Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 40: Tình nhân ký (2)




Quà tặng thần bí thật ra cũng không có gì thần bí, là một đôi nhẫn bạc tình nhân bình thường, của nam thì to, của nữ thì nhỏ hơn, trên chiếc của nam có khắc hoa văn nhỏ, nhẹ nhàng tinh tế, chiếc của nữ thì là hoạt tiết sao, chất lượng cũng không phải loại tốt lắm, chỉ nho nhỏ tinh tế nhìn xinh xinh. Mộc Cận trừng Bạc Tam trong tay đang cầm chiếc hộp đựng nhẫn, nhe răng trợn mắt nghe người dẫn chương trình vui cười hớn hở yêu cầu bạn trai đeo nhẫn cho bạn gái.

Có lẽ do vẻ mặt của cô nghiêm túc quá mức, Bạc Tam không nhịn được ghé sát bên tai cô nói: “Đừng hồi hộp quá, không có gì to tát đâu.”

Mộc Cận ha ha cười: “Từ bé chưa bao giờ bị người ta vây xem thế này, hồi hộp, hồi hộp cũng là phải thôi. Ông chủ, chỉ có Siêu nhân điện quang như anh mới quen với việc thường xuyên bị người ta vây quanh nhòm ngó giống như gấu trúc…”

Nói chưa dứt lời, Mộc Cận đã bị Bạc Tam che miệng.

Nhưng động tác này của anh vẫn chậm một bước, tiếng của Mộc Cận đã thông qua micro bị truyền ra ngoài, dẫn tới một hồi im lặng dưới sân khấu.

“Ha ha, vị tiểu thư này thật dí dỏm.” Người dẫn chương trình phản ứng nhanh nhất, vội vàng đi ra giảng hòa, “Sao lại gọi bạn trai là ông chủ thế kia?”

“Chúng tôi có thể coi như là tình yêu văn phòng, tôi là cấp trên của cô ấy.” Bạc Tam nhàn nhạt cười, vẫn không quên nhìn Mộc Cận trong lòng, sau đó cười với người dẫn chương trình, “Cô ấy rất có duyên, không phải sao?”

Mộc Cận chỉ rụt đầu, ngượng ngùng cười.

Loay hoay hơn nửa ngày, cuối cùng Mộc Cận được Bạc Tam dắt xuống khỏi sân khấu. Cô chán ghét nhìn hai cái hộp trong tay, nhét qua loa vào tay anh: “Này này này, cho anh hết.”

Bạc Tam nhướng mày: “Ơ Mộc Cận, từ bao giờ em lại không nhặt của rơi nữa thế?”

Mộc Cận lặng im: “Ông chủ anh dùng sai thành ngữ rồi, đây không gọi là không nhặt của rơi, mà là quân tử chuộng tiền tài nhưng trước tiên phải có đạo (*). Cái này hơi kì, không phù hợp với phong cách khiêm tốn của em, vì vậy em quyết định cho anh.”

(*) quân tử ái tài thủ chi hữu đạo

“Mới vừa rồi còn ngây ngốc, sao bây giờ đã biến thành khỉ lông vàng rồi?” Bạc Tam mỉm cười quan sát Mộc Cận.

“Cái này anh không biết đâu.” Mộc Cận phản bác, “Không có hình tượng ngốc nghếch của em, làm sao tôn lên được sự sáng suốt oai phong của ông chủ…”

“Em nói anh à?” Bạc Tam chau mày, “Đó là Bạch Long giáo chủ.”

Ơ ông chủ, sao anh không nói là Đông Phương giáo chủ… Mộc Cận oán thầm, rụt cổ, cười gian xảo: “Ông chủ anh đa nghi quá, đa nghi quá. Trong suy nghĩ của em, anh chắc chắn là trên trời dưới đất có một, độc đinh của vũ trụ hồng hoang…”

Thấy cô lại bắt đầu nói lảm nhảm, Bạc Tam nhíu mày, chặn miệng người nào đó lại.

