Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 74: Đứa ngốc




Sau khi Tấn Diệu đáp ứng đưa Thẩm Uyển đi tìm Tấn Dương, Thẩm Uyển giống như linh hồn cùng thân thể có sức sống trở lại. Đúng hạn ăn cơm, uống thuốc. Nghiễn nhi nhìn tiểu thư bình phục tinh thần tuy rất vui mừng nhưng là....

“Tiểu thư, ngươi ăn chậm một chút coi chừng nghẹn” Nghiễn nhi nhìn Thẩm Uyển hướng miệng liều mạng nhét thức ăn, Nghiễn nhi tức giận giúp Thẩm Uyển vỗ vỗ lưng nói

Thẩm Uyển bên cạnh lắc lắc đầu nói “Không được, ta cần phải ăn nhanh”

Gặp Tấn Diệu đến, Nghiễn nhi vội vàng nói “Thế tử, ngươi mau khuyên tiểu thư nhà ta đi, rõ ràng nàng ăn thực nhanh, rất không tốt cho sức khỏe a”

Tấn Diệu thấy thế vội ngăn cản “Chớ ăn, như vậy đối với thân thể không tốt”

Thẩm Uyển không để ý đến Tấn Diệu, nàng quá gầy yếu, nhất định phải bổ sung dinh dưỡng mới có sức đi tìm Tấn Dương

“Ta nói ngươi đừng ăn như vậy” Tấn Diệu nói 'Nếu sức khỏe ngươi xấu đi có thể sẽ làm trễ nãi hành trình mà thôi”

Vừa nói đến trễ nãi hành trình, Thẩm Uyển vội vàng để bát đũa xuống, sợ Tấn Diệu sẽ trì hoãn vài ngày nữa. Tấn Diệu để hành động này trong mắt, âm thầm than một tiếng “Hai ngày sau sẽ lên đường” Hắn biết rõ chậm thêm một ngày Thẩm Uyển sẽ còn làm nhiều việc ngốc hơn nữa, còn không bằng đi sớm

“Có thể hay không ngày mai liền lên đường?”

“Không được, thân thể ngươi còn rất yếu cần phải nghỉ ngơi thêm hai ngày” Tấn Diệu cự tuyệt lời đề nghị của Thẩm Uyển “Đều đợi lâu như vậy, hai ngày nữa cũng không đáng gì, ngươi cứ kiên nhẫn đi”

Thẩm Uyển không nói gì, xem như chấp nhận, chỉ là Tấn Diệu không biết trong mắt Thẩm Uyển đây không phải hai ngày mà lâu như hai năm, nàng hận không thể tự mình đi tìm Tấn Dương ngay lập tức

Hai ngày sau----

Lúc Tấn Diệu cùng Thẩm Uyển xuất phát con ếch huynh Tấn Dương nuôi nhảy ra ngoài, nhảy đến dưới chân Thẩm Uyển

“Oa...oa...” giống như muốn nói mang nó theo

Thẩm Uyển nhìn con ếch dưới chân, đây là sủng vật Tấn Dương thích nhất, trước kia nàng đi đến đâu cũng mang nó theo

“Làm sao vậy?” Tấn Diệu gặp Thẩm Uyển ngừng lại liền hỏi

“Oa oa oa...” con ếch huynh lần nữa kêu lên “Oa oa...”

“Con ếch nơi nào đến a” Tấn Diệu nhìn thấy con ếch dưới chân Thẩm Uyển, vốn muốn đem nó đá đi lại bị Thẩm Uyển ngăn lại

“Đây là sủng vật của Tấn Dương, Nghiễn nhi mau đi lấy lồng sắt đến” chắc hẳn ngươi cũng tưởng niệm chủ nhân ngươi đi

“Nha...”

Nghiễn nhi mang lồng sắt tới. Thẩm Uyển ngồi xổm xuống mở lồng sắt ra, con ếch huynh tự giác nhảy vào. Thẩm Uyển mang theo lồng sắt nói “Mang theo nó đi, nó cũng tưởng niệm chủ nhân nó”

Tấn Diệu nhìn thấy Thẩm Uyển muốn mang con ếch theo không còn cách nào “Được rồi”

Cứ như vậy Tấn Diệu cùng Thẩm Uyển lên đường tìm Tấn Dương. Tại ngã tư đường, Tấn Diệu cùng Thẩm Uyển không biết đi đường nào, con ếch huynh sẽ nhảy ra giống như có linh tính chỉ đường cho Thẩm Uyển

