Hoa Vô Lệ

Chương 66




Sáng hôm sau…Mọi người trong côngty Hàn thị lẫn các côngty khác đều sững sờ trước một tin cực sốc…

Doanh nhân trẻ Hàn- Tuyết- Y đã khai nhận mình giết cô người mẫu Mĩ Chi và đã lên tiếng xin lỗi hành động làm mất danh dự của cô Lý – Nhã – Kỳ trong buổi lễ đính hôn….

Hàng loạt người xôn xao xì xầm với nhau trong côngty…Họ không thể tin một người ngời ngời khí chất cao quý như Tuyết Y lại có thể làm ra các việc kinh khủng như giết người ấy được…

- Thật là sốc quá đi…

- Huyết áp của tôi…

- Sao Hàn thiếu lại như vậy…

- Sự thật…không thể tin…ôi mẹ ơi, đau tim quá

Một loạt các câu hỏi lẫn sự kích động của các chị em phụ nữ trong côngty mà không chỉ phụ nữa, đàn ông cũng cực sốc khi nghe tin đó, mà còn là chính miệng Tuyết Y thừ nhận…

Nhìn lên màn hình rộng mọi người thấy hình ảnh Tuyết Y bị các chú cảnh sát giải đi trên tay với hai cái còng…

Ai cũng không thể hiểu nổi lý do vì sao cậu phải như vậy…Tiền không thiếu gái không thiếu…đẹp trai tài giỏi dù hơi độc tài nhưng vẫn không thể có nguy cơ giết người như vậy được…

….

Ông Đình lẫn Tử Di vừa gặp nhau nói được vài câu đã nghe được tin này, cả hai ngồi sững người…mặt ông Đình choáng đến nỗi trắng bệch ra….

- Nó…

Tử Di vội lại vuốt ngực ông Đình cho xuôi, mắt cô vẫn liếc lên tivi nhìn Tuyết Y hai tay đeo còng đi giữa đám phóng viên đông nghịt cứ chụp lia lia…Hàng mày cậu hơi nhíu lại khó chịu nhìn lại họ…

Nhớ lại những lời hôm qua Tuyết Y nói với mình, Tử Di ngờ ngợ hai chuyện này như có liên quan đến nhau

….

Ông Đổng được thả về trong tình trạng dở sống dở chết…chỉ qua một ngày mà đã tiều tuỵ trông thấy, người đầy thương tích…nhơ nhuốc bẩn thỉu hôi hám…

Lão nói không ra hơi khi nhìn thấy con gái mình:

- Co…n mau gọi…bác sĩ …đến…đây…

- Bà vào phòng nằm nghỉ đi con sẽ gọi…

- Ừm..

Hai tên nhanh chóng đỡ ông Đổng về phòng, giờ này không còn hơi sức để mừng vì Tuyết Y đã bị bắt nữa rồi…

,,,,

- Nhìn thấy chưa cháu trai – Nhã Kỳ nhếch môi cười nhạt nhìn lên tivi …

Ren cau mày, khó chịu với bà thím này vì đã đưa mình đến nơi khỉ gió gì đâu ấy. Nhìn lên màn hình, nó thấy Tuyết Y đi cùng một đống cảnh sát, lại còn bị còng tay nữa…không kìm được Ren bật thốt thành tiếng:

- Chú Tuyết…

- Chú – Nhã Kỳ bật cười nhìn xang đứa trẻ – Chú à…cháu không biết đấy là ba cháu hay sao vậy…hôho…

Gương mặt đứa bé trở nên thẫn thờ, Nhã Kỳ càng thêm vào:

- Ôi, không ai nói cho cháu biết điều đấy à…Tội nghiệp quá, bị bỏ rơi đến khi gặp lại vẫn chưa chịu nhận à…hoho- Mà có một thằng bố ******** như vậy thì…haizz tốt nhất là không cần nhận cháu trai nhỉ…-Nhã Kỳ cười tỏ vẻ thoả mãn, gương mặt kênh kiệu hất lên trời…

Mặt Ren như không tin, do kích động quá, đứa trẻ không ý thức được lao đến đẩy người Nhã Kỳ ra bất ngờ quá, cô bị ngã nhào về sau…

