Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 55: Ô mai ấn ký




Tấn Dương nghiêng thân mình nhẹ nhàng ôm lấy eo Thẩm Uyển, đem nàng kéo vào lòng mình, Thẩm Uyển vùi vào trong ngực Tấn Dương.......

..........

Ánh nắng sáng sớm ấm áp chiếu vào cửa sổ, một đôi mắt xinh đẹp mông lung mở ra nhìn người mình yêu thương bên cạnh, Tấn Dương hơi thở nhỏ đều vẫn còn ngủ say, Thẩm Uyển cười nhẹ một tiếng duỗi tay ra vuốt ve khuôn mặt Tấn Dương

Tấn Dương giống như đang mơ thấy chuyện gì tốt, khóe miệng khẽ giơ lên, làm cho người khác cảm giác nụ cười này có bao nhiêu xấu xa. Tên vô lại ngủ thiếp đi còn cười mê người như vậy làm cái gì, Thẩm Uyển nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng Tấn Dương.

Nhìn trời còn sớm lại nhìn Tấn Dương một hồi, từ từ dời đi vòng tay trên người mình, lặng le vén chăn bước xuống giường

Nhìn xem y phục đầy trên mặt đất, mặt không khỏi ửng đỏ, Thẩm Uyển khẽ trừng tên đầu sỏ đang say ngủ trên giường.

“Tiểu thư....tiểu thư....” Nghiễn nhi như mọi ngày mang chậu rửa mặt đến cho tiểu thư nhà mình

Là Nghiễn nhi, nguy rồi, Thẩm Uyển có chút bối rối nhìn y phục đầy trên mặt đất, nhìn lại Tấn Dương vẫn chưa tỉnh

“Tiểu thư...” Nghiễn nhi lại một lần nữa gõ cửa

Thẩm Uyển vội vàng đắp kín mền Tấn Dương, đem rèm giường kéo xuống

“Tiểu thư? Tiểu thư?” Nghiễn nhi bên ngoài thắc mắc, kia tiểu thư chẳng lẽ còn chưa dậy?!

Thẩm Uyển muốn đi mở cửa, đi hai bước lại phát hiện trên người mình cái gì cũng không có, cắn cắn môi tìm y phục, trong lúc cuống quýt cầm lấy váy dài...

“Tiểu....” Thẩm Uyển rốt cục cũng ra mở cửa. Không đợi Nghiễn nhi nói xong, Thẩm Uyển đem Nghiễn nhi kéo vào phòng đóng kín cửa.

“Tiểu thư, Nghiễn nhi mang nước rửa mặt đến” Nghiễn nhi cười xoay người để chậu nước rửa mặt xuống, lại trông thấy y phục vứt bừa bãi trên mặt đất. Ngay cả yếm của tiểu thư cũng ném một bên. Còn có....y phục kia....hình như là áo ngoài của cô gia.

“Này...này này....” Nghiễn nhi thực không thể tin được, ngẩn người một chỗ

Thẩm Uyển đỏ mặt ngồi chồm hổm xuống vội vàng nhặt y phục trên mặt đất “Nghiễn nhi, ngươi trước ra ngoài đi, chút nữa ta sẽ gọi ngươi”

Phanh---- cửa đóng, Nghiễn nhi ngây ngốc đứng bên ngoài sững sờ nhìn cửa....

Thẩm Uyển sờ sờ gò má nóng hổi, vừa rồi thật sự rất mất mặt a.

Qua một lúc lâu, Thẩm Uyển sau khi thu thập xong lần nữa mở cửa phòng “Vào đi!”

“A, nha” Nghiễn nhi lần nữa mang nước rửa mặt tiến đến. Nhìn gian phòng đã được thu thập chỉnh tề, tựa như vẫn bình thường như mọi khi, tiểu thư vẫn ngồi trên ghế đợi nàng, nếu không phải rèm đầu giường buông thỏng, loáng thoáng mơ hồ bóng người Nghiễn nhi thật muốn hoài nghi vừa rồi trông thấy chính là ảo giác.

“Nghiễn nhi, mau tới giúp ta chải đầu” Thẩm Uyển gọi

“A...Nha...” Nghiễn nhi mới tỉnh lại, mang chậu rửa mặt đi tới “Tiểu thư...cô gia hắn...”

“Nàng a, còn đang ngủ đây” động tĩnh lớn như vậy cũng không đánh thức nàng, ngủ thật giống heo. Nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên cười ra tiếng.

