Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 21-2: Ngoại truyện 2. Tăng ca ký của Tiểu Lâm đáng thương




Bạc Tam nhìn thấy Mộc Cận đi xa, nhíu đôi mày nở nụ cười kín đáo, sau đó lấy điện thoại ra bấm số: “Dương Tử.”

Đầu dây bên kia có vẻ còn đang trong mộng.

Bạc Tam hét lớn: “Phó Tẫn Dương!”

“Làm gì vậy!” Phó Tẫn Dương đang ngủ ngon thì bị đánh thức, đương nhiên khó chịu, “Mới sáng sớm, việc gì?”

Bạc Tam cười hì hì: “Cuối tuần, tất cả thực tập sinh năm bốn của công ty cậu, toàn bộ phải cho làm thêm giờ.”

Phó Tẫn Dương “Hả” một tiếng, hỏi: “Sao lại thế?”

Bạc Tam nhàn nhạt nói: “Không sao cả, cậu đừng có quên là được.”

Ngoại truyện 3

Nghỉ giữa giờ Toán học mô hình, Đâu Đâu ở bên cạnh vừa dùng đầu bút đâm từng nhát vào túi đựng bút hình gấu nhỏ của Mộc Cận, vừa nói: “Cậu nghĩ kỹ chưa, không làm thêm để tập trung vào học tập sao?”

Mộc Cận xoa xoa đôi mắt nhức mỏi vì phải nhìn chằm chằm vào bảng đen: “Ừ.”

Đâu Đâu yếu ớt gục xuống bàn: “Tớ chỉ nghĩ đến mấy cái tài liệu Anh văn cơ bản là đã muốn đau đầu chết rồi…”

Mộc Cận gõ đầu bạn: “Năm ngoái hình như cũng có, sao không thấy cậu kêu khổ sở. Hơn nữa, không phải cậu được mệnh danh là chuyên gia thi cử hay sao?”

Đâu Đâu mặt mày nhăn nhó, nắm chặt lấy hai tai của túi bút con gấu, nhẹ nhàng xoắn vặn hai cái tai nhỏ đáng thương: “Đúng là nói thì nói thế, nhưng mà tác phẩm Anh văn dày vĩ đại như vậy… Đúng rồi, năm nay cậu được hay không được, thi nghiên cứu thế nào bây giờ?”

Mộc Cận cau mày: “Hai tay tụng kinh, thi xong lại học tiếp.”

Đâu Đâu bỗng nhiên trở nên hào hứng, mặt mũi tràn đầy hưng phấn hỏi: “Bạc Tam kia thì thế nào?”

Mộc Cận cực kỳ vô tội nhìn Đâu Đâu: “Tớ bận việc của tớ, chẳng có một xu quan hệ với anh ta.”

Đâu Đâu cười gian xảo: “Tớ không tin cậu không hề động lòng… Mỹ nam đẹp trai, cộng thêm nhiều tiền lại đa tài, quá lý tưởng, quá hoàn mỹ, đúng là mười phân vẹn mười.”

Mộc Cận cười khẽ, liếc mắt nhìn con người mê trai bên cạnh mình: “Đỗ Trình Vũ có đẹp không?”

Đâu Đâu gật đầu: “Đẹp.”

“Anh ta đến Đỗ Trình Vũ cũng không vừa mắt, vậy mà cậu còn nghĩ là anh ta vừa mắt tớ?” Mộc Cận nhăn mũi, thuận tay gõ đầu Đâu Đâu một phát, “Câu chuyện cô bé lọ lem thời hiện đại đã quá cổ lỗ sĩ rồi tiểu thư Đâu Đâu ạ, đừng có cả ngày hi vọng có miếng bánh từ trên trời rơi xuống, tốt hơn là nghĩ xem làm thế nào để tự lực cánh sinh đi!”

Đâu Đâu gục xuống nhìn Mộc Cận: “Cậu không cần phải phân tích thấu đáo đến cứng nhắc như vậy được không… Người ta dù sao cũng là một con rùa vàng, YY (*) một chút cũng sảng khoái chứ.”

(*) YY: tự sướng

Mộc Cận bật cười: “Được rồi, ta đây kính dâng bản thân làm tư liệu sống. Ngài cứ YY đi, ta không thu phí.”

Đâu Đâu “Xì” một tiếng, quay lại nhìn lên bảng.

Mộc Cận một mình vò đầu, như mỉm cười tự giễu, rồi lại tiếp tục cúi đầu xem bài.