“Chúng ta đi đường này thật sao? Nó có thể tin tưởng sao?” Tấn Diệu dừng xe ngựa hỏi

“Đều nói động vật có linh tính, ta tin tưởng lựa chọn của nó, nó sẽ dẫn chúng ta tìm được Tấn Dương”

Tấn Diệu nghe thấy Thẩm Uyển tin tưởng, cũng không nói thêm gì yên lặng vội vàng thúc ngựa

Tấn Diệu cùng Thẩm Uyển bắt đầu tìm tại thị trấn đầu tiên rồi một huyện. Mặc dù biết là mò kim đáy biển nhưng Thẩm Uyển rất dụng tâm mỗi ngày rất dụng tâm hỏi người đi đường, tìm Tấn Dương, đây chính là động lực giúp nàng đứng vững.

.

.

Hai tháng sau. Con ếch huynh đi đến một đường hẹp, đứng ở bờ sông rồi ngừng lại, không ngừng kêu “Oa oa...”

“Ý của nó là muốn chúng ta đi thủy lộ sao?”

“Chỉ sợ là ý này...”

.

.

Hoa đào thôn----

Tấn Dương ở chỗ này sinh sống hơn hai tháng, đã hoàn toàn dung hợp với cả thôn. Tấn Dương lúc này đang mặc quần áo thô vén lên tay áo cùng ống quần đi theo vài người tay xách theo một cái cuốc đi đào đất

“Tiểu Dương, ngươi xem loại này có thể sinh trưởng tốt không?” Một hán tử hỏi

Tấn Dương xoay người nhìn loại thảo dược “Không tốt a, loại cỏ này hấp thụ nhiều ánh mặt trời sẽ khô héo, cho nên trồng ở phía đông. Phía đông ánh mắt trời sẽ không gay gắt”

“Nha...”

Tấn Dương xoa mồ hôi rịn trên trán, cúi người xem dược thảo. Thời gian dài khom lưng làm cho Tấn Dương có chút khó chịu, đứng lên dùng tay áo xoa mồ hôi trên trán

“Quần áo lụa là?”

Lạch cạch-----

Cuốc trong tay Tấn Dương rơi trên mặt đất, một thanh âm đã rất lâu không được nghe làm cho Tấn Dương run rẩy, tâm không còn vững. Nàng lại xuất hiện ảo giác sao?

“Quần áo lụa là...”

Lại một tiếng gọi làm cho Tấn Dương không tin được xoay người. Thời gian như bất động, nàng....đây là đang nhìn thấy gì.....

Con ngươi có chút đau, tay không ngừng run. Thẩm Uyển một khắc lúc nhìn thấy Tấn Dương, tâm rốt cục cũng buông xuống.

Tấn Dương nhìn thấy hai bên tóc mai bạc trắng kia, ngẩn ngơ bất động. Thẩm Uyển tiến lên vài bước, nhìn xem người kia khắp người bùn đất, mặc quần áo vải thô, môi giương cao nụ cười, cười đến rất vui vẻ, xinh đẹp kiều diễm, xán lạn, trong sáng như hài tử “Quần áo lụa là, ngươi cứ như vậy còn đâu bộ dạng con nhà giàu”

Không đợi Tấn Dương hoàn hồn, Thẩm Uyển không còn khí lực, lảo đảo về sau

“Uyển nhi!!!!”

.

.

Nhà Vương đại tẩu-----

Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển nằm trên giường, lệ rơi xuống. Vừa rồi lúc ôm nàng mới phát hiện nàng so với trước kia nhẹ hơn rất nhiều, sau lưng còn có thể chạm thấy xương

Vương đại tẩu bắt mạch cho Thẩm Uyển “Nàng lao lực lâu dài, hơn nữa tâm tình phập phồng làm cho nàng quá kiệt sức ngất xỉu. Ngươi cho nàng nghỉ ngơi thật tốt, chỉ sợ phải điều dưỡng thật lâu đây, ta đi nấu thuốc”

Tấn Dương nghe Vương đại tẩu nói thế, nắm tay Thẩm Uyển càng thêm chặt, tại sao có thể như vậy, tại sao lại như vậy. Không phải ta đi rồi nàng sẽ hạnh phúc sao, làm sao lại biến thành như vậy

“Nhị đệ....” Tấn Diệu liên tục đứng phía sau mở miệng nói “Cùng đại ca ra ngoài một chút”

Tấn Dương vội vội xoa xoa nước mắt đi theo đại ca ra ngoài

“Đại ca....”