Nghiễn nhi nhìn Thẩm Uyển trong gương, cảm giác hôm nay tiểu thư không giống bình thường, rốt cuộc là không giống ở đâu?!. A, đúng rồi, chính là nụ cười, trước kia tiểu thư cười như mẫu đơn thuần khiết nở rộ mùa xuân, mà bây giờ tiểu thư vẫn giống như mẫu đơn thánh khiết nhưng thần thái có một chút quyến rũ hơn, lại có thêm một tia mị thái....

“Nghiễn nhi, làm sao vậy, phát ngốc cái gì nha?”

“A, không có gì, Nghiễn nhi phát hiện tiểu thư hôm nay xinh đẹp mê người hơn so với bình thường”

“Ngươi lại trêu ghẹo ta” Thẩm Uyển cười duyên

“Nghiễn nhi chỉ nói sự thật. A, tiểu thư cổ ngươi làm sao vậy?” trong lúc giúp Thẩm Uyển chải đầu, Nghiễn nhi phát hiện nơi cổ có một vài chỗ ấn ký màu đỏ “Có vài chỗ ấn ký màu đỏ giống như ô mai a” Nghiễn nhi muốn nhìn cẩn thận liền lôi kéo cổ áo Thẩm Uyển, phát hiện còn có nhiều chỗ vội vàng kinh hô “Tiểu thư, ngươi có phải ăn thứ gì đó không tốt bị dị ứng nha?”

Nghe Nghiễn nhi nói xong Thẩm Uyển mặt đỏ bừng bừng, biết rõ Nghiễn nhi nói là cái gì, vội vàng che lại. Đoạt lấy lược trong tay Nghiễn nhi “Nghiễn nhi, ngươi không cần chải giúp ta nữa, ta đói bụng rồi, ngươi đi đến phòng bếp giúp ta lấy chút thức ăn a”

“Nhưng tiểu thư có hay không muốn thỉnh đại phu nhìn một chút?”

“Không cần, không cần” nghe Nghiễn nhi muốn thỉnh đại phu, Thẩm Uyển vội vàng dừng tay “Nghiễn nhi, ta thật sự không có việc gì, chỉ là hôm qua không cẩn thận làm bị thương....” Thanh âm càng nói càng nhỏ

“Ngày hôm qua sao? Tiểu thư sao ngươi lại không cẩn thận như vậy, Nghiễn nhi đi lấy thuốc mỡ đến bôi cho ngươi” Nghiễn nhi cái gì cũng không biết, nghĩ Thẩm Uyển nói thật, vội vàng muốn bôi thuốc cho tiểu thư nhà nàng.

“Nghiễn nhi a, ta hảo, van cầu ngươi ta thật sự đói bụng, ngươi đi phòng bếp lấy chút thức ăn đến đây. Thuốc ta sẽ tự mình bôi” Thẩm Uyển mặt đỏ bừng ra sức thuyết phục Nghiễn nhi ngốc nhà mình.

Nghiễn nhi gặp tiểu thư nàng kiên trì nói như vậy bắt đắc dĩ nói “Vậy cũng tốt, tiểu thư nhớ phải bôi thuốc thật kĩ”

“Hảo, hảo...”

Chờ Nghiễn nhi đi rồi Thẩm Uyển thờ phào nhẹ nhõm, vội vàng soi gương nhìn ấn ký trên cổ, đều do tên vô lại kia, hôn nơi này để làm gì, hôn thì hôn còn dùng sức như vậy, để lại ấn ký. Sau đó kéo cổ áo cố gắng che lại những chỗ có ấn ký, cũng may là có thể che kín, nếu không nàng thật sự không có mặt mũi ra ngoài.

Đi đến trước giường, nhìn người trên giường đang ngủ say, thở dài một hơi đi ra ngoài.

.

.

Tấn Dương lúc này lông mi giật giật, giống như muốn thức dậy, nhưng chính là mắt mở không ra, tay liền hướng tìm kiếm người bên cạnh

Không có?!!! Tấn Dương lập tức mở mắt ra, vén chăn lên phát hiện trên người không có thứ gì, vội vàng kéo rèm giường cũng không nhìn thấy ai trong phòng. Nhìn đầu giường có một bộ y phục sạch sẽ chỉnh tề, thở phào nhẹ nhõm. Ôm quần áo nhớ tới hôm qua....