- Ai cho cô nói về ba cháu như vậy…Im đi

Nhã Kỳ quắc mắt lên nhìn Ren mặt gườm gườm, mắt hơi đỏ trừng lên với cô…

Nhã Kỳ đứng dậy, dơ tay tát thẳng vào mặt Ren, cô chỉ tay vào mặt nó quát:

- Mày cũng chỉ là loại nghiệt chủng không ai chào đón thôi…dám to tiếng với tao à, để tao dạt mày cách lễ phép với người lớn nhé thằng ranh…

Nhã Kỳ nhìn quanh, thấy chiếc gậy gỗ khá to gần đấy, cô liền chạy lại lấy nó rồi quay lại đánh thẳng vào người Ren…

Đứa trẻ không chống cự nổi vì có 1 tên to xác đang giữ không cho nó chạy đằng sau…

Nhã KỲ như một con thú hoang liên tục đánh vào người Ren làm nó đau muốn chết đi … Nhìn vẻ mặt không có giọt nước mắt hay tiếng gào thét nào của Ren càng làm Nhã Kỳ tức điên, cô vừa đánh vừa hét:

- Mày cũng lỳ như con ****** nhỉ…Để tao xem mặt mày con nhơn nhơn được nữa không…

Một đứa trẻ được mấy tuổi, bị đánh một chút đã la lối om xòm rồi nước mắt ngắn nước mắt dài là chuyện thường nhưng đây, đứa trẻ này lại khác…Dù đã bị đánh đến lằn cả những vết thâm, cái tát mạnh làm khoé môi đứa trẻ rỉ máu…Ren cố cắn răng chịu đựng, miệng không hé một lời ánh mắt đầy thù hằn nhìn về người phụ nữ điên đang đánh mình…Trong tiềm thức đứa trẻ chỉ thấy sự khinh bỉ người đó mà không hề sợ chút nào…

Nhã Kỳ dừng tay, đánh nhiều cũng mệt mà còn thằng bé này lại quá lỳ…Cô ném cây gậy xang một bên, dựt ngược tóc đứa bé ra sau, miệng nghiến lại, mắt trừng lên hăm dọa:

- Mày nên biết điều với tao. Không thì đừng trách, thằng nghiệt chủng.

Ren cố gắng tiết chút nước bọt trong cổ họng khô rát của mình cố gắng phun thật mạnh ra khỏi miệng vào người phụ nữ đó, cậu bé hất mặt xang chỗ khác, trong ánh mắt nó dù có rưng rưng nước nó nhưng có lẽ do kiềm chế đuợc nên đã không thành dòng…

Nhã Kỳ trợn ngược mắt lên, tát liên tục mấy phát vào mặt Ren, miệng liên tục chử.i:

- Thằng chó này mày thích nhỏ nước bọt không…

Bốp…

- Loại nghiệt chủng như mày mà có tư cách đấy à…

Bốp…

- Thằng chó này không dạy được mày tao không làm người…

Bốp…bốp…

Gương mặt trắng xinh của Ren chở nên rát buốt, hai má đỏ phừng in hằn những vết tay, miệng bật máu loe loét ra ngoài…Dù đã cố kìm nhưng nước mắt đứa trẻ không hiểu từ đâu cứ tuôn ra như suối trên khuôn mặt đầy vết thương…

Như đã hả dạ phần nào, Nhã Kỳ mới dừng tay nhếch môi cười nhìn gương mặt ướt nước của Ren:

- Cuối cùng cũng khóc rồi à, nghiệt chủng…- Cô cười khẩy rồi qua ghế ngồi nghỉ ngơi.

Tâm trí Ren trở nên hôn loạn…mới mấy tuổi đã bị người đã đánh đập dã man thế này, đúng là một kí ức kinh khủng với 1 đứa bé. Cả việc đã biết ai là cha mình càng làm Ren thêm tủi thân…nước mắt đứa bé cứ ròng ròng, lã chã rơi ….



- Ba…Tử Di cũng ở đây à – Đan Băng cười cười bước vào, cậu hơi sựng lại khi thấy nét mặt sững sờ của Tử Di và vẻ mặt mệt mỏi của ba mình/

Đan Băng đưa mắt nhìn lên màn hình tivi, miệng vẫn đóng băng nét cười, mắt mở lớn đầy cả kinh…

- Tuyết Y….

