Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Chương 85: Cùng Hằn Rời Đi




Nếu đã đối mặt thì đành phải đối mặt, hít sâu một hơi, nàng dứt khoát đẩy cửa đi ra

Vừa ra khỏi toa let, nàng đã nhìn thấy hắn

Lôi Dĩnh do dự dừng bước, hắn vốn dựa vào cây cột , thấy nàng liền chậm rãi đứng thẳng người, sau đó hướng nàng cất bước đi tới

Từng bước 1 , càng ngày càng gần,gương mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng như trước, nhìn bóng hình cao lớn trước mắt, Lôi Dĩnh ngẩng đầu mỉm cười đáp trả

“Nói chuyện xong rồi?” Lôi Dĩnh dịu dàng hỏi nói

“Ừ, anh đưa em về nhà” Minh Thiên Mạch nhìn nàng nói, hắn biết rất rõ, nàng vốn ko quen với chốn đông người, đến tham dự bữa tiệc này, nàng đã cố gắng lắm rồi

“Thiên Mạch, chúng ta bỏ về trước có phải ko được lịch sự cho lắm hay ko?” Tuy rằng nàng rất muốn về nhà sớm 1 chút, nhưng nàng cũng muốn vì hắn bận tâm

“Ko sao, nơi này còn có ba mẹ anh” Minh Thiên Mạch cười nói

Nghe câu trả lời của hắn, Lôi Dĩnh cũng an tâm. Rời khỏi đây sớm chút, là nàng đã có thể rời xa hắn, tay nàng an ổn nằm trong bàn tay Minh Thiên Mạch, Minh Thiên Mạch dẫn nàng đi về phía hội trường bữa tiệc chào khách cáo từ, theo ánh nhìn của mọi người, bọn họ chậm rãi rời đi

Vốn muốn nhân bữa tiệc này, công bố hôn sự của con trai và Úc Tiêm Nhân, nhưng mọi chuyện lại bị người đàn bà kia phá hủy, Tống Trân bất kể thế nào cũng sẽ ko chấp nhận nàng

Úc Tiêm Nhân đứng ở một bên ai oàn nhìn bóng lưng rời đi của hai người, lòng đau nhói. Nàng từ nhỏ đã thích hắn, mãi cho đến khi nàng chậm rãi lớn lên, Tiêm Nhân mới biết cái loại “thích” này chính là “Yêu”, nàng yêu hắn, từ nhỏ đã yêu hắn, vất vả lắm nàng mới có tể mong chờ hắn và nàng mãi mãi ở bên nhau, nhưng tại sao lại đột ngột xuất hiện người phụ nữ khác?

Nàng nhớ rõ Mạch ca ca chưa bao giờ cùng nữ nhân tiếp xúc, cho dù là nàng, cũng chưa từng cùng hắn thân cận qua,vì hắn như vậy, mới khiến nàng tin tưởng hắn, hắn sẽ ko có người yêu. Còn người phụ nữ kia, mặc kệ là xét về phương diện nào, ả cũng ko bằng nàng, tại sao ả lại có được tình yêu của Mạch ca ca? Ko cam tâm, nàng rất ko cam tâm!

“Tiêm Nhi, vừa rồi Thiên Mạch đi cùng với ai a?”Namnhân trung niên tuổi trạc bốn mươi đứng bên cạnh Úc Tiêm Nhân quay đầu hỏi

Úc Tiêm Nhân thu hồi tầm mắt, đối với nam nhân này nhẹ giọng nói “Ba, hẳn là bạn bè của anh ấy” Nói xong, lại giương mắt nhìn về phương hướng bọn họ vừa rời đi

“Đúng rồi, tìm một ngày tốt, ba giúp con cư hành nghi thức đính hôn với Thiên Mạch, Thiên Mạch cũng ko còn nhỏ, các con cũng nên lập gia đình rồi” Úc Trường Hoa cười nói, đối với đứa con rể tương lai này, hắn rất vừa lòng

“Dạ” Úc Tiêm Nhân dịu dàng trả lời, trong giọng nói pha chút ngượng ngùng, chỉ cần cái ngày ấy đến, Mạch ca ca sẽ ko thể rời bỏ nàng

“A……………lát nữa bữa tiệc kết thúc, ba sẽ tìm hai vợ chồng Minh Nguyên cẩn thận thương lượng 1 chút” Úc Trường Hoa nói

“Dạ” Úc Tiêm Nhân gật gật đầu

___________________________

Mà ở một góc của bữa tiệc, Cung Thần Hạo cũng nhìn nhìn hai bóng hình rời đi kia bằng ánh mắt tiềm tàng lửa giận. Nàng dám làm như vậy trước mặt hắn, nàng dám cùng người đàn ông khác bỏ đi?

Nhớ lại hình ảnh vừa xảy ra khi nãy, hắn có chút nhụt chí, nàng cũng dám cắn hắn? Chẳng lẽ nàng và người đàn ông đó ở chung? Càng nghỉ trong lòng hắn càng tức

Tayxoa xoa một bên môi bị cắn vừa rồi, khóe miệng chợt nổi lên nụ cười tà.Được, hắn sẽ ko cho nàng được như ý, nàng vẫn là vợ hắn, muốn ly hôn ư?? Phải để cho hắn đồng ý mới được

“Hạo………..em tìm anh cả nửa ngày trời, thì ra là anh ở đây” Một người phụ nữ cầm trong tay 2 ly rượu, phong tình chân thành đi về phía hắn, gương mặt lộ vẻ tươi cười mê ly

Cung Thần Hạo tiếp nhận ly rượu từ tay nàng, cười nói “Ko ngờ tới một người bận rộn như em cũng đến nơi này?”