Ha ha ha, cười ngây ngô vài tiếng, đối với quần áo mãnh liệt hôn vài cái bắt đầu mặc vào

Chi-----

Cửa mở ra, Thẩm Uyển mang thức ăn tiến đến “Rốt cuộc cũng biết tỉnh nha”

Sau đó đem thức ăn để trên bàn, Tấn Dương từ phía sau đi tới ôm lấy Thẩm Uyển vùi đầu vào cổ nàng hít sâu một hơi “Thật là thơm”

Thẩm Uyển cười một tiếng “Đói bụng không, mau tới ăn đi” vỗ vỗ vòng tay tại eo nàng nhưng không thấy Tấn Dương buông ra, đang muốn nói gì đó Tấn Dương liền ngẩng đầu lên mập mờ nói “Ta chính là nói ngươi thơm quá, nương tử đại nhân”

Thẩm Uyển mặt ửng đỏ, ngượng ngùng không biết phải nói gì. Tấn Dương nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của Thẩm Uyển hôn một cái tại gò má, bắt đầu hôn chiếc cổ nhỏ tinh tế.

Rậm rạp chằng chịt nụ hôn rơi xuống cổ Thẩm Uyển. Thẩm Uyển cả kinh cuống quít xoay người che lấy đôi môi xấu xa của Tấn Dương. Đỏ mặt nói “Ngươi còn ngại ấn ký trên người ta còn không đủ nhiều a”

Tấn Dương nghe xong, hai mắt mở to, rõ ràng rất vui vẻ làm cho Thẩm Uyển có chút cáu giận, dùng tay đánh Tấn Dương “Ngươi còn cười, còn không phải là lỗi tại ngươi sao?”

Tấn Dương duỗi lưỡi ra chọc lấy bàn tay Thẩm Uyển một tý, Thẩm Uyển giống như điện giật rút tay trở về “Ngươi....”

Tấn Dương một tay ôm Thẩm Uyển, một tay nắm lấy bàn tay Thẩm Uyển đối với mu bàn tay hôn một chút “Hảo hảo hảo, toàn bộ là lỗi của ta”

Thẩm Uyển xấu hổ trừng Tấn Dương một cái, quay đầu sang hướng khác không nhìn tên vô lại này nữa.

“Đúng là lỗi của ta vậy hãy để cho vi phu đếm một chút hôm qua đã gieo lên người nương tử bao nhiêu cái ô mai” Tấn Dương xấu xa cười một tiếng

Thẩm Uyển vừa nghe thấy vội vàng tránh thoát khỏi vòng tay Tấn Dương

“Còn muốn chạy....” Tấn Dương đuổi theo Thẩm Uyển

Mới chạy hai bước đã bị Tấn Dương bắt lấy cổ tay, sau đó thuận thế ôm lấy Thẩm Uyển bắt dầu gãi gãi hông nàng

“A....ta đầu hàng, ta đầu hàng...” Thẩm Uyển bị nhứa vội vàng la to, tay chống đỡ ma trảo Tấn Dương

Tấn Dương gặp Thẩm Uyển đầu hàng, cũng không chọc ghẹo nữa

“Đại bại hoại” Thẩm Uyển thở gấp đấm nhẹ vài cái lên bả vai Tấn Dương. Tấn Dương kéo Thẩm Uyển vào lòng mình “Hảo hảo, đừng làm loạn nữa, thức ăn đã nguội lạnh rồi”

Thẩm Uyển lôi kéo Tấn Dương đi đến trước bàn “Đây là chính tay ta làm, ngươi mau nếm thử” Thẩm Uyển cầm chén đũa đưa cho Tấn Dương nói

“Như thế nào chỉ có một bộ bát đũa? Nha...ta biết rồi, nương tử là muốn cùng vi phu xài chung một bộ bát đũa đi” Tấn Dương nhíu mày, vô sỉ cười.

“Ai...ai muốn cùng ngươi dùng chúng bát đũa, ta đã ăn rồi”

“Ăn rồi?”

“Đúng vậy, buổi sáng ta đi thỉnh an gia gia, sau đó cùng hắn ăn”

“Tại sao không đánh thức ta” Gia gia bệnh còn nằm trên giường đây, nàng là cháu rể lại không cùng nương tử đi thỉnh an, nói thế nào cũng không phải a.

“Ai bảo ngươi ngủ cứ như heo a” Thấm Uyển véo véo gò má Tấn Dương “Yên tâm, ta đã cùng gia gia giải thích”

Tấn Dương không phản đối, ai bảo chính mình ngủ say như chết “Vậy dùng bữa xong liền cùng ngươi đến xem gia gia”

“Ân”

---------------------------------

Editor: thời gian sắp tới mình bận một số việc nên sẽ ảnh hưởng đến tiến độ edit truyện, vì vậy bắt đầu từ ngày hôm nay mình sẽ post truyện hai ngày một chương (tức là một ngày post một ngày không). Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và thông cảm cho mình. Ý kiến của các bạn chính là động lực cho mình lê lết edit đến khi hoàn bộ này (^,^). Thanks all ^^