“Nhị đệ...A, nhìn ta, hai mươi năm nay đều gọi Nhị đệ, nhất thời không đổi được” Tấn Diệu cười khổ

“Đại ca, Thẩm Uyển làm sao lại như vậy? Ngươi không phải nói sẽ săn sóc nàng tốt sao?” Tấn Dương có chút kích động “Này là săn sóc của ngươi sao?”

“Nàng là vì ngươi mới biến thành dạng này” Tấn Diệu nói, Thẩm Uyển vì Tấn Dương mà chịu bao nhiêu khổ sở

Tấn Dương thân thể chấn động, nước mắt lần nữa rơi xuống, nàng sai rồi, sai quá rồi, nguyên cho là mình rời đi Thẩm Uyển có lẽ sẽ hạnh phúc hơn, lại không nghĩ....

Tấn Dương quỳ trên mặt đất khóc ồ lên. Tấn Diệu thở dài vỗ vỗ vai Tấn Dương.

“Đại ca....”

“Ta biết rõ ngươi muốn nói gì, nàng đã tìm được ngươi, nhiệm vụ của ta cũng hoàn thành, ta phải đi” Tấn Diệu nói

“Lúc này ta sẽ mãi mãi không rời nàng đi, vô luận chuyện gì xảy ra ta cũng sẽ không rời đi” Tấn Dương nắm tay thành đấm nói

“Đại ca hiểu, Thẩm Uyển liền giao cho ngươi. Các ngươi phải sống thật tốt”

Tấn Diệu đi rồi, Tấn Dương trở lại phòng nhìn người trên giường, tay run run vuốt ve hai bên tóc mai bạc trắng, nước mắt liên tục rơi, nhìn xem ngân bạch chói mắt, khuôn mặt tái nhợt gầy gò, trong lòng không biết có bao nhiêu chua xót cùng đau lòng.

“Ngươi...thật ngốc” Tấn Dương ôm lấy thân thể Thẩm Uyển không ngừng run rẩy, chúng ta đều thật ngốc, ngốc nhất trên đời

Nàng bây giờ có thể làm cái gì? Chỉ có thể nửa bước không rời Thẩm Uyển

“Không cần, quần áo lụa là, đừng bỏ lại ta. Đừng bỏ ta...” Thẩm Uyển giống như đang gặp ác mộng, lông mày nhíu chặt, thân thể bất an run rẩy

“Uyển nhi, Uyển nhi....” Tấn Dương ôm chặt Thẩm Uyển để nàng có thể cảm nhận được sự hiện hữu của Tấn Dương

Thẩm Uyển từ trong cơn ác mộng ngạc nhiên mừng rỡ nhìn Tấn Dương trước mặt, có chút cảm giác không chân thực. Ánh mắt có chút mông lung “Quần áo lụa là? Là ngươi sao?”

Tấn Dương kéo tay Thẩm Uyển chạm đến mặt mình “Là ta, là ta...Uyển nhi”

Cảm nhận được nước mắt Tấn Dương có chút ướt át, đôi mắt Thẩm Uyển cũng run rẩy theo. Nhịn không được ngồi dậy ôm chặt lấy Tấn Dương. Nước mắt cứ như thế tuôn rơi như mưa...

“Ngươi gạt ta, gạt ta...ngươi đã nói sẽ không gạt ta” Thẩm Uyển khóc lớn lên, có chút giãy giụa khỏi vòng tay Tấn Dương

“Thực xin lỗi, xin lỗi” Tấn Dương sít sao ôm lấy Thẩm Uyển, không để Thẩm Uyển thoát ra “Thực xin lỗi”

“Tại sao phải bỏ lại ta, vì cái gì....” Thẩm Uyển khóc hô, đánh vào lưng Tấn Dương

“Thực xin lỗi, ta không nên bỏ lại ngươi, về sau sẽ không....sẽ không như vậy” Tấn Dương nức nở nói

Thẩm Uyển không nói gì nữa, chỉ ôm lấy Tấn Dương thật chặt khóc to lên

Cho đến lúc mệt mới ngừng lại. Hai người ôm nhau thật lâu, tay đối phương cũng không buông ra.

----------------------------------

Editor: Chúc mừng các vị đã vượt qua thời kì ngược lên ngược xuống, bây giờ chính là thời đại của đường và mật. Mấy chương ngược bị nhiều bạn rủa nhiều quá muốn tổn thọ mấy chục năm tuổi:((((