Hoạn Hải Vô Nhai

Chương 35: Q.1 - Chương 35: Chú tôi và Triệu Phó tỉnh trưởng





Trong lòng Trình Lục Đồng thầm nói, nếu tôi có phương pháp khác, còn phải ở chỗ này uỷ khuất nhờ cậu sao? Mặc kệ nói thế nào, cậu là cháu của Triệu Phó tỉnh trưởng. Nếu cậu mở miệng, Triệu Phó tỉnh trưởng ít nhiều đều phải cho cậu chút mặt mũi chứ?
Nếu hắn lên tiếng kêu gọi, cho dù tôi không thể dựa theo lời Lịch Trình Sinh đã nói, cạnh tranh lên Bí thư Huyện ủy, nhưng sau này bất kể Mao Hữu Tài hay Lưu Kỳ Thanh lên làm Bí thư Huyện ủy, nếu muốn đụng đến tôi cũng muốn suy nghĩ cân nhắc một chút? Dù sao tôi cũng được Triệu Phó tỉnh trưởng đứng ra nói chuyện giúp.
- Ôi! Sao Trường Phong lão đệ lại nói như thế? Nếu lão ca ca đã tới tìm đến cậu, còn cần đi tìm phương pháp khác sao? Lão ca ca không tìm bất kỳ ai, trở về an tâm chờ tim tức của Trường Phong lão đệ!
Triệu Trường Phong nghe xong trong lòng lại cảm giác nặng nề thêm vài phần. Trình Lục Đồng tin tưởng hắn như thế, hắn lại làm kể kẻ buôn nước bọt đồng ý để lừa Trình Lục Đồng. Điều này khiến Triệu Trường Phong cảm giác lương tâm hết sức bất an.
Kỳ thật Triệu Trường Phong không biết, Trình Lục Đồng tỏ thái độ như vậy không quan hệ tới việc quá tín nhiệm hay không. Chỉ là giải thích một chút về quy tắc kín đáo trong giới quan trường lúc bấy giờ. Trong quan trường nhờ người làm việc kiêng kị nhất chính là tìm quan hệ lung tung.
Trong một chuyện nhờ quá nhiều lãnh đạo hỗ trợ, kết quả là không lãnh đạo nào dám hoặc không tiện hỗ trợ. Bởi vì quá nhiều người biết được chuyện này. Nếu lãnh đạo nào đó xuất đầu lộ diện đi biện hộ cho anh, nhất định lãnh đạo khác sẽ biết tin tức này. Ở phía sau, lãnh đạo khác sẽ nghĩ, vì sao lãnh đạo nào đó cũng biện hộ phân rõ phải trái cho chuyện này? Lãnh đạo nào đó có thể cũng giống như mình, được người khác ưu đãi? Kể từ đó, trong lòng tất cả mọi người đều tồn tại kiêng kị.
Cuối cùng chuyện này nhất định sẽ rơi vào kết cục không người hỏi thăm. Cho nên lời Trình Lục Đồng vừa rồi kia chính là nghĩ muốn tỏ chút thái độ cho Triệu Trường Phong thấy, trong chuyện này Triệu Trường Phong có thể yên tâm bảo Triệu Phó tỉnh trưởng để ý đi làm. Trình Lục Đồng sẽ không đi tìm hỗ trợ từ lãnh đạo khác.
Chỉ tiếc Triệu Trường Phong cũng không hiểu được những quy tắc kín đáo trong quan trường đó. Do đó hắn hiểu sai ý của Trình Lục Đồng.
Lúc này, chuông điện thoại trong phòng khách vang lên. Là Trương thư ký gọi điện thoại hỏi Trình Lục Đồng lúc nào thì qua dùng cơm. Trình Lục Đồng thoáng nhìn qua đồng hồ đeo tay. Không thể như vậy được. Hiện tại đã gần một giờ. Chẳng trách Trương thư ký lại gọi điện thoại đến giục.

