòng, thấy Cung Thần Hạo đang bù đầu bận rộn trên bàn công tác

“Lâm thư ký” Cung Thần Hạo cũng ko ngẩng đầu lên

“Vâng, tổng giám đốc có gì phân phó?” Lâm thư ký cung kính đứng bên cạnh hỏi

“Cô có thể tan ca” Cung Thần Hạo nói

“Vâng tổng giám đốc”

“Cô đi ra ngoài đi, vào làm lại cũng ko được quấy rầy chúng tôi

“Vâng” Lâm thư ký lui ra ngoài

Cửa vừa đóng lại, Cung Thần Hạo lập tức bỏ công việc trên bàn xuống, cất vài bước tiến lên trước mặt Lôi Dĩnh, bộ dạng hắn hác ắm khiến Lôi Dĩnh theo bản năng lùi về phía sau, cho đến khi lưng chạm đến cửa ko thể động đậy

Hắn………..hắn sao lại thế này? Vì sao đột nhiên lại như vậy? Lôi Dĩnh căng thẳng nhìn hắn

“Ngày hôm qua, tại sao ko gọi điện thoại cho anh?” Cung Thần Hạo chống hai tay lên ván cửa, đem nàng vây chặt, cúi đầu gầm lên

“Cái gì……….cái gì?” Nàng bị hắn quát mà ko hiểu ngọn ngành ra sao, đây ko phải là lần đầu tiên hắn đối với nàng phát giận, nhưng tính khí này thoạt nhìn cũng ko thật sự giống như phát hỏa, khiến cho nàng cảm thấy mù mờ

“Em còn dám hỏi!” Cung Thần Hạo hung dữ quát lên

“Ách…………………” ngày hôm qua, em cùng ông nói chuyện phiếm cho đến khuya, nên quên gọi điện thoại cho anh” Lôi Dĩnh chớp chớp đôi mắt nói

“Anh đã đói bụng” Cung Thần Hạo có chút thất vọng, nàng thật sự ko cần hắn sao?

“Em lập tức chuẩn bị giúp anh…………….Anh trước hết cho em đi , được ko?” Nàng sợ hãi nhìn hắn

Cung Thần Hạo trừng mắt nhìn nàng trong chốc lát, mới phẫn nộ buông tay ra, dõi theo nàng khẩn cấp rời khỏi phạm vi uy hiếp của hắn, mang theo cơm hộp đi đến một bên sofa , đem cơm hộp nhiều tầng đặt trên bàn trà, mở từng tầng ra

“Xong rồi” Lôi Dĩnh bầy đặt xong, xoay người hướng hắn nói

Cung Thần Hạo nâng bước, ngồi xuống sofa, giương mắt hỏi “Em ko ăn?”

“A, em đã cùng ông ăn ở nhà rồi” Lôi Dĩnh trả lời

Cung Thần Hạo ko nói nữa, liền im lặng ăn, nhưng ngẫu nhiên ánh mắt lâu lâu vẫn chú ý đến Lôi Dĩnh