Hoàn Hảo (Perfect)

Chương 59




"Cả nhà cùng ăn tối thế này thật hay" bà Mathison nói với Julie khi cô đứng lên giúp bà dọn bàn. "Chúng ta nên thường ăn chung với nhau chứ không cần đợi đến những dịp đặc biệt" bà nói thêm.

Julie thu dọn 4 chiếc ly và cười với mẹ cô. Đây là một dịp rất đặc biệt - đêm cuối cô ở cùng gia đình trước khi cô đi theo Zack.

"Em có chắc là không muốn Carl và chị ở lại dọn dẹp phòng ăn chứ?" Sara hỏi cô trong lúc Carl giúp cô ấy mặc áo choàng "Carl có một vụ đấu thầu xây dựng câu lạc bộ, nhưng việc đó có thể hoãn lại thêm nửa giờ nữa".

"Không, không cần vậy đâu" Julie nhanh chóng đi vào phòng khách và ôm tạm biệt Carl và Sara. Cô giữ họ lâu hơn mức cần thiết và đặt nụ hôn lên má họ. Vì đây là lời chào tạm biệt.

"Hãy chăm sóc cho đối phương nhé anh chị" cô thì thầm với cả hai.

"Tụi anh chỉ sống cách chỗ này có 1,5 dặm thôi mà" Carl khô khan nói. Julie nhìn hai người đi xa dần, cố ghi nhớ lại khoảnh khắc này, rồi đóng cửa lại. Ted và cha cô đã yên vị trong phòng khách để xem tin tức và Katherine đang dọn bàn.

"Sara là một cô gái đáng yêu" Bà Mathison nói riêng với Julie khi cô vào bếp "Nó và Carl là một cặp đẹp đôi" Liếc ra sau vai về hướng Katherine đang thu gom khay dĩa, bà thì thầm "Mẹ nghĩ Katherine và Ted đã quay lại với nhau. Trước đây Katherine còn trẻ con, nhưng giờ nó đã ổn định và trưởng thành lên nhiều và Ted thì yêu nó ghê lắm. Ted không bao giờ dứt bỏ được".

Julie cười ủ rũ khi nhận số tô dĩa từ Katherine và cho vào bồn rửa .

"Đừng hy vọng nhiều quá. Chính con đã mời Katherine tối nay chứ không phải Ted. Anh ấy vẫn gặp gỡ Grace Halvers và tiếp tục đấu tranh với cảm xúc anh ấy dành cho Katherine".

"Julie, có chuyện gì sao? Tối nay trông con có vẻ lạ. Rất lơ đãng".

Nhặt lấy khăn lau đĩa, Julie cố nặn ra bộ mặt tươi cười, ân cần và bắt đầu làm sạch bồn rửa.

"Sao mẹ hỏi vậy?"

"Ví dụ như cái này, nước vẫn đang chảy, mấy cái dĩa chưa được rửa xong nhưng con đã lau sạch mọi thứ. Con đã luôn là một cô gái ngăn nắp mà Julie" bà trêu con gái trong lúc cô hấp tấp ném khăn lau qua một bên và quay lại phần việc trước đó của cô. "Có một số chuyện khác đã xảy ra. Con vẫn còn nghĩ về Zachary Benedict phải không?"

Đây là cơ hội vàng để chuẩn bị tâm lý cho mẹ cô về lá thư bà sẽ được đọc và Julie quyết tâm chớp lấy thời cơ.

"Mẹ sẽ nói gì nếu con nói là con đã yêu anh ấy từ lúc ở Colorado?"

"Mẹ sẽ nói con thật vô tri, tự gây đau khổ và ngu ngốc nếu tin vào chuyện đó".

"Và nếu con không thể làm gì khác hơn thì sao?"

"Mẹ để nghị con nên cho mình thời gian, con yêu. Thời gian chữa lành mọi thứ. Con chỉ mới biết cậu ta có một tuần. Sao con không thử yêu Paul Richardson" bà nửa đùa nửa thật "cậu ta có công việc ổn định, điên cuồng vì con - ngay đến cha con cũng nhận thấy".

Biết rằng cuộc chuyện trò về Paul và công việc rửa chén tầm thường sẽ làm phí hoài những giây phút quý giá cô được ở bên gia đình nên Julie ném khăn lau đĩa đi .

"Mẹ con mình vào phòng khách nhé" cô nói, thúc giục mẹ rời khỏi nhà bếp "lát nữa con sẽ làm nốt mọi chuyện" cô cao giọng gọi "Có ai muốn thêm thứ gì trong bếp không vậy?"

"Có" Ted trả lời "Cà phê".

Katherine chỉ mới vừa bước vào định giúp đã chạy đi lấy ly và khay đựng, nhưng Julie lắc đầu.

"Đi ra đó với Ted đi. Mình sẽ ra đó khi cà phê đã sẵn sàng".

Julie đã đi vào phòng khách được nửa đường với một khay đầy ly tách thì cô nghe thấy tiếng cha cô rít lên.

"Ted, tắt tivi ngay, Julie không cần nghe thứ này".