Cuối cùng Bạc Tam vẫn đi xếp hàng mua vé xem phim, hai người vẫn theo khuôn phép cũ ngồi sóng đôi một chỗ ở trong rạp. Vốn rạp chiếu phim đề cử bộ phim thích hợp cho lễ tình nhân là “Môn đồ” và “Tiếng gọi tình yêu dịch chuyển”, nhưng Mộc Cận lại khăng khăng chọn “Sinh nhật vui vẻ”.

Lúc cầm vé cô còn sung sướng hài lòng nói: “Cổ Thiên Lạc đẹp trai.”

Hoàn toàn không nhìn thấy mặt người nào đó đã đen sì.

Trong rạp chiếu phim tối om, cô lén lút lấy máy nghe nhạc trong túi, bật bài hát mà hai ngày trước mới tải vào. Giọng hát trầm thấp ngọt ngào của nam ca sĩ cất lên: “Ánh nến tỏa sáng cả một bữa ăn tối vậy mà chẳng hiện ra nổi một đáp án, yêu đương không phải là nồng nhiệt mời nhau một bữa ăn. (*)” Cô lặng lẽ nghiêng đầu nhìn Bạc Tam ngồi bên cạnh, ánh sáng từ màn ảnh rộng hắt lên khuôn mặt anh, chớp sáng chớp tắt, càng làm ánh lên làn da anh rất trắng. Mộc Cận thấy anh hơi nheo mắt lại, không biết là đang chú ý vào màn hình, hay đang nhắm mắt thất thần, nhưng rất lâu rất lâu vẫn không mở ra, có lẽ cũng không phát hiện cô đang nhìn trộm anh.

(*) Bài hát “Tình yêu chuyển dịch” – Trần Dịch Tấn (link cuối bài)

Không biết đã nhìn bao lâu, Mộc Cận mới chậm rãi dời mắt lên màn ảnh rộng, ngay lúc đó nhìn thấy một câu cầu nguyện “Hi vọng người tôi yêu sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa tôi”. Bỗng nhiên có một bàn tay chậm rãi duỗi qua, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Ngón tay Bạc Tam rất lạnh, Mộc Cận chưa từng phát hiện tay anh lại lạnh như thế, cảm thấy lúc ngón tay anh vuốt ve lòng bàn tay cô, cô không nhịn được khẽ rùng mình.

Bàn tay Bạc Tam chậm rãi siết chặt, nắm chắc bàn tay mềm mại của Mộc Cận, sau đó giữ nguyên tư thế cố định không động đậy. Mộc Cận lại quay đầu nhìn anh, thấy anh vẫn đang híp mắt, nhưng không nhúc nhích, tựa như nắm tay của cô và anh chẳng hề có liên quan gì.

Nhìn hồi lâu, Mộc Cận từ từ dời ánh mắt lên màn ảnh.

Không ngờ cô vừa mới quay đi, Bạc Tam kéo tay cô đặt vào tay trái anh, còn tay phải của anh vươn tới vòng qua vai cô, chậm rãi ôm cô vào lòng.

Mộc Cận tựa đầu trên vai Bạc Tam, từ từ ngẩng đầu lên nhìn anh, trong bóng tối chỉ thấy một đôi mắt sáng ngời, trước ánh sáng của màn ảnh lại càng trở nên lấp lánh, xao động khẽ khàng nhìn cô chăm chú. Mộc Cận giật mình, trừng mắt nhìn, chưa kịp có phản ứng đã cảm thấy trán hơi nóng lên, một nụ hôn nhẹ nhàng của Bạc Tam đã rơi xuống trán cô.

Cô không đoán được ý tứ của nụ hôn này, đành phải lựa chọn trầm mặc, im lặng tựa đầu vào vai Bạc Tam xem phim, tràn ngập trong hơi thở đều là hương thơm nhàn nhạt trên người anh, quen thuộc mà ấm áp khiến người ta có cảm giác yên lòng.

Hình như trong lúc hốt hoảng, Mộc Cận không chú ý vô tình giơ tay phải lên, cuối cùng vẫn phải hạ xuống.

Cô chỉ dựa vào Bạc Tam gượng cười.

Tay nắm tay, vai dựa vào vai như thế này, có tính toán gì? Sắp xếp một lễ tình nhân như thế này, có tính toán gì? Rốt cuộc là anh vốn đã muốn làm, hay chỉ là tạm thời cao hứng mới có thêm tiết mục này?