Cậu quay xang nhìn hai người đang ngồi thẫn thờ, Tử Di nhìn lại Đan Băng, hai hàng mày cô khẽ chau lại…

- Ren…, nó đâu rồi.

- Hỏi ai vậy? – Thấy Tử Di nhìn mình, Đan Băng cũng ngỡ ngàng không kém hỏi lại.

- Cậu với Ren…chẳng phải đi…

Ông Đình chau mày:

- Tuyết Y lại nói với ba là nó đưa Ren về với con..?

Cả 3 cùng nhìn nhau rồi chợt nghĩ đến cùng một điều…….

- Chẳng nhẽ…

Đan Băng hỏi:

- Vậy hôm đấy ba không có nhà sao?

- Ừm, ba phải đến côngty giải quyết một số việc…

- Vậy còn mấy tên bảo vệ đâu?

Ông Đình như chợt hiểu ra chuyện gì đó, mắt ông sáng rực lên:

- Hôm đó, 4 đứa nó xin nghỉ phép hết…, chẳng nhẽ có liên quan gì đến việc này.

Ông Ddình vội lại bàn quay số gọi về nhà hỏi bà Thái:

- Hôm trước có ai đến đón đứa bé không?

- ….

- Sao…- Ông Đình thẫn thờ, mọi dự đoán của ông đều đúng,

Ông Đình dập máy, mịêng nói với Tử Di:

- Ba bất cẩn quá rồi, mấy thằng khốn đấy dám phản ta…

Đan Băng cũng chau mày suy ngẫm..:

- Không lẽ có chuyện gì với đứa bé nên Tuyết Y mới phải làm vậy…

Ông Đình không nhịn được nữa, hàm răng ông cắn chặt lại, nói qua kẽ răng:

- Nhà họ Lý quá lắm rồi…hừm…đã nhịn 1 nước rồi mà vẫn cố gây giông…Được rồi, muốn chơi, ta sẽ chơi với họ.

Ông đứng dậy, mặt mày hầm hầm sát khí…Tử Di cùng Đan Băng vội vã đi theo sau ông Đình…

….

- Cho tôi xin cuộc điện thoại.

- Ồ vâng, Hàn thiếu cứ việc…- Tên tạm gác nhìn quanh rồi rút điên thoại đưa cho Tuyết Y.

Cậu hơi cười, nhận lấy điện thoại, ra một góc gọi điện về nhà…

- Đứa bé đã về nhà chưa?

- …

- Vậy à…- Tuyết Y tắt máy cố nhớ lại số của Nhã Kỳ.

Chờ mãi mới có người bắt máy, Tuyết Y cố gắng kìm giọng không quát to:

- Cô thả con tôi ra chưa..

- Hoho….- Nhã Kỳ liếc mắt qua Ren, – Thứ nghiệt chủng đấy à…haha…để nó chết quách đi có phải sướng hơn không Hàn thiếu…

- Ý cô là lật lọng phải không – Tuyết Y không nói nhiều hỏi thẳng.

- Haha…Hàn thiếu ơi Hàn thiếu anh bị lú lẫn rồi hay giả vờ ngu vậy mà lại nghĩ là tôi sẽ để thằng con anh trở về…haha…Hài thật…

- Chắc do tôi lú lẫn rồi….- Tuyết Y tắt ngay máy…

Cậu đi lại trả điện thoại cho tên cảnh sát trực…

- Nhờ cậu một việc được chứ.

- Ồ vâng, nếu tôi giúp được…

Biết tên cảnh sát có vẻ nịnh nọt mình, người có cơ khủng nên lúc nào cũng có tiếng nói là vậy…

Tuyết Y cười hài lòng:

- Gửi số này cho Qúach giám bên Hàn thị nói cậu ta tìm ngay ra chỗ người này đang ở, đến tối không tìm ra thì nghỉ việc luôn đi.

- Vâng – Tên cảnh sát gật đầu dạ vâng.

Tuyết Y gật đầu:

- Tôi sẽ nói chủ tịch Hàn lên tiếng nói giúp cậu với cấp trên…

- Ồi…- Tên kia tay bắt mặt mừng – Được thế thì còn gì bằng…hihi…Cảm ơn, cảm ơn Hàn thiếu.

