Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Chương 62




Hắn ko trở về nhà

Bữa tối vốn chuẩn bị đã xong, lại vì chờ đợi trở nên nguội lạnh

Vầng trăng tròn tròn soi sáng giắt trên ko trung, sao nho nhỏ lấp lánh, một trận ngẫu nhiên nhẹ nhàng thổi qua, làm cho đám lá cây xào xạc, xào xạc

Trong phòng khách yên tĩnh, Lôi Dĩnh ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn lên cửa lớn, nàng hiểu rõ , nàng nên mang chuyện nàng mang thai nói cho hắn biết, hắn có quyền được biết, hơn nữa nàng cũng muốn thông qua chuyện này, làm cho hai người khôi phục lại trạng thái quan hệ giống như trước, chứ ko phải như bây giờ, ko thấy được mặt nhau

Trên tường, đồng hồ đang tích tắc, tích tắc kêu, theo sự chuyển động của kim, thời gian từng phút đi qua

Đêm, càng ngày càng khuya, nhưng chiếc cửa lớn vẫn im lìm ko mở ra

Nhìn nhìn đồng hồ treo tường, đã gần mười một giờ đúng, nàng cầm lấy di động gọi đến số của hắn, muốn hỏi hắn khi nào sẽ trở về, nhưng thật ngoài dự đoán, khi đáp trả nàng lại là một giọng nói mềm mại của phụ nữ “Xin chào!”

Lôi Dĩnh cầm điện thoại trong tay khẽ run lên, nhưng nàng vẫn cố tình cưỡng chế cho bản thân mình tỉnh táo lại “Xin hỏi có Hạo ở đây ko?”

Nữ nhân dùng giọng nói ngọt ngào cùng giọng điệu châm chọc, trả lời “Cung phu nhân, Hạo hiện tại đang tắm, ko thuận tiện để tiếp máy” Nhìn đến biểu hiện số máy của hắn thì nàng cũng biết là bà xã hắn gọi đến (Rin: Thêm 1 con hồ ly xuất hiện, mụ này xuất hiện ít nhưng là nguyên nhân lớn nhất khiến cho gia đình Hạo ca bị đỗ vỡ, hừ…)

Lôi DĨnh nghe nhưng nàng ko phải là cái loại tốt bụng đi hỏi bọn họ đang ở đâu , làm cái gì, nàng im lặng thật lâu ko đáp lại

Thì ra, lúc nàng ngây ngốc ngồi chờ hắn về, hắn lại ở Mỹ tiêu diêu, vui vẻ, vì sao khi nàng chuẩn bị buông xuống hết mọi hiểu lầm, thì nàng lại một lần nữa đối mặt với sự thất vọng về hắn

Nàng đã khóc một buổi tối, sáng sớm khi ánh sáng mặt trời thong thả tiến vào phòng ngủ thì nàng đã quyết định buông tay

Có lẽ nàng ở cùng hắn thật sự ko hợp,có lẽ ngay từ đầu đã là 1 sai lầm, nhưng nàng lập tức lại nhớ người mẹ luôn tươi cười với nàng, người ông luôn tỏ ra sủng nịch kia, nàng phải làm như thế nào?? Còn có ba nữa, tuy rằng hắn chưa từng nói chuyện với nàng nhiều, nhưng đối với nàng lại tỏ ra yêu thích, còn có Lưu thẩm và Lưu thúc, chất phát hiền lành, từng câu từng chữ đều thân thiết, đều coi nàng như bảo vật

Từ phòng tắm đi ra, Cung Thần Hạo, mơ hồ nghe được tiếng chuông điện thoại vang, hướng đến nữ nhân đang ngòi trên ghế sofa, hắn hỏi “Vừa rồi điện thoại của anh có phải đã từng kêu qua?”

Nữ nhân hướng đến Cung Thần Hạo nói “Ko có a!!” Mỉm cười tủm tỉm nàng đem điện thoại đưa cho hắn, nàng đương nhiên sẽ ko ngốc , sau khi trò chuyện với Lôi DĨnh xong , nàng đã đem dãy số của Lôi Dĩnh xóa bỏ

Cung Thần Hạo một tay cầm khăn mặt chà lau tóc, tay trái cầm điện thoại mở chức năng ghi lại số, dúng như lời nàng nói, điện thoại ko có kêu qua, hắn tùy tay đặt điện thoại trở lại trên bàn, rồi ngồi đối diện nữ trên sofa nói “Em có thể về”

“Ko cần em ở lại với anh sao?” Nữ nhân mềm mại đứng dậy, ngồi vào lòng Cung Thần Hạo

“Ko cần”

“A………Cung tổng giám đốc của chúng ta từ khi nào đã học được cách tu tâm dưỡng tính, cự tuyệt nữ nhân, đem họ đẩy ra ngàn dặm bên ngoài rồi?” Nữ nhân nghe thấy giọng điệu của hắn, hết sức khiêu khích nói, tay cũng ko an phận , thoãi mái chuyển động tự do trên người hắn