Triệu Trường Phong căn bản không muốn ở lại ăn cơm. Trong lòng hắn cảm thấy hết sức hổ thẹn. Đáp ứng suông để lừa Trình Lục Đồng đã vô cùng không phải, sao có thể lại để Trình Lục Đồng mời ăn cơm đây?
Nhưng Trình Lục Đồng sao có thể để Triệu Trường Phong đi chứ? Đối với hắn ta mà nói, Triệu Trường Phong đồng ý đáp ứng hỗ trợ lại nhưng lại không thu tiền thù lao đã thực sự thấy ngại. Dù thế nào cũng phải mời Triệu Trường Phong ăn một bữa cơm
Trong lòng Trình Lục Đồng còn hạ quyết tâm. Sau khi chuyện này qua đi, bất kể Triệu Phó tỉnh trưởng có nói chuyện giúp chính mình hay không, chính mình đều phải cố gắng báo đáp Triệu Trường Phong một chút. Về phần cách thức báo đáp, Trình Lục Đồng còn muốn suy nghĩ kỹ một chút. Chỉ cần động não suy nghĩ, chung quy có thể tìm được cách thức khiến Triệu Trường Phong có thể nhận.
Bữa cơm này Triệu Trường Phong ăn hết sức khó chịu. Trên bàn cơm, Trình Lục Đồng chiếu cố hắn hết sức cẩn thận chu đáo. Nhưng Trình Lục Đồng càng nhiệt tình, Triệu Trường Phong càng cảm thấy bất an.
Sau khi qua loa ăn mấy miếng xong, Triệu Trường Phong lấy cớ buổi chiều còn phải đi học, liền muốn cáo từ. Điều này khiến Trình Lục Đồng hết sức băn khoăn. Hắn ta cảm thấy nhất định là đồ ăn hôm nay không phù hợp khẩu vị của Triệu Trường Phong, cho nên hắn mới vội vã rời khỏi.
- Con mẹ nó!
Trình Lục Đồng mắng một câu thô tục:
- Khách sạn quốc tế chó má gì vậy! Làm cơm gì mà cho chim ăn! Trường Phong lão đệ, cậu đừng lấy làm phiền lòng nhé. Lão ca ca cũng bị chiêu bài khách sạn ngoại giao của khách sạn quốc tế này mê hoặc. Trường Phong cậu muốn ăn cái gì cứ tùy ý nói ra, lão ca ca sẽ dẫn cậu đi ăn!
- Trình Bí thư, thức ăn ở đây rất ngon. Rất cảm ơn thịnh tình khoản đãi của ngài! Chỉ là tôi thật sự phải đi học!
Triệu Trường Phong vừa cười vừa nói:
- Đã sắp tới kỳ thi cuối kỳ. Tôi không dám để lỡ buổi họ. Bằng không nếu thi kém, vậy có thể không xong!
Thấy Triệu Trường Phong nói như thế, lúc này Trình Lục Đồng mới chuyển giận làm vui:
- Ha ha, lão ca ca là kẻ quê mùa. Trường Phong lão đệ đừng lấy làm phiền lòng. Nếu cậu phải đi về ôn tập, tôi cũng không ngăn cản cậu nữa.
Trình Lục Đồng xoay người nói với Trương thư ký:
- Trương thư ký, cậu xuống trước lái xe chạy đến cửa khách sạn!
Trương thư ký dạ một tiếng, vẫy tay gọi nhân viên tạp vụ đến, ký qua hóa đơn thanh toán, lúc này mới xuống bãi đỗ xe.

Trong lúc chờ Trương thư ký gọi lái xe tới, Trình Lục Đồng nhỏ giọng lại dặn dò Triệu Trường Phong vài câu. Hiển nhiên hắn ta vẫn có chút lo lắng, sợ Triệu Trường Phong bận việc… Ôn tập cho kỳ thi, quên chuyển lời với Triệu Phó tỉnh trưởng.
Trong lòng Triệu Trường Phong chột dạ, ừ a a vài tiếng ứng phó cho qua. Cũng may Trương thư ký nhanh chóng lái xe tới. Triệu Trường Phong vội vàng vẫy tay từ biệt Trình Lục Đồng. Hắn bước lên xe, sau khi đóng cửa xe lại, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc xe chậm rãi chạy ra khỏi cửa lớn của khách sạn quốc tế Trung Châu. Triệu Trường Phong nhắm mắt dựa vào thành ghế ngồi phía sau. Trong lòng hắn suy nghĩ, lúc này xem như đã ứng phó qua một cửa, nhưng về sau thì sao đây? Vài ngày sau Trình Lục Đồng Bí thư muốn có câu trả lời của Triệu Phó tỉnh trưởng, Triệu Trường Phong nên trả lời thế nào đây?

- Trường Phong, Trường Phong!
Triệu Trường Phong mới từ trên xe của Trương thư ký bước xuống, chợt nghe thấy tiếng gọi vui mừng của Điền Lỗi.
Ngẩng đầu vừa nhìn, Điền Lỗi đứng cách đó khoảng hơn hai thước. Ở bên cạnh Điền Lỗi đứng một cô gái thanh thuần. Đó chính là Trương Vũ Tinh, bạn gái của Điền Lỗi.
- Điền Lỗi, Vũ Tinh, các cậu khỏe chứ!
Triệu Trường Phong cười ha hả kêu lên.
- Trường Phong, xin chào!
Trương Vũ Tinh tự nhiên hào phóng đáp lại nói.

- Trường Phong, tiểu tử cậu càng ngày càng trâu bò! Thậm chí có xe con đưa cậu đến trường.
Điền Lỗi khoa trương nói, bên này lại kéo tay Trương Vũ Tinh. Có ý muốn chứng minh cho Triệu Trường Phong thấy, cậu có xe đẹp, tớ có mỹ nữ. Không ngờ Trương Vũ Tinh lại né sang một bên. Cô hung hăng trừng mắt nhìn Điền Lỗi một cái. Trên mặt cô lập tức ửng đỏ.
- Ha hả, một bằng hữu đến đây làm việc, thuận đường đưa tôi đến mà thôi.
Điền Lỗi cảm thấy mất mặt, cười gượng ha ha hai tiếng, nhìn Trương Vũ Tinh nói:
- Vũ Tinh, em chờ ở đây một chút. Anh có chút chuyện cần nói nhỏ với Trường Phong.
Trương Vũ Tinh nhăn cái mũi nhỏ nhắn đáng yêu của mình khẽ hừ một tiếng, miệng nói:
- Một đại nam nhân, nói chuyện đều phải lén lút. người ta nghe thấy có phải kỳ lạ không?