………..

- Đây là cuộn băng đã có 1vật chứng nhưng cần có người phụ nữ đã nói chuyện làm nhân chứng mới đầy đủ chứng cứ.

- Tối nay có thể xắp xếp cho tôi ra ngoài được không?

Tổ trưởng điều tra mím môi suy nghĩ:

- Điều này hơi khó…

- Sẽ không ai biết đâu…Nếu có mọi chuyện tôi sẽ gánh…

Viên cảnh sát cấp cau chau mày suy nghĩ một lúc mới thở hắt ra ….

…..

Ông Đình cùng Tử Di lẫn Đan Băng đến sở gặp Tuyết Y…

- 3 người đến đây làm gì…

Tuyết Y chau mày có vẻ không có chuyện gì để nói mà cũng chẳng muốn nói gì với 3 người đó cả. Cậu ngoảnh mặt đi chỗ khác …

Tử Di lên tiếng trước:

- Chuyện gì xảy ra mà anh lại như vậy…

Tuyết Y nhìn thoáng qua Tử Di, nét mặt cậu có phần mệt mỏi…:

- Con có chuyện muốn nói riêng với ba…

- Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi …- Tử Di lo lắng cho Ren mà hơi lớn tiếng với Tuyết Y làm cậu thấy khó chịu..

Ông Đình ngăn lại, miệng nói:

- Hai đứa ra ngoài trước đi. Để ba ở lại được rồi.

Miễn cưỡng Tử Di mới bước ra ngoài cùng Đan Băng…

….

Lúc sau ôn Đình trở ra, gương mặt có nét nguôi ngoai hơn lúc nãy, nhìn vẻ lo lắng của Tử Di, ông khẽ cười chấn an:

- Tuyết Y nhờ ta nhắn với con, Con cho nó 1 ngày…trong vòng 1 ngày đó nó sẽ đưa Ren về… mọi chuyện nó sẽ gánh hết…ai đụng đến Ren, nó sẽ không để yên đâu…Con cứ yên tâm, đừng nghĩ gì nữa.

Dù là vậy, Tử Di vẫn thấy sốt sắng, là con mình đẻ ra làm sao mà có thể không lo được cơ chứ…:

- Nhưng…

- Ta có thể lấy danh dự ra đảm bảo Tuyết Y nói là nó sẽ làm.

Tử Di cắn môi, ngoài mặt cố gượng cười để tin nhưng trong lòng vẫn nóng như lửa đốt…Thật sự là cô cũng rất lo cho Tuyết Y, cậu đang mắc trong người tội lớn như vậy rồi làm sao có thể gánh hết mọi chuyện được chứ…

Tử Di chợt nhận thấy Tuyết Y quá to lớn…Cậu luôn cố bọc lấy cô, lúc nào cũng gánh lấy khó khăn một mình mà không nói một lời nào…Một người của quá khứ một người của hiện tại, cô phải nhìn về đâu mới tìm được hướng đi cho mình…

Đan Băng thêm lời:

- Tuyết Y đã nói cho anh ta 1 ngày thì cậu cứ nghe đi. Tớ nghĩ Tuyết Y nói được là làm được mà.

Từ trước đến giờ Đan Băng vốn kiệm lời nói tốt cho Tuyết Y, nay cậu cũng phải lên tiếng nói như vậy, cô đành tin tưởng Tuyết Y một lần vậy…Nén tiếng thở dài, Tử Di theo sau hai người đàn ông ra về, thỉnh thoảng cô còn ngoái đầu lại như muốn nhìn mặt một ai đó sau cánh cửa phòng giam kia…..

…..

- Quần áo cậu yêu cầu, chủ tịch Hàn đã đưa đến rồi đây.

- Tốt – Tuyết Y cười mỉm đưa tay ra khỏi khung lỗ cửa giam nhận lấy …

Tên cảnh sát đứng ngoài, canh chừng cho cậu….

….