Thay đổi ý định, muốn hứa hẹn? Hay chỉ là trò tiêu khiển nhàm chán để giết thời gian? Một câu đố đó đoán đi đoán lại, chỉ sợ kết quả cuối cùng không như vậy.

Người bên cạnh cô, chỉ có cô yêu anh, vĩnh viễn cũng không phải là anh yêu cô. Một lễ tình nhân bình thản, hạnh phúc, có lẽ chỉ một lần duy nhất, cả đời sẽ không có nữa.

Mộc Cận tâm tư ngẩn ngơ ngồi xem đến hết phim, lúc ra cửa bất cẩn không thấy rõ bậc thang, cả người lảo đảo, chân mềm nhũn như muốn ngã sấp xuống. Bạc Tam nhanh tay lẹ mắt khoác tay cô, tay kia rất tự nhiên vòng quanh người cô như trước. Cả người Mộc Cận gần như hoàn toàn ngã vào lòng anh, cảm thấy trên áo khoác của anh rất lạnh, chạm vào mặt cô giống như một khối băng lạnh giá.

Mùi hương ấm áp dịu dàng trên người anh mà cô cảm nhận được ban nãy, dường như lúc đó đã không còn.

Bạc Tam ôm Mộc Cận, vừa đỡ cô xuống cầu thang vừa cúi người hỏi han: “Có bị trẹo chân không?”

“Không.” Mộc Cận từ trong lòng anh ngẩng mặt lên, “Không có.”

“Ừm, thật đáng tiếc.” Bạc Tam chậm rãi buông lỏng tay, bỗng nhiên nói một câu không đầu không cuối.

Ông chủ nói gì… Thật đáng tiếc? Mộc Cận mặt đầy vạch đen, ý là không có anh thì cô đã bị thương rồi chứ gì!

Sự im lặng hiếm thấy của cô ngược lại kích thích hứng thú của Bạc Tam, anh nhìn gương mặt đỏ bừng kìm nén của cô, nhẹ nhàng cười: “Muốn ăn gì?”

“Hả?” Mộc Cận đang mải oán thầm ông chủ, căn bản không nghe thấy anh nói, “Cái gì?”

Bạc Tam liếc xéo: “Em lại suy nghĩ cái gì!”

“Không có không có…” Mộc Cận nghiêng đầu, “Em đang nghĩ một vấn đề quan trọng đó là buổi tối ăn cái gì.”

“Ừ, vậy ăn cái gì?” Bạc Tam tiếp lời.

Mộc Cận rớt nước mắt: “Em thật sự… không biết.”

Lần này trái lại Bạc Tam chỉ cười nhẹ nhàng: “Không biết, thế thì đi theo anh.” Nói xong kéo tay Mộc Cận đi xuống lầu.

***

Mộc Cận thề, Bạc Tam đưa cô đến một nơi mà cô thật sự thật sự thật sự thật sự cho tới giờ chưa từng nghe nói. Thật không biết anh tìm ở đâu được một ngôi nhà cấp bốn trong một con ngõ nhỏ, sau khi xe bảy lần quặt tám lần rẽ, cuối cùng mới dừng lại trước một cái sân.

“Xuống xe.” Mộc Cận vẫn còn đang trợn mắt há mồm, Bạc Tam đã mở cửa xe.

Cô đi theo anh tiến vào cửa lớn, thò đầu nhìn vào trong. Trong sân nhỏ sâu không quá hai mét là một căn nhà cấp bốn, nhìn hồi lâu, rốt cục cô hoài nghi hỏi Bạc Tam: “Không có người?”

“Ừ.” Bạc Tam dắt Mộc Cận đi vào.

Qua một cánh cửa có tua hoa, Mộc Cận kinh ngạc, kinh ngạc đến nỗi miệng há ra thành hình chữ O.

Bạc Tam chăm chú nhìn cô, vỗ vỗ đầu cô cười khẽ: “Choáng à?”

“Ông chủ…” Ánh mắt Mộc Cận ngớ ra, “Đây là cái gì?”

“Ừm.” Bạc Tam nhíu mày không nói.

Mộc Cận nuốt nuốt nước miếng: “Ông chủ, bây giờ là tháng mấy?”