"Con không cần nghe cái gì?" Julie dừng lại với vẻ sững sờ chết chóc trong khi Ted nhoài người tắt tivi "Để yên đó, Ted" cô cảnh báo sắc bén, bản năng cho cô biết đang có tin về Zack "Họ bắt được Zack rồi phải không?" cô nói, tay cô run rẩy làm chiếc khay kêu lách cách "Trả lời tôi đi" cô gần khóc và nhìn vào bốn gương mặt đang thất kinh.

"Chưa bắt được" Ted mỉa mai phản kích "nhưng hắn vừa kiếm được một nạn nhân khác" anh vừa nói xong đúng lúc tiết mục quảng cáo đã kết thúc và Julie trông thấy một cái xác được vác ra khỏi một ngôi nhà nọ, toàn thân được bọc vải trắng trong khi giọng nói của biên tập viên làm cả căn phòng trở nên thảm não "Lặp lại tin tức từ một giờ trước, Tony Austin, diễn viên đóng chung với Zachary Benedict và Rachel Evans trong phm Định Mệnh được tìm thấy đã chết trong nhà anh ta ở Los Angeles bởi một viên đạn chí mạng ngay giữa ngực tương tự cái chết của vợ Zachary Benedict là Rachel Evans. Phòng điều tra cái chết bất thường cho biết thời gian tử vong là vào khoảng 10 giờ tối qua. Cảnh sát quận Cam chính thức xác nhận Tony Austin đã nhận một cuộc gọi đe dọa của Zachary Benedict và Benedict cũng đã được nhìn thấy gần khu vực này trước thời điểm đó. Nhưng nhân viên và diễn viên của đoàn phim đã nhận điện thoại đe dọa đều được cảnh báo phải cực kì cảnh giác trong thời điểm hiện tại - ".

Những lời cuối cùng của gã phóng viên bị át mất bởi tiếng ấm sứ vỡ toang, Julie đánh rơi khay nước và lấy hai tay che mặt, cố xóa bỏ kí ức đen tối về cái xác bọc vải trắng phếu được đưa lên xe cứu thương và giọng nói lạnh lẽo của Zack.

"Để Austin cho anh. Sẽ có những cách khác để giải quyết hắn".

"Julie" những giọng nói và bàn tay chạy đến bên cô, nhưng cô lùi lại, thẫn thờ nhìn từ mẹ cô và Katherine đang thu gom mảnh vỡ đến cha và Ted đang đứng ngay cạnh cô, im lặng quan sát vẻ mặt rụng rời đáng ngại của cô.

"Làm ơn" cô thổn thức "Cha.Con cần ở một mình" nỗ lực kiểm soát cơn cuồng loạn làm giọng cô cằn cỗi "làm ơn giúp con đưa mẹ về nhà. Mẹ không cần phải buồn vì chuyện của con đâu. Sẽ không tốt cho huyết áp chút nào".

Cô quay đầu đi thẳng vào phòng ngủ và đóng sập cửa lại, ngồi trong bóng đêm. Đâu đó trong nhà cô nghe thấy chuông điện thoại réo gọi nhưng giọng nói của bà Stanhope đang gào thét trong đầu cô.

Zachary đã giết anh trai của nó, rồi nó giết vợ luôn. Trong phim nó luôn đóng vai mấy tay giết người bạt mạng và thoát khỏi mọi hậu quả pháp lí vì chúng là 'anh hùng' ... nó không còn có thể phân biệt giữa phim ảnh và đời thực... Zachary bị điên.

"Nếu nó được điều trị thì Rachel Evans có lẽ đã không nằm dưới mồ... vì lợi ích của cô, hãy giao nộp nó ra. Không thì một ngày nào đó lại có một nạn nhân khác và cả đời cô sẽ mang nặng mặc cảm tội lỗi giống tôi bây giờ" .

Gương mặt nổi tiếng hút hồn của Tony Austin lượn lờ trước mắt Julie, nụ cười đáng mến và gợi tình. Hắn không bao giờ có thể cười được nữa. Giống như Rachel Evans và Justin Stanhope, hắn đã chết. Bị giết.

Cô nghe lại lời cảnh báo của Matt Farrell .

"Chúng tôi tìm thấy chứng cớ cho thấy Diana Copeland... Emily McDaniels... Tommy Newton" .

Lần mò ngăn kéo quần áo, Julie lôi bức thư của Zack ra và ôm nó vào lòng, nhưng cô không cần đọc nó, cô đã thuộc nằm lòng mất rồi. Hai tay cô choàng qua bụng, cô ngồi xuống và lộ ra vẻ mặt đau đớn cực độ không thể thành lời, ấn bức thư vào tim và lặng lẽ than khóc tên anh trong bóng tối.

***.

Những giọng nói câm lặng phát ra từ phòng khác chậm chạp kéo cô ra khỏi vực sâu tăm tối nơi không còn gì khác ngoài sự dày vò đau khổ. Cô từ từ đứng dậy. Giọng nói của những người cần được biết...để giúp đỡ và bảo ban cô.