Tuyết Y kéo chiếc mũ lưỡi chai da dê màu xanh rêu xuống để che bớt đi khuôn mặt mình, đi ra ngoài…

Gìơ cũng đã khá muộn, chỉ còn vài người trực ở đó nên cũng thuận lợi cho việc cậu xuất nhập…

Dù là sắp đi “giết người” hay có bị “tù túng” đi nữa việc đầu tiên Tuyết Y luôn luôn chú tâm là trang phục trên người thì phải…

Mắt cậu nhìn lên đồng hồ bên tay trái, rồi lại nhìn qua tay phải ấn số trên mà hình địên thoại…

Điệu bộ nhanh nhẹn của Tuyết Y cũng thật có khí chất…có ném cậu vào giữa dòng người đông đúc vẫn không thể làm lu mờ được hình ảnh good boy đó

- 5 phút để cậu đến công viên x.x

- …

….

- Điều hai người đến nhà lão Đổng chờ ở ngoài bí mật bảo vệ Tuyết Y cho tôi….

- …

- Ừm.

Ông Đình tắt máy, ngồi trong sảnh chờ đợi….

- Chủ tịch, người ngài cần đã đến…

Bà Hà đi vào, bộ mặt lo sợ, không biết lại ai muốn hại đến mình nữa…Đã cố trốn đi nhưng vẫn bị bắt lại….

Ông Đổng ngồi thẳng dậy, nét mặt hơi cười nhìn bà Hà khép nép đứng trân trân nhìn mình:

- Thả lỏng đi, tôi không làm gì bà đâu. Mời ngồi – Ông Đìnhnhẹ giọng từ tốn, chỉ tay về phía ghế đối diện mình.

Bà Hà cùi đầu đi lại chỗ ghế ông Đình chỉ ngồi xuống…

- Ngài…là..?

- À…- Ông Đổng cười nhẹ – Tôi là ba của Hàn thiếu…Chắc bà cũng biết người này chứ?

Bà Hà gật gật đầu, mắt nhìn ông Đình dò dẫm:

- Cậu ấy…

- Bà cũng đã bíêt mọi chuyện rồi phải không?

Bà Hà gật đầu..

- Vậy tôi nói thẳng, Nếu bà chịu ra làm chứng cho con tôi, chắc chắn xong việc tài khoản của bà sẽ có một con số kha khá, còn chuyện an toàn của bà tôi sẽ đảm bảo 100%.

Bà Hà lắc đầu cười:

- Tôi không cần ông cho tiền nữa, cậu Tuyết Y đã có ơn cứu tôi, việc giúp cậu ấy là trách nhiệm tôi phải làm.

Ông Đình gật đầu hài lòng:

- Tư cách sống rất tốt…- Ông nói:- Gọi bà đến giờ này cũng muộn, tôi nghĩ bà nên ngủ tạm ở đây rồi mai chúng ta cùng đến sở…

- Vậy phiền ngài quá…- Bà Hà ái ngại…

- Tôi mới là người làm phiền bà mới phải…- Ông phẩy tay – Quyết định vậy đi nhé, toi cũng hơi mệt rồi…

- Vâng…

Ông quay xang nhìn bà Thái:

- Dọn phòng cho khách.

- Dạ….

…………..

Tử Di cứ nhắm mắt đwojc vài phút rồi lại ngồi bật dậy, cô ngồi lùi vào tường chống cằm lên gối…không tài nào cô có thể chợp mắt khi con mình gặp nguy hiểm, Tuyết Y thì phải ngồi trong trại giam…

Bảo cô không phải lo….Làm gì có chuyện nhẹ nhàng như vậy. Không lo không được. …

….

Nhã Kỳ che mịêng ngáp khi chán đánh đập Ren rồi, cô nghoảnh mặt quay đi nhìn tên bảo vệ:

- Canh chừng nó đấy.

- Vâng, Nhã Thư.

- Ừm…

Nhã Kỳ lườm lườm qua Ren rồi mới chịu về phòng mình nằm ngủ…Mỗi lần nhìn đứa bé này làm Nhã Kỳ nổi cơn ghen tức…như thể muốn giết nó cho hả giận vậy….

……..

- Hàn thiếu chẳng phải cậu…- Qúach giám vừa lái xe vừa hỏi..

- Im lặng.

- Vầng – Qúach giám xìu mặt không nói gì thêm.ay

Muốn hỏi thăm chút tin tức mà Tuyết Y đã tạt ngay gáo nước vào mặt khiến cậu tụt hết cả cảm xúc…