“Mười bốn tháng hai. Sao thế?”

“Mười bốn tháng hai vẫn là mùa đông đấy ông chủ!” Mộc Cận yên lặng nghiêng đầu, dùng vẻ mặt ngốc nghếch như thỏ con nhìn Bạc Tam, “Nhưng sao trong nhà này lại là mùa xuân, anh có thể cho em lời giải thích hợp lý mà không quá kinh hoàng được không…”

Bạc Tam mỉm cười, khuôn mặt giãn ra, nhíu mày nói: “Giữa mùa đông làm sao có rau tươi, hoa ở đây làm sao nở được.”

Toàn bộ khoảng sân sau giống như đang vào hạ, trên mặt đất rải những tấm ván gỗ trúc tự nhiên, giống như một hoa viên nhỏ. Hai bên trái phải không có mái hiên, mà dùng những cây trúc tạo thành hai hàng rào, dây thường xuân bám theo hàng rào uốn lượn, dưới ánh đèn chiếu xuống tràn ngập các loại màu sắc lung linh, cực kỳ giống một thác nước màu lục.

Hai bên còn có những khóm cây nhỏ, điểm xuyết những đóa hoa trắng, sắc màu rực rỡ đẹp mắt.

Chếch phía bên trái của khoảng sân có bày một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên bàn là hai ngọn nến rất cao, ánh nến lung linh như đang nhảy múa, nhưng không chiếu sáng rộng sang hai bên. Giữa hai ngọn nến bày một lọ hoa hồng đỏ thắm, xen giữa là những nụ hoa trắng tinh khôi, tua khăn trải bàn rủ xuống, không hề mang một chút hơi hướng tầm thường.

Nhưng thật sự rất đẹp, đẹp như trong mơ.

Mộc Cận mắt chữ A mồm chữ O nuốt nuốt nước miếng, nét mặt mất tự nhiên hơi run rẩy, nghiêng đầu nhìn Bạc Tam: “Ông chủ, đây là?”

Trên mặt Bạc Tam là nụ cười thản nhiên, anh không nhìn Mộc Cận mà hất cằm chỉ về phía chiếc bàn: “Em qua ngồi đi, cởi áo khoác ra.” Nói xong, anh xoay người đi sang một hướng khác.

“Này…” Mộc Cận vô ý thức cất tiếng gọi anh.

Bước chân Bạc Tam không dừng lại, xoay người mỉm cười với cô: “Mộc Cận, ngồi đi.”

Mộc Cận vẫn không di chuyển, kinh ngạc đứng nhìn bóng lưng anh. Bỗng nhiên tay anh khẽ động, đèn trên đỉnh đầu tách một tiếng vụt tắt.

Nếu không được biết là có chuyện gì, Mộc Cận có khả năng cứ ngây ngốc ra như thế. Cô chớp mắt nhìn Bạc Tam lại từng bước đi về phía mình, mang theo nụ cười trên khóe miệng, chìa một tay ra cho cô.

Vẻ mặt anh rất dịu dàng, cười lên nhìn thật đẹp. Lưng Bạc Tam che khuất ánh sáng, ánh nến ẩn hiện xa xa khiến cho cả người anh như chìm vào bóng đêm, duy chỉ có đôi mắt sáng ngời lấp lánh, dường như có thể nhìn thẳng vào nội tâm Mộc Cận.

Mộc Cận cũng cười. Cô cười rồi dời ánh mắt sang chỗ khác, nhìn lên nóc nhà, cố gắng một lần nữa kìm nén cảm giác ẩm ướt trong đôi mắt, sau đó mới cong cong khóe miệng, đặt tay vào lòng bàn tay Bạc Tam.

Bàn tay anh rất lớn, giống như vô biên vô hạn, bao trùm toàn bộ bàn tay cô, cũng bao trọn cả trái tim cô. Trong khoảnh khắc đó, Mộc Cận quyết định để bản thân mình chìm đắm một lần này, tại một nơi đẹp đẽ như vậy, dù kết quả là thịt nát xương tan, cũng tuyệt không hối hận.

Có lẽ cả đời này, cũng chỉ có một lần khắc cốt ghi tâm, tình nồng ý đượm.

