Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Chương 81: Tìm Được Rồi




Lôi Dĩnh vừa đem Lôi Tử Huyên đặt lên giường đắp chăn thật tốt đã bị các nàng kéo vội đến phòng khách. Lúc này, ngồi trên sô pha, Lôi Dĩnh ánh mắt lưu chuyển, nhìn các nàng ngồi đối diện trước mặt

Qua mấy phút đồng hồ sau, Lôi Dĩnh rốt cuộc cũng nhịn ko được mở miệng nói : “Ê!Các ngươi đừng nhìn ta nữa! Trên mặt ta có viết chữ hay bị hủy dung a?”

“Tiểu Dĩnh, nói thật hôm nay thế nào?” Nam Cung Tuyết là người đầu tiên mở miệng, nói xong vẫn ko quên hướng nàng nhíu mày

“Cái gì là thế nào a? Chỉ là cùng nhau ăn cơm trưa” Lôi Dĩnh cũng ko ngốc đến nỗi đem chuyện vừa rồi nói hết cho các nàng, ở chung lâu như vậy, nàng rất hiểu các nàng

“Tiểu Dĩnh tỷ, đừng như vậy!! Chị luôn rất thân với Tiểu Vũ, vậy nói cho Tiểu Vũ nghe đi!” Lâu Tiểu Vũ chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt đáng yêu, giọng nói ngon ngọt lộ vẻ làm nũng

Lôi Dĩnh nhìn nàng, hôm nay thật sự thấy bộ dạng này, “nàng” (Lôi Dĩnh) thật đúng là ko thể đành lòng cự tuyệt, nhưng mà……..”thật sự là ko có gì, chỉ là cùng nhau ăn cơm, hơn nữa, vừa ra cửa đã đụng phải Ngự phi ca”

“Cái gì, tỷ phu cũng đã tới? Vậy sao hắn ko vào nhà ngồi 1 chút a? Còn nữa, hắn đã tới, có phải chị cũng đến đây hay ko?” Bạch Kỳ Linh đập tay kêu lên

Hành động vừa rồi của nàng, làm cho mấy người còn lại giật nảy mình, Tôn Phỉ Lâm vỗ ngực nói “Tiểu Linh, cậu đừng giả vờ kinh ngạc nữa”

Bạch Kì Linh có chút ngượng ngùng hướng các nàng nói “Ách…………thật xin lỗi”

“Ko sao, chẳng qua là em rất vui vẻ nên mới như vậy, chị em cũng đã tới, nhưng mà hiện tại đang làm việc, buổi tối lại hẹn chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn cơm” Lôi Dĩnh cười nói, nàng muốn mượn lời nói này tránh đi vấn đề vừa rồi

“Tiểu Dĩnh, chỉ đừng đánh trống lãng, hiện tại đang nói chuyện của chị, hôm nay có phải hắn đã hướng chị cầu hôn hay ko?” Tôn Phỉ Lâm căng hai tròng mắt nhìn chằm chằm nàng, ko buông tha bất cứ biểu tình gì trên mặt Lôi Dĩnh

Lôi Dĩnh kinh ngạc nhìn nàng “Em………..em làm sao mà biết?” chưa hỏi đã nói, ngay cả nàng cũng có chút hối hận

“Ha…………..vậy mà nói ko có chuyện gì xảy ra??” Nam Cung Tuyết cười hừ hừ nhìn Lôi Dĩnh

“Tiểu Dĩnh tỷ, vậy chị trả lời như thế nào?? Chấp nhận hay từ chối??” Lâu Tiểu Vũ bám vào thân nàng, tò mò hỏi, nàng thật muốn biết nha, một hoàng tử tao nhã như Thiên Mạch ca, ko biết có thể làm rung động Tiểu Dĩnh tỷ hay ko?

“Đúng vậy a, đúng vậy a!! Em cũng muốn biết” Bạch Kì Linh cả lòng hiện tại đã đặt vào chuyện này, chuyện của tỷ tỷ và tỷ phu (*anh rể) vừa rồi hiện tại đã bị nàng gạt qua một bên

“Ach……….” Tầm mắt của Lôi Dĩnh đảo tới đảo lui trên người các nàng, thật lâu mới mở miệng “Chị nói sẽ suy nghĩ lại”

“Cái gì? Chị còn suy nghĩ sao?” Tôn Phỉ Lâm vẻ mặt thất vọng, thật ko hiểu nổi , nàng rốt cuộc là đang chờ đợi thứ gì?? Một nam nhân tốt như vậy, trên thế giới này đã gần như tuyệt chủng

“Tiểu Dĩnh tỷ, em nói cho chị biết, người giống Thiên Mạch ca, trên thế giới có rất ít, chị phải biết nắm thật chắc mới được” Lần đầu tiên, Lâu Tiểu Vũ nhìn thấy hắn, nàng đã đối với hắn rất có hảo cảm, huống chi là hiện tại, đã tiếp xúc qua hai lần

“Tiểu Dĩnh, Thiên Mạch quả là 1 người đàn ông rất tốt, ta nghĩ ngươi ko nên bỏ qua” Nam Cung Tuyết cũng thay đổi thần thái du côn vừa rồi, trầm giọng nói

Lôi Dĩnh nghe các nàng nói, ngươi 1 câu ta 1 câu, tất cả đều là đáp án muốn nàng chấp nhận lời cầu hôn của hắn, nàng biết hắn là một người đàn ông tốt, nhưng mà nàng vẫn chưa ly hôn, bây giờ còn là người mẹ một con, nàng hiện tại như vậy, ko xứng để có toàn bộ tình yêu của hắn

Mười phút sau, Lôi Dĩnh thật sự nghe ko nổi nữa, nói ” Ngừng………………các ngươi cho ta tĩnh tâm suy nghĩ cẩn thận được ko?”