Người phụ nữ nhấp 1 ngụm rượu đỏ, chậm rãi nói “Điều này phải để cho em hỏi trước, anh luôn ko thích tham dự tiệc hội, sao hôm nay lại xuất hiện ở nơi này?”

“Thế nào, anh xuất hiện ở nơi này, em cũng thấy kỳ quái sao? Juli” Cung Thần Hạo hàm chứa ý cười nói

“A……………..làm gì có chuyện đó? Cung đại tổng giám đốc mà đến dự tiệc, chỉ sợ hào quang của các nam nhân khác cũng bị cươp hết” Nàng khoát cánh tay trái rảnh rỗi lên cổ Cung Thần Hạo, ngước đầu tươi cười nhìn hắn, một nam nhân hoàn mỹ như vậy, đáng tiếc lại ko thuộc về nàng

Bàn tay Cung Thần Hạo cũng thuận thế phủ lên eo nàng, hắn lưu manh cười “Vậy sao?”

Trần Lỵ xoay người một cái đã thành công trong việc lui xuống giữ khoảng cách với hắn, ngồi xuống một chiếc ghế gần đó, nàng quơ quơ ly rượu trong tay, cười nói “Chẳng lẽ Cung đại tổng giám đốc đối với sức quyến rũ của chính mình cũng hoài nghi?”

“Anh đương nhiên sẽ ko hoài nghi, tìm anh có chuyện gì ko?” Cung Thần Hạo nhìn nàng hỏi, trở lại với vấn đề cũ

“Ko có chuyện gì, chỉ là vừa rồi đi toilet , tình cờ, em đã đụng phải bà xã của anh, nàng xem ra có chút chật vật” Trần Lỵ vừa uống rượu vừa nói, giọng điệu cực kì lạnh nhạt

Cung Thần Hạo cả người hơi sửng sốt 1 chút, nhưng ngay lập tức hắn đã khôi phục lại bộ dạng cũ, cười nói “Vậy sao?Bà xã của anh trông rất được phải ko?”

“Ừ, rất xinh đẹp, nhưng mà nhìn có chút nhỏ” Trần Lỵ trả lời

“A…….” Cung THần Hạo chỉ cười ko nói

“Anh ko muốn biết em có làm khó nàng hay ko sao?” Trần Lỵ ngẩng đầu nhìn hắn hỏi

“Em ko phải là loại người như vậy” Cung Thần Hạo nói, đối với con người nàng, hắn biết rất rõ

“Thật cảm ơn Cung đại tổng giám đốc đã cất nhắc! Được rồi, nếu chúng ta còn ở đây tán gẫu, em sợ sẽ bị người phụ nữ kia giết chết mất” Trần Lỵ dịu dàng cười, đứng dậy

Cung THần Hạo nhìn theo tầm mắt của nàng lướt qua hơi hơi nhíu mày, là nữ nhân đi dự tiệc cùng hắn. Hắn màng nàng đến đây chẳng qua là vì giận Lôi Dĩnh

Trần Lỵ cố ý đi lên phía trước, kiễng chân, ở gương mặt Cung Thần Hạo in lại vết môi, sau đó lại mỉm cười duyên dáng nhìn hắn nói “Em đi đây, nếu rảnh rỗi thì gọi cho em, nước Pháp này, hiện tại em cũng rất quen thuộc” Nói xong, nàng liền lướt qua hắn bỏ đi

“Hạo người phụ nữ kia là ai a?” Giây tiếp theo, nữ nhân xinh đẹp kia đã đi đến bên cạnh hắn, nũng nịu hỏi

“Là ai, cô ko cần biết, còn nữa, nhớ kỹ, hôm nay, cô chẳng qua cũng chỉ là bạn gái tạm thời của tôi, chuyện của tôi, cô tốt nhất đừng nên hỏi đến” Cung Thần hạo nói xong, cũng ko liếc mắt nhìn nàng mốt cái, đã rời đi, hắn đem nàng đến đây chỉ là vì giận người phụ nữ đó, nhưng ko ngờ hiệu quả lại ko phát huy, ngược lại, hắn còn bị nàng làm cho phát cáu

Nữ nhân xinh đẹp, bĩu môi , tức giận giẫm chân, vất vả lắm cơ hội mới đến với nàng, nàng ko muốn bỏ qua dễ dàng như vậy, nhưng mà đứng trước loại tình hình này, kẻ thông minh như nàng ắt cũng hiểu đạo lý chừng mực

_________________________________

“Đói bụng ko? Chúng ta tìm 1 chỗ ăn cơm” Minh Thiên Mạch lái xe hỏi

“Ko sao, một lát nữa về nhà ăn đi, em ko muốn ăn bên ngoài” Lôi Dĩnh trả lời

Minh Thiên Mạch quay đầu nhìn nàng 1 cái, nàng có chút ko giống với bình thường, nhưng mà vì sao lại ko giống , hắn ko thể trả lời được “Được”

Hai người về sau cũng ko có nói chuyện qua, tầm mắt Lôi Dĩnh vẫn đều đặn nhìn ra ngoài cửa sổ, Minh Thiên Mạch chú ý đến vẻ mặt lo lắng của nàng, tâm tư của hắn chỉ dừng lại ở sự kinh ngạc