“Đủ rồi” Một tay đẩy nữ nhân ra, Cung Thần Hạo đứng thẳng dậy

Nữ nhân bị đẩy ra , ngã ngồi trên sofa, trên mặt có chút mê hoặc, nhưng ko tỏ ra hờn giận, bởi vì hắn và nàng là loại người giống nhau, nàng hiểu rất rõ hắn, sửa sang lại tóc, thuận tiện chỉnh lại quần áo, trên mặt nàng nở ra một nụ cười chuyên nghiệp, nói “Xem ra, Cung tổng giám đốc của chúng ta từ sau khi kết hôn đã ko còn giống với trước, em ko thể ko công nhận, sức quyến rũ của bà xã anh quả thật rất mạnh”

“Nếu ko có việc gì, em có thể đi” Cung Thần Hạo buồn bực nói

“Cung tổng giám đốc cũng đừng tuyệt tình như vậy, nói như thế nào thì chúng ta cũng đã có hơn 1 lần gần gũi, ko nhìn mặt Phật cùng phải nhìn mặt tăng a!! Mời em uống ly cà phê đi, uống xong, em sẽ đi” Nữ nhân thảnh thơi ngồi dựa mình vào ghế sofa, nàng cũng ko phải muốn khiêu chiến sự kiên nhẫn của hắn, mà là muốn nhờ vả hắn 1 chút

Cung Thần Hạo quăng đi khăn mặt trong tay, khuôn mặt mang theo tia lạnh lẽo, đi đến quầy bar, bắt đầu pha cà phê, hắn biết, nếu nàng vẫn chưa uống cà phê xong thì nàng cũng sẽ ko rời đi

Vài phút sau, Cung Thần Hạo mang theo hai ly cà phê nóng hổi đặt lên trên bàn trà “Uống đi!”

Nâng ly cà phê lên, cái miệng nhỏ nhấp 1 cái, rất thơm, thực khổ, nàng lại thích cà phê ko thêm đường, hương vị thực thuần khiết “Vẫn còn nhớ rõ khẩu vị của em” Giọng nói như khẳng định,nàng buông cái ly xuống, nhìn hắn

“Uống nhanh đi, một lát nữa anh phải đến công ty” Cung Thần Hạo cũng ko hiểu được, vì sao đến tận bây giờ hắn vẫn còn nhớ rõ thói quen của nàng, có lẽ đối với hắn mà nói, nàng là một ngoại lệ đặc thù

“Vậy cùng nhau đi, dù sao anh cũng phải đi công ty, anh thuận tiện đưa em đi một đoạn, thành phố này đối với em mà nói, vẫn có chút xa lạ” Nữ nhân cười nói, điếu thuốc trong tay được nàng hít một ngụm thật sâu, sau đó lại nằm trong cái gạt tàn bằng thủy tinh

“Ừ”

“Anh lạnh lùng như vậy, em thật ko quen, lúc trước anh luôn nở nụ cười ôn nhu bên miệng, lại thường xuyên nói câu danh ngôn của mình, hiện giờ toàn bộ phong độ của anh đều bị bà xã làm thay đổi hết sao?” Nữ nhân giương mắt quan sát phản ứng của hắn, nàng cho tới bây giờ vẫn rất tự tin rằng hắn và nàng đều giống nhau

“Mọi người sẽ thay đổi, có lẽ luận điểm lúc trước của anh có chút quá mức tùy tiện” Cung Thần Hạo nói xong, lại nghỉ đến hình ảnh của khuôn mặt đáng yêu kia, cả nụ cười ngọt ngào , xinh đẹp kia nữa, trong lòng hắn liền ấm lại

Nữ nhân cẩn thận nhìn chuyển biến của hắn, biểu hiện của hắn hiện tại làm nàng có chút ghen ghét, ghen ghét cái biểu tình của hắn đối với nữ nhân, nhưng nàng ko quan tâm, bởi vì nàng chưa bao giờ có ý định kết hôn với người khác “Bà xã anh là người thế nào?? Em rất tò mò”

“Nàng ko quá xinh đẹp, nhưng rất thanh tú, khuôn mặt trẻ con, luôn lộ ra nụ cười mỉm thực ngọt ngào, thực đáng yêu, nàng rất biết nghe lời, cũng rất chu đáo, là một người vợ tốt” Cung Thần Hạo bất tri bất giác nói ra cách nhìn của hắn, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc

Nữ nhân uống cà phê, nghe hắn dịu dàng cười nói, có lẽ nếu như có cơ hội, nàng rất muốn tự mặt trông thấy “Anh đối với bà xã của mình đánh giá rất cao nha!”

Cung Thần Hạo từ hồi tưởng trở về hiện thực, hắn nhìn nữ nhân mỹ lệ trước mắt, ko nói gì thêm, chỉ đứng dậy đi về phía phòng ngủ, mấy phút sau hắn lại đi ra, trên người quần áo đã được thay bằng một bộ âu phục “Cà phê uống xong rồi, nên đi thôi”

Nữ nhân cũng đứng dậy sửa sang quần áo 1 chút, tao nhã cất bước lướt qua Cung Thần Hạo dẫn đầu ra khỏi phòng, nàng vốn tính đem chuyện bà xã gọi cho hắn vừa rồi nói lại, nhưng mà sau khi ngẫm lại, vẫn là quên đi, ai bảo hắn lần trước ko chút nào vì sức quyến rũ của nàng dao động!! Coi như là một trừng phạt nho nhỏ giành cho hắn cũng tốt……………….