Phòng khách trong nháy mắt liền yên tĩnh trở lại, các nàng nhìn chăm chú vào nàng, Tôn Phỉ Lâm mở miệng nói “Tiểu Dĩnh làm tỷ muội, mọi người luôn muốn ngươi hạnh phúc, hơn nữa ngươi còn có con nhỏ, Tiểu Huyên Huyên cần một người ba, một gia đình đầy đủ”

“Ta biết, ta sẽ suy nghĩ thấu đáo” Lôi Dĩnh lên tiếng trả lời cho bọn họ biết

“Tốt lắm………..để cho Tiểu Dĩnh tự mình lo lắng rõ ràng về chuyện hôn nhân đại sự cũng đúng”Lơi nói của Nam Cung Tuyêt đã thành công trong việc ngặn chặn Lâu Tiểu vụ và Bạch Kì Vân mở miệng, nói xong, nàng liền ung dung xoay người lên lầu

Hai người bọn họ mắt nhìn Lôi Dĩnh, hứng thú rời đi, mà Tôn Phỉ Lâm cũng vỗ vỗ bả vài nàng, rồi lập tức cũng rời đi, để lại Lôi Dĩnh tựa người vào sô pha, nhắm mắt suy nghĩ sâu xa

______________________________

Phương Tử Kiệt ngồi trên ghế nhìn Cung Thần Hạo. Cung Thần Hạo cúp máy, gương mặt hiện lên biểu tình vui sướng, Phương Tử Kiệt mỉm cười hỏi hắn “Sao rồi?? Lại được một hợp đồng mới?”

“Ko phải, so với chuyện đạt được hợp đồng, chuyện này càng khiến tôi vui hơn” Cung Thần Hạo khóe miệng tươi cười dần dần mở rộng. ba năm, hắn đã tìm nàng gần 3 năm , nếu ko phải vừa rồi hắn ko gọi điện thoại đến, hẳn là hắn còn phải tìm nàng thêm vài năm nữa!!

Phương Tử Kiệt nhìn vẻ mặt của hắn, có thể hiểu được chút chuyện, hẳn là đã tìm ra được “nàng”, nếu ko gương mặt của hắn ko có khả năng xuất hiện nụ cười như vậy, ba năm thời gian nói dài cũng ko dài, nói ngắn cũng ko ngắn, mặc cho bọn họ dùng đến thủ đoạn gì, vẫn ko thể thu lượm được một tin tức của nàng, coi như cả người nàng, đã biến mất trên địa cầu này, là nàng che dấu rất tốt, hay là có người cố ý để bọn họ ko tìm được. Hắn cũng ko thể nào biết được

Giương mắt nhìn người ngồi trước mặt tựa tiếu phi tiếu, ko biết hắn sẽ dùng cái thủ đoạn gì , đem “nàng” kéo trở về? Ba năm nay, thái độ hắn đối với phụ nữ, có thể nói là đã thay đổi rất nhiều, nữ nhân đối với hắn chỉ là quần áo, chỉ dùng để phát tiết, chỉ là dụng cụ sử dụng 1 lần, có khi hắn cảm thấy Hao thay đổi như vậy thật xa lạ, thật lãnh khốc (*lạnh lùng và hà khắc) cũng thật vô tình

Nhưng mà hắn có thể hiểu được sâu thẳm trong nội tâm Hạo đang đau đớn ngày đêm, một kẻ cao ngạo như hắn (*Cung thần Hạo) sẽ ko cho phép nữ nhân phản bội mình, huống chỉ còn bị 1 người hắn đã từng yêu vứt bỏ

“Tìm được nàng” Phương Tử Kiệt khẳng định

“A………………người hiểu tôi, ngoài cậu ra thì ko còn ai nữa” Cung Thần Hạo cười nói

“Tính làm cách nào đuổi nàng trở về?” Phương Tử Kiệt nhìn hắn hỏi

“Đuổi? À không………………nàng vốn là vợ tôi, hơn nữa có vẻ nàng đã rời nhà lâu lắm rồi, trò chơi này cũng nên kết thúc” Cung Thần Hạo tựa người trên ghế sô pha, ngắm nghía cây bút máy trong tay

“Nhưng mà……………….”

Cung Thần Hạo đã trực tiếp cắt ngang lời hắn muốn nói “Được rồi, giúp tôi đặt một vé máy bay sang Paris” khóe miệng của hắn gợi lên một độ cong xinh đẹp , hắn hiện giờ rất tự tin , nữ nhân chết tiệt kia, rốt cuộc cũng bị hắn tìm ra rồi, nếu ko cho nàng biết mặt 1 chút, có lẽ nàng sẽ ko biết tình cảnh của nàng hiện giờ như thế nào

“Vâng , tổng giám đốc” Phương Tử Kiệt lên tiếng trả lời, sau khi trả lời liền đứng dậy rời khỏi văn phòng

Rin: Hú…hú……….Hạo ca đã quay trở về. Sắp sửa có “Hạo Mạch đại chiến” để coi rồi hú…..hú………!!