Bạc Tam giúp Mộc Cận kéo ghế, ấn cô ngồi xuống, giúp cô treo áo ra sau lưng, hôn nhẹ lên trán cô, sau đó mới đứng dậy ngồi xuống phía đối diện.

Trên bàn vẫn còn hoa hồng, vốn là màu đỏ, dưới ánh nến lại càng toát lên sắc đỏ tươi ướt át, mỗi đóa hoa đều như đang mỹ lệ, kiều diễm thốt lên, hạnh phúc, anh yêu em.

Mộc Cận hồi hộp không biết phải nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn chăm chú vào hoa trên bàn, hương hoa hồng nồng đậm xộc thẳng vào mũi, giống như mùi kẹo đường khi còn nhỏ, ngọt ngào, dễ chịu vô cùng.

Cô như đang say trong hương thơm ngọt lịm ở nơi đây, cam tâm tình nguyện say túy lúy.

Bạc Thanh Hàn nhìn Mộc Cận chăm chú, Mộc Cận chăm chú nhìn hoa, hoa chăm chú nhìn ánh nến, ánh nến nhảy múa mừng hạnh phúc.

Lễ tình nhân hạnh phúc, mười bốn tháng hai ngọt ngào.

Nhìn chăm chú hồi lâu, cuối cùng Bạc Tam đưa tay vuốt vuốt tóc Mộc Cận, quay người ra bên ngoài vẫy vẫy tay ra hiệu. Mộc Cận trông thấy từ trong sân lúc trước đang có ba cô gái mặc sườn xám tiến vào, một người lấy hoa hồng đi, một người trong tay bưng khay, một người lấy bánh ngọt trong khay cẩn thận bày lên bàn.

Thực ra bánh ngọt cũng không lớn, nhưng họa tiết trang trí rất cầu kỳ, nét vẽ tinh tế, ngoài rìa có một ngọn nến nhỏ, ánh nến bập bùng lấp lánh. Mộc Cận nhìn ngơ ngẩn, hoàn cảnh quen thuộc này, quả thực đã từng thấy rất nhiều trên phim truyền hình TVB lúc tám giờ, nhưng cô lại cảm thấy rất hạnh phúc.

Cuối cùng ba cô gái lại từ từ lui ra ngoài, Bạc Tam ngồi ở phía đối diện, hai khuỷu tay chống lên bàn, người hơi ngả về phía trước, nhìn thẳng vào ánh mắt Mộc Cận: “Mộc Cận, sinh nhật vui vẻ.”

Mộc Cận sững sờ.

Bạc Tam lại nói: “Anh biết sinh nhật âm lịch của em đã qua rồi, cho nên sinh nhật dương lịch của em sẽ chỉ thuộc về anh.”

Anh trịnh trọng nói những lời đường mật, dường như trong ánh mắt cũng là vẻ dịu dàng, đôi mắt đen long lanh sáng ngời, giống như bầu trời đầy sao, chói lòa rực rỡ.

Mộc Cận cảm thấy tim đập quá nhanh, hồi hộp đến nỗi cả người căng lên như dây đàn. Cô cố nở nụ cười thoải mái: “Anh nên nói sớm là sinh nhật chứ, em còn tưởng là…”

Lời vừa ra khỏi miệng, cô mới chợt phát hiện mình nói không đúng.

Quả nhiên, thời cơ tới tức thì, Bạc Tam nắm lấy thật chắc. Trong ánh mắt anh ngập tràn vui vẻ: “Em tưởng là cái gì?”

Mộc Cận đỏ mặt, liếc mắt nhìn ngọn nến đỏ rực phía trên, mấp máy khóe môi không nói.

Bạc Tam cũng không sốt ruột, chỉ nghiêng đầu quan sát cô. Tầm mắt anh từ đầu tới lông mày, từ lông mi đến mắt, từ mắt đến mũi, từ mũi đến miệng, chậm rãi lướt qua, cuối cùng, đến chính anh cũng không phân biệt được vẻ đẹp cùng với hạnh phúc tĩnh lặng như vậy đến tột cùng là thực, hay là giả.

Một ngày tươi đẹp như thế, xem ra thật sự đã quá trọn vẹn.

~ Hết chương 40 ~